Ngày hôm qua, lẩn thẩn thế nào lại đọc đi đọc lại bài Mẹ Của Anh của nữ sĩ Xuân Quỳnh, quả thật, càng đọc càng thấy hay, nên hnay em post lên để chia sẻ cùng mọi người. Mẹ của anh Tác giả: Xuân Quỳnh Phải đâu mẹ của riêng anh Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi Mẹ tuy không đẻ không nuôi Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong Ngày xưa má mẹ cũng hồng Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau Bây giờ tóc mẹ trắng phau Để cho mái tóc trên đầu anh đen Đâu con dốc nắng đường quen Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần Thương anh thương cả bước chân Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao Lời ru mẹ hát thuở nào Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh Nào là hoa bưởi hoa chanh Nào câu quan họ mái đình cây đa Xin đừng bắt chước câu ca Đi về dối mẹ để mà yêu nhau Mẹ không ghét bỏ em đâu Yêu anh em đã là dâu trong nhà Em xin hát tiếp lời ca Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn Hát tình yêu của chúng mình Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng Giữa ngàn hoa cỏ núi sông Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ Chắc chiu từ những ngày xưa Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.
Ðề: Mẹ Của Anh dạo này bề bộn ít khi đọc đc thơ, ngày trc thích bài "núi đôi" lắm, ko rõ là của ai nữa, chưa già đã lú
Ðề: Mẹ Của Anh Núi đôi của Vũ Cao mẹ nó ạ. Ngày hôm qua, em tâm trạng ngồi, cứ ngồi lẩn thẩn đọc thơ, không biết có mẹ nào thỉnh thoảng giống em ko:|
Ðề: Mẹ Của Anh đó đó, những bài thơ bất hủ chiều sài gòn buồn lắm, thời tiết làm cho tâm trạng ủ ê ghê gớm, đọc thơ lúc này là 1 ý kiến hay
Ðề: Mẹ Của Anh Vì mẹ chồng sinh ra anh xã nên chúng ta phải thương mẹ chồng, hihihi... đừng để câu mẹ chồng nàng dâu nổi lên thì thật là khó cho anh xã lắm!