Một câu chuyện cảm động

Thảo luận trong 'Thư giãn, giải trí' bởi MeLuti, 11/9/2005.

  1. MeLuti

    MeLuti Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    11/12/2004
    Bài viết:
    1,267
    Đã được thích:
    112
    Điểm thành tích:
    103
    Câu chuyện bát mì


    Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì". Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.

    Chuyên mục nghệ thuật sống của quý báo khá chọn lọc và hay. Đây là chuyện mà tôi thấy rất hay và đầy tính nhân văn, tôi đã đọc rất nhiếu lần , đặc biệt khi gặp khó khăn trong tiếp xúc hàng ngày với nhiều người trong công việc. Tôi hy vọng quý báo đăng chuyện này trong chuyên mục nghệ thuật sống. Chuyện này trích trong vnthuquan.com, nghethuatsong.com, hoathuytinh.com. nguồn gốc chính xác tôi cũng chưa được rõ lắm. Cám ơn quý báo.

    Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho neen đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới.

    Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ. Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phác, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào.

    Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.

    - Xin mời ngồi!

    Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:

    - Có thể... cho tôi một… bát mì được không?

    Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.

    - Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.

    Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:

    - Cho một bát mì.

    Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau.

    - “Ngon quá” - thằng anh nói.

    - Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.

    Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon ! Cám ơn !” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.

    - Cám ơn các vị ! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.

    Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.

    - Có thể… cho tôi một… bát mì được không?

    - Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!

    Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:

    - Cho một bát mì.

    Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:

    - Vâng, một bát mì!

    Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:

    - Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?

    - Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.

    Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”

    Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.

    - Thơm quá! - Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá! - Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!

    Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.

    - Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!

    Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu. Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện.

    Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”.

    Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đêu đã lớn rất nhiều.

    - Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.

    Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:

    - Làm ơn nấu cho chúng tôi…hai bát mì được không?

    - Được chứ, mời ngồi bên này!

    Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì”

    - Vâng, hai bát mì. Có ngay.

    Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi. Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.

    - Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!

    - Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?

    - Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.

    - Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.

    Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.

    - Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!

    - Hả, mẹ nói thật đấy chứ?

    - Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.

    - Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.

    - Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!

    - Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!

    - Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.

    - Có thật thế không? Sau đó ra sao?

    - Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên ! Chúc hạnh phúc ! Cám ơn !”

    Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.

    - Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.

    - Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?

    - Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con.”

    Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:

    - Cám ơn! Chúc mừng năm mới!

    Lại một năm nữa trôi qua. Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện. Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.

    “Việc này có ý nghĩa như thế nào?” Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ.

    Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này. Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua. Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay.

    Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai.

    Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.

    Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại.

    Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên. Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:

    - Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?

    Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:

    - Các vị… các vị là…

    Một trong hai thanh niên tiếp lời:

    -Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.

    Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vã nhả ra, đứng dậy nói:

    - Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao ? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!

    Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:

    - Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.

    Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:

    - Có ngay. Ba bát mì.

    Báo tuổi trẻ
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi MeLuti
    Đang tải...


  2. songtu

    songtu Thành viên chính thức

    Tham gia:
    13/1/2005
    Bài viết:
    213
    Đã được thích:
    6
    Điểm thành tích:
    18
    chuyện thực sự hay và rất cảm động.

    ước gì ở VN cũng có nhiều người bán hàng tốt bụng như vợ chồng ông chủ Bắc Hải Đình.
     
  3. minh_nguyet1965

    minh_nguyet1965 Bắt đầu nổi tiếng

    Tham gia:
    15/12/2004
    Bài viết:
    2,194
    Đã được thích:
    189
    Điểm thành tích:
    153
    Một chuyện thật thật hay ,chị đọc truyện này rất nhiều lần mà lần nào đọc lại cũng làm cho mình thật xúc động .
     
  4. mẹ Bi tẹt

    mẹ Bi tẹt Thành viên chính thức

    Tham gia:
    15/12/2004
    Bài viết:
    183
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    18
    Cảm động quá, cám ơn mẹ Luti nhiều =D> =D> =D>
     
  5. MomMi

    MomMi Chia sẻ nếu cần sẻ chia

    Tham gia:
    7/4/2005
    Bài viết:
    3,770
    Đã được thích:
    747
    Điểm thành tích:
    773
    =D> =D> =D> =D> =D> =D> =D> =D> =D> =D>
     
  6. meBinh_Minh

    meBinh_Minh Thành viên chính thức

    Tham gia:
    13/6/2005
    Bài viết:
    171
    Đã được thích:
    14
    Điểm thành tích:
    18
    MeLuti oi, em doc nhung chuyen the nay em hay khoc lam. Em thay xuc dong truoc nhung tam long nhan hau cua ong ba chu CH my, va thay duoc nhung gi ma ba me con ho da co duoc nho vao su co gang vuot qua noi dau mat mat va ganh nang trach nhiem de song va thanh cong tren doi.
    Minh cung luon phai co gang dung khong ha chi??
     
  7. MeLuti

    MeLuti Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    11/12/2004
    Bài viết:
    1,267
    Đã được thích:
    112
    Điểm thành tích:
    103
    Ơ, thế này thì chị em mình giống nhau rồi đấy em ạ
     
  8. congaicung

    congaicung Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    9/11/2004
    Bài viết:
    361
    Đã được thích:
    24
    Điểm thành tích:
    28
    Mình cũng vừa đọc được truyện nầy. Thấy thương quá cho những số phận như vậy.

    "Gaye Jee, một cây bút nữ trẻ nổi lên trên văn đàn Anh khoảng mười năm gần đây. Gaye Jee tốt nghiệp cử nhân văn khoa ở Đại học Sussex, đã có nhiều truyện ngắn được xuất bản trên các tạp chí và các hợp tuyển truyện viễn tưởng ở Anh và Mỹ. "

    "Ánh văn minh đầu tiên

    Gaye Jee

    Nguyễn Khánh Nguyên (dịch)

    …Tôi quan sát cuộc sống của cây cỏ và muông thú trong rừng, chúng lớn lên bên nhau và cùng chung sống quây quần. Những con bướm bay thành đôi rập rờn trên những bông hoa. Những con voi cuộn vòi vào nhau và chia nhau mía ngọt. Chỉ có tôi là đơn độc.

    1.

    Mặt trời rỡ ràng hiện ra dưới thung lũng, ánh bình minh như dòng sữa chảy tràn trên miệng hang. Những tia nắng nhảy nhót trên mặt gọi tôi thức dậy. Nhóc con, tay áp lên má, vẫn còn ngủ say sưa. Tôi bước chuyền trên những hòn đá lạnh của con đường mòn quen thuộc chật hẹp và hay sụt lở. Khi đã đứng trên chân ngọn thác ở miệng hang, tôi dừng lại vươn vai và ngắm nhìn đàn chim đang chao lượn bên dưới. Trong thung lũng, sương mù ánh vàng vẫn còn giăng mắc khắp nơi. Những rặng cây và những ngọn đồi mờ mịt nhoè vào đường chân trời. Chúng gợi cho tôi một điều gì đó mơ hồ về bao ngày đã lặng lẽ đi qua và biến mất vào vô tận. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng thì thầm của gió dạo trong đám lá vàng trên những ngọn cây xa thấp.

    Khi tôi trở vào hang, nhóc con trở mình, duỗi chân tay và ngáp dài. Tóc nó dày và vàng óng như ánh sáng mặt trời đổ ngồn ngộn trên cái cổ gầy. Kể từ khi nó đến với tôi, mặt trăng đã mọc và lặn bao lần. Chúng tôi ăn trái chín với trứng mà nhóc con đã kiếm được. Hôm qua, khi đang đánh hơi tìm nó trong làn gió, tôi nghe tiếng nó gọi hân hoan từ trên ngọn cây sồi. Sau đó nó thoát trèo xuống và chìa ra những quả trứng đựng trong cái túi nhỏ lạ lùng màu trắng mà nó đã nhặt được bên bìa rừng trong khi đi săn.

    2.

    Khi mẹ tôi đi lượm thức ăn và không trở lại, tôi chỉ mới bắt đầu biết tập bẫy thỏ. Tôi chờ mẹ mãi và luôn miệng gọi bà trong suốt ba lần mặt trời mọc và lặn. Cuối cùng tôi hiểu ra rằng tôi chỉ còn lại một mình. Tôi phải tự đốt lửa và cố trông chừng chúng như mẹ đã làm. Tôi nhớ lời bà dạy rằng lửa sưởi ấm và mang lại sự sống cho chúng tôi, nhưng lửa cũng có thể thiêu đốt và huỷ diệt tất cả. Tôi thích nhớ tới điều này vì nó gợi lại cho tôi giọng nói khàn đục thân thương được thoát ra từ đôi môi hơi chúm lại của mẹ. Ngồi đơn độc trong làn hơi ấm giữa đêm đen, tôi nhớ về đôi mắt mẹ, chúng có màu sắc của lá cây non, và cả màu lóng lánh của những hòn cuội trơn nhẵn, trong như nước được xâu thành chuỗi mà bà luôn đeo vòng quanh mắt cá chân.

    Trên vách hang có nhiều hình vẽ. Những sinh vật nào đó đã đến đây trước và để lại chúng. Trong đó, họ mô tả chính mình như những cây gậy có chân và tay. Họ săn những con thú lớn khá lạ lùng và tôi nghĩ họ đã bị tiêu diệt khi bọn thú ấy trở lại. Buổi tối, những sinh-vật-gậy ấy bước ra khỏi bóng tối và đến với tôi. Họ chỉ cho tôi mài ra mũi dao nhọn bằng những hòn đá có cạnh. Rồi họ dẫn tôi vào sâu trong hang. Ở đó đầy khắp các bức tranh vẽ hình những bàn tay. Lần đầu tiên áp đôi tay vào đó, trái tim tôi đã xao động và trí óc tôi thảng thốt nhận ra bàn tay mình vừa khít với những hình vẽ ấy. Tôi bỗng tin tưởng một cách cuồng nhiệt rằng những sinh vật đã tạo nên các hình vẽ này, họ cũng giống như tôi.

    3.

    Vậy mà trước đây, tôi đã nghĩ rằng mình là người cuối cùng của giống loài còn lại trên đời. Tôi quan sát cuộc sống của cây cỏ và muông thú trong rừng, chúng lớn lên bên nhau và cùng chung sống quây quần. Những con bướm bay thành đôi rập rờn trên những bông hoa. Những con voi cuộn vòi vào nhau và chia nhau mía ngọt. Chỉ có tôi là đơn độc. Cuộc đời tôi chỉ là những ngày tháng hái lượm thức ăn và mài dũa vũ khí để giết và xẻ thịt tôm cá hay bọn thú nhỏ. Và vì có một mình, tôi không thể động đến bọn thú lớn có móng vuốt răng nanh.

    Một ngày nọ, tôi đang ở trong chỗ rừng đầy rễ cây gồ lên như một đàn rắn lớn xoắn lấy nhau, bỗng một ánh chớp kèm theo tiếng nổ lớn xé tan sự yên tĩnh. Ngay sau đó, nhiều hình người xuất hiện quanh tôi. Họ có khuôn mặt rậm lông, phủ lên lớp da trên người họ là một lớp vỏ bọc nhẹ và mỏng có màu sắc sặc sỡ của những đoá hoa. Họ cầm trong tay những cây dài hình thù kỳ dị nhưng được tạo tác tinh xảo và sáng bóng như ánh phản chiếu từ nước. Chúng không phải làm bằng gỗ. Họ la hét như mừng rỡ khi trông thấy tôi. Phút đầu, tôi đã vui mừng nghĩ họ cùng giống với mình. Nhưng ngay lập tức tôi nhận ra thân thể họ thẳng đơ, không có vú. Họ bao quanh tôi, nhỏ dãi và tiến lại mỗi lúc một gần hơn. Tôi nghĩ họ sắp sửa giết tôi để ăn thịt. Tôi bấn loạn tâm thần, lao mình bỏ chạy, nhưng trong chớp mắt họ đã vật ngửa tôi ra trên những rễ cây gồ ghề, đầu tôi ngật xuống không nhìn thấy gì, hai tay và chân tôi bị họ kéo căng ra. Họ thay nhau nện nhừ tử lên phần dưới của người tôi. Tôi không biết họ tấn công tôi bằng gì. Cuộc tấn công làm tôi lịm dần đi và không còn biết gì nữa. Cuối cùng tỉnh lại, tôi chỉ còn một mình, thân thể bầm dập và nhầy nhớt máu. Tôi cố lê trở về hang và thiếp đi một giấc dài cho đến chiều tối hôm sau. Khi tôi thức dậy, tôi thấy mình yếu ớt và trong hang thì chẳng còn được chút nước nào. Tôi phải lần dò lên chân thác trên miệng hang để uống nước và rửa ráy thân thể bầm dập của mình.

    Cuộc tấn công đã khiến tôi tổn thương nặng nề. Mặc dù thân thể vẫn lành lặn, nhưng tôi có cảm giác như con người mình đã bị phong kín. Khi tuần trăng mới đến, tôi không còn chảy máu nữa. Bụng tôi từ từ căng phồng lên từng ngày. Có lẽ chất độc do cuộc tấn công của bọn người lạ đã tích tụ lại trong ấy. Tôi nghĩ rằng chất độc tích tụ đến một ngày nào đó sẽ làm tôi nổ tung. Nhưng trước khi nổ, tôi vẫn phải đi hái lượm hay bẫy thỏ. Càng lúc, tôi càng trở nên chậm chạp hơn.

    Một buổi sáng, tôi thức dậy vì những cơn đau quặn thắt. Tôi nghĩ rằng tất cả đã sắp đến hồi kết thúc. Tôi lẩn quẩn đi đi lại lại trên nền hang. Đột ngột, cảm giác đau đớn biến mất. Tôi gượng mình ngồi xổm xuống và bỗng tống ra một khối vật gì đó khỏi người khiến tôi trở nên trống rỗng và ngất đi một lúc. Nhưng liền sau đó tôi mở được mắt, thấy mình vẫn còn sống và trên mặt đất, giữa hai chân tôi là một sinh vật mới, vẫn còn gắn với cơ thể tôi bằng một cái dây nhỏ xoắn lại và đang đập nhè nhẹ. Tôi cắn đứt cái dây và nhìn ngắm sinh vật mới ấy. Nó phát ra tiếng khóc oa oa. Tôi nâng nó lên và lau máu dây trên mặt nó. Sau đó, tôi hình dung xem nó là gì. Một kẻ khác với tôi. Một người bạn. Một người bạn nhỏ. Khi tôi ôm nó vào người, nó rúc ngay vào phần êm ái của ngực tôi và sục mõm tìm kiếm. Nó tìm thấy ngay cái nó muốn, đó là đầu vú và bú một cách mãnh liệt. Tôi thấy nhột nhạt bủn rủn cả người lại vừa ngây ngất vui sướng.

    4.

    Thời gian trôi qua, mặt trăng lại mọc và lặn nhiều lần. Nhóc con bắt đầu tập đi thẳng và tập ăn những thứ mà tôi kiếm được. Nó ngày càng giống tôi hơn và khi ngực nhô vú ra, nó cũng bị chảy máu vào mỗi lần trăng tròn như tôi. Có lẽ rồi chúng tôi sẽ hoàn toàn giống nhau.

    Ngày càng lớn, nó càng đi săn xa hơn. Đôi khi, trời đã gần tối mịt, nó mới trở về. Tôi bắt đầu lo sợ nó sẽ ra đi mãi mãi như mẹ tôi khi trước. Sau những cuộc săn, nó hay mang theo về nhiều thứ lạ lùng. Một lần là cái túi nhỏ vừa đủ để chứa hai con thỏ. Vỏ túi mỏng và trắng sáng, từng lúc lại loé lên những đốm kỳ dị nhiều màu. Khi đến tay chúng tôi, nó đã hơi nhàu rách. Lần khác là một lưỡi dao mỏng và sắc bén màu ánh nắng mà sau đó chúng tôi đã dùng để lột da thú hết sức tiện lợi. Tôi chợt nhớ là đã thấy những sinh vật khoác lên lớp da thứ vỏ bọc sặc sỡ đã tấn công tôi ngày xưa cũng có cầm thứ vũ khí này, nên càng lo lắng, nhưng không dám nói ra với nó.

    Những buổi bình minh, nó trở dậy ngồi ở miệng hang và nhìn chằm chằm vào đường ranh giới ở chỗ cánh rừng gặp gỡ bầu trời. Nó vẽ nguệch ngoạc những hình nhân thân gậy trên nền cát và nhuộm đen đôi tay mình trong cuộn khói bốc lên từ bếp lửa. Cuối cùng, nó say sưa ấn những bức tranh tay lên vách hang.

    Tôi không thích đi xa ngoài hang, nhưng từ lúc nó liên tục trở về sau khi mặt trời lặn, một buổi sáng nọ tôi đã lén đi theo nó vào rừng. Chúng tôi du hành xa lắm, đến nơi mà tôi đã hoàn toàn mất phương hướng. Nó di chuyển nhanh nhẹn và khéo léo như bay lướt trên những tảng đá khổng lồ mướt rêu và những khúc gỗ có dấu vết mới bị đốn ngã. Tôi cố bám theo nó và thoáng chút lo sợ rằng mình có thể bị bỏ lạc giữa nơi này. Đột ngột nó dừng lại giữa thảm cỏ trong khoảng rừng trống và nghếch mặt lên dưới dòng ánh sáng ấm áp đang đổ xuống, như đang chờ đợi một điều gì. Tôi vội vàng núp sau một thân cây.

    Bên thảm cỏ là một dòng suối. Sau một lúc nhìn quanh, nhóc con lại bắt đầu đi tha thẩn và vẫn không hề hay tôi đang quan sát nó. Nhóc con dừng lại uống nước ở dòng suối rồi xuống đầm mình giữa đám rong đong đưa, cố gắng bắt cá bằng tay như tôi đã dạy cho nó. Nhưng những con cá vừa bắt được nó lại thả đi. Tôi men đến phục ở một góc khuất đầy đá tảng thật gần nơi nhóc con đang bơi. Từ đây, tôi có thể thấy nhóc con đang ở ngay bên dưới mình. Nó đã leo lên vệ cỏ ở rìa nước, vồ lấy những con bướm và nhai ngon lành. Xung quanh vắng lặng. Tôi nhìn xuống và bỗng thấy một hình người lộn ngược đang băng qua bờ suối soi xuống dòng nước. Hình người này khoác ngoài da lớp vỏ bọc nhẹ và mỏng có màu sắc sặc sỡ tương tự những sinh vật đã tấn công tôi ngày xưa. Nhưng nó chỉ có một mình, mặt không có lông và miệng không nhỏ dãi. Nhóc con có vẻ kích động. Sinh vật lạ ngồi xuống một tảng đá thấp bên bờ suối, hướng mắt về phía nhóc con và xòe ra trong tay chùm màu sắc chói sáng. Nhóc con nhìn chằm chằm vào chùm ánh sáng trên bàn tay kẻ lạ rồi chầm chậm di chuyển đến gần, nhưng nó không đi thẳng, mà bò trên cả tứ chi. Bất ngờ, nó căng người ra phóng mạnh và vồ lấy món đồ từ trong tay của kẻ lạ. Kẻ lạ cũng phục xuống bò trên tứ chi và hai đứa chờn vờn bò quanh như cách mà bọn voi sắp quấn lấy vòi nhau. Chúng ghìm mắt vào nhau còn tôi quan sát chúng. Nhóc con không hề biết rằng nó đang đùa giỡn với mối nguy hiểm chết người. Theo bản năng, tôi lặng lẽ nhấc cao một tảng đá nặng và dùng hết sức bình sinh nhằm vào đầu sinh vật lạ và ném xuống. Kẻ lạ té vật ra, một dòng máu từ đầu chảy thấm xuống thảm cỏ. Nhóc con nhảy bổ đến nhìn rồi đứng lặng. Từ tay nó chùm ánh sáng rơi xuống chân. Khoé mắt nhóc con ngấn ra hai giọt nước trong suốt.

    Trời dần tối. Tôi quay về hang và tự nhủ rằng ngày mai chúng tôi sẽ trở lại suối và dùng dòng nước để chuyển thịt của sinh vật lạ ấy về hang. Tôi nằm đợi cho đêm xuống sâu để nhóc con trở về như hàng đêm nó vẫn trở về. Nhưng đêm nay nó không về. Tôi đánh hơi tìm nó trong làn gió mà không gặp. Tôi chờ nghe tiếng gọi của nó trên những ngọn cây, nhưng cũng không nghe thấy.

    5.

    Khi đêm đã hết, tôi quay lại bờ suối với lưỡi dao bạc. Nhưng sinh vật lạ đã biến mất. Nhóc con cũng không còn ở đây. Tôi tìm thấy trên cỏ bên cạnh vệt máu đã đông khô một xâu những viên cuội trơn nhẵn và trong suốt như nước. Nó hệt như xâu chuỗi mà ngày xưa mẹ tôi luôn đeo quanh mắt cá chân. Dưới nắng, xâu chuỗi ánh lên lấp lánh sắc màu như một chùm ánh sáng. Nhìn vào chùm sỏi ánh sáng, tự dưng mắt tôi ứa ra hai hạt nước trong suốt. Và lần đầu tôi cảm biết mình đang cô đơn và buồn nhớ. "
     
  9. congaicung

    congaicung Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    9/11/2004
    Bài viết:
    361
    Đã được thích:
    24
    Điểm thành tích:
    28
    Mình cũng vừa đọc được truyện nầy. Thấy thương quá cho những số phận như vậy.

    "Gaye Jee, một cây bút nữ trẻ nổi lên trên văn đàn Anh khoảng mười năm gần đây. Gaye Jee tốt nghiệp cử nhân văn khoa ở Đại học Sussex, đã có nhiều truyện ngắn được xuất bản trên các tạp chí và các hợp tuyển truyện viễn tưởng ở Anh và Mỹ. "

    "Ánh văn minh đầu tiên

    Gaye Jee

    Nguyễn Khánh Nguyên (dịch)

    …Tôi quan sát cuộc sống của cây cỏ và muông thú trong rừng, chúng lớn lên bên nhau và cùng chung sống quây quần. Những con bướm bay thành đôi rập rờn trên những bông hoa. Những con voi cuộn vòi vào nhau và chia nhau mía ngọt. Chỉ có tôi là đơn độc.

    1.

    Mặt trời rỡ ràng hiện ra dưới thung lũng, ánh bình minh như dòng sữa chảy tràn trên miệng hang. Những tia nắng nhảy nhót trên mặt gọi tôi thức dậy. Nhóc con, tay áp lên má, vẫn còn ngủ say sưa. Tôi bước chuyền trên những hòn đá lạnh của con đường mòn quen thuộc chật hẹp và hay sụt lở. Khi đã đứng trên chân ngọn thác ở miệng hang, tôi dừng lại vươn vai và ngắm nhìn đàn chim đang chao lượn bên dưới. Trong thung lũng, sương mù ánh vàng vẫn còn giăng mắc khắp nơi. Những rặng cây và những ngọn đồi mờ mịt nhoè vào đường chân trời. Chúng gợi cho tôi một điều gì đó mơ hồ về bao ngày đã lặng lẽ đi qua và biến mất vào vô tận. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng thì thầm của gió dạo trong đám lá vàng trên những ngọn cây xa thấp.

    Khi tôi trở vào hang, nhóc con trở mình, duỗi chân tay và ngáp dài. Tóc nó dày và vàng óng như ánh sáng mặt trời đổ ngồn ngộn trên cái cổ gầy. Kể từ khi nó đến với tôi, mặt trăng đã mọc và lặn bao lần. Chúng tôi ăn trái chín với trứng mà nhóc con đã kiếm được. Hôm qua, khi đang đánh hơi tìm nó trong làn gió, tôi nghe tiếng nó gọi hân hoan từ trên ngọn cây sồi. Sau đó nó thoát trèo xuống và chìa ra những quả trứng đựng trong cái túi nhỏ lạ lùng màu trắng mà nó đã nhặt được bên bìa rừng trong khi đi săn.

    2.

    Khi mẹ tôi đi lượm thức ăn và không trở lại, tôi chỉ mới bắt đầu biết tập bẫy thỏ. Tôi chờ mẹ mãi và luôn miệng gọi bà trong suốt ba lần mặt trời mọc và lặn. Cuối cùng tôi hiểu ra rằng tôi chỉ còn lại một mình. Tôi phải tự đốt lửa và cố trông chừng chúng như mẹ đã làm. Tôi nhớ lời bà dạy rằng lửa sưởi ấm và mang lại sự sống cho chúng tôi, nhưng lửa cũng có thể thiêu đốt và huỷ diệt tất cả. Tôi thích nhớ tới điều này vì nó gợi lại cho tôi giọng nói khàn đục thân thương được thoát ra từ đôi môi hơi chúm lại của mẹ. Ngồi đơn độc trong làn hơi ấm giữa đêm đen, tôi nhớ về đôi mắt mẹ, chúng có màu sắc của lá cây non, và cả màu lóng lánh của những hòn cuội trơn nhẵn, trong như nước được xâu thành chuỗi mà bà luôn đeo vòng quanh mắt cá chân.

    Trên vách hang có nhiều hình vẽ. Những sinh vật nào đó đã đến đây trước và để lại chúng. Trong đó, họ mô tả chính mình như những cây gậy có chân và tay. Họ săn những con thú lớn khá lạ lùng và tôi nghĩ họ đã bị tiêu diệt khi bọn thú ấy trở lại. Buổi tối, những sinh-vật-gậy ấy bước ra khỏi bóng tối và đến với tôi. Họ chỉ cho tôi mài ra mũi dao nhọn bằng những hòn đá có cạnh. Rồi họ dẫn tôi vào sâu trong hang. Ở đó đầy khắp các bức tranh vẽ hình những bàn tay. Lần đầu tiên áp đôi tay vào đó, trái tim tôi đã xao động và trí óc tôi thảng thốt nhận ra bàn tay mình vừa khít với những hình vẽ ấy. Tôi bỗng tin tưởng một cách cuồng nhiệt rằng những sinh vật đã tạo nên các hình vẽ này, họ cũng giống như tôi.

    3.

    Vậy mà trước đây, tôi đã nghĩ rằng mình là người cuối cùng của giống loài còn lại trên đời. Tôi quan sát cuộc sống của cây cỏ và muông thú trong rừng, chúng lớn lên bên nhau và cùng chung sống quây quần. Những con bướm bay thành đôi rập rờn trên những bông hoa. Những con voi cuộn vòi vào nhau và chia nhau mía ngọt. Chỉ có tôi là đơn độc. Cuộc đời tôi chỉ là những ngày tháng hái lượm thức ăn và mài dũa vũ khí để giết và xẻ thịt tôm cá hay bọn thú nhỏ. Và vì có một mình, tôi không thể động đến bọn thú lớn có móng vuốt răng nanh.

    Một ngày nọ, tôi đang ở trong chỗ rừng đầy rễ cây gồ lên như một đàn rắn lớn xoắn lấy nhau, bỗng một ánh chớp kèm theo tiếng nổ lớn xé tan sự yên tĩnh. Ngay sau đó, nhiều hình người xuất hiện quanh tôi. Họ có khuôn mặt rậm lông, phủ lên lớp da trên người họ là một lớp vỏ bọc nhẹ và mỏng có màu sắc sặc sỡ của những đoá hoa. Họ cầm trong tay những cây dài hình thù kỳ dị nhưng được tạo tác tinh xảo và sáng bóng như ánh phản chiếu từ nước. Chúng không phải làm bằng gỗ. Họ la hét như mừng rỡ khi trông thấy tôi. Phút đầu, tôi đã vui mừng nghĩ họ cùng giống với mình. Nhưng ngay lập tức tôi nhận ra thân thể họ thẳng đơ, không có vú. Họ bao quanh tôi, nhỏ dãi và tiến lại mỗi lúc một gần hơn. Tôi nghĩ họ sắp sửa giết tôi để ăn thịt. Tôi bấn loạn tâm thần, lao mình bỏ chạy, nhưng trong chớp mắt họ đã vật ngửa tôi ra trên những rễ cây gồ ghề, đầu tôi ngật xuống không nhìn thấy gì, hai tay và chân tôi bị họ kéo căng ra. Họ thay nhau nện nhừ tử lên phần dưới của người tôi. Tôi không biết họ tấn công tôi bằng gì. Cuộc tấn công làm tôi lịm dần đi và không còn biết gì nữa. Cuối cùng tỉnh lại, tôi chỉ còn một mình, thân thể bầm dập và nhầy nhớt máu. Tôi cố lê trở về hang và thiếp đi một giấc dài cho đến chiều tối hôm sau. Khi tôi thức dậy, tôi thấy mình yếu ớt và trong hang thì chẳng còn được chút nước nào. Tôi phải lần dò lên chân thác trên miệng hang để uống nước và rửa ráy thân thể bầm dập của mình.

    Cuộc tấn công đã khiến tôi tổn thương nặng nề. Mặc dù thân thể vẫn lành lặn, nhưng tôi có cảm giác như con người mình đã bị phong kín. Khi tuần trăng mới đến, tôi không còn chảy máu nữa. Bụng tôi từ từ căng phồng lên từng ngày. Có lẽ chất độc do cuộc tấn công của bọn người lạ đã tích tụ lại trong ấy. Tôi nghĩ rằng chất độc tích tụ đến một ngày nào đó sẽ làm tôi nổ tung. Nhưng trước khi nổ, tôi vẫn phải đi hái lượm hay bẫy thỏ. Càng lúc, tôi càng trở nên chậm chạp hơn.

    Một buổi sáng, tôi thức dậy vì những cơn đau quặn thắt. Tôi nghĩ rằng tất cả đã sắp đến hồi kết thúc. Tôi lẩn quẩn đi đi lại lại trên nền hang. Đột ngột, cảm giác đau đớn biến mất. Tôi gượng mình ngồi xổm xuống và bỗng tống ra một khối vật gì đó khỏi người khiến tôi trở nên trống rỗng và ngất đi một lúc. Nhưng liền sau đó tôi mở được mắt, thấy mình vẫn còn sống và trên mặt đất, giữa hai chân tôi là một sinh vật mới, vẫn còn gắn với cơ thể tôi bằng một cái dây nhỏ xoắn lại và đang đập nhè nhẹ. Tôi cắn đứt cái dây và nhìn ngắm sinh vật mới ấy. Nó phát ra tiếng khóc oa oa. Tôi nâng nó lên và lau máu dây trên mặt nó. Sau đó, tôi hình dung xem nó là gì. Một kẻ khác với tôi. Một người bạn. Một người bạn nhỏ. Khi tôi ôm nó vào người, nó rúc ngay vào phần êm ái của ngực tôi và sục mõm tìm kiếm. Nó tìm thấy ngay cái nó muốn, đó là đầu vú và bú một cách mãnh liệt. Tôi thấy nhột nhạt bủn rủn cả người lại vừa ngây ngất vui sướng.

    4.

    Thời gian trôi qua, mặt trăng lại mọc và lặn nhiều lần. Nhóc con bắt đầu tập đi thẳng và tập ăn những thứ mà tôi kiếm được. Nó ngày càng giống tôi hơn và khi ngực nhô vú ra, nó cũng bị chảy máu vào mỗi lần trăng tròn như tôi. Có lẽ rồi chúng tôi sẽ hoàn toàn giống nhau.

    Ngày càng lớn, nó càng đi săn xa hơn. Đôi khi, trời đã gần tối mịt, nó mới trở về. Tôi bắt đầu lo sợ nó sẽ ra đi mãi mãi như mẹ tôi khi trước. Sau những cuộc săn, nó hay mang theo về nhiều thứ lạ lùng. Một lần là cái túi nhỏ vừa đủ để chứa hai con thỏ. Vỏ túi mỏng và trắng sáng, từng lúc lại loé lên những đốm kỳ dị nhiều màu. Khi đến tay chúng tôi, nó đã hơi nhàu rách. Lần khác là một lưỡi dao mỏng và sắc bén màu ánh nắng mà sau đó chúng tôi đã dùng để lột da thú hết sức tiện lợi. Tôi chợt nhớ là đã thấy những sinh vật khoác lên lớp da thứ vỏ bọc sặc sỡ đã tấn công tôi ngày xưa cũng có cầm thứ vũ khí này, nên càng lo lắng, nhưng không dám nói ra với nó.

    Những buổi bình minh, nó trở dậy ngồi ở miệng hang và nhìn chằm chằm vào đường ranh giới ở chỗ cánh rừng gặp gỡ bầu trời. Nó vẽ nguệch ngoạc những hình nhân thân gậy trên nền cát và nhuộm đen đôi tay mình trong cuộn khói bốc lên từ bếp lửa. Cuối cùng, nó say sưa ấn những bức tranh tay lên vách hang.

    Tôi không thích đi xa ngoài hang, nhưng từ lúc nó liên tục trở về sau khi mặt trời lặn, một buổi sáng nọ tôi đã lén đi theo nó vào rừng. Chúng tôi du hành xa lắm, đến nơi mà tôi đã hoàn toàn mất phương hướng. Nó di chuyển nhanh nhẹn và khéo léo như bay lướt trên những tảng đá khổng lồ mướt rêu và những khúc gỗ có dấu vết mới bị đốn ngã. Tôi cố bám theo nó và thoáng chút lo sợ rằng mình có thể bị bỏ lạc giữa nơi này. Đột ngột nó dừng lại giữa thảm cỏ trong khoảng rừng trống và nghếch mặt lên dưới dòng ánh sáng ấm áp đang đổ xuống, như đang chờ đợi một điều gì. Tôi vội vàng núp sau một thân cây.

    Bên thảm cỏ là một dòng suối. Sau một lúc nhìn quanh, nhóc con lại bắt đầu đi tha thẩn và vẫn không hề hay tôi đang quan sát nó. Nhóc con dừng lại uống nước ở dòng suối rồi xuống đầm mình giữa đám rong đong đưa, cố gắng bắt cá bằng tay như tôi đã dạy cho nó. Nhưng những con cá vừa bắt được nó lại thả đi. Tôi men đến phục ở một góc khuất đầy đá tảng thật gần nơi nhóc con đang bơi. Từ đây, tôi có thể thấy nhóc con đang ở ngay bên dưới mình. Nó đã leo lên vệ cỏ ở rìa nước, vồ lấy những con bướm và nhai ngon lành. Xung quanh vắng lặng. Tôi nhìn xuống và bỗng thấy một hình người lộn ngược đang băng qua bờ suối soi xuống dòng nước. Hình người này khoác ngoài da lớp vỏ bọc nhẹ và mỏng có màu sắc sặc sỡ tương tự những sinh vật đã tấn công tôi ngày xưa. Nhưng nó chỉ có một mình, mặt không có lông và miệng không nhỏ dãi. Nhóc con có vẻ kích động. Sinh vật lạ ngồi xuống một tảng đá thấp bên bờ suối, hướng mắt về phía nhóc con và xòe ra trong tay chùm màu sắc chói sáng. Nhóc con nhìn chằm chằm vào chùm ánh sáng trên bàn tay kẻ lạ rồi chầm chậm di chuyển đến gần, nhưng nó không đi thẳng, mà bò trên cả tứ chi. Bất ngờ, nó căng người ra phóng mạnh và vồ lấy món đồ từ trong tay của kẻ lạ. Kẻ lạ cũng phục xuống bò trên tứ chi và hai đứa chờn vờn bò quanh như cách mà bọn voi sắp quấn lấy vòi nhau. Chúng ghìm mắt vào nhau còn tôi quan sát chúng. Nhóc con không hề biết rằng nó đang đùa giỡn với mối nguy hiểm chết người. Theo bản năng, tôi lặng lẽ nhấc cao một tảng đá nặng và dùng hết sức bình sinh nhằm vào đầu sinh vật lạ và ném xuống. Kẻ lạ té vật ra, một dòng máu từ đầu chảy thấm xuống thảm cỏ. Nhóc con nhảy bổ đến nhìn rồi đứng lặng. Từ tay nó chùm ánh sáng rơi xuống chân. Khoé mắt nhóc con ngấn ra hai giọt nước trong suốt.

    Trời dần tối. Tôi quay về hang và tự nhủ rằng ngày mai chúng tôi sẽ trở lại suối và dùng dòng nước để chuyển thịt của sinh vật lạ ấy về hang. Tôi nằm đợi cho đêm xuống sâu để nhóc con trở về như hàng đêm nó vẫn trở về. Nhưng đêm nay nó không về. Tôi đánh hơi tìm nó trong làn gió mà không gặp. Tôi chờ nghe tiếng gọi của nó trên những ngọn cây, nhưng cũng không nghe thấy.

    5.

    Khi đêm đã hết, tôi quay lại bờ suối với lưỡi dao bạc. Nhưng sinh vật lạ đã biến mất. Nhóc con cũng không còn ở đây. Tôi tìm thấy trên cỏ bên cạnh vệt máu đã đông khô một xâu những viên cuội trơn nhẵn và trong suốt như nước. Nó hệt như xâu chuỗi mà ngày xưa mẹ tôi luôn đeo quanh mắt cá chân. Dưới nắng, xâu chuỗi ánh lên lấp lánh sắc màu như một chùm ánh sáng. Nhìn vào chùm sỏi ánh sáng, tự dưng mắt tôi ứa ra hai hạt nước trong suốt. Và lần đầu tôi cảm biết mình đang cô đơn và buồn nhớ. "
     
  10. minh_nguyet1965

    minh_nguyet1965 Bắt đầu nổi tiếng

    Tham gia:
    15/12/2004
    Bài viết:
    2,194
    Đã được thích:
    189
    Điểm thành tích:
    153
    Một câu chuyện nữa

    Nửa ổ bánh mì

    Tôi vẫn thường đến công viên Lê Văn Tám đi dạo và đọc sách. Một ngày nọ, tôi gặp em, một cậu bé 14 tuổi và em đã để lại trong tôi sự xúc động không thể nào quên...
    Cậu bé ở quê, nghỉ hè em theo một người quen lên đây bán vé số. Em bảo: “Mỗi ngày em kiếm được 15.000 đồng. Em sẽ cố gắng làm một tháng để về phụ giúp tiền sách vở cho ba mẹ”. Em kể, em ăn ngày hai bữa nên em phải chờ đến nửa buổi sáng em mới ăn. Bữa ăn nửa buổi (nhưng thực ra là bữa ăn sáng và trưa của em) là một ổ bánh mì.
    Cũng như mọi lần, em ghé vào công viên để dùng bữa, hôm đó tôi ngồi gần chỗ em. Lúc đó có một bà cụ cũng là người bán vé số dạo đi ngang qua. Em ngồi đó chuẩn bị ăn nhưng em chợt dừng lại và nhìn theo bà cụ rất lâu. Bà cụ đi ngang qua chỗ của tôi một lúc thì em chạy theo bà và nắm nhẹ đôi bàn tay nhăn nheo của bà. Em ân cần: “Bà đã ăn sáng chưa ạ?”.
    Bà cụ nhẹ nhàng: “Bà nhịn bữa sáng cháu à”. Em tiếp: “Thế bà lại đây ngồi nghỉ một lát, cháu có ổ bánh mì đây bà. Hai bà cháu mình cùng ăn rồi bà hãy đi”. Tôi nhìn thấy được trong ánh mắt của bà cụ một cái nhìn đấy biết ơn. Còn trong đôi mắt của em bé bán vé số kia là sự chia sẻ với người cùng cảnh ngộ.
    Tôi ngồi suy nghĩ rất lâu và sau khi bà cụ đi tôi đã hỏi em: “Em chia cho bà nửa ổ bánh mì thế chiều em đói bụng thì sao?”. Và câu trả lời của em làm tôi rất ngạc nhiên: “Bà cụ lúc nãy cũng giống như bà em ở nhà. Mẹ bảo phải biết chia sẻ với những người nghèo khổ, già yếu. Em ăn nửa ổ bánh mì tuy là sẽ đói nhưng em cảm thấy rất vui”.
    Vâng, trong cuộc sống, nếu chúng ta biết nghĩ đến những nỗi khổ của con người, biết nghĩ đến tha nhân thì tự nhiên chúng ta sẽ cảm thấy niềm vui và cảm thấy cuộc đời thật đáng yêu. Từ hôm ấy, tôi cảm thấy mình phải biết nghĩ và chia sẻ nhiều hơn với tha nhân dù chỉ là một cái nhìn thương yêu. Tôi hoàn toàn có điều kiện để sẻ chia hơn em nên tôi có thể làm được như em.
    Có những cái nhìn, có những sự chia sẻ dù là nhỏ nhoi nhưng đó lại là một sức mạnh tinh thần to lớn.
    LƯU ĐÌNH LONG
    BÁO TUỔI TRẺ

     
    mymyxd thích bài này.
  11. minh_nguyet1965

    minh_nguyet1965 Bắt đầu nổi tiếng

    Tham gia:
    15/12/2004
    Bài viết:
    2,194
    Đã được thích:
    189
    Điểm thành tích:
    153
    Mẹ lạnh lắm phải không?

    Mẹ lạnh lắm phải không?


    Vào một đêm Giánh sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị . Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa. Chị bò người phía bên dưới cầu.
    Đơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đưa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.
    Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy.Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà mẹ nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm.Nơi đó bà thấy một đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng.
    Bà đem đưa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày lễ giáng sinh, đó là sinh nhật lần thứ 12,cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bé bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo . Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình.
    "Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả - bà mẹ nuôi nghĩ - cậu sẽ lạnh cóng!" song cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: " mẹ đã lạnh hơn con lúc này , phải không mẹ?" Và cậu bé oà khóc.
    hoathuytinh.com
     

Chia sẻ trang này