Nếu Thiên Đường Có Anh

Thảo luận trong 'Thư giãn, giải trí' bởi doctruyen, 28/11/2016.

  1. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88
    Nếu Thiên Đường Có Anh
    Tác Giả : Lâm Mĩ Thi

    Khép lại cuốn tiểu thuyết "Nếu Thiên Đường Có Anh", Lương Vũ Tranh quay sang bên cạnh hỏi Hạ Quân Dật:
    - Nếu có thiên đường là có thật thì anh có muốn được sống ở đó không?
    - Thiên đường… Có lẽ em sẽ ở đấy, nhưng tôi thì kho
    - Tại sao?
    - Anh nhớ hình như có người luôn muốn anh xuống địa ngục mà?
    Phải, đúng là cô rất muốn đẩy anh xuống địa ngục. Nhưng nếu thiên đường có anh thì sẽ thế nào?
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi doctruyen
    Đang tải...


  2. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88

    Khi Lương Vũ Tranh tỉnh lại thì mới có 5 giờ sáng. Nhìn bên cạnh trống trải và lạnh lẽo, cô cũng đoán ra cả đêm qua Hạ Quân Dật không có về nhà. Nhưng Lương Vũ Tranh cũng không quá quan tâm đến việc này, có lẽ anh đã tìm được niềm vui mới cũng nên.

    Thật ra việc Lương Vũ Tranh ở bên cạnh Hạ Quân Dật cũng là một điều mà cô chưa từng nghĩ tới và cũng chưa từng một lần dám nghĩ tới. Còn nhớ 3 tháng trước, công ty của bố cô phá sản, nợ nần chồng chất không có khả năng trả và cuối cùng bố nghĩ quẩn đã nhảy lầu tự sát. Ngày hôm đó, mẹ của Lương Vũ Tranh sau khi nghe tin này thì đã gặp một tai nạn nghiêm trọng. Lương Vũ Tranh cô từ một thiên kim tiểu thư bỗng mất hết tất cả chỉ sau 1 đêm. Khi ấy, cũng may có dì và người bạn thân Vương Nhã Đồng giúp đỡ, nếu không Lương Vũ Tranh chẳng biết làm gì để vượt qua cú sốc lớn nhất trong cuộc đời ấy.

    Tai họa ập đến nhưng Lương Vũ Tranh vẫn cố gắng đi học nốt năm cuối đại học, làm thêm nhiều công việc khác nhau để kiếm tiền trả viện phí cho người mẹ đang sống trong tình trạng thực vật, chẳng rõ có tỉnh lại nữa hay không. Và lúc ấy cô đã biết đến Kim Vũ – hộp đêm lớn nhất dành cho tầng lớp thượng lưu ở thành phố B này. Chẳng quan tâm nhiều thứ, Lương Vũ Tranh đã đến thẳng Kim Vũ xin việc.

    Nhờ gương mặt xinh đẹp này mà Lương Vũ Tranh đã nhanh chóng được nhận vào Kim Vũ làm việc tiếp rượu cho khách. Lương tháng ở đây rất cao, nếu được khách boa cho thì cũng không đến nỗi nào. Điều quan trọng là làm việc ở Kim Vũ, Lương Vũ Tranh mới có khả năng trả hết viện phí cho mẹ và tiền học ở trường.

    Nhưng rồi một sự việc xảy ra khiến cuộc đời của Lương Vũ Tranh lại biến động thêm lần nữa. Cô làm việc ở Kim Vũ 3 ngày rồi, một hôm được đưa đến phòng của vị Trần tổng nào đó để tiếp rượu cho ông ta. Trần tổng đó khi thấy Lương Vũ Tranh thì mê mẩn ngay, ép cô uống nhiều rượu và còn bảo cô phục vụ ông ta 1 đêm nữa. Trong lúc đang giằng co với Trần tổng vì không đồng ý theo ông ta thì trước cửa xuất hiện một người đàn ông vô cùng tuấn tú. Người đàn ông đó chính là Hạ Quân Dật.

    - Trần tổng, người phụ nữ này của tôi đã làm điều gì khiến cho ông phật ý à? Có cần tôi thay mặt cô ấy xin lỗi ông một câu không?

    - Hả?

    Lương Vũ Tranh nghe thấy câu này thì rất ngạc nhiên. Còn Trần tổng khi nghe thấy lời này thì vội vàng buông tay Lương Vũ Tranh ra, đứng dậy và nói với giọng rất tôn trọng:

    - Hạ tổng, thì ra cô ấy là người phụ nữ của ngài, thật sự là tôi không biết. Tôi không dám ở đây làm phiền ngài nữa. Hạ tổng cứ chơi vui vẻ đi ạ. Xin phép, tôi đi trước.

    Khi Trần tổng vừa đi khỏi, Lương Vũ Tranh đã nhanh chóng lên tiếng cảm ơn:

    - Cảm ơn anh rất nhiều. Nếu như không có anh giúp đỡ, tôi cũng chẳng biết làm thế nào nữa.

    Hạ Quân Dật nghe vậy thì nhếch miệng cười, một nụ cười như có như không và một câu nói cũng nửa đùa nửa thật:

    - Em gái à, tôi cũng không ngại để em trở thành người đàn bà tiếp theo của tôi đâu.

    - Dạ?

    Lúc này Lương Vũ Tranh mới hiểu rõ câu nói “Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa” là như thế nào. Nhưng khi cô chưa kịp nói thêm bất cứ điều gì thì Hạ Quân Dật đã rời đi. Và Lương Vũ Tranh lúc ấy cũng chỉ nghĩ, có lẽ Hạ Quân Dật đang nói đùa. Trong lòng cô lúc ấy chẳng hiểu sao rất biết ơn sự giúp đỡ của Hạ Quân Dật.

    - Hạ tổng? Trần tổng kia đã có thân phận không hề nhỏ rồi. Người mà khiến ông ta phải dùng kính ngữ như thế thì người đàn ông họ Hạ kia là người thế nào nhỉ?

    Nhưng những suy nghĩ ấy cũng không tồn tại được bao lâu. Lương Vũ Tranh nhanh chóng bỏ qua mọi suy nghĩ, tiếp tục chăm chỉ làm việc.

    ………………………………..

    Ngày hôm sau, Lương Vũ Tranh lại tiếp tục đến Kim Vũ làm việc như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng người quản lý lại đưa cô đến phòng VIP 1, phòng riêng của ông chủ. Cô cảm thấy có phần hơi lạ. Một người mới đến làm ở Kim Vũ chưa nổi một tuần như cô mà đã có thể đến phòng riêng của ông chủ. Trong lúc đang băn khoăn suy nghĩ thì người quản lý đẩy cửa vào. Lương Vũ Tranh nhận ra người đàn ông đang ngồi cạnh ông chủ. Anh chính là người đã cứu mạng cô hôm qua.

    - Này, còn đứng đấy làm gì nữa hả? Mau ngồi xuống bên cạnh Hạ thiếu đi chứ?

    Giọng nói của ông chủ vang lên, ngay lập tức người quản lý đã đẩy Lương Vũ Tranh ngồi xuống bên cạnh Hạ Quân Dật. Cô cố gắng ngồi hẳn hoi lại, tay kéo váy che qua đầu gối.

    Nhìn kỹ, trong phòng này ngoài anh và ông chủ của Kim Vũ Lâm Chính Ngạn ra thì còn có 2 người đàn ông trẻ tuổi khác, cả 4 người chắc trạc tuổi nhau cả. Ba người kia đều có những cô gái trẻ đẹp ngồi bên, còn Hạ Quân Dật anh chẳng có ai ngồi bên cả.
     
  3. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88

    Lương Vũ Tranh mặc dù có phần hơi run nhưng cô vẫn với tay ra lấy chai bia rồi rót cho Hạ Quân Dật. Trong khi những người khác bên cạnh thì ôm hôn cô gái bên cạnh họ thì Hạ Quân Dật chẳng động chạm gì đến cô. Hành động này của anh khiến cô cảm thấy đỡ sợ hơn.

    - Tên là gì?

    - Dạ? À, tôi tên là Lương Vũ Tranh.

    - Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?

    - 22.

    - Tốt nghiệp đại học chưa?

    - Vẫn chưa.

    Hạ Quân Dật cũng chỉ hỏi 3 câu đấy cho đến khi tàn tiệc. Khi những người kia đi hết, anh lấy trong ví ra một xấp tiền, kèm đó là một tấm card, nói 1 câu rất đơn giản:

    - Cầm lấy đi, tôi tin chắc rằng trong tương lai gần chúng ta vẫn còn phải gặp lại nhau đấy.

    Sau khi Hạ Quân Dật rời đi, trong phòng VIP này chỉ còn mỗi mình Lương Vũ Tranh. Số tiền mà anh boa cho cô tương đương với 2 tháng lương ở Kim Vũ. Khi nhìn tấm card, Lương Vũ Tranh mới giật mình. Hóa ra anh chính là Tổng giám đốc của tập đoàn công nghệ thông tin DCL nổi tiếng nhất thành phố B này. Cô cũng nghe quản lý nói, thì ra Kim Vũ là do cả Lâm Chính Ngạn và Hạ Quân Dật làm chủ nhưng anh không hay đến đây nên Lâm Chính Ngạn thay anh quản lý Kim Vũ.

    Lương Vũ Tranh biết, lời nói kia của Hạ Quân Dật có cũng như không. Nếu ngày nào anh cũng đến Kim Vũ thì đương nhiên cô vẫn sẽ gặp được anh. Nhưng nói chung, Lương Vũ Tranh cũng chẳng quan tâm nhiều đến lời nói ấy. Sau đó nửa tháng, Lương Vũ Tranh chẳng gặp Hạ Quân Dật ở Kim Vũ nữa.

    ……………………………………………………..

    Khi Lương Vũ Tranh dần quên đi cái tên Hạ Quân Dật thì sóng gió tiếp theo lại ập đến: Mẹ cô đang trong tình trạng nguy kịch, cần có tiền mới có thể tiến hành phẫu thuật được. Lương Vũ Tranh lo lắng vô cùng, cô không thể nhờ vả dì và Vương Nhã Đồng bởi căn bản họ cũng chẳng có tiền để giúp đỡ cho cô.

    Rút trong túi xách ra chiếc điện thoại, Lương Vũ Tranh làm rơi luôn cả tấm card mà Hạ Quân Dật đã đưa cô trước đó. Hạ Quân Dật!

    - Hạ Quân Dật sao?

    Lúc này, trong đầu Lương Vũ Tranh bỗng nhớ đến câu nói mà Hạ Quân Dật đã nói với cô nửa tháng trước: “Cầm lấy đi, tôi tin chắc rằng trong tương lai gần chúng ta vẫn còn phải gặp lại nhau đấy.” Câu nói này của anh không phải ám chỉ hoàn cảnh hiện giờ đấy chứ?

    Nhưng Lương Vũ Tranh cũng biết rõ một điều, bây giờ cô chẳng biết kiếm ở đâu ra tiền để giúp mẹ phẫu thuật, còn Hạ Quân Dật? Liệu anh có cho cô vay tiền hay không? Dù có phân vân thế nào, Lương Vũ Tranh vẫn quyết định gọi điện cho anh.

    - “Alo?” – Giọng nói của Hạ Quân Dật qua điện thoại vẫn bình thản và hơi lạnh nhạt như vậy.

    Lương Vũ Tranh cố gắng mở miệng nói:

    - Hạ tiên sinh, tôi là Lương Vũ Tranh. Anh còn nhớ tôi không? Tôi là nhân viên ở Kim Vũ. – Mặc dù rất cố gắng bình tĩnh nhưng giọng của Lương Vũ Tranh vẫn có phần run rẩy.

    - “Lương Vũ Tranh… Hóa ra là em à? Muộn thế này gọi điện cho tôi có chuyện gì không?”

    - Mẹ tôi bây giờ đang trong tình trạng nguy cấp, cần phải phẫu thuật ngay. Tôi biết anh là người có tiền, anh có thể cho tôi vay tiền được không? Tôi sẽ cố gắng trả lại anh sớm nhất có thể.

    Ở đầu dây bên kia, Hạ Quân Dật im lặng không nói gì cả khiến cho Lương Vũ Tranh càng sốt sắng hơn:

    - Hạ tiên sinh? Anh…

    - “Chuyện mà em nói đơn giản thôi, chỉ cần em trở thành người phụ nữ của tôi thì muốn gì cũng được, kể cả tiền viện phí của mẹ em. Em chẳng cần phải trả tiền lại cho tôi, hơn nữa tôi còn cho em thêm tiền. Thế nào, có đồng ý không?”

    Lương Vũ Tranh hết sức bất ngờ. Nhưng khi y tá đến giục cô mau chóng làm thủ tục phẫu thuật, cô mới biết rằng bản thân mình không còn sự lựa chọn nào khác nữa.

    - Được. - Lương Vũ Tranh nhanh chóng đồng ý với yêu cầu của Hạ Quân Dật.

    - “Rất tốt. Mẹ em đang phẫu thuật ở bệnh viện nào?

    - Bệnh viện trung tâm thành phố.

    - “Ừ. Yên tâm đi, sẽ nhanh thôi, mẹ của em sẽ được đi phẫu thuật theo đúng ý của em.”

    Đúng như lời Hạ Quân Dật đã nói, không lâu sau, mẹ cô đã được đưa đi phẫu thuật.

    Sau đó, Hạ Quân Dật nhắn tin cho Lương Vũ Tranh nói rằng, anh cho cô 3 ngày, 3 ngày sau cô phải đến gặp anh. Lương Vũ Tranh chẳng thể từ chối, Hạ Quân Dật đã giúp cô như thế, cô phải trả lại cho anh thứ mà anh muốn.

    Và thế là, cô đã trở thành người con gái được Hạ Quân Dật bao nuôi!
     
  4. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88
    Nếu Thiên Đường Có Anh
    Chương 3: Cuộc sống vẫn như vậy

    Trở thành tình nhân của Hạ Quân Dật, Lương Vũ Tranh chuyển đến Minh viên, nơi mà anh đang sống. Nói chung, cuộc sống của Lương Vũ Tranh cũng chẳng có thay đổi gì lớn. Hạ Quân Dật nói rằng, anh không muốn Lương Vũ Tranh đến Kim Vũ làm việc thì cô đã nhanh chóng đồng ý ngay. Nhưng khi anh bảo Lương Vũ Tranh nghỉ học ở trường thì cô lại phản đối. Cô biết, rồi sẽ có ngày Hạ Quân Dật chán cô và đá cô đi, thế nên mới cố gắng học nốt vài tháng để lấy tấm bằng đại học, sau này có đi xin việc cũng dễ hơn. Thấy Lương Vũ Tranh kiên quyết không muốn nghỉ học, Hạ Quân Dật cũng vẫn để cho cô được đi học, dù sao cô cũng sắp tốt nghiệp đại học đến nơi rồi.

    Hạ Quân Dật cũng đã từng nói, anh muốn cô ngoan ngoãn nghe lời anh. Lương Vũ Tranh đương nhiên cũng chẳng làm trái ý anh. Ngoài việc đưa cho cô 1 chiếc thẻ vàng, Hạ Quân Dật cũng thường xuyên đưa cô đi mua sắm, từ việc mua quần áo giày dép cho đến mua đồ trang sức. Lương Vũ Tranh cũng chẳng từ chối những đồ mà anh mua cho nhưng cũng chẳng dùng mấy thứ đồ đó.

    Vừa mới bước ra cổng trường, Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng đã ngay lập tức nhìn thấy trước siêu xe màu đen đỗ ngay trước đấy, bên cạnh có nhiều người đứng xem. Chiếc xe đắt tiền và bên trong còn có 1 người đàn ông vô cùng điển trai ngồi đó, ai đi qua mà chẳng chú ý đến.

    Vương Nhã Đồng thấy vậy thì ngay lập tức lên tiếng:

    - Này, bạn trai siêu cấp soái ca của cậu đến đón rồi kìa, mau lên đi kẻo người ta chờ.

    - Cái gì mà bạn trai chứ? Mối quan hệ giữa mình và anh ta, cậu đương nhiên là hiểu rõ nhất rồi.

    - Mình đương nhiên là biết mối quan hệ thật sự giữa hai người. Nhưng nhìn thế này, ai cũng nghĩ cậu là bạn gái của anh ta đấy.

    Nghe vậy, Lương Vũ Tranh bỗng bật cười:

    - Chắc ngày mà mình bị anh ta đá đi cũng sắp đến rồi.

    - Sao vậy?

    - Hôm qua Hạ Quân Dật không về nhà, chắc anh ta đã tìm được niềm vui mới rồi cũng nên.

    Vương Nhã Đồng nghe thế thì bĩu môi:

    - À, thế ý của Lương Vũ Tranh tiểu thư đây là, Hạ Quân Dật đến đón cậu rồi mời cậu đi ăn, sau đó nói với cậu rằng anh ta đã tìm được tình nhân mới, cậu nên nhanh chóng dọn ra khỏi nhà?

    - Cũng có thể là như vậy đó.

    - Mặc dù mình chẳng hiểu về Hạ Quân Dật này nhưng mình chắc chắn rằng, anh ta muốn đuổi một người phụ nữ bên cạnh đi, chắc không cần phải ăn nói nhẹ nhàng với người ta đúng không? Có lẽ anh ta chỉ cần gọi điện cho cậu, thông báo về việc anh ta có tình mới, bảo cậu nên dọn ra khỏi nhà để anh ta còn đón tình mới về. Mình nghĩ cách này khá hợp với một người đào hoa bậc nhất không hề có tình yêu như Hạ Quân Dật.

    Tính ra, Vương Nhã Đồng nói cũng đúng. Hạ Quân Dật mà muốn đuổi cô đi, e rằng chẳng cần phải đi làm mấy chuyện phiền phức như thế này đâu.

    Đang mải mê suy nghĩ, bỗng Vương Nhã Đồng đập tay vào vai Lương Vũ Tranh khiến cô giật mình:

    - Thôi, cậu cũng mau đi đi. Chắc Hạ Quân Dật chờ cậu cũng khá lâu rồi đó. Nếu như anh ta đuổi cậu đi thật thì gọi điện cho mình. Yên tâm, nhà mình vẫn còn phòng trống.

    - Ừ, cảm ơn thành ý của Vương tiểu thư.

    - Mình đi trước đây.

    - Tạm biệt.

    Vương Nhã Đồng vừa đi khỏi, Lương Vũ Tranh liền bình thản đi đến, mở cửa xe rồi ngồi ở ghế phụ. Hạ Quân Dật thấy cô thì mỉm cười rồi nhanh chóng lái xe rời đi.

    …………………………………….

    Trên xe im lặng một hồi lâu. Thấy Hạ Quân Dật không nói gì, Lương Vũ Tranh mới chịu lên tiếng nói trước:

    - Tôi không nghĩ là hôm nay anh về đâu.

    - Ý gì vậy? – Hạ Quân Dật vừa lái xe vừa quay sang nhìn Lương Vũ Tranh với ánh mắt khó hiểu.

    - Anh tìm được niềm vui mới rồi à?

    - Cái gì mà niềm vui mới?

    Lương Vũ Tranh chẳng quan tâm việc Hạ Quân Dật có hiểu câu hỏi ấy của cô hay không. Trong khi Hạ Quân Dật vừa lái xe vừa nhìn Lương Vũ Tranh thì tầm mắt cô lại hướng ra bên ngoài.

    - Sao em thích hỏi những câu hỏi vừa khó hiểu vừa ngớ ngẩn thế? Hỏi thẳng ra không dễ nghe hơn à?

    - Anh tìm được tình nhân mới rồi à?

    Lương Vũ Tranh nói to hơn một chút và cũng nói thẳng ra như ý của Hạ Quân Dật. Một câu nói đầy mỉa mai.

    - Tình nhân mới? Em nghe ở đâu thế?

    Hạ Quân Dật bỗng dưng nhíu mày lại nhìn cô. Thường ngày Lương Vũ Tranh vốn có hay hỏi những câu như thế này đâu, tự dưng hôm nay cô lại hỏi.
     
  5. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88
    Nếu Thiên Đường Có Anh
    Chương 4: Hình ảnh khác

    Vẫn giữ cái giọng mỉa mai ấy, Lương Vũ Tranh bình tĩnh trả lời Hạ Quân Dật:

    - Tôi thấy anh cả đêm qua không về, tôi nghĩ có lẽ anh đã tìm được niềm vui mới rồi cũng nên.

    Ở bên cạnh Hạ Quân Dật 2 tháng nay, Lương Vũ Tranh ít nhiều cũng biết rõ về những hoạt động thường ngày của anh. Ngoài những lần đi công tác thì ngày nào Hạ Quân Dật cũng về nhà. Hôm qua anh không về, cô chỉ có thể nghĩ đến việc anh đã có tình mới mà thôi.

    - Chỉ vì đêm qua tôi không về nên em nghĩ là tôi đã tìm được tình nhân khác bên ngoài sao?

    - Tôi không biết. Tính cách của anh, tôi có bao giờ hiểu rõ đâu. Với lại chuyện của anh tôi đâu có quan tâm.

    - Không quan tâm mà hỏi như vậy à? Làm tôi suýt hiểu lầm là em đang ghen đấy.

    Hạ Quân Dật bật cười. Hóa ra Lương Vũ Tranh cũng có tâm tư suy nghĩ những chuyện này.

    - Hôm qua có công việc đột xuất nên tôi đến thành phố S giải quyết, vừa về thì lái xe đến đây đón em.

    Hạ Quân Dật nhẫn nại giải thích cho Lương Vũ Tranh nghe. Nghe Hạ Quân Dật nói như vậy, Lương Vũ Tranh cũng chẳng nói thêm gì nữa. Nhưng khi đến ngã tư, bỗng dưng Hạ Quân Dật rẽ phải khiến cô không khỏi thắc mắc mà hỏi:

    - Về nhà thì phải rẽ trái mà? Anh định đi đâu à?

    - Đưa em đi ăn cơm.

    ……………………………………

    Sau đó, Hạ Quân Dật lái xe đưa Lương Vũ Tranh đến một nhà hàng rất sang trọng.

    - Em muốn ăn món Tây hay món ta vậy?

    - Món ta đi. Tôi không quen ăn món tây lắm và trước giờ cũng không thích món tây.

    - Ừ. Phục vụ!

    Người phục vụ nhanh chóng đi đến. Hạ Quân Dật chọn món thay cho Lương Vũ Tranh.

    Khi phục vụ đặt lên bàn đĩa đồ ăn cuối cùng, Lương Vũ Tranh đã nhanh chóng cầm đũa, gắp đồ ăn và ăn nấy ăn để. Hạ Quân Dật ngồi đối diện thấy tình cảnh này thì không khỏi nhíu mày hỏi:

    - Gì mà ăn nhanh như thế? Lương Vũ Tranh, rốt cuộc là em không ăn cơm bao nhiêu ngày rồi? Như con ma đói ấy. Chậm một chút đi, giữ thể diện cho em cũng là giữ thể diện cho tôi đấy.

    - Sáng nay dậy thấy hơi đau bụng nên tôi cũng chẳng ăn sáng nữa. Sắp đến ngày kiểm tra nên cả trưa tôi ở thư viện học, chẳng có thời gian đi ăn. Ngồi suốt cả buổi chiều mới thấy hơi đói thật.

    - Người ta mà nhìn thấy em bây giờ lại cứ nghĩ Hạ Quân Dật tôi đối xử tệ bạc với em đấy.

    Lương Vũ Tranh không nói gì thêm, cô vẫn cố nhét thức ăn vào miệng.

    - Ăn chậm lại đi, có ai ăn mất của em đâu mà sợ? Cẩn thận không thì không tiêu hóa hết thức ăn đâu.

    - Kệ tôi.

    Thấy miệng của Lương Vũ Tranh dính bẩn, Hạ Quân Dật đưa chiếc khăn lau cho cô, nói:

    - Lau miệng đi, bẩn quá. Nếu có người quen thấy thì cũng đừng có bảo em là người phụ nữ của tôi đấy, mất mặt lắm.

    - Anh không ăn à? Sao cứ ngồi nói thế?

    - Nhìn em thế này, tôi không ăn nổi nữa rồi.

    Lương Vũ Tranh không quan tâm lắm đến Hạ Quân Dật, cô vẫn tự nhiên ăn uống bình thường.

    Bữa tối kết thúc, Hạ Quân Dật liền đưa Lương Vũ Tranh đến bệnh viện thăm mẹ. Ở đó một lúc, Lương Vũ Tranh dặn dò y tá trông coi rồi cũng ra về. Hạ Quân Dật vẫn đợi sẵn ở đó.

    ………………………………………

    Một ngày, Lương Vũ Tranh chỉ cần sáng đi học, chiều đến thăm mẹ và tối ở nhà phục vụ cho Hạ Quân Dật. Đêm nay cũng vậy.

    Khi tỉnh dậy lúc nửa đêm, Lương Vũ Tranh lại thấy Hạ Quân Dật đang đứng ngoài ban công. Anh bất ngờ quay đầu lại thì thấy Lương Vũ Tranh đang nhìn chằm chằm mình:

    - Dậy rồi à? Vẫn còn sớm, ngủ tiếp đi.

    Nói xong, Hạ Quân Dật lại lên giường, ôm Lương Vũ Tranh vào và ngủ tiếp. Sáng hôm sau, anh đưa cho Lương Vũ Tranh một chiếc nhẫn kim cương, nói rằng anh ở thành phố S thấy chiếc nhẫn cũng khá đẹp nên mua cho cô. Lương Vũ Tranh cũng chẳng từ chối mà nhận luôn chiếc nhẫn.

    Thật ra, tính tình của Hạ Quân Dật cũng khó nắm bắt. Nhưng có một điểm chắc chắn, đó là nếu Lương Vũ Tranh nghe lời anh thì anh đương nhiên sẽ sủng cô lên đến tận trời xanh.
     
  6. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88
    Nếu Thiên Đường Có Anh
    Chương 5: Giải quyết tin đồn gái bao (1)

    Hôm nay đến trường, Lương Vũ Tranh cảm thấy rất lạ khi mọi người đều hướng mắt nhìn cô đầy khó hiểu. Lúc đang chưa rõ có việc gì thì Vương Nhã Đồng – người bạn thân thiết nhất của Lương Vũ Tranh đã vội chạy đến, thì thầm to nhỏ:

    - Chuyện đó chắc cậu đã biết rồi chứ?

    - Chuyện gì? Mà hôm nay hơi lạ, tại sao tất cả mọi người cứ nhìn mình như nhìn người ngoài hành tinh thế nhỉ?

    - Haizz… Xem ra cậu vẫn chưa biết chuyện gì rồi. Mình ra hoa viên nói chuyện đi.

    Vương Nhã Đồng kéo tay Lương Vũ Tranh đến hoa viên, lôi điện thoại lên forum chính của trường, vào ngay một bài báo được cho là hot nhất hiện nay. Lương Vũ Tranh nhíu mày đọc lên:

    - “Nữ sinh L, một cô gái xinh đẹp thanh thuần thực tế chỉ là gái bao?” Cái gì thế này?

    Nhìn xuống những bức hình, Lương Vũ Tranh nhanh chóng nhận ra, thời gian chụp là vào ngày hôm qua khi Hạ Quân Dật đến trường đón cô. Cô gái trong những bức ảnh chắc chắn là cô, nhưng người đăng tin đã che mờ gương mặt của cô đi. Bây giờ Lương Vũ Tranh đã hiểu rõ, vì sao mọi người cứ nhìn cô với vẻ khó hiểu như vậy rồi. Hóa ra là vì cho rằng cô chính là gái bao được Hạ Quân Dật bao nuôi.

    - Vũ Tranh, mối quan hệ giữa cậu và Hạ Quân Dật chỉ có mỗi mình mình biết, sao đứa viết bài lại biết nhỉ?

    - Nhã Đồng à, chuyện này không cần phải suy nghĩ quá nhiều cũng biết rõ được mà. Bọn họ đúng là không biết về mối quan hệ giữa mình và Hạ Quân Dật nhưng vì thấy mình ngồi xe của anh ta, chẳng cần quan tâm đúng sai mà viết ra bài này.

    - Cậu định giải quyết chuyện này thế nào? Không lẽ là định tìm ra tên đó rồi đánh cho một trận?

    Lương Vũ Tranh mỉm cười, đánh nhau? Đánh nhau không phải là sở trường của cô và cô cũng chẳng muốn dùng đến cách này.

    - Yên tâm, mình tự có cách giải quyết của mình.

    Vương Nhã Đồng nhìn Lương Vũ Tranh chẳng hiểu gì. Cô cũng rất muốn biết người bạn thân của mình sẽ xử lý việc này thế nào.

    …………………………………….

    Lương Vũ Tranh sau đó đi đến phòng học. Nhìn đồng hồ thì còn những 15 phút nữa mới đến giờ học. Đương nhiên, những sinh viên khác khi nhìn thấy cô thì chỉ chỉ trỏ trỏ, nói to nói nhỏ, có người chế giễu, có người lại phỉ báng. Lương Vũ Tranh nhất thời không chịu được nữa, cô đi thẳng lên bục giảng, nói lớn:

    - Chắc các bạn đã đọc tin tức rồi, và chắc chắn cũng nhận ra, sinh viên L được nhắc đến kia chính là tôi. Và đương nhiên, tôi cũng chẳng muốn phủ nhận điều gì cả, ai mà chẳng rõ đó là tôi chứ.

    Vừa nói xong, Lương Vũ Tranh đã nghe thấy một tiếng chế giễu thẳng thừng: “Đúng là cái loại không xấu hổ, làm chuyện như vậy mà còn lớn tiếng được. Nhìn thì xinh đẹp thế kia, hóa ra cũng chỉ là gái bao nuôi mà thôi.”

    Bản thân dù rất tức giận nhưng Lương Vũ Tranh vẫn cố gắng nén lại, nói hết những lời cần nói:

    - Tôi cũng chẳng muốn nói gì nhiều, chỉ muốn nói vài câu thôi. Vừa nãy tôi đã thừa nhận, cô gái L mà các bạn nhắc đến chính là tôi. Nhưng còn người đàn ông ngồi trong xe ấy, các bạn biết là ai không?

    - Đương nhiên là biết. Anh ta chẳng phải là Tổng giám đốc của Tập đoàn Công nghệ thông tin quốc tế DCL Hạ Quân Dật hay sao? – Một nữ sinh ngồi gần đó bỗng lên tiếng.

    - Phải, anh ta chính là Hạ Quân Dật, nhưng thì sao nào? Tôi ngồi xe của Hạ Quân Dật thì đồng nghĩa với việc tôi là người phụ nữ được anh ta bao nuôi hay sao? Có lẽ tôi nên giới thiệu một chút, người đàn ông tên Hạ Quân Dật này là bạn trai của tôi, bạn trai chính thức của tôi. Anh ấy là một người đàn ông rất đẹp trai, rất tài giỏi, thành đạt và cũng rất giàu có. Mọi người dựa vào thân phận của anh ấy và nói rằng, tôi được bao nuôi sao? Như vậy nghĩa là gì vậy hả? Vậy tôi cũng xin được hỏi thẳng thế này, những bạn nữ ngồi ở trong phòng học này, đa phần các bạn chắc cũng phải có bạn trai rồi chứ, đúng không? Nếu như một ngày nào đó, bạn trai của các bạn chở các bạn đến trường bằng một chiếc siêu xe hạng sang, để rồi sau đó bạn được lên trang đầu của forum và bị gán danh gái bao, các bạn có chịu được không? Cứ cô gái nào có bạn trai giàu có thì cô gái ấy chính là gái bao sao? Đây là cách gọi kiểu gì thế?

    Cả phòng học bỗng chốc chìm trong yên lặng. Nhưng ở đâu đó một nam sinh lớn tiếng nói:

    - Lương Vũ Tranh, cô nói thì nói thế, chứ ai khẳng định được Hạ Quân Dật là bạn trai của cô?

    - Đúng vậy, đó chỉ là lời một phía của cô thôi. – Một nam sinh khác cũng nói thêm.

    - Đừng có mà ngụy biện nữa.
     
  7. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88
    Nếu Thiên Đường Có Anh
    Chương 6: Giải quyết tin đồn bao nuôi (2)

    Lương Vũ Tranh vẫn bình tĩnh nói:

    - Ồ, vậy tôi nên làm thế nào để khẳng định Hạ Quân Dật chính là bạn trai của tôi đây? Chẳng lẽ gọi thẳng anh ấy đến trường này để chính bản thân anh ấy thanh minh hay sao đây? Tôi cũng không muốn nói nhiều, các bạn biết anh ấy là một doanh nhân, nhưng lại không rõ tính cách thường ngày của anh ấy đâu nhỉ? Tôi là bạn gái của anh ấy nhưng lại có người nói tôi là gái bao, tức là làm ảnh hưởng đến danh dự của Hạ Quân Dật rồi. Ở thành phố B này, Hạ Quân Dật được coi là một người đàn ông rất có quyền lực và cũng rất có địa vị, tính cách thì lại vô cùng khó đoán. Nếu như anh ấy biết được chuyện này, tôi không biết chuyện xấu gì sẽ xảy ra phía sau đâu. Có phải không nhỉ?

    Lương Vũ Tranh hùng hồn bịa ra một loạt câu để phản biện. Cô đương nhiên biết rõ, Hạ Quân Dật sẽ chẳng quan tâm và ngó ngàng đến việc Lương Vũ Tranh cô ra ngoài bị gọi là gái bao đâu. Bởi chính anh cũng hay nói với cô rằng, cô thực tế chỉ là một người phụ nữ được Hạ Quân Dật anh bao nuôi mà thôi.

    Nhưng mặc dù đó chỉ là những lời nói mà Lương Vũ Tranh nhất thời bịa ra, ít ra nó cũng đã phát huy tác dụng, khiến cho mọi người không còn nói thêm gì được nữa. Những cô gái ngồi trong phòng này dường như cũng đồng tình với lời nói của Lương Vũ Tranh, còn những chàng trai cũng chẳng dám lên tiếng phản bác nữa.

    “Bộp… bộp… bộp…”

    Ở bên ngoài cửa là tiếng vỗ tay của một người đàn ông. Lương Vũ Tranh bất ngờ quay sang và nhanh chóng nhận ra ngay, đó chính là Triệu Minh Thành, giáo sư của trường này.

    - Giáo sư Triệu?

    Lương Vũ Tranh mãi mới lên tiếng. Triệu Minh Thành từ từ đi đến chỗ cô, rồi quay xuống nhìn cả lớp:

    - Tin tức sáng nay đăng trên forum của trường, tôi cũng đã đọc qua rồi. Đúng như sinh viên Lương Vũ Tranh đây đã nói, cho dù sự thật như thế nào thì cũng đã bị người viết bài cũng như người đọc bài tẩy đen đi rồi. Các em đều là sinh viên năm cuối, đối với những chuyện như thế này đáng lý không cần phải nói nhiều làm gì, nhưng cũng nên suy nghĩ kỹ càng chứ, đúng không? Chưa biết phải trái trắng đen như thế nào mà đã lên tiếng đổ oan cho người ta, nói người ta những câu nói đầy xúc phạm như vậy rồi. Các em cứ thử đặt bản thân vào trường hợp của Lương Vũ Tranh xem, bị nói như vậy liệu có chịu nổi hay không? Forum của trường được lập ra để cho sinh viên có thể kết bạn, trao đổi về kiến thức học hành chứ không phải để soi mói đời tư của ai đó.

    Lời nói của Triệu Minh Thành đã khiến cho tất cả sinh viên trong lớp im lặng và cúi đầu xuống. Còn Lương Vũ Tranh cũng cảm thấy rất cảm kích anh.

    - Được rồi, còn 2 phút nữa là vào tiết học. Tôi cũng hy vọng các em sẽ chú tâm vào giờ của tôi và đừng nghĩ đến những chuyện linh tinh khác. Nhà trường cũng đã biết ai là người viết ra bài này, đã gọi bạn đó đến ban kỷ luật nghiêm khắc phê bình. Chuyện này nếu còn xảy ra nữa, chắc chắn sẽ bị kỷ luật nặng.

    Lương Vũ Tranh đi vòng qua sau lưng của Triệu Minh Thành, nhẹ nhàng đi về chỗ của mình, tiếp tục nghe giảng.

    ………………………………….

    Cuối tiết học, Lương Vũ Tranh nói với Triệu Minh Thành, cô có điều muốn nói với anh. Anh cũng đồng ý nói chuyện với cô và 2 người tranh thủ thời gian nghỉ giải lao đến hoa viên.

    - Chuyện hôm nay, em thật sự cảm ơn thầy. Trong khi mọi người đều lảng đi thì thầy lại nói giúp em.

    - Không có gì đâu. Tôi thật sự không thích những kiểu như thế này. Mà sinh viên Lương này, em cũng mạnh mẽ thật đấy. Phải là những cô gái khác chắc chẳng dám đến trường rồi chứ đừng nói đến việc đứng trước bao nhiêu người như vậy tự thanh minh cho mình.

    - Em cũng không hẳn là mạnh mẽ đâu ạ, chỉ là em không muốn danh tiếng của mình bị bôi nhọ như vậy.

    Thấy Triệu Minh Thành cười, Lương Vũ Tranh có chút không hiểu bèn lên tiếng hỏi:

    - Thầy cười gì thế ạ?

    Triệu Minh Thành lắc đầu, từ từ nói:

    - Tôi biết, những lời của bài báo kia không hẳn là sai. Cũng có một phần có lẽ là đúng.

    - Dạ?

    Câu nói này của Triệu Minh Thành khiến cho Lương Vũ Tranh có phần kinh ngạc. Không lẽ những lời anh vừa nói trong phòng học chỉ là nói cho qua, thực tế anh tin cô chính là gái bao?

    - Tôi đã từng thấy em đi cùng Quân Dật. Mấy hôm trước gặp anh ấy thì vô tình hỏi, anh ấy nói rằng em thực tế chỉ là một người phụ nữ được anh ấy bao nuôi thôi.
     
  8. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88
    Nếu Thiên Đường Có Anh
    Chương 7: Giải quyết tin đồn bao nuôi (3)

    Phải, Lương Vũ Tranh cô chỉ là một người phụ nữ được Hạ Quân Dật anh bao nuôi. Nhưng không có nghĩa là anh đi đến đâu cũng khoe việc này đấy chứ? Và cũng có một điều khác cô không hiểu, Triệu Minh Thành và Hạ Quân Dật quen biết nhau sao?

    - Giáo sư Triệu, em không hiểu lắm. Không lẽ thầy và Hạ Quân Dật quen nhau sao ạ?

    - Phải, rất thân quen là đằng khác. Tôi và em họ của anh ấy kết hôn cũng được 1 năm rồi.

    Lời nói này của Triệu Minh Thành khiến cho Lương Vũ Tranh hết sức kinh ngạc. Hóa ra giáo sư Triệu vẫn dạy cô bao lâu nay lại chính là em rể họ của Hạ Quân Dật.

    - Được rồi, những lời muốn nói thì cũng đã nói xong cả rồi. Mà nói thật, tôi rất ngưỡng mộ cách ứng xử của em đấy. Trong số đám phụ nữ của Quân Dật, tôi thấy em là người khác biệt nhất.

    - Vâng.

    Ngoài từ “vâng” này ra, Lương Vũ Tranh chẳng thể nói được gì hơn. Mà Triệu Minh Thành có vẻ như biết rất rõ những người phụ nữ ở bên cạnh Hạ Quân Dật thì phải.

    - Nếu như có gì khó khăn thì cứ đến tìm tôi, giúp được thì tôi sẽ giúp.

    - Vâng ạ, cảm ơn thầy.

    Triệu Minh Thành vừa đi khỏi thì Vương Nhã Đồng chạy ngay đến. Cô ấy nhìn bóng lưng của Triệu Minh Thành cho đến khi anh đi khuất rồi mới quay sang hỏi Lương Vũ Tranh:

    - Công nhận giáo sư Triệu nhìn góc nào cũng đẹp trai chết người đi. Nhưng cậu và thầy ấy nói gì với nhau thế?

    - Vừa rồi trong phòng học, thầy ấy có nói đỡ giúp mình vài câu nên mới gặp cảm ơn thầy ấy thôi.

    - Chỉ thế thôi?

    - Chỉ thế thôi.

    Vương Nhã Đồng tính cách thật sự rất đơn giản, Lương Vũ Tranh chỉ cần nói vài câu là cô ấy tin ngay lập tức. Bỏ qua chuyện của Lương Vũ Tranh, Vương Nhã Đồng nhanh chóng nói đến Triệu Minh Thành:

    - Này, thật sự mình đã từng rất hối hận sao mình lại đi học Ngôn ngữ học chứ không phải Kinh tế học. Hàng ngày được ngắm Triệu Minh Thành đại soái ca như thế kia, cậu thật có số sướng.

    - Đại soái ca của cậu 1 tháng dạy có 4 tiết thôi.

    - Thì có sao? Ít nhất 1 tháng có thể nhìn mặt nam thần 8 tiếng liền. Nghe bảo có rất nhiều nữ sinh viết thư tình cho thầy ấy, cậu bảo mình có nên viết hay không?

    Lương Vũ Tranh nghe vậy thì lắc đầu ngán ngẩm. Cô từng nghe Vương Nhã Đồng nói, cô ấy rất ghét viết thư tình, thật sự rất sến súa. Bây giờ lại nghĩ ngược lại rồi sao?

    - Nhã Đồng à, mình xin thông báo cho cậu một tin cực kỳ đáng buồn đây. Thực tế Triệu Minh Thành đại nam thần của cậu đã kết hôn cách đây 1 năm rồi. Cậu có biết cô dâu là ai không? Cô dâu chính là em họ của Hạ Quân Dật đấy.

    - Cái gì? Không… không thể nào…

    Vẻ mặt tuyệt vọng của Vương Nhã Đồng khiến cho Lương Vũ Tranh phải bật cười:

    - Người như giáo sư Triệu á, nếu như kết hôn thì người mà thầy ấy lấy chắc chắn thầy ấy phải rất yêu cô ta. Sao, bây giờ còn muốn viết thư tình nữa hay không? Mình sẽ gợi ý cho vài chỗ.

    - Thôi đi, đừng có chọc vào nỗi đau của mình nữa, mình đã đau lắm rồi đây này. Ôi trời đất ơi là trởi, sao Triệu nam thần kết hôn mà chẳng nói với ai thế? Vài hôm trước mình còn tinh đến chuyện tỏ tình nữa. Sao ông trời lại xử tệ với mình thế chứ?

    - Cũng may là cậu còn chưa tỏ tình với thầy ấy đấy. Bị từ chối chắc là mất mặt lắm.

    - Ôi buồn quá…

    Thật sự, Lương Vũ Tranh biết Vương Nhã Đồng rất thích Triệu Minh Thành và cô cũng đã từng nghĩ rằng, nếu giữa họ mà nảy sinh mối tình thầy trò thì sẽ sao nhỉ? Nhưng mà 10 phút trước cô mới biết, hóa ra Triệu Minh Thành đã kết hôn, mà đối tượng anh kết hôn lại chính là em họ của Hạ Quân Dật nữa.

    - Vũ Tranh, mình buồn quá. Khi nào tan học thì đi làm với mình vài ly đi. Cuối cùng cũng thất tình rồi.

    - Mình biết rồi.

    - Mình về lớp trước đây.

    Mặc dù chuyện tình cảm của Vương Nhã Đồng chẳng ra đâu vào đâu, nhưng ít ra cô vẫn có thể tự do điều hướng tình cảm của mình. Nhưng còn Lương Vũ Tranh cô thì khác. Khi đồng ý với mọi điều kiện của Hạ Quân Dật, tự do về thể xác cũng như tình cảm của cô đều đã không còn.
     
  9. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88
    Nếu Thiên Đường Có Anh
    Chương 8: Mặt khác của lương vũ tranh

    Vương Nhã Đồng nói là đi làm vài ly, nhưng thực tế là cô ấy chỉ kéo Lương Vũ Tranh đến một quán café, uống vài cốc nước hoa quả thôi. Ngồi quán suốt 1 tiếng đồng hồ, Lương Vũ Tranh được nghe Vương Nhã Đồng kể về việc từ ngày đầu cô ấy quen biết Triệu Minh Thành, trúng ngay phải tiếng sét ái tình với anh. Nghe Vương Nhã Đồng nói, Lương Vũ Tranh cũng hiểu rõ, cô ấy không chỉ là thích Triệu Minh Thành mà đã thật lòng yêu anh mất rồi.

    Trước khi tan học, Lương Vũ Tranh cũng nhận được cuộc điện thoại từ Hạ Quân Dật, nói anh sẽ đến trường đón cô nhưng Lương Vũ Tranh nói rằng cô không cần. Cô cũng giải thích rõ về việc hôm nay cô không cần anh đón. Sau khi nghe được câu trả lời, Hạ Quân Dật cũng chẳng gò ép cô làm gì, chỉ bảo cô nhớ về sớm.

    - Ấy Vũ Tranh, cậu còn phải vào viện thăm dì Lương nữa đúng không? Mau đi thôi.

    - Cậu đã hết buồn chưa vậy?

    - Haizz… Buồn thì sao mà không buồn thì sao chứ? Rốt cuộc thì người đàn ông mình thầm yêu bao năm cũng đã kết hôn rồi. Mà nói thật, nếu có gặp Triệu Minh Thành, khéo anh ấy cũng chẳng biết là ai.

    Lương Vũ Tranh vẫn nhìn rõ nỗi thất vọng trong mắt của Vương Nhã Đồng, cô chẳng nói thêm gì cả.

    - Chúng ta mau đến bệnh viện thôi Vũ Tranh. Lâu rồi không đi, mình cũng muốn biết dì Lương dạo này thế nào.

    - Ừ.

    Vương Nhã Đồng dường như đã gạt nỗi buồn sang một bên, thấy cô ấy mỉm cười, Lương Vũ Tranh cũng yên tâm hơn. Mặc dù bây giờ Vương Nhã Đồng vẫn còn đang buồn về chuyện tình cảm, nhưng rồi thời gian trôi qua, cô ấy sẽ không còn đau nữa, cũng giống như cô vậy.

    …………………………………..

    Bệnh viện.

    Vừa mở cửa phòng bước vào, Lương Vũ Tranh đã thấy y tá đang lau tay giúp mẹ cô. Cô y tá tuổi cũng trạc Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng, thấy 2 người đến thì mỉm cười đứng dậy nói:

    - Lương tiểu thư, Vương tiểu thư, 2 cô đến rồi à?

    - Vất vả cho cô rồi, y tá Trần. Hôm nay tình hình của mẹ tôi thế nào rồi? Có tốt hơn được chút nào không?

    - Lương tiểu thư cứ yên tâm, hôm nay tình trạng của Lương phu nhân rất tốt. Hai cô cứ ở đây, tôi ra ngoài một lát.

    - Nếu cô bận việc thì cứ đi đi, không sao cả.

    Y tá Trần vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng ấy, nói thêm:

    - Đây vốn là công việc tôi phải làm mà.

    - Cảm ơn cô.

    - Không có gì đâu.

    Y tá Trần vừa đi khỏi, Lương Vũ Tranh đã tiến đến chỗ mẹ cô, ngồi xuống ghế bên cạnh, nắm lấy tay mẹ cô, những giọt nước mắt bỗng rơi xuống. Sao cô có thể không buồn chứ? Mẹ cô đã nằm như thế này suốt 3 tháng qua rồi. Bàn tay mẹ đã gầy đi nhiều, chỉ còn da bọc xương thôi. Bà phải dùng máy trợ thở, bàn tay cắm đầy những ống tiêm. Lương Vũ Tranh có thể nhìn thấy rõ những vết kim tiêm trên tay của bà.

    - Vũ Tranh, cậu đừng buồn nữa. Ở trên TV với mạng cũng nói rồi còn gì, tình trạng của dì Lương không phải là không thể tỉnh. Đừng có mất hy vọng như thế.

    - Cảm ơn cậu, Nhã Đồng.

    - Còn nói cảm ơn nữa sao, khách khí với mình như vậy, cậu coi mình là người ngoài ấy hả? Nhưng mà Vũ Tranh, thật sự mình cũng đã từng suy nghĩ rất nhiều. Ngày trước cậu giúp mình nhiều như thế mà khi cậu gặp chuyện, mình chẳng giúp được mấy cho cậu.

    Lương Vũ Tranh lau nước mắt trên mặt, mỉm cười nhìn Vương Nhã Đồng, giọng cũng bình tĩnh hơn:

    - Sao cậu lại nói như vậy chứ? Mình biết cậu cũng có nhiều khó khăn mà. Cảm ơn cậu vẫn luôn ở bên mình như thế này, phải những người khác thì họ đã bỏ rơi mình từ lâu rồi.

    - Nhưng mà… Mình cũng thật sự lo lắng, liệu cậu có thể ở bên cạnh Hạ Quân Dật được bao lâu chứ?

    - Đừng lo chuyện ấy. Chẳng phải mình đã từng nói với cậu rồi còn gì, đúng là sẽ có một ngày nào đó, Hạ Quân Dật sẽ chẳng còn quan tâm đến mình nữa. Vì thế mà mình mới cố gắng học nốt đại học và lấy một cái bằng để tương lai đi xin việc cũng dễ dàng hơn.

    - Ừ, cậu nghĩ rất phải.

    Vương Nhã Đồng nhìn xung quanh căn phòng bệnh rộng lớn với đầy đủ mọi thứ như TV, sofa, tủ lạnh, nhà vệ sinh,… Căn phòng này chẳng khác phòng khách sạn là bao.

    - À phải, cũng sắp tốt nghiệp rồi, cậu định xin vào đâu làm việc?

    Nghĩ đến đây, Lương Vũ Tranh mới bất chợt nghĩ đến chuyện công việc. Cô chỉ nghĩ đến chuyện tốt nghiệp mà chưa nghĩ đến chuyện đi xin việc ở chỗ nào.
     
  10. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88
    Nếu Thiên Đường Có Anh
    Chương 9: Phát hiện

    - Cậu nói thì mình mới nghĩ ra, mình mới chỉ nghĩ đến chuyện tốt nghiệp chứ chưa nghĩ đến nên xin việc ở chỗ nào.

    Vương Nhã Đồng nghe thế thì bỗng lắc đầu ngán ngẩm:

    - Cậu nói muốn tự tách ra khỏi Hạ Quân Dật, không muốn dựa dẫm vào anh ta mà ngay đến chuyện tìm việc cũng chưa nghĩ đến nữa. Mình nên nhận xét về cậu thế nào nhỉ?

    - Nhưng mà cậu yên tâm đi. Hiện nay cũng có nhiều công ty đang xét tuyển, mình sẽ xem xét rồi gửi hồ sơ cho bọn họ. À đúng rồi, thế cậu muốn xin đi làm giáo viên hay làm phiên dịch viên?

    Nghe đến đây thì Vương Nhã Đồng lại thở dài. Cô ngồi xuống sofa, tự rót cho mình một cốc nước rồi nói:

    - Mình thích cả giáo viên lẫn phiên dịch viên. Nhưng cậu cũng biết đấy, mình là người thích tự do, lại không thích bị ép buộc thời gian. Thế nên thích hợp nhất có lẽ là phiên dịch viên thôi.

    - Ừ. Cậu giỏi như thế chắc là nhiều chỗ sẽ nhận cậu thôi. Nhưng nếu cậu còn muốn dịch bài cộng tác như hồi mới vào đại học thì cũng hay đấy. Thích làm lúc nào thì làm.

    - Ý kiến hay đấy. Mình sẽ thử suy nghĩ việc này.

    Vương Nhã Đồng có thể thấy ánh mắt buồn của Lương Vũ Tranh khi cô nhìn dì Lương. Cô cũng biết, cô không thể giúp gì nhiều cho Lương Vũ Tranh, chỉ có thể ở bên động viên cô mà thôi.

    - Vũ Tranh, dì Lương chắc chắn sẽ biết niềm hy vọng của cậu. Dì ấy sẽ tỉnh lại nhanh thôi.

    - Ừ.

    Tiếng “ừ” này của Lương Vũ Tranh như có như không. Lương Vũ Tranh mặc dù rất hy vọng mẹ cô có thể tỉnh lại nhưng điều này dường như là rất khó.

    - Yên tâm, mình sẽ luôn ở bên cậu.

    - Cảm ơn cậu.

    Mặc dù vẫn cười nhưng có thể thấy rõ, nụ cười của Lương Vũ Tranh không hoàn toàn vui vẻ gì.

    ………………………………….

    Sau khi thăm mẹ xong, Lương Vũ Tranh lập tức trở về Minh viên theo yêu cầu của Hạ Quân Dật. Lúc trở về thì cô nghe Tiểu Hoa nói, Hạ Quân Dật vẫn chưa về nhà. Mọi hôm thì tầm này anh đã về, nhưng hôm nay chắc lại bận hoặc đi dự tiệc ở đâu đó.

    - Lương tiểu thư, em dọn cơm ra cho cô luôn hay cô định đợi tiên sinh trở về ạ?

    - Em cứ dọn ra luôn đi.

    - Vâng.

    Lương Vũ Tranh cũng không hỏi gì thêm về Hạ Quân Dật. Ăn tối xong, cô cũng tự về phòng nghỉ ngơi và bắt đầu đi tìm kiếm công việc.

    …………………………….

    Khi lên kiểm tra forum của trường, Lương Vũ Tranh cũng đã nhìn thấy bài viết đính chính lại tin đồn làm gái bao. Hình ảnh cô đứng trên giảng đường, hình ảnh Triệu Minh Thành đứng ra nói giúp cô cũng được đưa lên. Ở bên dưới, Lương Vũ Tranh đọc được một số bình luận tỏ rõ ý vẫn tin cô thật sự là gái bao. Nhưng cũng rất nhanh chóng, bình luận ấy bị phản bác lại. Nhiều người khác vào bình luận ủng hộ Lương Vũ Tranh, cùng chung một ý rằng không phải cứ có bạn trai giàu thì chính bản thân mình lại trở thành người phụ nữ được bao nuôi.

    Tiếng báo hiệu tin nhắn trên trang mạng xã hội DCL vang lên. Lương Vũ Tranh nhìn sang cửa sổ bên cạnh, đó là tin nhắn của Vương Nhã Đồng.

    Vương Nhã Đồng: “Cậu lên forum trường chưa? Đã có bài viết đính chính rồi đấy. Kể từ nay thì không lo bị người ta nói này nói nọ. Đám con gái cũng ủng hộ cậu hết mình.”

    Lương Vũ Tranh: “Mình vừa đọc rồi, đang rất hả lòng hả dạ đây.”

    Vương Nhã Đồng: “Mình cũng vừa tìm mấy công việc ở trên mạng, thấy bảo tập đoàn DCL của Hạ Quân Dật đang tuyển nhân viên cho bộ phận quan hệ công chúng đấy. Sao cậu không bảo Hạ Quân Dật một tiếng nhỉ? Lỡ đâu anh ta lại tuyển thẳng cậu thì sao?”

    Đọc đến đây, Lương Vũ Tranh bỗng bật cười. Cô có thể thấy rõ ràng là Vương Nhã Đồng đang đùa mình.

    Lương Vũ Tranh: “Ừ, để khi nào anh ta về thì mình sẽ hỏi. Bây giờ công việc tìm khó lắm, có người có thể giúp đỡ thì cứ nên nhờ.”

    Vương Nhã Đồng: “Làm thật à?”

    Lương Vũ Tranh: “Đùa chút thôi. Mình đi tắm đã, có gì nói sau nhé.”

    Sau khi nói lời tạm biệt với Vương Nhã Đồng, Lương Vũ Tranh lấy quần áo đi tắm. Nhưng cô cũng quên không tắt máy tính.

    Không lâu sau đó, Hạ Quân Dật đẩy cửa đi vào. Trên người anh là chiếc áo choàng tắm màu đen cùng mái tóc vẫn còn ướt, chắc anh mới về không lâu. Nghe thấy tiếng nước trong nhà tắm, Hạ Quân Dật chỉ mỉm cười.

    Bỗng anh nhìn thấy trên máy tính của Lương Vũ Tranh chính là trang forum riêng của trường cô. Bài viết đính chính chuyện tin đồn gái bao kia cô vẫn chưa tắt đi.

    Hạ Quân Dật ngồi đọc bài viết, anh bỗng nhíu mày lại.
     
  11. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88
    Nếu Thiên Đường Có Anh
    Chương 10: Em chính là như vậy

    Khi Lương Vũ Tranh mở cửa phòng tắm ra thì bỗng thấy Hạ Quân Dật ngồi ngay đấy khiến cô giật mình mà hét lên.

    - Á…..

    - Làm cái gì mà hét lên như thế, tôi có phải là ma quỷ gì đâu? Cứ làm quá mọi chuyện lên. – Hạ Quân Dật vừa nói vừa đứng dậy khỏi chỗ bàn máy tính.

    - Anh cũng có khác gì ma quỷ đâu, nhất là đêm hôm thế này. – Lương Vũ Tranh vừa lau tóc vừa đi ra, miệng lẩm bẩm.

    - Em nói cái gì?

    Hạ Quân Dật nhấn mạnh từng chữ. Rõ ràng là anh chẳng nghe ra câu lẩm bẩm kia của Lương Vũ Tranh.

    Đi đến trước máy tính, Lương Vũ Tranh mới phát hiện ra việc cô chưa tắt máy tính. Ngước nhìn Hạ Quân Dật thì lại được anh đáp trả lại bằng nụ cười nhẹ nhàng:

    - Nữ sinh L bị cho là gái bao đã lên tiếng phản biện về tin đồn. Những câu nói của em nghe cũng thật hay đấy.

    - Anh đọc hết rồi à?

    - Đọc hết rồi, không sót một chữ.

    Tự dưng lúc này, Lương Vũ Tranh lại cảm thấy có chút gì đó… chột dạ. Chắc anh cũng đã biết việc cô lôi anh ra làm lá chắn, nói anh là bạn trai cô rồi.

    - Từ khi nào mà em đã nhận định tôi chính là bạn trai của em vậy? Ngay từ ngày đầu khi em ở bên tôi à?

    - Cái này… Thật ra lúc đấy tôi không còn cách nào khác nên mới đành nói như thế thôi.

    - Sao không nói thật ra? Em chính là như vậy mà. Điều này là sự thật không thể thay đổi.

    Nghe Hạ Quân Dật nói thế, Lương Vũ Tranh đích thị có tức giận thật mặc dù anh nói rất phải.

    - Giận rồi à? Nhưng mà cũng như có như không thôi. Bây giờ thì ai chẳng coi em là bạn gái của tôi rồi.

    - Chỉ là bên ngoài thôi. Còn sự thật như thế nào thì cả tôi và anh cũng đều biết rõ quá rồi.

    Lương Vũ Tranh tắt máy tính đi. Cô mang khăn lau tóc vào trong nhà tắm, chải qua đầu một lần nữa rồi bước ra.

    - Em cũng sắp tốt nghiệp đại học rồi nhỉ? Đã tìm được công việc chưa hay muốn nghỉ luôn ở nhà để tôi nuôi đây?

    - Tôi không thích phải sống dựa vào người khác. Mặc dù bây giờ tôi đang sống dựa vào anh, nhưng tôi cũng biết chắc chắn một điều, không sớm thì muộn anh cũng sẽ nhanh chóng đá tôi đi thôi. Bệnh tình của mẹ tôi bây giờ chẳng rõ ràng được, tốt nhất tôi nên tự kiếm một công việc. Sau này nếu có bị anh đá đi, tôi cũng sẽ không chết đói.

    Hạ Quân Dật vẫn nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp của Lương Vũ Tranh, phải một hồi sau anh mới nói:

    - Lại đây.

    Lương Vũ Tranh cũng không phản đối gì, cô ngay lập tức ngồi xuống giường, bên cạnh Hạ Quân Dật.

    - Đúng như em nói, rồi có ngày tôi cũng sẽ chán em. Nhưng em yên tâm đi, lúc đấy tôi sẽ trả cho em thêm một khoản tiền nữa. Nếu như chúng ta chia tay trong hòa bình, về sau em mà gặp phải vấn đề gì thì cứ đến gặp tôi, tôi sẽ giúp em, như là về tiền chẳng hạn.

    - Anh cũng hào phóng với cả người cũ quá nhỉ?

    - Vậy ban đầu em nghĩ tôi hẹp hòi lắm à? Nhưng mà với tình hình hiện tại thì em cũng đừng lo, chắc phải mất một thời gian dài nữa tôi mới chán em đấy.

    Lương Vũ Tranh chẳng nói gì, Hạ Quân Dật lại lên tiếng nói tiếp:

    - Sắp tốt nghiệp rồi, muốn vào tập đoàn của tôi làm việc không?

    - Cảm ơn thành ý của anh, nhưng tôi không muốn đi cửa sau đâu.

    - Cái gì mà cửa sau? Em suy nghĩ cũng trong sáng quá nhỉ? Cứ nộp hồ sơ vào đi, tôi sẽ kiểm tra bằng chứng năng lực thật sự của em chứ không phải năng lực trên giường của em đâu.

    Nghe câu này của Hạ Quân Dật, Lương Vũ Tranh hơi đỏ mặt vì ngượng. Sao anh có thể thản nhiên nói ra những câu như vậy chứ?

    - Nhìn mặt em kìa, ngượng cái gì?

    - Không phải.

    - À phải, tối ngày mai tôi sẽ tham gia một bữa tiệc đính hôn nên em chuẩn bị để đi cùng tôi. Sáng mai tôi sẽ cho người mang mấy bộ đồ đến cho em. Nhớ mặc bộ nào nổi bật vào một chút.

    - Tôi biết rồi.

    Đàm đạo xong về chuyện tham gia tiệc cưới, Hạ Quân Dật liền ôm Lương Vũ Tranh đi ngủ. Quả thật Lương Vũ Tranh không khiến cho Hạ Quân Dật tức giận nên anh cũng nhẹ nhàng với cô hơn. Hạ Quân Dật nói, sẽ còn rất lâu nữa anh sẽ chán cô. Nhưng với bản tính của anh, Lương Vũ Tranh không tin là anh sẽ giữ cô ở bên anh lâu dài.
     
  12. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88

    Khi Lương Vũ Tranh chạy về đến Minh viên thì cũng đã tầm 4 rưỡi. Lúc đang định chạy lên lầu tắm rửa chuẩn bị đi dự tiệc đính hôn thì bị Hạ Quân Dật ngồi ở phòng khách gọi lại.

    - Sao bây giờ em mới về? Chẳng phải tôi đã bảo em phải về trước 4 giờ còn gì?

    - Tiết học bị chậm nên mới về muộn thôi.

    - Sáng nay tôi đã bảo là em nên nghỉ học, nhưng mà…

    Hạ Quân Dật chưa kịp nói hết câu thì đã bị Lương Vũ Tranh chặn ngang bằng cái giọng thở hổn hển không ra hơi:

    - Bây giờ tôi đang vội, có chuyện gì nói sau nhé.

    - Ơ…

    Nhìn vẻ vội vàng của Lương Vũ Tranh, Hạ Quân Dật chỉ có thể lắc đầu. Anh không phủ nhận một điều, cô là người rất hậu đậu và thường không để ý nhiều đến thời gian.

    ………………

    Trong phòng ngủ.

    Lương Vũ Tranh nhìn đi nhìn lại trong gương rồi chải lại tóc, mái tóc xoăn dài để xõa. Tối hôm qua Hạ Quân Dật đã nói, hôm nay anh sẽ đến tham dự một bữa tiệc đính hôn, muốn cô đi cùng. Hạ Quân Dật nói Lương Vũ Tranh nên mặc bộ đồ nào nổi bật một chút nhưng cô không làm theo. Trong tủ quần áo với một đống đồ mới chưa mặc lần nào kia và cả đồ mới được chuyển đến sáng nay, Lương Vũ Tranh nhìn thấy một chiếc đầm trắng dài. Cô nhanh chóng lựa chọn chiếc váy ấy mặc vào, trang điểm nhẹ nhàng và để tóc xõa xuống chứ chẳng búi gọn lên. Cầm theo chiếc ví, Lương Vũ Tranh nhẹ nhàng đi xuống lầu.

    Trong lúc ngồi chờ Lương Vũ Tranh, Hạ Quân Dật ngồi xem TV nhưng anh cứ bấm qua bấm lại và chẳng vừa ý với kênh nào cả. Đúng lúc nghe thấy tiếng giày cao gót, Hạ Quân Dật ngẩng đầu lên và nhìn thấy Lương Vũ Tranh đang đi xuống. Hạ Quân Dật bất ngờ đứng dậy nhìn chằm chằm vào Lương Vũ Tranh, không khỏi nhíu mày.

    - Lương tiểu thư, trông cô hôm nay đẹp quá.

    - Đúng vậy ạ.

    Thím Lý và Tiểu Hoa từ trong bếp đi ra thì nhìn thấy Lương Vũ Tranh, họ nhanh chóng khen ngợi. Thím Lý làm việc ở Minh viên này đã lâu, cũng đã ngoài 50 rồi. Còn Tiểu Hoa vừa mới đến đây không lâu, sau khi Lương Vũ Tranh đến Minh viên được vài ngày.

    - Cảm ơn 2 người.

    - Chẳng phải tôi bảo em nên chọn bộ đồ nào nổi bật hay sao? Sao lại chọn bộ này?

    Hạ Quân Dật đi đến bên cạnh Lương Vũ Tranh, nhìn kỹ cô một lần rồi lên tiếng hỏi.

    - Anh bảo tham gia tiệc đính hôn còn gì, tôi nghĩ bộ này là thích hợp nhất. Khách mời tốt nhất không nên nổi bật hơn chủ làm gì. Nhưng nếu anh muốn tôi thay, tôi sẽ đi ngay.

    - Bây giờ em nói thay thì làm được gì nữa chứ? Đi thôi, sắp muộn đến nơi rồi đấy.

    Nói xong, Hạ Quân Dật đi ra bên ngoài. Lương Vũ Tranh nói vài câu với thím Lý và Tiểu Hoa xong cũng đi ra luôn.

    …………………………………

    Xe từ từ chuyển bánh, Lương Vũ Tranh vội đóng cửa kính lại vì sợ gió lùa vào sẽ làm rối tóc. Cô bất ngờ quay đầu lại, nhìn thấy Hạ Quân Dật. Không thể phủ nhận, anh là người đẹp trai hoàn hảo, ngay cả góc nghiêng cũng đẹp như vậy. Lương Vũ Tranh cứ nhìn chằm chằm gương mặt của Hạ Quân Dật đến mức thất thần.

    - Tôi đẹp trai đến mức đấy sao mà em nhìn chăm chú vậy? Mọi ngày ngắm chưa đủ à?

    Câu nói của Hạ Quân Dật khiến Lương Vũ Tranh giật mình. Anh không nhìn mà vẫn biết cô đang dán mắt vào anh.

    - Tôi không nhìn anh, tôi nhìn cảnh bên anh cơ. - Cô đang ngụy biện cho mọi hành động vừa rồi của mình.

    - Tôi không tin.

    - Hả?

    Hạ Quân Dật quay đầu nhìn Lương Vũ Tranh, nở một nụ cười nhẹ nhàng khiến người ta kinh ngạc. Lương Vũ Tranh vội vàng hỏi ngay sang một chuyện khác:

    - Chẳng phải anh bảo hôm nay đi tham dự tiệc đính hôn sao? Của ai vậy? Trước đây tôi từng nhìn thấy người ta mời anh đi dự đám cưới nhưng anh có đi đâu.

    Từ sau khi chuyển đến sống ở nhà của Hạ Quân Dật, Lương Vũ Tranh mới biết thêm một chuyện, Hạ Quân Dật anh từ trước đến nay chẳng đi dự đám cưới, tiệc đính hôn hay tiệc sinh nhật gì. Nhưng tự dưng hôm nay anh lại đi đến tiệc đính hôn của ai đó, thật sự rất lạ. Theo cô thấy, người mà đính hôn lần này chắc phải quyền cao chức trọng trên hoặc ngang ngửa Hạ Quân Dật thì anh mới chịu phá bỏ nguyên tắc mà đi. Nhưng ở thành phố B này ai có thể khiến Hạ Quân Dật phá bỏ nguyên tắc đây? Không lẽ là một quan chức cấp cao trong chính phủ?
     
  13. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88
    Nếu Thiên Đường Có Anh
    Chương 12: Tiệc Đính Hôn (2)

    Trong lúc Lương Vũ Tranh vẫn đang tò mò về người thần bí tổ chức đính hôn kia thì Hạ Quân Dật bỗng nói:

    - Tiệc đính hôn ngày hôm nay là của Trình Minh Viễn và Tiêu Tuyết Vân. Tôi có thể không tham gia đám cưới của bất kỳ ai nhưng Trình Minh Viễn thì bắt buộc phải đến.

    - Trình Minh Viễn? Anh đang nói đến Tổng giám đốc của tập đoàn Tài chính Trình Thị sao?

    - Ừ. Cậu ấy là bạn thân của tôi từ hồi còn nhỏ. Mối quan hệ như vậy không đến e là không được.

    Hạ Quân Dật và Trình Minh Viễn là bạn thân từ hồi còn nhỏ, thảo nào mà anh lại đến tiệc đính hôn của anh ta.

    - À đúng rồi, tập đoàn DCL của anh vẫn đang tuyển nhân sự cho phòng quan hệ công chúng đúng không?

    - Có lẽ là vậy. Nhưng mà sao? Cuối cùng em cũng quyết định đến tập đoàn của tôi làm việc rồi à?

    Hạ Quân Dật nhìn Lương Vũ Tranh hỏi. Thấy quyết định này của cô, tự dưng anh cảm thấy trong lòng khá vui.

    - Đến tập đoàn làm việc hả? Chẳng phải anh bảo sẽ chẳng can thiệp vào việc đi phỏng vấn của tôi à? Chưa gì đã biết tôi có thể vào làm rồi. Nhưng tôi vẫn chưa tốt nghiệp, làm sao tập đoàn của anh sẽ nhận lời phỏng vấn tôi chứ? Nghe bảo vào tập đoàn của anh khó lắm, tôi không chắc liệu tôi có vào nổi không nữa.

    - Chuyện này cũng đơn giản thôi. Em chỉ cần đưa bảng thành tích 4 năm học cùng với dấu xác nhận em đang chờ tốt nghiệp, nộp theo hồ sơ xin việc là được. Đúng là hôm qua tôi đã nói sẽ không can dự vào việc phỏng vấn của em thì sẽ không can thiệp. Nếu em tự tin thì cứ đi phỏng vấn xem sao. Còn không thì đến nơi khác.

    - Nghe giọng anh như đang mỉa mai coi thường tôi thế. Anh cho rằng tôi không vào được tập đoàn của anh sao?

    Hạ Quân Dật nghe vậy thì tỏ vẻ khá hờ hững không quan tâm. Lương Vũ Tranh nghĩ anh coi thường mình nên hùng hồn tuyên bố:

    - Hạ Quân Dật, anh nghe cho rõ đây, chắc chắn tôi sẽ vào được tập đoàn của anh, đừng có coi thường tôi.

    - Được, tôi sẽ ngồi chờ xem thành tích của em như thế nào.

    - Anh cứ đợi đấy.

    Lương Vũ Tranh khẳng định chắc chắn với Hạ Quân Dật. Sau này nghĩ lại, cô cảm thấy bản thân lúc ấy thật sự rất trẻ con. Nhưng đó vốn là cái bản tính từ nhỏ của cô.

    ……………………………

    Khách sạn Hoàng Thiên.

    Tiệc đính hôn của một Tổng giám đốc Tập đoàn Trình Thị và một Thiên kim giàu có quả thật rất xa hoa hoành tráng. Vừa mới bước xuống khỏi xe, có cả vệ sĩ lẫn nhân viên cúi đầu chào đón. Mặc dù rất không thích đụng chạm với Hạ Quân Dật nhưng Lương Vũ Tranh vẫn phải khoác tay anh đi vào bên trong.

    Từ lúc bước vào, Lương Vũ Tranh đều nhìn ngó khắp nơi. Tất cả những vị khách ngày hôm nay đều là những người có vai vế, có địa vị. Cô cũng biết một số người trong đám khách quý này.

    Khi vừa bước vào hội trường chính, đã rất nhanh có người nhận ra Hạ Quân Dật. Họ vội vàng đến chào hỏi anh rồi nói này nói nọ. Lương Vũ Tranh thấy vậy thì tránh ra chỗ khác, tìm chút nước để uống.

    Một hồi sau, Hạ Quân Dật mới thoát khỏi đám người nịnh bợ kia, tay cầm một ly rượu đi đến bên cạnh Lương Vũ Tranh.

    - Nhìn cái gì vậy?

    - Chỉ muốn nhìn một chút tiệc đính hôn của những người thượng lưu sẽ như thế nào mà thôi.

    - Bây giờ em đã nhìn đủ chưa vậy? Nếu đủ rồi thì ra bên kia ngồi đi, đứng mãi đau hết cả chân.

    Cả hai người cùng ngồi xuống một bàn tiệc. Ngồi chưa ấm chỗ, Lương Vũ Tranh đã nghe thấy giọng của một người phụ nữ từ phía xa:

    - Quân Dật, anh đến rồi à?

    Cả Lương Vũ Tranh và Hạ Quân Dật đều ngẩng đầu lên nhìn. Lương Vũ Tranh lập tức nhìn thấy Triệu Minh Thành, giáo sư đại học của cô. Anh đi cùng một cô gái rất xinh đẹp, quyến rũ. Cô mặc một bộ đồ tím trông càng gợi cảm hơn. Mặc dù Lương Vũ Tranh cũng rất xinh đẹp, nhưng khi đứng cạnh người phụ nữ đó, chính bản thân cô cũng cảm thấy bản thân có phần lép vế. Hôm nay cô diện bộ đồ màu trắng này trông đơn giản quá, không lép vế mới lạ.

    Hơn nữa, nhìn thấy Triệu Minh Thành và người phụ nữ kia rất tình cảm, Lương Vũ Tranh đoán ngay ra được cô gái này chính là người vợ mà Triệu Minh Thành nhắc đến hôm nọ. Nhìn cô gái này rất quen nhưng Lương Vũ Tranh nhất thời không thể nhận ra cô. Hôm nọ Triệu Minh Thành cũng nói, vợ của anh là em họ của Hạ Quân Dật khiến cô nghĩ đến mối quan hệ sâu rộng của bọn họ.
     
  14. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88
    Nếu Thiên Đường Có Anh
    Chương 13: Tiệc Đính Hôn (3)

    Dù thế nào đi chăng nữa, Triệu Minh Thành cũng là giáo sư của Lương Vũ Tranh nên khi thấy anh, cô cũng vội đứng dậy chào:

    - Giáo sư Triệu.

    - À, sinh viên Lương, thật trùng hợp quá.

    - Vâng ạ.

    Người phụ nữ đứng bên cạnh Triệu Minh Thành cảm thấy rất ngạc nhiên còn Hạ Quân Dật thì rất bình thản không nói gì.

    - Ông xã, anh và cô ấy quen nhau sao?

    - Phải, cô ấy là sinh viên của anh.

    - Thật không ngờ đó nha.

    - Tuyết Dao, em đến lâu chưa? Lúc bước vào anh chẳng thấy em với Minh Thành đâu, còn Tuyết Tâm và Cảnh Dương hôm nay chắc cũng phải đến chứ nhỉ?

    Ngồi im một hồi lâu, lúc này Hạ Quân Dật mới lên tiếng. Nghe thấy anh gọi vợ của Triệu Minh Thành là Tuyết Dao thì Lương Vũ Tranh mới chợt nhớ ra, thì ra cô gái này chính là Hạ Tuyết Dao, Tổng giám đốc của tập đoàn Hạ Thị. Lương Vũ Tranh còn nhớ, Hạ Tuyết Dao trước đây hay để tóc ngắn, gương mặt lúc nào cũng hết sức lạnh lùng. Hôm nay gặp mới thấy, Hạ Tuyết Dao cũng là một người rất thân thiện đó chứ.

    - Em với Minh Thành đến từ lâu rồi, có vào phòng trong chào hỏi Minh Viễn và Tuyết Vân. Bây giờ Tuyết Tâm với anh rể tương lai vẫn còn đang ở trong đấy. À phải, Lương tiểu thư đây là sinh viên của Minh Thành thì Quân Dật, anh không phải đang hẹn hò với sinh viên đấy chứ? Sinh viên đâu phải là sở thích của anh đâu?

    - Sinh viên thì sao chứ? Rất thú vị.

    Hạ Quân Dật bình thản trả lời. Hạ Tuyết Dao lúc này mới quay sang hỏi Lương Vũ Tranh:

    - Mà cô ở bên cạnh Quân Dật bao nhiêu lâu rồi?

    - Khoảng 2 tháng.

    - Ngắn thế thôi à? Liệu đến đám cưới của Tuyết Tâm tháng sau người anh dẫn đến có còn là cô ấy nữa không nhỉ?

    - Tuyết Tâm Tuyết Tâm, ai đang nhắc đến tôi ấy nhỉ?

    Lương Vũ Tranh lại nghe thấy thêm giọng của một người phụ nữ khác vang lên. Người phụ nữ này cũng đẹp không kém gì Hạ Tuyết Dao, mặc bộ đồ màu đỏ, cách trang điểm và đồ trang sức của cô ấy có phần cầu kỳ hơn nhiều Hạ Tuyết Dao. Lương Vũ Tranh cũng nhận ra ngay, đó chính là nhà thiết kế đồ trang sức nổi tiếng Lâm Nhã Tình. Người đàn ông bên cạnh cô ấy chính là Tổng giám đốc của tập đoàn đá quý Lưu Thị Lưu Cảnh Dương. Bọn họ sánh bước bên nhau trông thật đẹp đôi.

    - Vừa mới nhắc đến tên chị là đã đến ngay rồi. Tuyết Tâm à, chị bắt sóng cũng giỏi thật đấy.

    - Thì chẳng phải em nhắc đến tên chị sao? Không xuất hiện nhanh, em lại cho chị là chảnh chọe.

    - Không dám không dám.

    Tất cả bọn họ chào hỏi lẫn nhau, Lương Vũ Tranh cũng chẳng làm gì ngoài việc ngồi nghe bọn họ nói chuyện. Bỗng dưng Lâm Nhã Tình quay sang bên cô mà nói rằng:

    - Cô bé à, cô chắc không biết Quân Dật nhà chúng tôi đây thay tình nhân như thay áo, chẳng có cô gái nào có thể ở bên cạnh anh ấy quá 3 tháng đâu. Tôi cũng tò mò như Tuyết Dao, không biết liệu tháng sau đám cưới tôi còn có thể nhìn thấy cô hay không nữa.

    - Hay chúng ta *** thử xem sao.

    - Ờ, nghe cũng hay đó.

    Hạ Quân Dật nghe thế thì lắc đầu. Anh nhìn Lưu Cảnh Dương rồi lại lướt qua Triệu Minh Thành, nói:

    - Cảnh Dương, Minh Thành à, tôi cũng thật tò mò không hiểu các cậu làm sao có thể chịu được tính cách 2 cô em gái này của tôi đây? Mắc chứng sợ vợ hết rồi à?

    - Quân Dật, anh đừng có nói thế chứ? Đến lúc anh kết hôn rồi thì sẽ rõ tình huống của em với Minh Thành lúc này đấy.

    - Để xem xem anh tương lai thế nào.

    Lương Vũ Tranh nghe thế thì bật cười. Hạ Quân Dật quay sang liếc cô một cái, ý không muốn cho cô cười. Nhưng dù cố nhịn cười như thế nào, Lương Vũ Tranh cũng chẳng thể nào nhịn nổi. Cô thật sự rất muốn biết, người phụ nữ nào có thể khiến Hạ Quân Dật phải hạ thấp mình như thế.

    - Chuẩn bị bắt đầu tiệc rồi.

    - Ừ phải.

    - Hôm nay Minh Viễn đã đính hôn, còn Quân Dật của chúng ta thì chẳng biết khi nào nữa. Nhưng mà, Minh Viễn đính hôn với Tiêu Tuyết Vân, em cảm thấy hơi lạ đấy. Bọn họ trông còn chẳng giống bạn bè nữa là.

    Vợ chồng Triệu Minh Thành – Hạ Tuyết Dao, Lưu Cảnh Dương – Lâm Nhã Tình nhanh chóng ngồi xuống bàn tiệc.

    Hai nhân vật chính bước lên bục, bữa tiệc đính hôn chính thức bắt đầu rồi.
     
  15. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88
    Nếu Thiên Đường Có Anh
    Chương 14: Tiệc Đính Hôn (4)

    Tiệc đính hôn vừa mới bắt đầu. Bên trên Trình Minh Viễn và Tiêu Tuyết Vân vẫn đang nói về chuyện đính hôn, bên dưới Hạ Quân Dật ngồi nói chuyện với Lương Vũ Tranh.

    - Mặc dù tôi không quá quan tâm Trình Minh Viễn sẽ lấy ai, nhưng tôi không nghĩ cậu ấy nên lấy Tiêu Tuyết Vân.

    - Thế không phải Tổng giám đốc Trình và Tiêu tiểu thư kia yêu nhau lâu năm à?

    Lương Vũ Tranh khá ngạc nhiên trước câu nói của Hạ Quân Dật nên hỏi lại. Câu này của anh có ý gì đây chẳng biết.

    - Trình Minh Viễn và Tiêu Tuyết Vân yêu nhau từ lâu rồi nhưng sau đó chia tay. Trong thời gian học đại học, Minh Viễn có hẹn hò với một cô gái nào đó học thiết kế nội thất, tên là gì thì tôi chẳng nhớ. Có lần tôi sang nhà cậu ta thấy nội thất trong nhà thiết kế cũng không tồi, mới hỏi xem là ai thiết kế. Biết là cô gái đó nên tôi đã nhờ cô ta thiết kế cho Minh viên. Những nội thất trong Minh viên mà em đang ở là do tình cũ của Trình Minh Viễn thiết kế đấy.

    - Vậy à? Nhưng mà Tổng giám đốc Trình này có vẻ là người chung tình lắm thì phải.

    - Em bảo cậu ta chung tình sao? Em có biết ngày xưa cậu ta đào hoa lắm không? Đến tôi cũng phải nể phục vài phần đấy.

    Nghe Hạ Quân Dật nói vậy, chính Lương Vũ Tranh cũng cảm thấy khó tin. Nếu trên đời còn có người đào hoa hơn Hạ Quân Dật thì quả đúng là trời sẽ sập thật.

    - À phải, nhà thiết kế đồ trang sức nổi tiếng Lâm Nhã Tình cũng là em họ của anh hả? Vừa nãy tôi nghe thấy Hạ tiểu thư gọi cô ấy là Tuyết Tâm.

    - Nhã Tình vốn là chị em sinh đôi khác trứng của Tuyết Dao, tên là Tuyết Tâm. 24 năm trước, Tuyết Tâm bị bắt cóc, nhà họ Hạ lại tưởng cô ấy đã chết rồi. Tuyết Tâm được một cặp vợ chồng nhận nuôi. Năm ngoái mới rõ ràng chuyện cô ấy còn sống.

    - Nhưng sao bố anh lại phải tự thành lập tập đoàn DCL vậy?

    Hạ Quân Dật vẫn bình tĩnh trả lời câu hỏi của Lương Vũ Tranh:

    - Ngày trước, tập đoàn Hạ Thị được giao cho cả bố tôi và chú tôi, tức là bố của Tuyết Tâm và Tuyết Dao ấy. Nhưng bố tôi không thích ngành Tài chính mà muốn thành lập một công ty về công nghệ. Hồi đó, ông nội tôi đưa cho bố tôi một khoản tiền, tương đương với số cổ phần của bố sẽ được thừa kế ở Hạ Thị. Bố tôi nhận số tiền ấy, đồng nghĩa với việc không có liên hệ gì với Hạ Thị nữa, tự mình lập ra DCL.

    - Thì ra là vậy à?

    - Được rồi, sau bữa tiệc, tôi đưa em đến một chỗ.

    - Chỗ nào?

    Lương Vũ Tranh nhìn Hạ Quân Dật nhưng anh chỉ mỉm cười mà không nói gì. Dù vậy, nhưng Lương Vũ Tranh cũng chẳng mấy tò mò lắm.

    ……………………………….

    Sau khi Trình Minh Viễn và Tiêu Tuyết Vân phát biểu xong về việc đính hôn xong thì anh đi xuống bên dưới, tìm Hạ Quân Dật nói chuyện. Hai người họ đứng ở góc khuất, nói những gì thì ngay chính Lương Vũ Tranh cũng chẳng rõ.

    - Này, cậu quyết định kết hôn với Tiêu Tuyết Vân thật sao? Nhìn cậu hôm nay đứng cùng Tiêu Tuyết Vân, nét mặt cậu trông cứ như là đang bị ép cưới ấy.

    - Chuyện hôn nhân mình cũng chẳng quan trọng lắm, lấy ai cũng như nhau cả thôi.

    - Còn nhớ cô bé tình cũ thời đại học của cậu không? Mình thấy cô ta hợp với cậu hơn Tiêu Tuyết Vân.

    Khi Hạ Quân Dật nhắc đến “cô bé thời đại học” kia, ánh mắt của Trình Minh Viễn thay đổi rõ rệt. Sau đó Trình Minh Viễn cũng hướng mắt đến chỗ Lương Vũ Tranh, hỏi Hạ Quân Dật:

    - Thế còn cậu thì sao? Cô bé đại học này có vẻ như rất hợp ý cậu đấy. Có muốn tính lâu dài hay không?

    - Lương Vũ Tranh ấy hả? Cậu nghĩ cô ấy hợp với mình theo cách nào? Mặc dù rất biết nghe lời nhưng ở trên giường, cô ấy vụng về lắm. Nhưng đụng vào một trinh nữ như Lương Vũ Tranh cũng rất thú vị. Cậu cũng hiểu rõ tính mình mà, những người phụ nữ như Lương Vũ Tranh, không sớm thì muộn mình cũng đá thôi.

    - Mình thấy Hạ Quân Dật cậu có vẻ như chuyên tâm vào người con gái này hơn những người khác đấy.

    Hạ Quân Dật cũng dừng mắt trên người Lương Vũ Tranh. Quả thật đối với anh, Lương Vũ Tranh có cái gì đó rất đặc biệt.

    - Có lẽ cậu không nên nói với mình nhiều như vậy. Cậu đã cứ quyết lấy Tiêu Tuyết Vân, mình cũng chẳng góp ý gì nhiều đâu. Dù sao tình cảm của cậu và cô ấy cũng phai nhạt từ 5 năm trước rồi.

    - Không biết nữa.

    Hạ Quân Dật chuyển hướng nhìn sang Trình Minh Viễn. Anh biết Trình Minh Viễn từ rất lâu, anh là một người tính toán rất kỹ lưỡng. Nhưng việc Trình Minh Viễn lấy Tiêu Tuyết Vân khiến Hạ Quân Dật nghĩ, người bạn này đã không còn kỹ lưỡng như trước nữa rồi.
     
  16. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88
    Nếu Thiên Đường Có Anh
    Chương 15: Em Đang Quyến Rũ Tôi Đấy

    Kết thúc bữa tiệc đính hôn, Hạ Quân Dật liền nhanh chóng cùng Lương Vũ Tranh rời đi. Xe cứ đi, đi mãi, Lương Vũ Tranh cũng chẳng hỏi Hạ Quân Dật muốn đưa cô đi đâu. Khi xe dừng trước một rạp chiếu phim, Hạ Quân Dật lên tiếng:

    - Xuống xe đi.

    - Anh muốn đưa tôi đi xem phim à?

    - Đi xem phim thì làm sao?

    - Không có gì.

    Lương Vũ Tranh còn nhớ, ngày trước cô rất hay đến đây xem phim. Nhưng kể từ sau khi gia đình gặp biến cố, cô cũng không còn đến đây nữa. Nhiều lần có đi qua nhưng cũng chỉ nhìn mà không vào.

    Hạ Quân Dật kéo tay Lương Vũ Tranh vào bên trong, không có ai cả. Chỉ thấy màn hình rộng chuẩn bị chiếu phim thôi.

    - Anh đưa tôi đến đây làm gì? – Lương Vũ Tranh vừa ngồi xuống bên cạnh Hạ Quân Dật vừa hỏi.

    - Lần trước tôi thấy trong máy em có bộ phim Phía trước là lửa. Nghe nói phim tái chiếu nên đưa em đi xem.

    - Đúng là tôi rất thích bộ phim đấy, nhưng đã rất lâu rồi phim không tái chiếu. Nhưng lần trước tôi xem trên các diễn đàn, thấy người mua vé nhiều lắm mà, sao ở đây chẳng có ai thế?

    - Có gì lạ đâu. Tôi đã thuê toàn bộ rạp này rồi.

    Lương Vũ Tranh bật cười, cô rất cảm kích Hạ Quân Dật vì hành động này của anh. Những người giàu như anh đúng là chỉ có thể dùng tiền để giải quyết mọi chuyện. Theo như tính cách của Hạ Quân Dật, chắc chắn đến 9 phần nếu như anh đi xem phim sẽ không bao giờ ngồi cùng với mọi người để phải chịu ánh mắt soi mói của người ta đâu.

    Phim bắt đầu chiếu, Lương Vũ Tranh chăm chú nhìn lên màn hình rộng. Hạ Quân Dật thì không xem phim, thi thoảng anh vẫn quay sang nhìn Lương Vũ Tranh.

    - Thật quyến rũ.

    - Quyến rũ? Quyến rũ cái gì?

    - Ý tôi bảo là nữ chính trong phim thật sự rất quyến rũ. Vẻ đẹp của cô ấy đúng thật là hiếm có.

    - Còn em đang quyến rũ tôi đấy.

    Lương Vũ Tranh quay đầu lại, chưa kịp nói gì thì đã được Hạ Quân Dật tặng cho một nụ hôn. Nụ hôn của anh nhẹ nhàng, dù là cưỡng hôn đấy nhưng chẳng có tính bạo lực nào cả.

    Khi Hạ Quân Dật ngừng hôn, anh nhìn gương mặt của Lương Vũ Tranh mà cảm thấy rất buồn cười. Cô ngồi thừ người ra vì quá kinh ngạc về nụ hôn lúc nãy của Hạ Quân Dật.

    - Lương Vũ Tranh… Vũ Tranh…

    - Hả?

    Lương Vũ Tranh ngây người ra, bị tiếng gọi của Hạ Quân Dật làm bừng tỉnh. Cô bỗng đỏ mặt lên, ngượng ngùng quay mặt sang chỗ khác, tránh ánh mắt của Hạ Quân Dật.

    - Chỉ là một nụ hôn thôi mà, em có cần phải xúc động như thế không?

    - Không phải tôi xúc động. Tại vì anh… bất ngờ quá nên tôi mới không kịp phản ứng thôi.

    Hạ Quân Dật nghe thế thì cảm thấy rất buồn cười.

    Ngồi xem nốt 2/3 phim mà Lương Vũ Tranh chẳng thể nào tập trung được. Hình ảnh về nụ hôn vừa rồi của Hạ Quân Dật cứ lảng vảng mãi ở trong đầu cô.

    ………………………………………………….

    Khi về đến Minh viên thì cũng đã 11 rưỡi đêm. Tiếng xe ở bên ngoài khiến cho cả thím Lý lẫn Tiểu Hoa đang ngủ cũng phải tỉnh dậy.

    Hạ Quân Dật cùng Lương Vũ Tranh đi lên trên lầu. Anh cởi áo vest ra, quay sang hỏi Lương Vũ Tranh:

    - Bộ phim hôm nay hay chứ?

    - Ừm, rất hay.

    - Nhưng sao tôi thấy em có vẻ như không chuyên tâm xem phim lắm nhỉ? Vẫn suy nghĩ mãi về nụ hôn của tôi à?

    Nhắc đến nụ hôn, Lương Vũ Tranh lại cúi gằm mặt xuống, không dám ngẩng đầu đối mặt với ánh mắt của Hạ Quân Dật nữa.

    - Cũng muộn rồi, em đi tắm đi rồi còn nghỉ ngơi. Chẳng phải ngày mai em còn phải đi học à.

    - À đúng rồi, mai tôi phải đi học.

    Lương Vũ Tranh nhanh chóng đặt chiếc ví xuống giường, mở tủ ra lấy chiếc áo choàng lụa màu xanh da trời rồi chạy vào trong nhà tắm.

    Dáng vẻ khẩn trương, có chút vội vàng của Lương Vũ Tranh khiến Hạ Quân Dật buồn cười.

    Còn bên trong nhà tắm, Lương Vũ Tranh nhanh tay đóng cửa phòng tắm lại. Cô bất giác đưa tay sờ lên môi, tự dưng lại nở một nụ cười hạnh phúc và rất thoải mái.
     
  17. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88
    Nếu Thiên Đường Có Anh
    Chương 16: Bắt Cóc (1)

    Một ngày chủ nhật trời đẹp, Lương Vũ Tranh đi mua sắm với Vương Nhã Đồng. Hôm nay thấy Hạ Quân Dật ở nhà, Lương Vũ Tranh cảm thấy hơi ngạc nhiên. Từ trước đến nay, chẳng cần phải ngày làm việc, ngay cả thứ 7 chủ nhật anh cũng ra ngoài. Lương Vũ Tranh có nói qua với anh về việc hôm nay cô ra ngoài cùng Vương Nhã Đồng, anh nhanh chóng đồng ý để cô đi mà không nói gì thêm.

    - Vũ Tranh, cậu thật sự muốn vào DCL làm đấy hả? Mình chỉ nói đùa thôi, không ngờ cậu làm thật.

    Vương Nhã Đồng một tay cầm túi đồ, một tay cầm cốc socola, vừa đi vừa quay sang nói với Lương Vũ Tranh.

    - Làm ở chỗ của Hạ Quân Dật, cũng không phải là điều gì lạ quá. Với lại anh ta bảo mình là sẽ không can thiệp vào chuyện phỏng vấn, để mình tự thi bằng chính khả năng của mình.

    - Thật không vậy? Mình thấy Hạ Quân Dật là một người đàn ông có vẻ như rất trọng sĩ diện. Nói cho cùng thì bây giờ cậu cũng là người của anh ta, anh ta chịu để cậu đi làm một nhân viên quèn à?

    - Anh ta sẽ chẳng quan tâm đâu. Một ngày nào đó anh ta sẽ bỏ mình, khéo lúc ấy đến nhìn mặt anh ta cũng chẳng thèm ấy chứ.

    - Chẳng biết như thế nào đâu nha. Không khéo cậu và Hạ Quân Dật lại trở thành một cặp cũng nên.

    Lương Vũ Tranh nghe vậy thì bĩu môi:

    - Thôi đi cô, đọc nhiều tiểu thuyết ngôn tình quá nên giờ bị “tẩu hỏa nhập ma” rồi à? Nói thẳng cho cậu biết, mình và Hạ Quân Dật vốn dĩ là không thể nào đâu.

    - Cứ chờ xem sao.

    Cả hai người vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ. Bỗng từ đâu xuất hiện một chiếc xe đen tầm 8 chỗ gì đấy, bên trên có 3 người đàn ông mặc đồ đen nhanh chóng lao xuống, bắt Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng đưa lên xe.

    - Bỏ tôi ra, bỏ tôi ra…

    - Cứu tôi với…

    Tôi kêu cứu thất thanh của Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng những người xung quanh đều nghe thấy. Nhưng tình hình lúc đó xảy ra quá nhanh khiến những người đó đều chẳng làm được gì.

    ………………………………..

    Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng bị đẩy vào ngồi giữa, bên cạnh là 2 người đàn ông mặc áo đen lạ mặt.

    - Các người là ai? Tại sao lại bắt cóc bọn tôi. Mau thả bọn tôi ra ngay. Các người sẽ không được yên đâu, chắc chắn mọi người ngoài đường đã nhìn thấy, họ sẽ báo cảnh sát ngay thôi.

    Mặc dù rất run sợ nhưng Lương Vũ Tranh vẫn cố gắng nói ra những lời này. Cô và Vương Nhã Đồng chỉ là những cô gái hết sức bình thường, đã đắc tội với ai để bị bắt cóc thế này?

    - Cô em không chỉ xinh đẹp mà cũng mồm mép gớm nhỉ? Đợi anh đây làm xong việc rồi, sẽ đem cả 2 cô em ra hưởng thụ. Có cả phần của chúng mày nữa.

    - Haha… Cảm ơn đại ca.

    Ba tên áo đen đều gọi tên đang lái xe là đại ca. Lương Vũ Tranh cố gắng nhìn mặt của tên đại ca đó nhưng không thể nhớ ra là có từng gặp hắn ở đâu không để đến nỗi đắc tội với bọn chúng.

    - Mau thả bọn tôi ra, đồ khốn kiếp.

    Vương Nhã Đồng tức giận hét lớn. Lương Vũ Tranh đã run sợ, Vương Nhã Đồng càng sợ hơn.

    - Tức làm gì hả cô em? Tí nữa bọn anh sẽ để cho cô em hưởng thụ giây phút “lên đỉnh” là như thế nào.

    - Mẹ kiếp, lắm mồm thế. Này mày, trói chúng nó lại rồi lấy giẻ bịt miệng để tránh vướng tay vướng chân.

    Tên đại ca đang lái xe hạ lệnh xuống.

    - Đại ca nói phải. Trói chúng nó lại.

    Bọn chúng lôi ra 2 chiếc dây thừng dài buộc tay của Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng lại. Cả 2 cô gái đều cố giằng co nhưng không được. Trói xong, bọn chúng lấy giẻ nhét vào miệng Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng.

    ……………………………………

    Chiếc xe đen rất bình thường này lao vun vút trên đường lớn và chẳng ai để ý đến nó. Lương Vũ Tranh rất muốn thoát khỏi những tên này nhưng hiện tại là không thể.

    Một hồi lâu sau thì xe dừng lại trước một ngôi nhà đổ nát. Lương Vũ Tranh đoán ra ngay đây chính là khu vực ngoại thành.

    Bọn bắt cóc lôi Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng vào trong căn nhà đổ nát đó. Sợi dây thừng thít chặt vào cổ tay khiến tay của Lương Vũ Tranh đỏ ửng lên, máu bắt đầu rớm ra.
     
  18. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88
    Nếu Thiên Đường Có Anh
    Chương 17: Bắt Cóc (2)

    Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng bị đẩy ngã ngồi xuống đất. Tên đại ca lục trong túi xách của Lương Vũ Tranh lấy ra điện thoại. Hắn đang mò mẫm tìm cái gì đó trong điện thoại, có lẽ là số điện thoại của ai đó.

    Cả Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng không chịu ngồi yên mà cứ ngọ nguậy, miệng bị nhét giẻ cứ rên rỉ kêu.

    - Bỏ giẻ ra cho chúng nó.

    - Vâng.

    Chiếc giẻ nhanh chóng được bỏ ra. Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng đều thở bình thường lại.

    Tên đại ca dừng tay trên số điện thoại có đề tên Hạ Quân Dật. Hắn liếc nhìn Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng, sau đó nhìn qua 3 tên đàn em, giọng rất dâm đãng:

    - Bây giờ là lúc nên gọi cho Hạ Quân Dật để xem hắn xử lý thế nào chuyện người phụ nữ của hắn bị bắt cóc đây.

    Lương Vũ Tranh nghe đến tên của Hạ Quân Dật thì giật mình. Bọn chúng biết cô là tình nhân của Hạ Quân Dật nên mới bắt để uy hiếp anh, đòi anh trả tiền chuộc sao?

    - Các người định gọi cho Hạ Quân Dật sao?

    Lương Vũ Tranh ngước nhìn tên đại ca kia, cố gắng giữ cho bản thân thật bình tĩnh.

    - Bắt cô em đương nhiên là phải gọi điện cho Hạ Quân Dật rồi, không gọi thì quả thật là ngu. Hơn nữa cô em chẳng phải người phụ nữ đang ở bên cạnh Hạ Quân Dật hay sao?

    - Cái gì mà người phụ nữ chứ? Tôi chỉ là người được Hạ Quân Dật bao nuôi thôi. Các anh nghĩ gì mà lại dám bắt cóc tôi để đe dọa Hạ Quân Dật? Đừng tưởng anh ta sẽ làm theo lời các người nói.

    “Bốp”

    Tên đại ca nhanh chóng tát mạnh vào mặt của Lương Vũ Tranh. Máu từ khóe miệng cô chảy ra.

    - Vũ Tranh, cậu không sao chứ?

    Lương Vũ Tranh liếc mắt nhìn tên đại ca với vẻ rất tức giận và đầy hận thù. Hắn thấy vậy tức quá quát lớn:

    - Mẹ nó, mày im miệng lại cho tao. Sau khi hoàn thành công việc, tao sẽ cho mày nếm sự lợi hại của tao.

    Tên đó ấn ngay điện thoại gọi cho Hạ Quân Dật. Sau 3 lần đổ chuông, cuối cùng anh cũng nghe máy.

    - “Ừ.”

    Lương Vũ Tranh có thể nghe rõ giọng nói không lớn không nhỏ lại rất bình thản của Hạ Quân Dật. Cô rất ít khi gọi điện cho Hạ Quân Dật, nhưng nếu có gọi, khi nghe máy, anh chỉ đáp bằng một từ “Ừ” rất đơn giản. Không hiểu sao lúc này, Lương Vũ Tranh cảm thấy rất lo lắng.

    - Mày là Hạ Quân Dật đúng không? – Tên đại ca lên tiếng.

    - “Mày là ai?”

    Nghe giọng của Hạ Quân Dật, Lương Vũ Tranh có thể cảm nhận được vẻ mặt của anh lúc này. Nghe thấy giọng của một tên đàn ông nào đó phát ra từ máy của cô, anh ắt hẳn rất tức giận, nhíu mày lại.

    - Con đàn bà của mày hiện đang nằm trong tay tao. Khôn hồn thì mang 30 triệu USD đến đây, nếu không thì tao sẽ giết nó.

    Tên đại ca hùng hồn ra lệnh cho Hạ Quân Dật. Bỗng dưng Lương Vũ Tranh hét lớn:

    - Bỏ tôi ra, Hạ Quân Dật, cứu tôi với…

    - Nghe thấy giọng con đàn bà của mày chưa? Ngoan ngoãn đem 30 triệu đến đây cho tao.

    - “Tại sao tao phải mang tiền đến cho mày?”

    Giọng của Hạ Quân Dật bỗng trở nên lạnh lùng. Lương Vũ Tranh nghe vậy thì hết sức kinh ngạc. Vương Nhã Đồng ở bên cạnh cũng hốt hoảng, quay sang nhìn cô.

    - Mày điếc à, con đàn bà của mày đang ở trong tay tao. – Tên đại ca không kìm nén được tức giận nên hét lớn vào điện thoại.

    - “Ừ, nhưng thế thì sao?”

    Câu nói hờ hững này của Hạ Quân Dật như một nhát dao đâm thẳng vào Lương Vũ Tranh. Anh thật lạnh lùng và vô tình. Nhưng cũng phải, cô chỉ là người được Hạ Quân Dật anh bao nuôi, lấy thân phận gì ra để bảo anh cứu cô hả?

    - Mày không muốn cứu con đàn bà của mày à? Được lắm, trông nó cũng đẹp đấy, hiếp trước giết sau cũng chưa muộn.

    - Vậy mày cứ từ từ đi. Tao tắt máy đây.

    Tiếng “tút” dài nhanh chóng vang lên. Trên gương mặt của Lương Vũ Tranh rõ ràng là một nỗi thất vọng.

    Tại sao anh lại đối xử với cô như vậy chứ? Anh vô tâm lạnh lùng đến mức sẵn lòng để người phụ nữ của mình bị chà đạp như vậy hay sao? Cuối cùng, Lương Vũ Tranh cô cũng đã hiểu được bản chất thật sự của Hạ Quân Dật. Cô tự trách mình, sao mấy hôm trước cô còn rung động trước người đàn ông máu lạnh này?
     
  19. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88
    Nếu Thiên Đường Có Anh
    Chương 18: Bắt Cóc (3)

    Một tên áo đen đi đến bên cạnh tên đại ca, hỏi:

    - Đại ca, giờ làm thế nào bây giờ? Không ngờ tên Hạ Quân Dật đó lại không đến cứu con bé này.

    - Để tao gọi điện cho boss hỏi xem.

    Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng nhìn chằm chằm vào tên đại ca kia. Hóa ra vẫn có người đứng sau hắn trong vụ này.

    Tên đại ca rút điện thoại trong túi ra, ấn vào một dãy số rồi gọi đi. Lương Vũ Tranh nghe thấy rõ hắn hỏi người bên đầu dây là “Hạ Quân Dật không thèm cứu người, vậy 2 đứa kia tính thế nào?” Vì chẳng nghe thấy người đầu dây kia nói gì nên Lương Vũ Tranh cũng chẳng biết cô và Vương Nhã Đồng sẽ bị bọn chúng làm gì.

    Sau tiếng “Dạ” đầy vẻ kính trọng, tên đại ca tắt máy rồi nhét lại vào túi, quay sang nói với bọn đàn em:

    - Boss nói, thả 2 đứa này ra.

    - Nhưng mà chúng ta vẫn chưa được thưởng thức…

    - Mẹ mày, boss bảo không được động vào chúng nó, phi vụ hoàn thành rồi.

    Cả Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng đều rất kinh ngạc. Bọn họ đã được thả đi rồi sao?

    …………………………………..

    Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng bị bọn bắt cóc thả ở đường cái. Vì trời tối, đường lại vắng vẻ nên không có taxi hay xe nào đi qua, cả 2 chỉ có thể đi bộ ra quốc lộ.

    Ra đến quốc lộ, Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng bắt một chiếc taxi. Ngồi trên xe, Vương Nhã Đồng có thể thấy rõ gương mặt thất thần của Lương Vũ Tranh.

    Đưa Vương Nhã Đồng về nhà, Lương Vũ Tranh bảo tài xế taxi đưa mình về Minh viên.

    Dù rất ghét Hạ Quân Dật nhưng cô không thể không trở về được.

    …………………………………..

    Chuông cửa vang lên, thím Lý ngay lập tức ra mở cửa. Thấy Lương Vũ Tranh, bà vui mừng nắm cánh tay cô:

    - Lương tiểu thư, rốt cuộc cô cũng đã về, may quá.

    Thím Lý mừng quá, sau đó còn gọi lớn:

    - Tiên sinh, tiên sinh, Lương tiểu thư đã về.

    Tiếng gọi của thím Lý vang vọng khắp nhà. Tiểu Hoa từ trong phòng bếp cũng vội vàng đi ra.

    Hạ Quân Dật từ trên lầu đi xuống, bên cạnh anh là 2 người đàn ông nữa. Một người là trợ lý Trần Kiên, cô đã từng gặp anh ta một lần. Còn người đàn ông kia, cô không biết là ai.

    Hạ Quân Dật thấy Lương Vũ Tranh nhìn chằm chằm mình, anh không khỏi đau lòng. Má phải của cô sưng lên, khóe miệng dính máu, quần áo xộc xệch, cả người cô có cả những vết thương, cả lớn cả nhỏ.

    Trong căn phòng khách rộng lớn ấy bỗng chốc yên tĩnh đến lạ thường. Lương Vũ Tranh không nhìn Hạ Quân Dật nữa, cô bước nhanh lên bên trên, lướt qua anh. Hạ Quân Dật cứ nhìn theo bóng lưng của Lương Vũ Tranh cho đến khi cô vào tận trong phòng.

    - Không còn việc gì nữa, hai cậu cũng về đi.

    - Vâng.

    Hai người đàn ông kia cũng chẳng dám nói nhiều, cúi đầu chào Hạ Quân Dật rồi đi luôn.

    Đóng cửa lại, thím Lý nhìn Hạ Quân Dật rồi nói:

    - Tiên sinh, Lương tiểu thư bị thương như vậy, có cần phải đưa cô ấy đến bệnh viện không ạ?

    - Không cần đâu. Tiểu Hoa, cô lấy cho tôi lọ thuốc trị thương, thuốc tiêu sưng, băng gạt.

    - Tiên sinh, tôi sẽ lên băng bó vết thương cho tiểu thư.

    - Để tôi. Hai người cũng đi nghỉ đi.

    Đón lấy những món đồ trị thương, Hạ Quân Dật nhanh chóng lên trên phòng. Thím Lý và Tiểu Hoa tắt đèn dưới, kiểm tra các cửa rồi đi ngủ.

    ………………………………………

    Lương Vũ Tranh vừa tắm xong đi ra thì gặp ngay phải Hạ Quân Dật. Cô chẳng quan tâm, cứ thế đi lướt qua chỗ anh.

    - Ngồi xuống đi, để tôi xem vết thương của em như thế nào.

    - Không dám làm phiền Hạ tiên sinh, vết thương của tôi chỉ là vết thương ngoài da thôi.

    - Em nhìn cổ tay em xem, đây là vết thương ngoài da hả? Nếu không xử lý thì sẽ nhiễm trùng, có khi còn để lại sẹo nữa. Còn gương mặt em thì sưng vù lên, cả gương mặt mất cân đối trông chẳng ra gì.

    Không nói gì nhiều, Lương Vũ Tranh ngồi xuống bên cạnh Hạ Quân Dật rồi nhìn thấy mấy thứ đồ trị thương ở bên cạnh.

    - Sẽ hơi xót một chút, em chịu được không?

    Lương Vũ Tranh không nói gì, cũng chẳng có hành động gì. Đây là người đàn ông vừa nãy đã từ chối không muốn cứu cô sao?
     
  20. doctruyen

    doctruyen

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    16,381
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    88
    Nếu Thiên Đường Có Anh
    Chương 19: Hiểu Lầm

    Tay của Hạ Quân Dật nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của Lương Vũ Tranh, nhẹ nhàng xử lý vết thương giúp cô. Vì xót quá, Lương Vũ Tranh bỗng rụt ngay tay lại.

    - Không sao chứ?

    - Ừ.

    - Em không có gì muốn hỏi tôi sao?

    - Tôi cần phải hỏi anh chuyện gì đây? Hỏi anh tại sao bỏ mặc không cứu tôi ư? Hay hỏi anh về việc anh nói như vậy thì chắc là anh đã chán tôi, muốn đá tôi để tìm người mới?

    Hạ Quân Dật bỗng dừng tay, anh nhìn thẳng vào đôi mắt của Lương Vũ Tranh. Không hiểu sao cứ nhìn cô lúc này là anh lại cảm thấy đau lòng.

    - Anh không còn gì để nói nữa đúng không? À phải, tôi đã nói trúng suy nghĩ của anh rồi còn gì.

    - Em nghĩ tôi như vậy hả?

    - Thế anh cho rằng tôi phải nghĩ về anh thế nào?

    Hạ Quân Dật đặt chai thuốc xuống bên cạnh, sau đó lấy băng gạt ra, từ từ băng bó cổ tay cho Lương Vũ Tranh.

    - Tôi biết là em rất giận tôi, nhưng tôi không thể không làm như thế.

    - Đương nhiên là anh phải làm như thế rồi, tôi chỉ là một người phụ nữ được anh bao nuôi mà thôi.

    - Người bắt cóc em, cho dù thế nào tôi cũng sẽ điều tra ra hắn. Lúc em bị bắt cóc, tôi bắt buộc phải nói như thế với tên bắt cóc, như vậy mới có thể bảo đảm mạng sống của em và bạn em.

    Lương Vũ Tranh nghe Hạ Quân Dật nói vậy thì nhíu mày lại. Sự việc đã như thế này, anh vẫn còn đưa ra lý luận vớ vẩn như thế sao?

    - Không tin đúng không? Nhưng đó là sự thật. Bọn chúng bắt cóc em để uy hiếp tôi, mục đích chính cũng chỉ muốn ly gián em và tôi thôi. Em không thử nghĩ xem, bọn họ tốn công bắt cóc em để rồi cuối cùng lại dễ dàng thả em đi như vậy à?

    - Cái này…

    Những lời của Hạ Quân Dật nói, không hẳn là không có lý. Lương Vũ Tranh bỗng nghĩ đến việc bị bắt cóc.

    - Em có cảm thấy những tên bắt cóc em có gì bất bình thường không?

    - Lúc bọn chúng gọi điện cho anh nhưng không được, tên đại ca đó liền gọi điện cho boss nào đó. Sau đó, hắn bảo bọn đàn em thả chúng tôi ra, còn nói là “phi vụ đã hoàn thành”.

    - Thấy chưa, bọn chúng làm vậy chỉ muốn em ghét tôi, không còn tin tưởng tôi nữa thôi.

    Nghĩ lại mọi chuyện, Lương Vũ Tranh mới cảm thấy lời của Hạ Quân Dật rất đúng. Không uy hiếp được Hạ Quân Dật thì bọn chúng lại nhanh chóng thả cô đi.

    Hạ Quân Dật lại lấy lọ thuốc tiêu sưng ở bên cạnh, thoa nhẹ lên má của Lương Vũ Tranh.

    - Á…

    - Đau lắm à? – Hạ Quân Dật nhíu mày.

    - Ừ.

    Thuốc tiêu sưng có hiệu quả rất nhanh, không lâu sau, Lương Vũ Tranh đã cảm thấy đỡ đau rất nhiều.

    - Xong rồi, em đi nghỉ đi. Ngày mai em cứ ở nhà nghỉ ngơi, không cần phải đến trường đâu.

    Lương Vũ Tranh nằm lên giường, kéo chăn lên ngang hông. Hạ Quân Dật đi rửa tay rồi ra ngoài, anh tắt điện rồi cũng nằm lên giường.

    Hạ Quân Dật ôm lấy người Lương Vũ Tranh từ phía sau, áp sát lưng cô vào ngực anh. Anh lại lên tiếng, hơi thở ấm áp phả sau gáy của Lương Vũ Tranh, nhưng cô vẫn cứ nằm bất động như vậy.

    - Bọn chúng có chạm vào em không?

    - Chạm thì đã sao, mà không chạm thì đã sao? Anh cũng quan tâm đến những chuyện này à?

    - Xem ra, dù có biết rõ chân tướng mọi chuyện nhưng em vẫn chưa muốn tha thứ cho tôi.

    Lương Vũ Tranh cũng chẳng hiểu rõ bản thân đang nghĩ gì nữa. Rõ ràng Hạ Quân Dật anh làm thế để cứu cô, nhưng sao cô vẫn cứ cảm thấy khó chịu như vậy, không muốn tha thứ cho anh. Chỉ có trời mới biết, lúc đó cô mong chờ Hạ Quân Dật sẽ xuất hiện cứu mình như thế nào. Và nếu như anh xuất hiện thật, không khéo cô thật sự sẽ rung động trước anh.

    Khoảnh khắc anh để cô “tự sinh tự diệt”, cô đã đau lòng như thế nào, chắc cũng chẳng ai hiểu rõ. Trong đầu cô chỉ có mỗi một suy nghĩ, anh quá độc ác, quá tàn nhẫn.

    - Không rõ em nghĩ gì nhưng tôi nghĩ, chắc chẳng bao giờ em có ấn tượng tốt về tôi đâu.

    - Cái này là do anh thôi.

    - Yên tâm, kẻ bắt cóc em, tôi sẽ tra ra rõ ràng, nhất định sẽ khiến chúng phải trả giá. Muộn rồi, ngủ đi.

    Vòng tay của Hạ Quân Dật siết chặt hơn. Một hồi lâu sau, Lương Vũ Tranh nghe thấy tiếng thở đều đều của Hạ Quân Dật, chắc anh đã ngủ say rồi. Nhưng cả đêm đó, cô không thể nào ngủ được.
     

Chia sẻ trang này