[ngôn Tình] Hà Bá Cũng Không Nhặt Rìu

Thảo luận trong 'Thư giãn, giải trí' bởi Arch Elves, 8/2/2019.

  1. Arch Elves

    Arch Elves Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    5/2/2019
    Bài viết:
    1,114
    Đã được thích:
    12
    Điểm thành tích:
    38
    Hà Bá Cũng Không Nhặt Rìu
    Chương 41: Tâm sự
    Thẩm Miểu liếc mắt nhìn bàn tay đã vươn ra khỏi dòng sông, từ từ lui về phía sau mấy bước, cười nói với Hoắc Dần: “Chúng ta cứ như vậy mà nói chuyện thôi.”
    Hoắc Dần quay đầu lại liếc mắt nhìn miếu Thổ Địa, hộ vệ Giáp, Ất, Bính, Đinh lập tức dậm chân trên đất, hắng giọng một cái, mấy người kia thương lượng nên dỡ miếu như thế nào và dỡ rất dễ dàng, nhưng vẫn chưa động thủ.
    Thần Thổ Địa ngồi bẹp xuống đất mắt quan sát qua lại trên người bốn nam nhân cao lớn khôi ngô.
    Thẩm Miểu hít mũi một cái nói: “Chàng đừng làm khó Thổ Địa gia, ông ấy vẫn luôn giúp ta, chàng bắt nạt ông ấy ta sẽ buồn đấy.”
    Hoắc Dần khẽ nheo cặp mắt lại: “Được, không bắt nạt ông ấy.”
    Bốn hộ vệ nghe những lời này, lập tức đứng thành một hàng, đưa lưng về phía Thẩm Miểu và Hoắc Dần, bày tỏ phi lễ chớ nhìn, đại nhân muốn làm gì với phu nhân thì làm nhanh lên, nếu không bọn họ không kìm được lòng hiếu kỳ sẽ gây ra chuyện sát phong cảnh mất.
    Thẩm Miểu nhìn miếu Thổ Địa nói nhỏ một câu: “Thật xin lỗi, Thổ Địa gia, mấy người này chính là như vậy, không có ác ý gì đâu.”
    Giọng nói của thần Thổ Địa truyền đến từ bốn phương tám hướng, không có vị trí chính xác, mang theo chút tức giận nói: “Cái này gọi là không có ác ý? Miếu của ta cũng sắp bị dỡ rồi đấy!”
    Thẩm Miểu nhìn Hoắc Dần, Hoắc Dần nhún vai một cái, không chút để ý quay đầu nói về phía miếu Thổ Địa: “Thật xin lỗi, chỉ là do ta trở về lại không tìm được phu nhân nhà ta, cho nên dùng chút thủ đoạn, ai bảo nàng bị ông canh chừng.”
    Thẩm Miểu: “. . . . . .”
    Thần Thổ Địa trực tiếp đi ra khỏi miếu Thổ Địa, bước chân của dáng người chỉ cao đến đầu gối thật nhanh, đi như chạy đến trước mặt Hoắc Dần, nâng gậy lên trực tiếp đánh chân của Hoắc Dần.
    Hoắc Dần: “. . . . . . Ông lùn như vậy sao?”
    “Hả?!” Thổ Địa trợn tròn cặp mắt.
    Hoắc Dần lập tức giơ hai tay lên: “Đừng giận, nói đùa thôi, rất có phong phạm của thần tiên, ông xem, chân của ta cũng bị ông đánh đau rồi.” Nói xong bèn đưa tay sờ sờ mặt giày của mình, phía trên không bị một chút gì, còn cố làm ra vẻ á á hai tiếng.
    Thần Thổ Địa: “. . . . . .”
    Thẩm Miểu mím môi, vẩy nước lên trên người Hoắc Dần, lúc này Hoắc Dần mới thu diễn trò, gác chân ngồi dưới đất, nghiêng mặt sang bên cười híp mắt nhìn thần Thổ Địa: “Ta biết rõ, nếu ta muốn cưới Miểu Miểu, phải được ông đồng ý, với nàng mà nói ông là phụ thân cũng tốt, là gia gia cũng được, tóm lại là người thân, vậy từ nay lui về phía sau, với ta mà nói ông cũng giống vậy.”
    Thần Thổ Địa đưa tay vuốt râu, có chút cao ngạo ngẩng đầu lên: “Ừ ~ câu này có chút giống tiếng người.”
    Ngay sau đó Hoắc Dần liền nghiêm mặt, biến sắc mặt còn nhanh hơn lật sách: “Chỉ là kẻ ngốc này chỉ có thể bị ta bắt nạt, sau này ông tiếp tục yêu thương nàng, che chở nàng thì được, nhưng tuyệt đối đừng nhốt nàng trong sông mà canh chừng, nếu không ta không vui thì sẽ thích làm chút chuyện xấu.”
    Thần Thổ Địa giật giật khóe miệng, nâng gậy đánh vào trên bả vai Hoắc Dần, Hoắc Dần lập tức cau mày đưa tay sờ sờ bả vai, lúc này là rất đau đấy, xem ra cái đánh lúc nãy cũng chỉ là ông lão đùa giỡn mà thôi.
    Thần Thổ Địa đưa tay vuốt râu, nói với Hoắc Dần: “Ngươi ấy à, thật là một tên tiểu vô lại, ngày sau còn phải nghiêm túc trông coi mới được.”
    Thần Thổ Địa nói xong lời này, Hoắc Dần và Thẩm Miểu cũng có chút kỳ quái, loại chuyện ngày sau phải nghiêm túc trông coi này. . . . . . Sao rơi xuống trên người của thần Thổ Địa rồi?
    Chỉ là thần Thổ Địa cũng không nhiều lời, đưa tay đấm đấm lưng, duỗi lưng một cái nói: “Thôi thôi, trông nhiều ngày như vậy ta cũng mệt mỏi, chỉ là Thẩm Miểu ngươi nhớ kĩ cho ta, lần sau lại phạm sai lầm nữa thì cũng sẽ không đơn giản mà tha cho ngươi như vậy đâu, biết không?”
    Thẩm Miểu gật đầu liên tục: “Biết rồi.”
    Thần Thổ Địa đột nhiên xuy một tiếng, nét mặt kia giống như ăn phải đồ không sạch sẽ, ánh mắt quan sát hai người Thẩm Miểu và Hoắc Dần, phải nói, một tên vô lại một người ngu ngốc, vẫn rất xứng, chỉ là hai người này ngày sau đều phải làm việc ở dưới trướng của mình, cuộc sống khổ quá. . . . . .
    Chờ sau khi thần Thổ Địa trở lại trong miếu, Hoắc Dần hơi cúi xuống một chút nói Thẩm Miểu: “Ông ấy đi rồi?”
    Thẩm Miểu gật đầu.
    Lúc này Hoắc Dần mới duỗi lưng một cái kêu ối một tiếng: “Ông lão này vẫn rất khó đối phó.”
    Thẩm Miểu lập tức cau mày: “Không thể nói ông ấy như vậy, là ông ấy cho ta làm Hà Bá đấy.”
    Hoắc Dần híp mắt cười cười: “Được, phu nhân không cho nói, sau này ta sẽ không nói.”
    Thẩm Miểu nghe lời này gương mặt đỏ ửng lên: “Sao chàng trở lại thì lập tức lắm lời với ta rồi, đi xe mệt nhọc chạy về Ngô Châu cũng không nghỉ ngơi, hơn nửa đêm tới tìm ta là có chuyện gì?”
    Hoắc Dần nghiêm túc gật đầu, rất thận trọng nói: “Là chuyện quan trọng.”
    “Chuyện gì?” Thẩm Miểu cũng nghiêm túc.
    Hoắc Dần nói: “Nhớ nàng, không gặp không ngủ được.”
    Thẩm Miểu: “. . . . . .”
    Hoắc Dần thấy Thẩm Miểu mang vẻ mặt xấu hổ còn có một chút im lặng, lập tức nở nụ cười, dưới ánh trăng mặt mày cong cong, giống nhau lần đầu Thẩm Miểu tiên thấy hắn vậy.
    Một người nam nhân, tại sao dáng dấp đẹp mắt như vậy, từ nhỏ đến lớn càng ngày càng làm cho người ta không dời mắt được.
    Hoắc Dần đưa tay về phía Thẩm Miểu, Thẩm Miểu từ từ đặt tay vào lòng bàn tay của hắn, sau đó đi ra khỏi mặt nước.
    Trên người nàng y phục đều khô cả, khi ngồi ở cạnh bờ sông ngọn đèn bên trong đèn lồng bị gió thổi tắt đi.
    Thẩm Miểu ngồi ở bên cạnh Hoắc Dần, hai người ngẩng đầu nhìn về phía ánh sao sáng phía trên bầu trời xa, rất nhiều sao cũng núp ở sau Chu Sơn, Hoắc Dần híp mắt hỏi nàng: “Thần Thổ Địa nói nàng đã gây họa, nàng gây họa gì?”
    Nhắc tới chuyện này Thẩm Miểu cũng có chút tự hào, cười tiến tới bên cạnh Hoắc Dần nhỏ giọng nói: “Nói đến đây chàng còn phải cám ơn ta đấy, mấy ngày trước ta nghe nói chàng đã đến Lâm châu, nhưng mà sơn phỉ trên Chu Sơn muốn ầm ĩ xuống núi, đang chuẩn bị phục kích đội binh chân núi, ta giơ tay một cái lũ tràn từ trên núi xuống, cuốn theo bọn họ, ha ha ha. . . . . .”
    Thẩm Miểu cười cười, thấy sắc mặt của Hoắc Dần không phải thoải mái như nàng nghĩ, không những không cười với nàng, ngược lại cau mày, không vui nhìn nàng.
    Nụ cười của Thẩm Miểu cũng cứng ngắc mấy phần: “Sao thế?”
    Hoắc Dần mím môi, hít sâu một hơi há mồm muốn quở trách, thấy Thẩm Miểu đã đoán được lời hắn chuẩn bị nói không tốt đẹp gì, thì lộ ra vẻ mặt khiếp sợ còn có chút đau thương, nên những lời trách cứ cũng chỉ có thể nuốt trở về bụng.
    Sau một lát, mới truyền đến một câu: “Sao nàng xúc động như vậy.”
    Thẩm Miểu có chút uất ức, không được khen thì thôi đằng này còn bị trách cứ nữa.
    “Không phải ta vì chàng sao? Nếu như bọn họ lao xuống núi, giết chết bội binh chàng để lại Ngô Châu, chàng không thể bắt được sơn phỉ là chuyện nhỏ, nếu bọn họ đi chỗ khác gây ra chuyện thì chính là chuyện lớn đấy, về tình về lý, ta đều nên ngăn cản bọn họ.”
    Hoắc Dần đưa tay vuốt tóc nàng, nhỏ giọng nói: “Ta không có ý này, mà là sao nàng không nghĩ cho mình chứ?”
    Thẩm Miểu mở trừng hai mắt.
    Hoắc Dần thở dài: “Từ lúc bắt đầu ta đã kéo nàng vào chuyện này, cũng chỉ là vì có thể có một quan hệ với nàng, đến gần nàng mà thôi, cũng không phải là thật sự muốn dựa vào nàng để trừ phiến loạn, hoặc là thành công có được cống hiến. Nàng nói xem dù nàng là Hà Bá thì cũng chỉ là một cô nương, xông vào trong núi gây ra lũ, chống lại mấy ngàn sơn phỉ, nhưng nếu có chút chuyện không may, nàng bảo ta phải làm thế nào sau khi trở về đây?”
    Thẩm Miểu dừng một chút: “Ta gây ra sai lầm sẽ có thần Thổ Địa trừng phạt ta, chàng…. Chàng thì có liên quan gì chứ.”
    “Ta là người muốn thành thân với nàng đó.” Hoắc Dần nhìn nàng.
    Trong nháy mắt Thẩm Miểu hiểu được ý của hắn, lập tức đưa tay bưng kín mặt, một đôi mắt mở rất lớn, trong con mắt rực sáng còn có bóng bầu trời đầy sao.
    “Để nàng vì ta mà làm chuyện mạo hiểm, không đáng giá.” Hoắc Dần nói xong, vuốt vuốt chỉnh lại sợi tóc bị gió thổi loạn trên gò má nàng lên trên đầu, mắt ngắm nhìn đối phương: “Sau này không cho như vậy, nhớ không?”
    Thẩm Miểu há miệng, từ từ gật đầu, ừ một tiếng.
    Thần Thổ Địa quên quạt hương bồ định trở về lấy nhưng mới vừa nhặt lên đã thấy một màn này, quạt hương bồ trong tay lập tức rơi xuống đất, ông há miệng, gần như có thể nuốt được cả quả trứng.
    Đây là ý gì?
    Sức mạnh của tình yêu lớn hơn trời đất sao?
    Ông khuyên bảo cũng tốt, uy hiếp dụ dỗ cũng được, nói rõ những mặt lợi mặt hại trong đó với Thẩm Miểu, nàng cũng chỉ là qua loa dỗ mình mấy câu, rồi sau đó vẫn phạm phải sai lầm.
    Hoắc Dần này cũng chỉ nói mấy câu lời ngon tiếng ngọt, Thẩm Miểu ở trước mặt kẻ vô lại này hóa tất cả chuyện thành vô hình, bộ dạng nhu thuận nghe lời này thật sự là thần Thổ Địa chưa bao giờ thấy cả.
    Thần Thổ Địa hừ một tiếng lấy quạt hương hồ lên, quay đầu rời đi.
    Nha đầu này không có cách nào nuôi dưỡng được nữa!
    Nhanh gả đi thôi!
    Hoắc Dần thấy Thẩm Miểu đồng ý mình, vì vậy nhẹ nhàng ôm bả vai của nàng, Thẩm Miểu khéo léo tựa vào đầu vai hắn, trong lòng còn có chút ngọt ngào.
    Tuy bốn hộ vệ Giáp, Ất, Bính, Đinh đưa lưng về phía họ, nhưng mà phần lớn có thể đoán được chuyện xảy ra sau lưng, thần Thổ Địa đã trở lại một lần bọn họ biết, bởi vì quạt hương bồ trên đất hiển nhiên bị người đạp một cước, dấu chân vẫn còn trên đó.
    Đại nhân nhà bọn họ ôm phu nhân tương lai trong ngực, hai người đón gió đêm ở trên bờ sông ngắm những vì sao xem trăng sáng.
    Hộ vệ Giáp, Ất, Bính, Đinh càng thêm bội phục Hoắc Dần rồi, từ lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy Hoắc Dần đã bắt đầu trọn vẹn cảm nhận được người này thông minh, hiện tại tốt hơn rồi, lời ngon tiếng ngọt dụ được Hà Bá ngoan ngoãn nghe lời, kích thích thần Thổ Địa sớm ngày gả con gái.
    Hộ vệ Giáp chậc chậc miệng lắc đầu: “Thủ đoạn của đại nhân thật là nhiều, ngựa cũng khó mà chạy theo.”
    Hộ vệ Ất đưa tay vỗ vỗ cánh tay: “Rất nhiều muỗi, sao luôn cắn ta chứ?”
    Hộ vệ Bính ngáp một cái: “Giờ gì rồi? Nên đi ngủ rồi chứ?”
    Hộ vệ Đinh nhịp chân theo tiết tấu trên đất : “Ta thật muốn quay đầu lại xem một chút, bọn họ hôn sao? Hôn sao? Hôn sao? Hôn thần tiên có cảm giác gì?”
    Hoắc Dần cũng không đứng với Thẩm Miểu ở bờ sông quá lâu, hai người chỉ trò chuyện một chút, Hoắc Dần phải trở về rồi.
    Khi Thẩm Miểu trở lại trong nước, bốn hộ vệ quay lại với tốc độ có thể nói là thật nhanh, giống như ước gì có thể giành một chút thời gian thấy trường hợp không nên thấy gì đó.
    Nhưng cái gì cũng không có, trên tay Hoắc Dần xách theo đèn, đứng ở trên bờ sông nói với Thẩm Miểu: “Ngoan ngoãn chờ ta tới cưới nàng.”
    Thẩm Miểu không lên tiếng, chỉ ngẩng đầu lên cười với hắn.
    Hoắc Dần xoay người dẫn bốn hộ vệ cùng rời đi, hộ vệ Giáp không nhịn được hỏi một câu: “Mới vừa rồi thuộc hạ nghe, phu nhân náo loạn gây ra lũ tràn từ trên núi? Chúng ta được lợi rồi, đại nhân.”
    Hoắc Dần gật đầu: “Đúng vậy, ta thật sự không nghĩ tới tiểu Hà Thân nổi giận lên lợi hại như vậy, xem ra trước kia là nhượng bộ ta rồi.”
    Hộ vệ Ất: “Về sau phải nịnh bợ phu nhân.”
    Hoắc Dần cười cười, mặt mày thoáng qua mấy phần dịu dàng, sau đó hít sâu một hơi, vẻ mặt nghiêm túc: “Rèn sắt khi còn nóng, nhanh chóng diệt bọn họ luôn, ta còn muốn sớm thành thân đấy.”
    Hộ vệ Giáp, Ất, Bính, Đinh: “Vâng!”
     
    Đang tải...


  2. Arch Elves

    Arch Elves Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    5/2/2019
    Bài viết:
    1,114
    Đã được thích:
    12
    Điểm thành tích:
    38
    Hà Bá Cũng Không Nhặt Rìu
    Chương 42: Chương cuối
    Tuy gan của Thẩm Miểu lớn chút, gây ra lũ kích thước không nhỏ, nhưng ở trên thực tế trợ giúp cho Hoắc Dần không nhỏ.
    Bởi vì sau trận lũ trên núi, trong núi không yên ổn, thỉnh thoảng còn sẽ có hòn đá trượt xuống, cho nên Hoắc Dần cho đội binh canh dưới chân núi rút lui một khoảng thời gian.
    Người ở dưới chân núi khó đi lên, người trên núi cũng khó mà xuống.
    Nhưng mà có chút chuyện tương đối tốt, hiệu quả giống như lúc đầu Hoắc Dần vây khốn Lộc Phong Trại, nhân số bọn họ càng nhiều, lương thảo cần có thì càng nhiều hơn, một trận lũ đã khiến kho lúa của bọn họ trống trơn, chớ nói chi là đồ ăn khác, rất nhiều sơn phỉ luân lạc tới mức gặm vỏ cây, chân núi còn có đội binh sức lực dư thừa canh giữ.
    Trong núi còn lại gần ba ngàn người quả thật hận không thể ôm đại thụ khóc một trận, trận này rõ ràng không có cách nào đánh.
    Liên tiếp ba ngày trời quang, cuối dùng đường trong núi dễ đi chút, Hoắc Dần cho mấy người đi lên trước dò đường, xác định có mấy đường có thể lên núi thì cho hộ vệ Giáp, Ất dẫn đội binh lên núi.
    Chuyện trừ phiến loạn đã định, người nuôi dưới tay hắn cũng không phải là phế vật, vả lại làm giỏi vô cùng, không xảy ra chuyện gì không may, Hoắc Dần vô cùng yên tâm giao việc này cho bọn họ.
    Mà Hoắc thiếu gia, Tri phủ đại nhân bây giờ đang ở phủ Tri phủ, nhìn đồ mà màu đỏ để may hỉ phục, mắt cũng híp lại.
    Hoắc phu nhân mang theo sáu người may hỉ phục xếp thành một hàng đứng ở trước mặt của Hoắc Dần, trên mặt nở nụ cười, khóe miệng cũng sắp toét tới mang tai rồi, cười hài lòng nhìn tấm vải thượng đẳng màu đỏ, còn vẫy tay với Hoắc thiếu gia: “Dần Nhi đến xem này, chim uyên ương này nhìn thật đẹp.”
    Hoắc Dần mở quạt ra che hai mắt của mình, dưới ánh mặt trời kia tấm vải đỏ trước mặt quả thật chói mắt, chớ nói chi là phía trên dùng chỉ sáng chỉ bạc thêu uyên ương nghịch nước long phượng kết đôi.
    Hoắc Dần khoát tay áo: “Mẫu thân, những chuyện nhỏ nhặt này người làm chủ là được.”
    Hoắc phu nhân trợn mắt: “Cái gì gọi là chuyện nhỏ? Con thành thân có thể là chuyện nhỏ ư? Con cũng biết sau khi con nói con kết hôn, phụ thân con vui mừng đến bệnh không dậy nổi, bây giờ còn đang ở trên giường chảy nước miếng đấy!”
    Hoắc Dần: “. . . . . .”
    Một lát sau hắn nói: “Vậy thì con phải xin lỗi phụ thân rồi.”
    Trên thực tế Hoắc phu nhân hơi khoa trương, khi Hoắc lão gia biết Hoắc Dần muốn thành thân quả thật vui mừng quá mức có chút dấu hiệu ngất xỉu, chỉ là sau khi mời đại phu xem, đại phu nói cũng không có gì lo ngại, tuy Hoắc lão gia lớn tuổi, nhưng thân thể coi như cường tráng.
    Hoắc phu nhân vui mừng cầm mũ phượng lên, phía trên tràn đầy kim trâm, trên kim trâm còn có các loại bảo thạch, màu sắc rực rỡ, quả thật không vào được mắt Hoắc Dần.
    Hắn lắc cây quạt nói với hộ vệ Bính bên cạnh: “Chúng ta trộm chuồn đi đánh cờ thôi.”
    Hộ vệ Bính nghiêm túc cất cao giọng: “Đại nhân! Đại sự đón dâu, làm phiền ngài nghiêm túc một chút!”
    Hoắc Dần: “. . . . . .”
    Hộ vệ Đinh cho hộ vệ Bính một cái nhìn khen thưởng, cưới này cũng không phải là cưới ai khác mà là Hà Bá Ngô Châu đấy, dầu gì cũng là thần tiên, hơn nữa còn vô cùng tốt với bốn hộ vệ bọn họ, bọn họ đã nhận định ngoại trừ phu nhân này ra ai tới cũng không được.
    Lúc này Hoắc Dần muốn trộm lười? Không có cửa đâu!
    Nên thử y phục thì thử y phục! Nên cho ý kiến thì cho ý kiến! Không cho được ý kiến cũng phải ở bên cạnh vỗ tay gật đầu phối hợp!
    Hoắc phu nhân thỏa mãn thở dài: “Đúng rồi, mấy ngày này ta quan tâm đến chuyện sính lễ cho con, con còn chưa nói với ta Thẩm cô nương là con cái nhà ai, bên chúng ta chuẩn bị đầy đủ hết cũng vô ích, còn phải để ta và phụ thân con tự mình tới bái phỏng mới phải.”
    Hoắc Dần mở trừng hai mắt, hé miệng nói: “Hôm qua đã bái phỏng rồi.”
    Hoắc phu nhân dừng một chút: “Sao ta hoàn toàn không biết?”
    Hoắc Dần đưa tay sờ sờ cằm, hai chân gác ở trên cái băng ngồi, ừ một tiếng thật dài sau đó nói: “Buổi sáng hômqua, không phải con lôi kéo ngài và phụ thân cùng đi miếu Thổ Địa trong thành sao?”
    Hoắc phu nhân mấp máy môi: “Nhưng trong miếu Thổ Địa không có người khác mà.”
    Hoắc Dần gật đầu: “Thần Thổ Địa ở đó.”
    Hoắc phu nhân vỗ vào trên bả vai Hoắc Dần: “Thằng nhóc con, muốn nói với con chính sự con còn trêu ghẹo mẫu thân! Tuổi đã cao còn không nghiêm chỉnh chút!”
    Hoắc Dần hắng giọng một cái, trả lời: “Mẫu thân, con đang nói chính sự với người đấy, hôm qua con ngài và phụ thân cùng đi miếu Thổ Địa, chính là muốn dâng hương cho Thổ Địa gia đấy. Sính lễ ư. . . . . . Không cần chuẩn bị quá nhiều, ngày sau mỗi tuần con đều dẫn Miểu Miểu đi miếu Thổ Địa tâm sự với ông ấy là được rồi. Chỉ là vật tế người phải chuẩn bị cho ta chút, heo sữa quay là phải có, còn có các loại gà vịt cá đều phải chuẩn bị tốt, hoa quả khô mứt hoa quả phải đầy đủ hết, nhang đèn ... Con để A Bính đi mua là được rồi. . . . . .”
    Hoắc Dần còn chưa nói hết lời, Hoắc phu nhân lại bày ra vẻ mặt như gặp quỷ, ánh mắt kinh ngạc ngược lại biến thành lo lắng, vội vàng tiến tới sờ sờ trán Hoắc Dần: “Con của ta, con không sốt chứ?”
    Hoắc Dần cười cười: “Cô nương họ Thẩm không phải là người khác, chính là Hà Bá Ngô Châu này, chờ con tế ông trời, lạy cả vùng đất, lấy nàng người sẽ biết.”
    Hoắc phu nhân thấy Hoắc Dần cười đến nắm chắc như vậy, lại nhìn hai hộ vệ sau lưng hắn cũng không cảm thấy hắn nói có vấn đề gì, lập tức đầu óc choáng váng, tựa vào trong ngực hai nha hoàn sau lưng.
    “Phu nhân!”
    Hoắc phu nhân phất phất khăn tay: “Mời. . . . . . Đại phu.”
    Đại phu đây là thứ hai chạy đi Hoắc phủ rồi, trước khi đi còn cười nói: “Hoắc gia lão gia phu nhân của các ngươi thật kỳ lạ, Hoắc thiếu gia muốn kết hôn, mỗi một người đều vui mừng đến ngất xỉu, nếu nói ra ngoài còn không sợ bị hàng xóm láng giềng cười cho.”
    Thân thể của Hoắc phu nhân không có gì đáng ngại, chẳng qua là giống Hoắc lão gia bị một chút kích thích, hai người nằm ở trên giường ngoan ngoãn dùng thuốc đại phu cho, hai ba ngày là có thể chuyển tốt.
    Sơn phỉ trên Chu Sơn cũng không khó giải quyết, chỉ trong thời gian bảy ngày làcó thể bắt tất cả, lúc hộ vệ Giáp và hộ vệ Ất trở lại còn cười nói, bọn họ bắt được Hạ tướng quân thì Hạ tướng quân đang đứng ở dưới một thân cây gặm vỏ cây, nhìn thấy đội binh xông lên bị dọa muốn chạy, kết quả đùi nhũn không chạy được bị vùi vào trong đống bùn, bộ dáng kia ngu ngốc không thôi.
    Hoắc Dần nghe nói như thế cũng cười cười, nói với hộ vệ Giáp: “Kẻ họ Hạ làm nhiều chuyện ác, hơn hai mươi năm trước lúc mua bán tam hoàng tử, gã đã giết một cô gái vô tội.”
    Hoắc Dần rất muốn báo thù cho Thẩm Miểu, thậm chí muốn trực tiếp kéo Hạ tướng quân đến trước mặt Thẩm Miểu để cho nàng tự đi giết người này.
    Nhưng mà hắn lại suy nghĩ kỹ, bọn họ sắp thành thân rồi, loại chém giết như vậy không nên làm, vả lại thiện ác cuối cùng có ác báo, nếu để Thẩm Miểu gặp gã, nhớ tới lúc mình chết sẽ không vui đây không phải là điều hắn mong muốn, tóm lại đầu của Hạ tướng quân này không chạy thoát được, vậy ghi trong sổ ghi chép cho gã nhiều thêm chút.
    Chuyện trừ phiến loạn coi như giải quyết triệt để, đội quân đi theo Hoắc Dần cùng nhau vào Ngô Châu gần như không bị gì cả hành động bắt lấy tất cả mấy ngàn sơn phỉ lại.
    Trước khi đi tướng lĩnh đội quân còn nói với Hoắc Dần thật sự đánh chưa đã nghiền, Hoắc Dần chỉ có thể đưa cho hắn năm trăm vò rượu ngon trước khi lên đường, để cho các huynh đệ của hắn uống cho thoải mái.
    Tướng lĩnh kia hỏi Hoắc Dần: “Hoắc đại nhân đưa rượu tới làm gì, là chuẩn bị có chuyện gì tốt sao?”
    Hoắc Dần cười cười nói: “Sắp thành thân.”
    “Hả?! Chính ta ở trong kinh nghe không ít câu chuyện của ngài, nữ nhi quan lại quyền quý rối rít muốn gả cho ngài, khi đó ngài đến một cái nhìn cũng không cho, lúc này là cô nương nhà nào may mắn như thế?”
    Hoắc Dần chỉ vào dòng sông trong thành ở cửa bên ngoài: “Hà Bá Ngô Châu.”
    “. . . . . .” Tướng lĩnh cười xấu hổ: “Hoắc đại nhân thật hài hước!”
    Một nhóm mấy ngàn người tất cả đều rời khỏi Ngô Châu, lại dẫn theo mấy ngàn người sơn phỉ, trùng trùng điệp điệp rời khỏi Ngô Châu thì cả vùng đất cũng run rẩy theo.
    Sơn phỉ bị tiêu diệt, dân chúng Ngô Châu đều phải cẩn thận cảm tạ Hoắc Dần, cũng có người tặng cho Hoắc Dần không ít quà tặng, Hoắc thiếu gia không nhận, dân chúng tiếp tục đưa, Hoắc thiếu gia không thể làm gì khác hơn là nói hắn không thiếu, dân chúng hỏi ngài thiếu cái gì? Hoắc thiếu gia chỉ tường vàng thềm ngọc của phủ nha Tri phủ nói: “Không có nơi nào có thể càng sáng sủa hơn phủ nha Tri phủ của ta.”
    Không nhận lễ của dân chúng, Hoắc Dần được danh tiếng là thanh quan.
    Chỉ là chuyện thanh quan Hoắc thiếu gia muốn kết hôn, qua miệng của Hoắc phu nhân, miệng của nha hoàn Hoắc phu nhân, miệng của nữ đầu bếp Hoắc gia truyền đến các phố lớn ngõ nhỏ của Ngô Châu, mọi người rất tò mò với Hoắc thiếu phu nhân tương lai này.
    Thần Thổ Địa nói, chọn ngày đón dâu thật tốt, mà mùng chín tháng bảy là ngày tốt, ngày đó trời đầy mây, thần Thổ Địa nói dưới bầu trời sáng sủa không thể cưới thần tiên, nhiều tiên gia chứng kiến, tỷ lệ thành công cũng ít đi.
    Hoắc thiếu gia không hiểu quy củ của bọn hắn, nhưng mà vẫn đàng hoàng cưỡi ngựa dưới sắc trời mờ mờ, mang ‘sính lễ’ vừa dầy vừa nặng dẫn theo người của mình làm một đường đến bên sông Hộ Thành ngoài thành.
    Dân chúng đến xem náo nhiệt có không ít, Hoắc lão gia và Hoắc phu nhân đứng ở hai bên sau lưng Hoắc Dần, lòng bàn tay đổ mồ hôi, còn có chút run rẩy.
    Thần Thổ Địa hóa thành hư ảnh, nâng gậy đứng ở trước mặt của Hoắc Dần, đưa tay vuốt râu, có chút không tình nguyện, nhưng vẫn không thể không nói: “Phải nhớ lấy, chỉ cần gõ ba cái, nhất bái thiên địa, mây đen tan đi coi như thành, hai lạy hậu thổ, chính là ta, thần Thổ Địa Ngô Châu, ba vì thỉnh Thần, chỉ cần nha đầu Thẩm Miểu kia nguyện ý ra khỏi nước là được.”
    Hoắc Dần nhíu mày: “Ta còn phải bái nàng sao?”
    “Ngươi nghĩ sao?! Nàng là thần tiên!” Thần Thổ Địa nói như chuyện đương nhiên.
    Hoắc Dần cười cười, gật đầu: “Cũng được.”
    Biết lễ nghi, Hoắc Dần quỳ xuống ba tầng nệm êm mà Hoắc phu nhân đặc biệt chuẩn bị, bái lạy trời xanh.
    Trong đám người xem náo nhiệt đó, không thiếu người lắm mồm, chỉ vào bầu trời nói: “Mây đen này giăng đầy sẽ có mưa xuống ngay thôi, ta xem Hoàng Lịch cũng không phải là ngày tốt gì, ngày như vậy có thể thành thân sao?”
    Người còn lại nói: “Huynh biết cái gì chứ? Hoắc đại nhân này muốn thành thân với Hà Bá đấy!”
    Những người bên cạnh nhỏ giọng cười: “Tuy hắn đã giải quyết họa lớn cho Ngô Châu, nhưng đầu óc vẫn còn tốt chứ? Chúng ta thường ngày thắp chút nhang thì cũng thôi đi, thế gian này có thần tiên ư?”
    “Đúng đấy, mê tín!”
    Mấy câu nói nhảm, sau khi Hoắc Dần khấu đầu bầu trời ngẩng đầu lên, lập tức thổi lên một trận gió, vốn giăng đầy mây đen chậm rãi thổi tan ra chút tầng mây xanh, cũng không nhiều, đúng lúc có ánh mặt trời đủ chiếu đến cả vùng đất, rơi vào trên người mấy người Hoắc gia.
    Mọi người nhất thời ngậm miệng lại, nghĩ thầm chuyện này thật khủng khiếp, sợ là thật sự có thần tiên rồi!
    Hoắc Dần thấy trời xanh mở ra, vì vậy hỏi thần Thổ Địa: “Như thế là được rồi?”
    Thần Thổ Địa cau mày, quả thật không ngờ Hoắc Dần này dễ dàng được cho phép như thế, vì vậy gật đầu, mấy bước đi tới trước mặt hắn, nói với hắn: “Miếu Thổ Địa lâu đời nhất Ngô Châu đang ở bên sông Hoàn Thành, miếu tảng đá cũng được, ngươi cung kính dập đầu về phía đó cho ta.”
    Hoắc Dần cười cười: “Có gì không thể chứ?”
    Thần Thổ Địa vốn định xoi mói tật xấu của hắn, lại không nghĩ rằng hắn lại không có tư thế ngạo mạn nào, ngược lại thật thành quỳ xuống kính lạy, nhất thời thần Thổ Địa không biết như thế nào cho phải, chỉ có thể vuốt râu nói: “Được rồi được rồi, đứng lên đi.”
    Khi Hoắc Dần ngẩng đầu lên, mặt mày đều là nụ cười, mở miệng nói: “Đa tạ đã chăm sóc Thẩm Miểu tốt như vậy.”
    Thần Thổ Địa hừ một tiếng, chỉ vào sông Hoàn Thành nói: “Ba lạy nàng, yên tâm ngươi sẽ không thua thiệt, nàng ở trong nước cũng phải lạy, chờ sau khi lạy xong các ngươi sớm rời đi đi.”
    “Ông không tới trong phủ ta uống rượu?” Hoắc Dần hỏi.
    Thần Thổ Địa nói: “Còn có chút chuyện, sẽ tới trễ.”
    Hoắc Dần khom lưng bái láy với sông Hoàn Thành, từ từ đứng dậy, ở trong nước sông, cô gái mặc trang phục trùm khăn phượng được Hoắc phu nhân tự mình chọn lựa lơ lửng ở trên mặt nước mà không thấm ướt áo bào.
    Dân chúng đi theo tới rối rít hô to: “Thần tiên!”
    Hàng thứ nhất đầu tiên là quỳ xuống, phía sau từng dãy cũng quỳ theo.
    Hoắc Dần nhìn bóng dáng mảnh mai mang khăn trùm đầu đỏ đầu kia, đỡ tế đàn từ từ đứng lên.
    Hoắc Dần đứng lên, Hoắc phu nhân và Hoắc lão gia lại không chịu nổi, không ngờ con trai của mình thật sự cưới thần tiên, nhìn một phen lại hôn mê bất tỉnh lần nữa.
    “A Giáp, A Ất.” Hoắc Dần mở miệng.
    “Có thuộc hạ!”
    “Nâng lão gia và phu nhân vào nhuyễn kiệu chuẩn bị phía sau đưa trở về trước.”
    “Dạ!”
    “A Bính, A Đinh.”
    “Có thuộc hạ!”
    “Đại phu đã tới lần trước đang ở hàng người thứ nhất, để ông ấy đi theo nhanh trị liệu, các ngươi làm bọn họ rút lui cho ra, ta phải trở về thành thành thân.”
    “Dạ!”
    Quản gia bố trí tế đài há miệng run rẩy hỏi Hoắc Dần: “Ta. . . . . . Ta có thể làm gì? Thiếu gia?”
    Hoắc Dần liếc ông ấy: “Ông không cần làm gì cả, đứng là được.”
    Quản gia chỉ vào Thẩm Miểu vẫn còn ở trên mặt sông: “vậy thiếu phu nhân thì làm sao?”
    Hoắc Dần xách theo vạt áo, từ từ đi tới Thẩm Miểu, khóe miệng mang nét cười: “Thiếu phu nhân tự bản thiếu gia ôm về.”
    Thẩm Miểu cách khăn voan đỏ, nhìn thấy bên ngoài rối một nùi, còn tưởng rằng mình không về thành thân được, mắt thấy sẽ khóc lên, trong lòng rất khó chịu.
    Khi nàng đang muốn kéo khăn voan lên, Hoắc Dần đã từ từ đi về phía nàng.
    Hắn mặc hỉ phục đỏ, đi tới bờ sông vẫy vẫy tay với Thẩm Miểu, Thẩm Miểu nâng làn váy đứng lên, từ từ đi tới Hoắc Dần.
    Đặt tay của mình vào tay đối phương, nhỏ giọng hỏi một câu: “Xảy ra chuyện gì rồi hả?”
    “Cha mẹ ta hôn mê.”
    “Hả?!”
    Hoắc Dần cười cười: “Không có chuyện gì đâu, có đại phu ở đó.”
    “À.”
    Hoắc Dần đột nhiên dừng bước, sửa khăn voan hơi lệch...
     
  3. Arch Elves

    Arch Elves Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    5/2/2019
    Bài viết:
    1,114
    Đã được thích:
    12
    Điểm thành tích:
    38
    Hà Bá Cũng Không Nhặt Rìu
    Chương 43: Ngoại truyện Thẩm Miểu tập viết chữ
    Khi vào cuối thu, hoa ở hậu viện phủ nha Tri phủ đã tàn, lá cây cũng rơi xuống đầy đất, một gia đinh một tỳ nữ đang khom lưng quét sân, nghe được một tiếng thở dài, vì vậy nhìn về phía đình nghỉ mát cách đó không xa.
    Trong lương đình có một người con gái, tuổi còn trẻ, cũng không ăn mặc như phụ nhân, một tay chống cằm, trên tay kia cầm bút, ấn đường nhíu chặt, dáng vẻ như đang đối đầu với kẻ địch.
    Tỳ nữ nháy mắt với gia đinh: “Phu nhân chúng ta lại bị ép luyện chữ nữa à?”
    Gia đinh gật đầu: “Đúng vậy, nghe nói là đại nhân bảo ngài ấy tới đó, nói không luyện xong một bảng chữ mẫu sẽ không cho đi.”
    Tỳ nữ chậc chậc miệng lắc đầu: “Đáng thương, ta dọn dẹp đống chữ phu nhân luyện ấy thật sự như thần vẽ bùa vậy, xem cũng xem không hiểu.”
    Gia đinh còn muốn nói điều gì đó, chỉ thấy hộ vệ Đinh đang xoải bước đi tới nhìn bọn họ, bèn vội vàng quét lá vào trong sọt, kéo tay áo tỳ nữ muốn đi.
    Hộ vệ Đinh đứng ở ngã rẽ đường đá, nhìn về phía Thẩm Miểu trong đình, vốn vẻ mặt nghiêm chỉnh lập tức lộ ra áy náy, mím môi, nháy nháy mắt, khẽ nói: “Phu nhân, là thuộc hạ có lỗi với người. . . . . .”
    Thẩm Miểu bị Hoắc Dần ép tập viết, nguyên nhân xét đến cùng là trách hộ vệ Đinh.
    Phải nói đến mấy tháng trước, hộ vệ Đinh ở Quý gia cứu Thẩm Miểu và Quý gia công tử, sau đó Thẩm Miểu có tự mình viết một phong thư để hộ vệ Đinh mang đến kinh thành cho Hoắc Dần.
    Lúc ấy hộ vệ Đinh thấy chữ viết của Thẩm Miểu, cũng không đọc ra được bèn để tự mình viết, sau khi Thẩm Miểu nói mình viết xong một phong thư, lại len lén mang theo cả phong thư chữ được chữ không do Thẩm Miểu tự viết đi luôn.
    Hắn một đường bôn ba đến kinh thành, cũng không nghỉ ngơi đã trực tiếp đến tìm Hoắc Dần.
    Lúc ấy Hoắc Dần ở trong phủ Vương gia của đại hoàng tử, cả kinh thành cũng chỉ có chỗ này tương đối an toàn chút, không đến nỗi để Hoắc Dần thường xuyên gặp chuyện ám sát.
    Hộ vệ Đinh leo đầu tường còn bị hộ vệ Giáp đánh cho một cái, hắn vội vã kéo khăn che mặt xuống: “A Giáp, là ta!”“
    Lúc đó hộ vệ Giáp mới nhận ra là ai, hỏi hắn: “Để huynh đi bảo vệ phu nhân, tại sao trở lại?”
    Hộ vệ Đinh lấy hai phong thư từ trong ngực ra nói: “Phu nhân bảo ta trở lại truyền lời cho đại nhân.”
    Lúc ấy Hoắc Dần đang đánh cờ với đại hoàng tử ở trong sân, nghe được động tĩnh bên này, hai người dừng động tắc đánh cờ lại, Hoắc Dần vẫy vẫy tay với hộ vệ Đinh: “Đến đây, đưa thư cho ta.”
    Hộ vệ Đinh nhảy xuống đầu tường, trong nháy mắt hộ vệ Giáp, hộ vệ Ất, hộ vệ Bính cũng đi theo, đại hoàng tử liếc mắt nhìn bốn người này, đưa tay vuốt râu trên cằm, khẽ nhíu mày, suy nghĩ sao lúc mình nuôi bọn họ cũng không thấy họ nhiều chuyện như thế.
    Bốn nam nhân cao lớn mặc áo đen vây ở sau lưng Hoắc Dần, hộ vệ Đinh đưa phong thư mình viết cho Hoắc Dần, Hoắc Dần mở ra xem, chỉ mới liếc qua đã đưa tay gõ lên đầu hộ vệ Đinh một cái.
    Chỉ vào phong thư nói: “Đây là nàng viết sao? Chữ của ngươi ta còn không biết ư?”
    Hộ vệ Đinh lấy một phong thư khác từ trong lòng ngực đưa cho Hoắc Dần, nói: “Đây là thư phu nhân đích thân viết, chỉ là đại nhân phải chuẩn bị tinh thần cho tốt.”
    Lúc ấy Hoắc Dần mới bóc lá thư ra, yên lặng nhìn rất lâu, nhìn trên tờ giấy kia vết mực lộn xộn lung tung, không nhận ra được một chữ nào, vì vậy há miệng bày ra động tác muốn xé, dĩ nhiên là không xé rồi, không những như thế, còn bỏ phong thư vào trong ngực, lúc này mới cầm thư hộ vệ Đinh viết lên nói: “Làm rất tốt.”
    Hộ vệ Giáp bày ra vẻ mặt không dám nhìn thẳng: “Chữ của phu nhân. . . . . .”
    Hộ vệ Ất gật đầu: “Thật sự như lời ngài ấy nói. . . . . .”
    Hộ vệ Bính nghiêng mặt sang bên ho nhẹ một tiếng: “Phu nhân thật sự không biết viết.”
    Trong thư của Thẩm Miểu cũng không viết về tình yêu hay lời nói chán ngắt gì, cũng chỉ bảo khi hắn đối phó tam hoàng tử đồng thời đừng quên lấy máu, máu của tam hoàng tử có lẽ có tác dụng với vết thương của hắn.
    Cũng chỉ một câu nói ngắn gọn như thế, đến phiên hộ vệ Đinh viết thì ngược lại rất đắm đuối đưa tình.
    “Hoắc lang thân ái: Đã mấy ngày không gặp, rất nhớ, chàng có khỏe không? Đêm qua khó ngủ, lại mơ thấy chàng, trong lòng cô đơn lạnh lẽo. Thiếp đã hỏi thần Thổ Địa rồi, nói là máu của người cầm kiếm đâm chàng, có lẽ có tác dụng với vết thương của chàng, nếu như tam hoàng tử sa lưới, chàng nhớ phải đâm hắn một nhát. Thiếp không thể bảo vệ ông chủ Quý, phần lớn nhân chứng đều chết rồi, nhưng mà trước khi chết ông ta cầm ngân phiếu, chàng xem có tác dụng không, Hoắc lão gia Hoắc phu nhân có thiếp chăm sóc, không cần lo lắng. Càng nói càng nhớ tha thiết, mong rằng Hoắc lang sớm ngày về thành, rất nhớ, rất nhớ. —— Miểu Miểu.”
    Hoắc Dần xem xong rồi, quay đầu lại liếc nhìn hộ vệ Đinh, hai đoạn ở giữa là Thẩm Miểu nói, còn đoạn trước và đoạn cuối là chuyện gì.
    Hộ vệ Đinh không tự chủ được lui về sau một bước, yên lặng dời tầm mắt: “Thuộc hạ trau chuốt thêm vài phần.”
    Đại hoàng tử ở đối diện đánh xuống một con cờ: “Hoắc Dần có người thương à?”
    Hoắc Dần thu hồi phong thư, cúi đầu nhìn thế cục bàn cờ trên bàn, ơ một tiếng: “Vương gia, chơi xỏ cũng không được, hai con cờ này bị đổi vị trí.”
    Đại hoàng tử cau mày, nâng ly trà lên nhấp một hớp: “Thế mà cậu cũng nhìn ra được, không chơi nữa, luôn thua.”
    Hoắc Dần cười, cũng nhớ tới chuyện Thẩm Miểu nói trong thư, nói với đại hoàng tử: “Nhường Vương gia hai nước cũng không phải là không được, chỉ là Vương gia phải đồng ý với hạ quan một chuyện.”
    Đại hoàng tử nhíu mày: “Hả? Nói nghe một chút xem.”
    Đôi mắt Hoắc Dần khẽ cong lên, nói: “Hạ quan muốn một giọt máu của tam hoàng tử.”
    Đại hoàng tử liếc mắt nhìn ngực của Hoắc Dần, thời gian này, sợ rằng vết thương trên ngực hắn cũng đang còn chảy máu, dù thế nào đi nữa hắn (đại hoàng tử) và tam hoàng tử cũng không chung huyết mạnh, hai không có tình huynh đệ, lấy máu của gã cho Hoắc Dần báo cừu hận thì cũng đâu có sao đâu?
    Vì vậy đại hoàng tử đánh con cờ vào trên bàn cờ, nói: “Đến đây, đánh cờ đánh cờ tiếp.”
    Sau đó hộ vệ Đinh nói cho Hoắc Dần biết Thẩm Miểu có viết vài lá thư cho hắn, chỉ là cũng không biết có phải chữ trong thư không được viết rõ hay bị gì đó không mà vẫn chưa chuyển tới tay hắn.
    Hoắc Dần sai thủ hạ đi từng cửa hàng của Hoắc gia hỏi, cũng may còn nhận được hai phong thư, chỉ là nhìn chữ không ra chữ trên phong thư cũng biết là Thẩm Miểu viết.
    Hoắc Dần nhận lấy thư ở thư phòng nghiên cứu cả buổi sáng, nhiều nhất là có thể đọc được hai chữ Hoắc Dần tên của hắn còn những chữ còn lại thì cố gắng thế nào cũng đọc không ra.
    Vì vậy hắn cầm phong thư lắc đầu, khi trở về phải bắt Thẩm Miểu luyện chữ viết mới được.
    Cũng đều nhờ ngân phiếu mà Thẩm Miểu tìm được kia, ngân phiếu kia là đảng phái tam hoàng tử đưa để bịt miệng ông chủ Quý, chỉ không ngờ là thời gian lâu như vậy rồi mà ông chủ Quý vẫn không tiêu xài, tìm hiểu nguồn gốc là biết ngân phiếu xuất xứ từ kinh thành, tìm thêm người làm chứng cũng không khó khăn.
    Vì vậy Hoắc Dần mới có thể rời kinh thành trước thời hạn, chỉ là tuy chuyện của tam hoàng tử đã kết thúc, nhưng đại hoàng tử vẫn không thể tới gần tam hoàng tử, phải chờ tới khi tam hoàng tử ở nhà lao mới có thể lấy được máu, chỉ là đại hoàng tử cũng đã đồng ý chuyện này, một khi máu vào tay thì lập tức mang đến Ngô Châu.
    Khi Hoắc Dần đi thì đại hoàng tử đứng ở cửa phủ Vương gia hỏi Hoắc Dần: “Cậu thật sự không muốn ở lại kinh thành? Hơn nữa trong đảng phái tranh đoạt đã không còn tam đệ nữa, ngày sau còn có ai dám làm gì với cậu nữa?”
    Hoắc Dần vừa dắt ngựa vừa lắc đầu: “Vương gia của hạ quan ơi, hạ quan chính là người đã lừa lục hoàng tử đấy.”
    Đại hoàng tử vuốt râu nói: “Sợ gì? Hãy ở lại phủ Vương gia một thời gian ngắn nữa, nếu có cậu giúp ta, không tới hai năm, nhất định lục đệ cũng sẽ giống tam đệ.”
    Hoắc Dần cười hì hì: “Không được, nhân tài bên cạnh Vương gia đông đúc, không thiếu mình Hoắc Dần, hơn nữa hạ quan còn phải chạy về Ngô Châu thành thân.”
    Lúc này đại hoàng tử mới thả lỏng tay dắt ngựa cương, coi như ngầm cho phép hắn rời đi, chỉ là trước khi Hoắc Dần đi còn hỏi một câu: “Cậu sẽ còn trở lại kinh thành chứ?”
    Hoắc Dần mới vừa lên ngựa, nghe lời này, cười khan hai tiếng: “Vì đại nghiệp thiên thu của Vương gia, kiếp này Hoắc Dần sẽ không vào kinh.”
    Nói xong câu này, thì cùng rời đi với hộ vệ Giáp Ất Bính Đinh, đại hoàng tử phất ống tay áo, xoay người vào phủ Vương gia, duỗi lưng ngáp một cái: “Đi thôi, để bổn vương đi một chỗ nào đó tìm thêm một Hoắc Dần nữa. . . . .”
    Trên đường Hoắc Dần trở về Ngô Châu, phàm là nhìn thấy bảng chữ mẫu nào viết tốt đều muốn mua lấy một ít, chỉ là tranh chữ cũng sắp nhiều hơn châu báu hoàng thượng ban thưởng luôn rồi.
    Hộ vệ Đinh hỏi một câu: “Đại nhân mua nhiều tranh chữ như vậy làm gì thế?”
    Hoắc Dần ha ha cười lạnh: “Trở về ép tiểu Hà Thần luyện chữ! Viết cái gì không biết, một chữ cũng xem không hiểu!”
    Vì vậy, hiện tại Thẩm Miểu ngồi ở trong lương đình tập viết bảng chữ mẫu, tất cả đều là Hoắc Dần mang về từ trên đường trở lại từ kinh thành, tất cả lớn nhỏ cả một xe, lúc này cũng mới chỉ mấy ngày mà thôi, tốc độ luyện chữ của Thẩm Miểu lại chậm, sợ rằng không nửa năm thì cũng một năm, mới luyện xong đống này.
    Thẩm Miểu liếc mắt nhìn chữ ‘giữa’(中) nét đậm nét nhạt mình viết trên tờ giấy, chữ đơn giản như vậy, nàng cũng viết không được, cần phải viết chiếm hết một trang giấy, mới có thể làm cho người ta miễn cưỡng nhận ra.
    Nàng phát điên bỏ bút xuống gãi gãi đầu tóc đã rối cả lên: “Ta sắp điên rồi, tiểu tử Hoắc Dần kia muốn giết thần ....!”
    Hộ vệ Đinh xoay người che mặt gạt lệ: “Phu nhân, thuộc hạ xin lỗi ngài . . . . .”
    Bên này, Hoắc Dần mới vừa làm việc ở bên ngoài xong trên người vẫn mang quan phục, ngẩng đầu ưỡn ngực mà đi tới đây, nhìn thấy hộ vệ Đinh một nam tử hán đứng ở nơi đó khóc, bèn cau mày: “Lau nước mắt đi! Bộ dạng chả ra làm sao cả!”
    Lại nhìn Thẩm Miểu trong đình, trâm cài trên đầu tóc cũng bị lệch, trên trán còn rơi xuống mấy cọng tóc, trên mặt còn dính chút mực nước, bộ dạng như một người điên, chỉ là rất đáng yêu.
    Hắn mím môi, nín cười đi tới, hai tay chắp sau lưng, hạ thấp giọng hỏi một câu: “Phu nhân luyện chữ thế nào rồi?”
    Thẩm Miểu cũng không ngẩng đầu lên, chỉ nói: “Bây giờ ta thấy chàng thì cứ như gặp quỷ vậy, chàng nhanh đi đi.”
    Hoắc Dần ngồi ở bên cạnh Thẩm Miểu, lấy bánh ngọt ở trước mặt nàng để vào trong ngực mình, sau đó gác chân lên ghế ăn say sưa ngon lành: “Đã là thần tiên còn sợ quỷ à?”
    Thẩm Miểu không để ý tới hắn, nghiêm túc chăm chỉ viết một chữ, rồi sau đó đưa tới trước mặt Hoắc Dần, Hoắc Dần liếc mắt nhìn, tuy thật sự khó coi, nhưng ít ra có thể nhận ra được đây là chữ gì —— là chữ phiền.
    Hoắc Dần cười, cầm bánh ngọt lên nhét vào trong miệng Thẩm Miểu: “Đừng phiền, mau ăn đi nào.”
    Thẩm Miểu nhai bánh ngọt hoa Quế, rất ngọt, ánh mắt lập tức sáng lên, nhìn bánh ngọt trong tay Hoắc Dần: “Sáng nay bưng tới thiếp lại không có lòng dạ nào muốn ăn, thì ra thơm ngọt như thế.”
    Hoắc Dần ừ một tiếng: “Hoa Quế ở tiền viện nở, cho người đặc biệt làm cho nàng.”
    Miệng Thẩm Miểu vẫn ngậm bánh hoa Quế bày ra vẻ mặt đáng thương nhìn Hoắc Dần, Hoắc Dần ơ một tiếng: “Luyện mấy chữ nữa rồi chúng ta cùng đi ngắm hoa Quế và uống rượu ngọt nhé?”
    Thẩm Miểu liều mạng gật đầu.
    Hoắc Dần cười nói: “Vậy thì viết ‘cõi đời này thiếp thích Hoắc lang nhất’.”
    Thẩm Miểu: “. . . . . .”
    Cúi đầu, lật sách, viết chữ, hạ bút lông xuống, mực trên đó rơi xuống liên tục trên giấy, Hoắc Dần nhìn lông mày nhíu lại, thấy bộ dạng như vậy của Thẩm Miểu giống như có thù oán với giấy bút vậy.
    Viết xuống mấy trang giấy, xếp thành một hàng Hoắc Dần liếc mắt nhìn, tuy nói chữ viết xấu, nhưng loáng thoáng có thể phân biệt. Hắn đang suy nghĩ có nên sai hộ vệ Đinh vẫn còn đang gạt lệ đứng ở không xa đó đi tìm thợ đóng khung hay không, ngày sau treo ở trong phòng ngủ cả ngày lẫn đêm nhắc nhở Thẩm Miểu, Thẩm Miểu bên này lại trải bốn tờ giấy kia ra.
    Sau khi Tiểu Hà Thần trải giấy ra thì ném bút bỏ chạy, còn nói: “Thuận tiện đưa cho chàng bốn chữ!”
    Hoắc Dần liếc mắt nhìn, từ bên phải tới trái, theo thứ tự là Hậu, Nhan, Vô, Sỉ! (Mặt dày không biết liêm sỉ ấy ^.^)
    Hắn thấy Thẩm Miểu đã chạy xa chỗ này, đang chuẩn bị đi tới tiền viện nhìn hoa Quế, còn thuận tiện lấy đi hai miếng bánh hoa Quế, bất giác cúi đầu cười.
    Sau đó vẫy vẫy tay với hộ vệ Đinh.
    Hộ vệ Đinh lau nước mắt đi tới: “Đại nhân, có sai bảo gì?”
    “Tìm thợ đóng khung hai bức chữ này lại.”
    Hộ vệ Đinh liếc mắt nhìn, có chút im lặng, một lát sau hỏi: “Vậy cũng đóng khung Hậu Nhan Vô Sỉ luôn sao?”
    Hoắc Dần bày ra vẻ mặt được nhiên: “Làm! Đương nhiên là làm, đó còn là quy tắc đối nhân xử thế của ta, được phu nhân công nhận đấy.”
    Hộ vệ Đinh: “. . . . . .”
    Chỉ thấy đại nhân nhà bọn họ cười ha ha, đi theo Thẩm Miểu bước đến tiền viện.
    Hộ vệ Đinh nhìn bốn chữ Hậu Nhan Vô Sỉ kia xong thì thấy dòng chữ phía dưới làm mắt hắn sáng lên, so với chữ viết của Thẩm Miểu, thì dòng chữ ‘cõi đời này thiếp thích Hoắc lang nhất’ ngay ngắn cũng nằm trong một bức.
    Có lẽ đại nhân nhà bọn họ cũng nhìn thấy cả rồi.
     
  4. Arch Elves

    Arch Elves Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    5/2/2019
    Bài viết:
    1,114
    Đã được thích:
    12
    Điểm thành tích:
    38
    Hà Bá Cũng Không Nhặt Rìu
    Chương 44: Ngoại truyện Nguyệt Lão làm mối
    Thần Thổ Địa từng nói với Thẩm Miểu, Ngô Châu không có Sơn Thần, chỉ là vào vài chục năm trước lại không phải như thế.
    Phải nói đến Thẩm Miểu Hà Bá này luôn gây phiền toái cho thần Thổ Địa, mà thần Thổ Địa vẫn luôn che chở nàng, chẳng bằng nói tính tình của thần Thổ Địa này tốt hoàn toàn là bị Sơn Thần trước kia của Ngô Châu ma luyện mà có.
    Nước của sông Hoàn Thành Ngô Châu vòng quanh bảy thành, mà ngoài thành đều là núi, dãy núi non trùng điệp kéo dài vài trăm dặm, thống nhất gọi là Chu Sơn.
    Sơn Thần trên Chu Sơn là một người có tính tình kỳ lạ, nhiều lần gây phiền toái cho thần Thổ Địa, lúc nhàm chán thì vây khốn người lên núi, thấy bọn họ bị vây giữa rừng núi không tìm được đường ra thì rất vui vẻ.
    Có lúc còn núp ở trong rừng học tiếng sói hú, dọa cho đại hán lên núi đốt củi sợ đến phát khóc, mới cảm thấy thú vị.
    Mỗi lần thần Thổ Địa thấy hắn gây chuyện thị phi, sẽ phải cong eo gù lưng, một lão già lọm khọm lên Chu Sơn, đi khắp nơi tìm đối phương.
    Đợi khi tìm được người kia, lúc đó mới một tay chống nạnh một ngón tay chỉ hắn: “Tại sao dọa người?”
    Đối phương nói như chuyện đương nhiên: “Thú vị mà.”
    “Chúng ta là thần tiên, bảo vệ một vùng đất để dân chúng an khang, đâu có như cậu, không có chuyện gì thì kiếm chuyện chơi, người ta đốn củi cũng không phải lần đầu tiên lên núi, trên đường trở về còn khóc lóc, họ trêu chọc cậu hả?” thần Thổ Địa nói xong, nâng gậy muốn gõ lên đầu đối phương.
    Người nọ không thèm để ý chút nào, vóc dáng thật cao khom người xuống, trên khuôn mặt tuấn mỹ còn rất không thèm để ý: “Không phải Ngô Châu vẫn rất tốt sao? Cũng không có tai họa gì, ông xem người trong thành đấy, vấn đề lớn nhất cũng chỉ là gà nhà người nào đó nuôi bị chính chó của mình cắn chết, ta không tìm chút việc vui cho mình, mấy trăm năm này chịu đựng thế nào được chứ.”
    Thần Thổ Địa lại nâng gậy lên: “Tìm thú vui! Tìm thú vui! Ta nói làm sao cậu làm Sơn Thần được hả!”
    Người nọ mở trừng hai mắt, đưa ngón tay chỉ thần Thổ Địa: “Ông bổ nhiệm đó.”
    Thần Thổ Địa đưa tay vỗ trán, xoay người khóc không ra nước mắt, chỉ nói: “Chờ đến lúc cậu thật sự gặp phiền toái thì sẽ biết khó khăn thế nào.”
    Người nọ nhìn bóng lưng thần Thổ Địa vẫy vẫy tay: “Thường xuyên tới chơi nhé.”
    “Aizz, ta thật sự là đen đủi, vừa làm gia gia vừa làm phụ thân, vừa làm mẫu thân cũng vừa là cấp trên, khổ quá. . . . . .” Thần Thổ Địa xuống Chu Sơn, thì đi miếu Nguyệt Lão trong thành tìm Nguyệt Lão kể khổ.
    Nguyệt Lão là một kẻ nát rượu, uống rượu say cả ngày, khi thần Thổ Địa tìm được ông ấy thì ông ấy vẫn còn đang chui đầu vào trong hủ rượu, uống ngụm rượu xong thì ợ lên no nê, sau khi nghe thần Thổ Địa oán trách thì vuốt cười ha hả nói: “Cũng đâu có sao? Tìm vợ cho cậu ta là được.”
    Mắt thần Thổ Địa sáng lên, thân thể mập lùn nhích lại gần bên cạnh Nguyệt Lão: “Ai? Ông có biện pháp à? Tìm vợ cho nó ngược lại không tệ, nó đang lúc khỏe mạnh, cưới một cô vợ về gò bó, có thể bớt không ít chuyện cho ta.”
    Nguyệt Lão cười hắc hắc: “Vẫn là ta có biện pháp, đúng không?”
    Thần Thổ Địa cũng gật đầu theo: “Có biện pháp có biện pháp, vậy tìm ai thì tốt nhỉ?”
    Nguyệt Lão ừ một tiếng thật dài: “Người tầm thương khẳng định không được, nếu cậu ta yêu người phàm, sẽ bị sét đánh, ông chăm sóc cậu ta lớn lên chắc chắn không nỡ, vậy thì tìm thần tiên ở địa phương khác.”
    Thần Thổ Địa đếm số trên đầu ngón tay: “Thần tiên địa phương khác cũng chỉ có thể là thần tiên trực thuộc khu vực ta quản lý, không thể ở nơi khác được, Thành Hoàng, Táo quân, Môn Thần … v.v trong Ngô Châu chúng ta. Tất cả lớn nhỏ đều đến đông đủ nhưng không có ai là nữ cả.” (Thành Hoàng: chỉ thần cai quản một thành),
    “Nam cũng được.” Nguyệt Lão hé miệng cười.
    Thần Thổ Địa nâng gậy lên, Nguyệt Lão vội vàng khoát tay áo: “Không phải còn một vị trí Hà Bá trống sao, ông là Thổ Địa, tất cả tiểu thần tiên ở địa phương này đều do ông quản, chờ ông chọn xong thì trình sổ con lên là được.”
    Thần Thổ Địa đưa tay vuốt râu, cau mày có chút do dự, cầm rượu trên bàn lên uống một hớp, híp mắt nói: “Nhưng sông Hoàn Thành vòng quanh bảy thành, không phải là một con sông nhỏ, nếu không có người có trái tim, có suy nghĩ thuần khiết, ta đâu thể nào giao vị trí này cho nàng được.”
    Nguyệt Lão nâng bầu rượu đứng lên muốn đi: “Vậy đó là vấn đề của ông, chờ ông chọn được người, ta sẽ dệt sợi tơ duyên cho hai người, đến lúc đó ông cũng thoải mái không ít.”
    Sau khi thần Thổ Địa tỉnh rượu suy đi nghĩ lại, cảm thấy biện pháp này có thể làm được.
    Chỉ là lại qua không bao lâu, trên Chu Sơn tới một trại sơn phỉ đầu tiên, sơn phỉ chỉ có mười mấy người, từ bên ngoài tới, cầm đao kiếm trong tay, đặc biệt cướp thương nhân ra vào thành, sau đó cũng cướp của dân chúng, vả lại kẻ gia nhập sơn phỉ càng ngày càng nhiều.
    Cho đến từ mười mấy người đến hơn trăm người, Sơn Thần trên Chu Sơn rốt cuộc ngồi không yên, còn là lần đầu chạy xuống Chu Sơn, đến trước mặt thần Thổ Địa tính toán thương lượng chuyện này.
    Ngay lúc đó thần Thổ Địa đang lật xem các cô nương trong Ngô Châu, xem có cô nào làm người thuần khiết chất phát để làm thê tử cho Sơn Thần.
    Sơn Thần ngồi xếp bằng ở trước miếu Thổ Địa, ở trên tảng đá đặt ở trước miếu Thổ Địa còn có hai quả đào, hắn trực tiếp cầm lên ăn.
    Thần Thổ Địa ai một tiếng: “Đó là của ta.”
    Sơn Thần cau mày, trên mặt có chút nghiêm túc, chỉ nói: “Như vậy không được....”
    “Cái gì không được rồi hả?” Thần Thổ Địa hỏi hắn.
    Sơn Thần nói: “Trên núi có sơn phỉ, ta muốn đánh bọn họ.”
    Thần Thổ Địa vội khoát tay: “Không thể, cậu là thần tiên, không thể động thủ với người phàm.”
    Sơn Thần chậc một tiếng: “Nhưng bọn hắn càng tới càng nhiều, chỉ nửa tháng từ mười mấy người đã lớn mạnh đến trình độ như bây giờ, thời gian dài hơn, chưa chừng sẽ thành trăm nghìn người, đến lúc đó dân chúng Ngô Châu còn không gặp nạn ư? Ông đều nói chúng ta là thần tiên, phải che chở dân chúng một vùng, tuy ta là Sơn Thần, chỉ có thể tạo nên đặc sản miền núi chim muông thú rừng, dược liệu than đá cung cấp cho bọn họ dùng, lại không thể khi bọn họ chân chính chịu khổ giúp một tay, là kiểu thần tiên gì vậy?”
    Thần Thổ Địa bỏ ‘danh sách’ trong tay xuống, vội vàng đi qua nắm tay Sơn Thần: “Đừng xen vào! Chuyện của phàm nhân, chỉ có thể do người phàm đến giải quyết.”
    Sơn Thần nghiêng đầu, suy nghĩ một lát mới hỏi: “Có phải ông khuyên ta đi làm người phàm không?”
    Thần Thổ Địa vội lui về phía sau một bước: “Người nào khuyên cậu làm phàm nhân hả?! Cậu làm Sơn Thần cũng làm không nổi làm người phàm thì có ích gì?! Cậu đừng có nghĩ đến những chuyện kia ta nói cho cậu biết, cậu đã là thần tiên! Chuyện làm người phàm cũng đừng có nghĩ đến! Dù có thể trở thành người phàm thì cậu cũng sẽ quên hết những lời nói bây giờ! Đến lúc đó bình thường mà trôi qua cả một đời, không làm được còn bị sơn phỉ trên Chu Sơn đánh cho không còn gì!”
    Sơn Thần từ trong những lời nói của thần Thổ Địa tìm được tin tức quan trọng: “Cho nên. . . . . . Ta có thể thành người phàm?”
    Vẻ mặt thần Thổ Địa không thay đổi nhìn hắn.
    Sơn Thần ừ một tiếng, thận trọng nói: “Ông cũng đã nhìn thấy, ngày hôm qua bọn họ giết người dân đầu tiên từ bên ngoài đến, kế tiếp còn sẽ có người thứ hai thứ ba, thời gian dài chính là một trăm hai trăm, ta không cho phép bọn họ càn rỡ trong địa bàn của ta quản lý, cũng không cho phép bọn họ giết người ở trong địa bàn của ta.”
    Thần Thổ Địa nuốt nước miếng một cái, nói: “Cậu đừng làm chuyện điên rồ.”
    Sơn Thần đỡ bả vai thần Thổ Địa: “Hai con đường, hoặc là nói cho ta biết phương pháp trở thành phàm nhân, hoặc là ta sẽ đi giết lũ súc sinh kia ngay bây giờ, cùng lắm thì ta lại chịu cái gì mà trời phạt đó.”
    Thần Thổ Địa vỗ đầu: “Tại sao ta lại cho cậu làm Sơn Thần chứ, tạo nghiệt chướng mà!”
    Sơn Thần biết lúc này thần Thổ Địa đã quyết định, vì vậy cười cười, hàm răng lộ ra mặt mày cong cong ngược lại trông rất đẹp, hắn nói: “Có thể là ông thấy ta lớn lên rất đẹp trai?”
    Thần Thổ Địa đá một cước vào trên bắp đùi hắn: “Cút cút cút!”
    Sau đó, Sơn Thần Ngô Châu đi đầu thai.
    Khi Nguyệt Lão nghe tin tức này thì sửng sốt, phun cả rượu trong miệng ra ngoài, tay ông ấy run rảy chi thần Thổ Địa: “Ông để cậu ta đi đầu thai?!”
    Thần Thổ Địa thở dài: “Đã xin chỉ thị bên trên, bên trên bày tỏ nó làm như vậy rất tốt, muốn ngợi khen. . . . . .”
    Nguyệt Lão đưa tay nắm tóc: “Cái này gọi là tốt ? Làm gì có chuyện thần tiên vì giết sơn phỉ lại chạy đi đầu thai chứ?”
    Thần Thổ Địa nhếch khóe miệng: “Không phải tiểu tử nhà ta đã mở đầu đó sao? Aizz. . . . . .”
    Nguyệt Lão không hiểu nổi, lắc đầu một cái hỏi: “Vậy bên trên thưởng cho cậu ta cái gì?”
    Thần Thổ Địa ồ một tiếng: “Làm con của nhà giàu nhất kinh thành.”
    Nguyệt Lão: “. . . . . .”
    Sau khi hết nửa bầu rượu, hai người cũng đều say, ôm nhau nở nụ cười ha ha, Nguyệt Lão hỏi: “Nhà giàu nhất kinh thành tên là gì?”
    Thần Thổ Địa lắc đầu: “Ta cũng không biết, chỉ nghe nói là họ Hoắc, nếu có cơ hội nhìn thấy ta có thể nhận ra nó.”
    “Ông dựa vào gì mà nhận ra được?”
    “Dựa vào dáng vẻ vô lại.”
    Từ biệt Nguyệt Lão, thần Thổ Địa lảo đảo chuẩn bị trở về trong miếu ngủ một giấc thật ngon, mới đi đến bờ sông, đã nhìn thấy dưới ánh trăng trên mặt sông trôi nổi cái gì đó.
    Thần Thổ Địa dụi dụi con mắt tiến tới cẩn thận nhìn, mới nhìn ra đây là một cô nương mười sáu mười bảy tuổi, chỉ là toàn thân nàng đều ngâm vào trong nước, trước ngực chưa hề phập phồng, hiển nhiên là đã chết đuối.
    Thần Thổ Địa nhìn về phía thi thể lắc đầu: “Aizz, bao nhiêu năm đã không xuất hiện chuyện người chết đuối rồi, nếu con sông này có Hà Bá thì sẽ không có chuyện như thế.”
    Thần Thổ Địa đi ngủ một giấc, đến buổi trưa hôm sau mới dậy, sau khi tỉnh lại liếc mắt nhìn bên ngoài, thi thể của cô gái đêm qua vẫn còn ở đằng kia, cứ như vậy mà trôi nổi ở trong sông, cũng không chìm xuống đáy sông, cũng không trôi theo dòng nước, ngay cả thi thể cũng không trương phềnh, cá tôm cua gặp được cũng tha cho đi.
    Thần Thổ Địa hắng giọng, chỉ cảm thấy kỳ, liên tiếp ba ngày nhìn thấy nàng vẫn ở đằng kia, lúc này mới chợt hiểu ra.
    Ông ngồi xếp bằng cạnh bờ sông, đưa tay bấm ngón tay tính, cau mày há miệng một lúc lâu, trong lòng lộp bộp một tiếng: “Ai nha! Cha mẹ chết ở trong tay sơn phỉ, bị tiểu tử thúi kia xen vào việc của người khác cứu ra, mà nay chết ở trong sông của ta, sợ là tiên duyên không cạn.”
    Thi thể này hồn phách không tiêu tan, chỉ là thân thể đã chết, nếu muốn để cho nàng tỉnh lại, cải tạo thân thể là đủ.
    Thần Thổ Địa lấy nước trong sông tạo thân thể mới cho nàng, cô nương kia mới chậm rãi tỉnh lại, khi mở mắt nhìn về phía thần Thổ Địa còn có chút sững sờ.
    “Tỉnh rồi?”
    Cô nương gật đầu.
    Thần Thổ Địa cười hỏi: “Cô nương tên gì?”
    Cô nương lắc đầu.
    Thần Thổ Địa tiếp tục cười hỏi: “Vậy ta đặt cho cô nương một cái tên, cô nương có duyên với nước, gọi là Thẩm Miểu thì thế nào?”
    Cô nương lo lắng không nói lời nào.
    Thần Thổ Địa làm bộ như nghiêm túc mở miệng: “Có muốn làm Hà Bá không?”
    Cô nương suy nghĩ một chút, thấy thần Thổ Địa cau mày, bộ dạng không cho cự tuyệt, nàng do do dự dự gật đầu.
    Trước cửa miếu Nguyệt Lão, dưới tàng cây cầu nguyện, Nguyệt Lão mặc y phục đỏ uống quá nhiều, trong tay đang cầm danh sách thần tiên của Ngô Châu, híp mắt đột nhiên ở phần Hà Bá thấy xuất hiện hai chữ —— Thẩm Miểu.
    Ông ấy ngẩng đầy liếc nhìn trời cao, quả nhiên có một đạo kim quang rơi xuống, ồ một tiếng: “Đây là tìm được vợ cho Sơn Thần rồi.”
    Vì vậy từ phía dưới rể cây rút ra một sợi dây đỏ, lại từ trong danh sách tìm được vị trí Sơn Thần, tên chỗ kia là để trống, lúc này ôngấy mới nhớ ra Sơn Thần đi đầu thai rồi.
    Tìm mấy thần tiên có liên quan hỏi, thật vất vả mới tìm được nhân vật tuyệt đối không thể nào sai được từ ‘nhà giàu nhất kinh thành’và ‘Hoắc gia’, vì vậy cột dây đỏ vào chỗ trống kia, đợi lúc nào Hoắc thiếu gia được sinh ra, đợi đến lúc nào đó thì dắt tới chứ sao.
    Ba năm sau.
    Thẩm Miểu nhìn thấy Hoắc thiếu gia.
    Ngày đó lúc đang trêu chọc những đứa bé trở lại bờ sông vẫn không quên nói cho thần Thổ Địa một câu: “Thổ Địa gia, ta phát hiện một đứa bé, dáng dấp rất đáng yêu, quả thật đẹp mắt vô cùng.”
    Thần Thổ Địa đang ăn dưa hấu, không ngẩng đầu: “Hả? Thật sao?”
    Thẩm Miểu vội vàng gật đầu: “Đúng vậy!” Một lát sau, nàng mới nhỏ giọng hỏi một câu: “Ta nói cho hắn biết ta là Hà Bá không sao chứ?”
    Thần Thổ Địa trực tiếp ném muôi gỗ, dưa hấu cũng phun ra ngoài: “Cái gì?!”
    Trên đời này sao có chuyện có thể ngu ngốc như vậy chứ? Sao tất cả trùng hợp như thế? Làm gì có chuyện người phàm muốn thấy thần tiên là có thể thấy chứ?
    Vì vậy thần Thổ Địa đi thăm dò xem gần đây Ngô Châu có người mới tới không, sau khi nghe ngóng mới biết gần đây ông uống quá nhiều rượu, không biết từ kinh thành dọn tới một gia đình giàu có, họ Hoắc, công tử trong nhà đã ba tuổi, toàn thân đều là linh khí, người có bản lĩnh nhìn một cái cũng biết hắn bất phàm.
    Thần Thổ Địa vội vàng ôi ôi hai tiếng, phải đi tìm Nguyệt Lão.
    Nguyệt Lão lại uống nhiều, thần Thổ Địa nói: “Ta thấy tiểu tử kia, giống như trước, nhìn cũng biết sau này là một kẻ gây phiền toái, làm thế nào đây?”
    Nguyệt Lão vỗ bả vai thần Thổ Địa chỉ muốn cười: “Số mệnh của ông chính là số vất vả!”
    Thần Thổ Địa than thở trở về, Nguyệt Lão hết say rượu rồi nghĩ tới Hoắc thiếu gia mới tới chính là Sơn Thần chuyển thế, thì theo như ước định trước đó với thần Thổ Địa, cầm lên sổ ghi chép nhân duyên lên viết hai chữ Hoắc Dần ở phía sau Thẩm Miểu.
    Dây đỏ kết lại, Nguyệt Lão yên tâm.
    Hai mươi năm sau.
    Mới vừa được Thẩm Miểu báo cho chuyện bản thân thích Hoắc Dần, thần Thổ Địa xách gậy đi tìm Nguyệt Lão.
    “Ta muốn đánh chết kẻ nát rượu ngươi! Ông viết cái gì trên sổ ghi chép nhân nhuyên thế hả?!”
    Khó có được lúc thanh tỉnh Nguyệt Lão có chút vô tội gãi gãi đầu: “Không có viết gì mà.”
    Thần Thổ Địa chống gậy trên đấy: “Lật cho ta xem!”
    Nguyệt Lão mở sổ ghi chép nhân duyên ra, Thẩm Miểu và Hoắc Dần đã sớm bị cột vào nhau vào hai mươi...
     
    doanhung3050 thích bài này.
  5. hohoangluan

    hohoangluan Thành viên mới

    Tham gia:
    4/6/2018
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    9
    Điểm thành tích:
    8
    Hay nhỉ
     
  6. danhsachkhachhang11

    danhsachkhachhang11 Danh sách khách hàng vip

    Tham gia:
    21/8/2018
    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Hay quá hay hihi hóng số tiếp theo
     
  7. doanhung3050

    doanhung3050 Thành viên đạt chuẩn

    Tham gia:
    23/1/2019
    Bài viết:
    55
    Đã được thích:
    16
    Điểm thành tích:
    8
    Mình rất thích đọc truyện đặc biệt là những truyện co pha một chút tiên hiệp - huyền ảo ,... Những tác phẩm ngôn tình hiện nay thì toàn chuyển thể từ tiểu thuyết không
     

Chia sẻ trang này