[ngôn Tình] Mai Trắng Trong Tuyết - Tập 3 |nhóm 4.0

Thảo luận trong 'Thư giãn, giải trí' bởi Nhom4.0, 1/11/2019.

  1. Thanlanomyeu

    Thanlanomyeu Thành viên tập sự

    Tham gia:
    6/11/2019
    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Bạn cố gắng duy trì đăng truyện lên đây nha, để mn giải trí ạ
     
    Đang tải...


  2. Thanlanomyeu

    Thanlanomyeu Thành viên tập sự

    Tham gia:
    6/11/2019
    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Ước gì chồng mình soái như Dương ca haha
     
  3. Bantayxanh11

    Bantayxanh11 Thành viên tập sự

    Tham gia:
    6/11/2019
    Bài viết:
    7
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    HELLO CẢ NHAf
     
  4. Bantayxanh11

    Bantayxanh11 Thành viên tập sự

    Tham gia:
    6/11/2019
    Bài viết:
    7
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    hay nè
     
  5. Bantayxanh11

    Bantayxanh11 Thành viên tập sự

    Tham gia:
    6/11/2019
    Bài viết:
    7
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    hay nè
     
  6. Bantayxanh11

    Bantayxanh11 Thành viên tập sự

    Tham gia:
    6/11/2019
    Bài viết:
    7
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Tập 3 này chắc sẽ là tập cuối luôn quá...
     
  7. august1994

    august1994 Thành viên mới

    Tham gia:
    14/8/2019
    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    HỘI NÀY NGHE CÓ VẺ NGUY HIỂM
     
  8. august1994

    august1994 Thành viên mới

    Tham gia:
    14/8/2019
    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    chương này hay quá nè. Chuẩn bị có drama ngập tràn
     
  9. Giang Phong

    Giang Phong Thành viên mới

    Tham gia:
    26/8/2019
    Bài viết:
    40
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Ngược quá đi thôi :((((

     
  10. Nhom4.0

    Nhom4.0 Thành viên chính thức

    Tham gia:
    12/8/2019
    Bài viết:
    285
    Đã được thích:
    17
    Điểm thành tích:
    18
    CHƯƠNG VI

    ĐI TÌM LỜI GIẢI

    Từ mộ Mai gia trở về, Tiểu Duệ lập tức đi vào thư phòng, khóa trái cửa lại, còn không quên dặn dò Xuân Nhi không được để bất cứ ai làm phiền nàng. Tiểu Duệ cầm thêm chút bạc, sau đó theo lối bí mật rời khỏi vương phủ. Nàng biết ban ngày rời đi bằng con đường này sẽ không an toàn, nhưng thực sự lúc này tâm trạng của nàng đang rối bời, nàng lo cho đứa trẻ ấy nữa.

    Chẳng mấy chốc Tiểu Duệ đã tìm thấy căn miếu hoang cuối ngõ Ngô Đồng. Miếu bỏ hoang không ai chăm nom, hương khói nên đổ nát, bụi phủ kín đồ vật. Tiểu Duệ đẩy khẽ cánh cửa, nhưng chỉ có bụi bay ra mờ mịt, cánh cửa không nhúc nhích, nàng đẩy mạnh thêm nữa mới có tiếng kêu kẽo kẹt rồi đu đưa như sắp đổ. Ánh sang lập tức tràn vào, chiếu sáng không gian bên trong miếu hoang. Tiểu Duệ nhìn mấy bức tượng đổ nát, phủ đầy bụi trên cao. Người ta chỉ thắp hương, cúng bái những bức tượng sơn son thếp vàng, khói trầm cao quý, chứ mấy ai lưu tâm đến tượng cũ miếu đổ. Thần phật cũng bị khinh trọng như vậy, huống chi là con người?

    Nàng nhìn quanh, tất cả đồ vật đều phủ bụi, miếu nhỏ, chỉ đi một lát là hết mọi ngóc ngách, nhưng tất cả đều bị bụi phủ dày, không giống nơi có người ở. Dù là đứa trẻ ăn mày ngụ tại nơi đây, thì chỗ nó nằm ngủ hằng ngày cũng sẽ để lại dấu vết, nhưng không có nơi nào như thế cả. Tiểu Duệ khẽ nhíu mày. Chẳng lẽ Cẩu Tử đã nói dối nàng?

    Tại sao nó phải nói dối? Là do không tin tưởng nàng hay không tin tưởng những người xung quanh nàng? Nhưng dù lý do nào đi nữa thì có lẽ tạm thời nó vẫn được an toàn. Đứa trẻ này vốn thông minh như vậy hay được người khác chỉ dạy? Tiểu Duệ không cách nào xác định rõ ràng được. Lúc này nàng cũng không muốn bận tâm tới những chuyện ngoài lề. Điều nàng quan tâm chính là có nên đi tìm đứa trẻ và giúp đỡ nó không? Một mình nàng đứng giữa căn miếu hoang phủ bụi, ánh sáng hắt vào không đủ soi sáng tất cả, nhìn thế nào bóng dáng ấy cũng có phần thê lương, cô độc.

    Cuối cùng Tiểu Duệ quyết định không đi tìm đứa trẻ nữa. Không phải nàng không quan tâm, không muốn tốt cho nó, nhưng như lời Cẩu Tử nói, nàng mới chỉ muốn gặp mặt nói chuyện với người tên Lục thúc kia mà ông ta đã chết thảm, nên lý do gì lại cuốn đứa trẻ như Cẩu Tử vào chuyện này?

    Mang theo tâm trạng nặng nề, Tiểu Duệ quay trở về vương phủ. Nàng đi trên con ngõ Ngô Đồng nhỏ bé, vắng vẻ, đầu cúi thấp, chầm chậm bước đi.

    Phía trên mái ngôi miếu hoang, một bóng đen dần đứng thẳng người, mỉm cười, hắn đoán đúng mọi hành động của nàng, quăng lưới đã đủ rồi, bây giờ là lúc thu mẻ lưới này, hắn chỉ chờ hành động tiếp theo của nàng nữa mà thôi. Bóng áo đen ngạo nghễ phi thân rời khỏi căn miếu hoang, bỏ lại sau lưng bóng chiều chênh chếch trên những ngôi nhà phủ rêu xám.

    ***

    Đã hai ngày kể từ khi gặp Cẩu Tử, Tiểu Duệ đã suy nghĩ rất nhiều. Xuân Nhi bên cạnh luôn lo lắng ép nàng ăn thêm cái này, uống thêm cái kia khi thấy nàng ngày một xanh xao, nhưng Tiểu Duệ chỉ nhẹ lắc đầu từ chối. Nàng hầu như giam mình cả ngày trong thư phòng chỉ để vẽ tranh. Đúng vậy, là vẽ tranh. Hai ngày này nàng đã vẽ cả trăm bức tranh, nhưng tất cả đều hỏng. Mỗi lần vẽ hỏng nàng lại vo tròn tờ giấy, ném xuống chiếc sọt tre đặt bên cạnh bàn.

    Cuối ngày, lúc Tiểu Duệ đi tắm, Xuân Nhi vào dọn dẹp thư phòng, nàng ta đã phát hoảng khi thấy chiếc sọt tre đầy ắp những tờ tranh hỏng bị vo tròn ném vào. Nàng ta biết tâm trạng vương phi không tốt, cũng không biết phải làm sao. Mấy ngày trước có tin thắng trận của vương gia nhưng vương phi cũng chỉ mỉm cười một cái rồi lại rơi vào trạng thái trầm ngâm. Xuân Nhi rất muốn mời đại phu đến khám cho vương phi, nàng ta lo cứ thế này, vương phi sẽ sinh bệnh mất, nhưng vương phi nhất quyết không đồng ý, nói chỉ là đang muốn suy nghĩ về mấy cuốn sách mà thôi.

    Ngâm mình bằng nước nóng và cánh hoa xong, Tiểu Duệ thấy tâm trạng thư thái hơn rất nhiều. Nàng nằm một mình trên chiếc giường trải nệm màu lam nhạt, chăn cũng màu lam nhạt, có thêu hình hoa mai trắng. Hai ngày qua, nàng đã đi đến một quyết định. Nàng không biết mình làm vậy là đúng hay sai, nhưng dù đúng dù sai, nàng cũng muốn thử một lần, muốn biết rõ, ít nhất để tâm tư không phải sống trong thấp thỏm, ngờ vực như những ngày này.

    Tiểu Duệ nhắm mắt, buông lỏng những suy tư nặng trĩu trong đầu, chầm chậm chìm vào giấc ngủ.

    Sáng sớm hôm sau nàng đã thức dậy, lần đầu tiên trong suốt cả tháng qua Xuân Nhi mới thấy Tiểu Duệ thoát khỏi trạng thái trầm tư. Vương phi yêu cầu Xuân Nhi trang điểm và chọn cho nàng một bộ y phục thanh lệ một chút. Xuân Nhi lập tức vui vẻ làm theo ngay. Chỉ cần vương phi vui thì Xuân Nhi nhất định sẽ dốc hết sức.

    Xuân Nhi lập tức giúp Tiểu Duệ trang điểm, còn điểm thêm một đóa hoa đào trước mi tâm, kết hợp cùng trang phục màu hồng phấn và trâm ngọc Dương Thiên Vũ tặng lúc trước, nhìn vô cùng dịu dàng, xinh đẹp. Xuân Nhi nhìn vương phi mặt ủ mày chau mấy hôm nay rốt cuộc cũng tươi tắn hơn thì trong lòng vô cùng vui vẻ, nàng ta luôn miệng nói cười, kể đủ thứ chuyện lông gà vỏ tỏi cho Tiểu Duệ nghe. Nào là chuyện Hà quản gia nuôi một con mèo làm bạn. Nửa tháng trước con mèo ấy đột nhiên biến mất, trước giờ nó đều ở trong phòng của Hà quản gia, chưa từng đi lung tung, điều ấy khiến Hà quản gia vô cùng buồn phiền. Có người còn nói mèo già hóa cáo, chắc con mèo đó đã hóa cáo rồi. Vậy mà hôm qua con mèo trở về, còn dẫn theo hai con mèo nhỏ vô cùng đáng yêu. Hà quản gia vui như có cháu nội vậy, còn làm thịt hẳn một con gà để uống rượu, xương cho mèo ăn. Rồi đến chuyện thời tiết ngày một tốt lên, quân ta đang chiếm thế thượng phong. Tiểu Duệ chỉ im lặng lắng nghe, không bàn luận gì cả. Nhưng đôi khi nàng cũng mỉm cười, chỉ cần vậy thôi Xuân Nhi đã rất vui rồi, lại càng cố gắng tìm chuyện vui vẻ để kể cho vương phi nghe.

    - Vương phi, đẹp quá!

    Nhìn Tiểu Duệ đã trang điểm xong, Xuân Nhi cảm thán, từ khi vương gia xuất chinh tới giờ, hôm nay vương phi mới rạng rỡ như thế này. Tiểu Duệ mỉm cười.

    - Chúng ta đi dạo phố.

    - Vâng.

    Xuân Nhi lập tức gọi đội hộ vệ. Hôm nay trời hửng nắng, ấm áp hơn hẳn, trời đẹp thế này đi dạo phố chắc chắn là lựa chọn đúng đắn. Có lẽ Xuân Nhi thấy Tiểu Duệ rạng rỡ là chính bởi trong lòng Xuân Nhi đang vui vẻ. Kể từ cái chết của Mễ Lan, nàng ta cũng trầm lặng hơn hẳn, hôm nay trời đẹp, vương phi cũng buông bỏ dáng vẻ ủ dột thường ngày nên Xuân Nhi cực kỳ vui vẻ, còn dặn nhà bếp tối làm mấy món bổ dưỡng để vương phi bồi bổ. Nàng thích nhìn vương phi hồng hào, tươi tắn như trước kia hơn dáng vẻ mình hạc xương mai, gầy như cây liễu của vương phi thời gian này.

    - Vương phi, người xem, hoa đẹp quá. - Xuân Nhi ríu rít chỉ mấy hàng hoa bên đường.

    Tiểu Duệ dõi mắt nhìn theo. Mùa đông kinh thành lạnh lẽo nên rất ít hàng bán hoa, mấy hôm nay trời hửng nắng, ấm áp hơn nên có một số loài hoa đã bắt đầu nở, trên phố lập tức phô ra vẻ muôn hồng ngàn tía xinh tươi, như chào đón mùa xuân đang đến gần. Nàng nhìn những bông hoa nhiều màu tươi thắm đến ngơ ngẩn cả người. Dương Thiên Vũ từng nói trước đây nàng nói muốn uống rượu mai dưới gốc mai nở hoa cùng hắn. Rượu cũng đã chôn dưới gốc mai rồi, hoa cũng sắp nở rồi, vậy mà…

    - Vương phi, hay nô tỳ mua một ít nhé.

    Tiểu Duệ lắc đầu.

    - Lát quay về rồi mua cũng được.

    - Vâng.

    Tiểu Duệ còn có việc, nàng không muốn chần chừ lâu, lập tức rời bước. Bọn họ dừng trước một tửu lâu sang trọng, nơi này cũng là sản nghiệp của Thái Khanh quận vương, người này giỏi làm ăn buôn bán, có thể nói là giỏi buôn bán nhất trong vương tôn hoàng thất, sản nghiệp trải dài khắp nước, gia tài vô số. Sáng hôm qua nàng đã viết thiếp mời hẹn gặp Thái Khanh quận vương ở đây, tối qua thì nhận được câu trả lời của hắn.

    - Vương phi.

    Tiểu Duệ từng đến đây vài lần nên tiểu nhị vừa nhìn liền nhận ra nàng, vội vã chạy ra chào hỏi.

    - Vương phi, mời đi theo tiểu nhân ạ.

    Nói rồi hắn vội vã đi trước dẫn đường. Họ đi lên lầu ba, nếu ở dưới phô bày phồn hoa rực rỡ bao nhiêu thì trên này lại kín đáo, tĩnh lặng bấy nhiêu. Tầng ba dành cho thượng khách, chỉ những người quyền quý mới có thể đặt chân tới. Từ bức tranh treo trên phòng, cho đến ấm trà bày trên bàn đều là đồ đắt đỏ, quý hiếm, chính vì thế giá một chén trà trong căn phòng này cũng đủ một gia đình thường dân sinh sống trong nửa năm. Tiểu Duệ ra dấu cho hộ vệ đứng bên ngoài, chỉ một mình nàng bước vào phòng.

    Căn phòng rất lớn, được chia làm hai phòng nhỏ, phòng ngoài bày một bàn ăn lớn, trên đó có trái cây tươi ngon và một bình trà nóng. Ngoài ra còn có lò sưởi, lư trầm đều làm bằng vàng. Trên tường treo mấy bức tranh thủy mặc đạm mạc. Ngoài ra còn bày một bộ giấy bút để quan khách nếu có nhã hứng có thể vẽ tranh, làm thơ tại đây luôn. Tiểu Duệ nhìn quanh, thấy có bóng người phía phòng trong. Nàng chậm rãi đi tới, vén rèm châu. Bóng người kia lập tức hiện rõ trước mắt.

    Nam nhân áo lam sẫm, tay trái cầm chiếc quạt giấy, trên quạt vẽ tranh thủy mặc, nét vẽ có phần giống với bức tranh phía phòng ngoài. Nam nhân mày kiếm mắt phượng, đôi môi mỏng lạnh lùng hơi mỉm cười, nụ cười lãnh khốc, cao ngạo. Hắn đang viết gì đó trên giấy, thấy có người vào thì dừng bút, ngước nhìn. Hắn nhìn nàng một chút, rồi mới gập quạt, khom người hành lễ.

    - Tham kiến vương phi.

    - Thái Khanh quận vương, không cần đa lễ.
     
  11. trang1q2w

    trang1q2w Thành viên mới

    Tham gia:
    14/8/2019
    Bài viết:
    48
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Hồi hộp quá, Tiểu Duệ sắp khám phá ra điều gì rồi
     
  12. ChanNguyen

    ChanNguyen Thành viên mới

    Tham gia:
    14/8/2019
    Bài viết:
    43
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6

    Dương Thiên Vũ đã soái lại còn tài
     
  13. HoaThanhTung

    HoaThanhTung Thành viên mới

    Tham gia:
    14/8/2019
    Bài viết:
    44
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    8
    ngược rồi huhu
     
  14. HoaThanhTung

    HoaThanhTung Thành viên mới

    Tham gia:
    14/8/2019
    Bài viết:
    44
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    8
    mọi chuyện càng rõ càng buồn
     
  15. minhnguyetdavu

    minhnguyetdavu Thành viên mới

    Tham gia:
    14/8/2019
    Bài viết:
    22
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    3
    truyện hay nhưng buồn quá =((
     
  16. minhnguyetdavu

    minhnguyetdavu Thành viên mới

    Tham gia:
    14/8/2019
    Bài viết:
    22
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    3
    bao giờ có chương mới vậy ?
     
  17. Nhom4.0

    Nhom4.0 Thành viên chính thức

    Tham gia:
    12/8/2019
    Bài viết:
    285
    Đã được thích:
    17
    Điểm thành tích:
    18
    CHƯƠNG VII

    GẶP LẠI THÁI KHANH QUẬN VƯƠNG

    Thái Khanh quận vương đứng thẳng, hắn phất nhẹ một cái, chiếc quạt mở rộng, hôm nay trời ấm áp, trong phòng lại có lò sưởi, hắn khẽ phe phẩy quạt, đi vòng qua chiếc bàn phía phòng trong.

    - Vương phi, thất lễ rồi, mời ra đây dùng trà.

    Tiểu Duệ bỏ tay khỏi tấm rèm, những sợi châu va vào nhau, vang lên những tiếng leng keng trong trẻo. Thái Khanh quận vương rót cho nàng một chén trà, rất thoải mái ngồi xuống phía đối diện.

    - Không biết vương phi có việc gì mà ghé thăm ta vậy?

    Tính theo ngôi thứ, nàng là bề trên của Thái Khanh quận vương, nhưng lúc này nàng cũng không muốn so đo với cách hành xử bề ngoài thì có vẻ tuân theo quy củ, nhưng thực chất quá đỗi ngạo mạn của gã Thái Khanh quận vương này.

    - Ta cũng không vòng vo làm gì, ta muốn tìm quận vương thỉnh giáo một số vấn đề, không biết có được không?

    Hắn mỉm cười, nhấp một ngụm trà.

    - Giữa chúng ta đâu cần khách sáo, vương phi xin cứ nói.

    - Giữa chúng ta? Cách nói này có phải thân thiết quá rồi không?

    - Vương phi không nhớ chuyện trước đây nữa sao? - Thái Khanh quận vương hơi nghiêng đầu, nghi hoặc nhìn Tiểu Duệ.

    Tiểu Duệ nhìn thẳng vào mắt hắn, nghiêm túc nói.

    - Đó chính là lý do ta tới đây tìm quận vương hôm nay.

    Thái Khanh quận vương cúi đầu, nhìn họa tiết trên chiếc quạt, hồi lâu sau mới hơi gật đầu.

    - Thảo nào… thì ra là vậy… Ta cứ băn khoăn mãi không hiểu, cuối cùng thì cũng có câu trả lời rồi.

    Tiểu Duệ hơi nhíu mày.

    - Quận vương có ý gì?

    - Vương phi thực sự không nhớ được chuyện lúc trước? Một chút cũng không? - Hắn vẫn tràn đầy nghi hoặc.

    Nhìn dáng vẻ ấy của hắn, Tiểu Duệ bỗng bật cười.

    - Ta lừa quận vương thì được gì kia chứ?

    Ánh mắt Thái Khanh quận vương lập tức tối lại.

    - Đều tại ta. Đại thúc, đều tại ta!

    Hắn gập mạnh quạt, nhắm chặt hai mắt, gân xanh nổi đầy trên trán. Nhìn hành động ấy của hắn càng khiến Tiểu Duệ thắc mắc.

    - Quận vương có thể nói rõ mọi chuyện được không?

    Thái Khanh quận vương nhắm mắt hồi lâu, dường như tâm trạng bình ổn trở lại mới mở mắt, đã khôi phục được dáng vẻ ngạo nghễ thường ngày. Hắn uống một hơi cạn chén trà trên bàn, rõ ràng tâm tình vô cùng phức tạp, sau đó chầm chậm kể lại cho nàng nghe tất cả mọi việc.

    Năm đó, khi Tiểu Duệ cùng Mai tướng quân trở lại kinh thành, sức khỏe Mai phu nhân không tốt, thực sự không quản nổi tiểu nữ nghịch ngợm như nàng. Hoàng thái hậu lại vô cùng sủng ái tiểu nữ tinh nghịch, đáng yêu của Mai gia nên thường xuyên gọi nàng vào cung bầu bạn. Chính vì thế tuy chỉ là quý nữ của một vị tướng quân nho nhỏ nhưng nàng có thể thoải mái ra vào hoàng cung, coi nơi này như nhà của mình. Nàng thường trốn đến chỗ các hoàng tử học bài để trêu chọc phu tử. Nàng thông minh, thường đưa ra những câu hỏi kỳ quặc khiến phu tử á khẩu. Các hoàng tử đều rất yêu thích nàng. Lúc đó Tứ hoàng tử còn sống, Ngũ hoàng tử đã mất từ lúc mới sinh do bạo bệnh, tất cả đều thích chơi cùng Tiểu Duệ. Thái Khanh quận vương là con trai của Huệ Minh công chúa, cũng được học cùng các hoàng tử. Tiểu Duệ biết rất nhiều trò bên ngoài chiến trường nên có thể bày trò để bọn họ chơi cả ngày không chán.

    Lúc ấy, đại hoàng tử Dương Thiên Khanh và Tiểu Duệ thân thiết với nhau nhất. Cả hoàng thái hậu và hoàng thượng đều âm thầm đồng ý với hôn sự sau này của hai người. Chính vì lẽ đó, khi tiên hoàng lâm bệnh nặng, không thể tỉnh lại để soạn chỉ truyền ngôi, Mai tướng quân mới đứng về phe đại hoàng tử, một lòng dốc sức phụng sự người.

    Lại nói về đại hoàng tử, người này văn võ song toàn nhưng tính tình quá thẳng thắn, lương thiện. Trước đây tiên hoàng cũng muốn lập đại hoàng tử làm thái tử, nhưng vì tính cách lương thiện, thiếu quyết đoán của đại hoàng tử mới khiến tiên hoàng băn khoăn, không quyết định được, chính vì chuyện này mới dẫn đến một loạt sự việc về sau.

    Ba năm trước, tiên hoàng sức khỏe vẫn còn rất tốt, đột nhiên một hôm đang giữa buổi chầu thì nôn ra máu, sau đó ngất xỉu. Tất cả thái y trong cung đến nhưng không thể tìm ra căn nguyên bệnh. Dù tất cả thái y dốc hết lòng cũng không thể giúp tiên hoàng tỉnh lại một lần nào. Nước không thể một ngày không có vua. Các hoàng tử và đại thần lập tức tranh đoạt quyền lực, cấu kết phe cánh. Lúc này nổi bật nhất là thế lực của đại hoàng tử, tam hoàng tử đối đầu với nhị hoàng tử và lục hoàng tử. Tứ hoàng tử đã mất từ trước đó mấy năm rồi. Bốn vị hoàng tử đứng về hai phe. Dung gia đứng về phía nhị hoàng tử, còn Mai gia dĩ nhiên ủng hộ đại hoàng tử. Trong triều, các đại thần cũng phải tìm cho mình một chỗ đứng. Không phải bọn họ muốn làm phản, chỉ đơn giản là tiên hoàng không kịp phong thái tử, nếu không sớm lựa chọn, bọn họ không biết sau này mình sẽ đi về đâu?

    Hơn một tháng mắc bệnh kỳ lạ, tiên hoàng băng hà. Trước đó mấy ngày, Mai gia gặp họa, cả Mai phủ đột nhiên bốc cháy dữ dội, không một ai thoát chết. Tam hoàng tử bị giết. Đại hoàng tử biến mất. Nhị hoàng tử đăng cơ. Lục hoàng tử được phong làm Lâm Vũ vương gia.

    Tiểu Duệ nghe tất cả những điều đó, im lặng hồi lâu, cuối cùng nàng lên tiếng.

    - Vậy Thái Khanh quận vương có phải là thuộc phe của đại hoàng tử không?

    - Đúng vậy. - Thái Khanh quận vương trả lời cực kỳ thẳng thắn. - Nhưng ta chỉ là kẻ phụ giúp chút ít, không can thiệp sâu, vì vậy may mắn vẫn giữ được tính mạng.

    Thái Khanh quận vương đột nhiên đứng dậy, khom người hành lễ. Tiểu Duệ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    - Vương phi, ta xin tạ lỗi, thời gian qua đã hiểu lầm người.

    - Hiểu lầm?

    Thái Khanh quận vương nặng nề gật đầu.

    - Ta cứ nghĩ Mai tiểu thư đã quên hết tình cảm trước đây, chạy theo vinh hoa phú quý, hóa ra vì Mai tiểu thư đã bị mất đi trí nhớ.

    Chẳng lẽ trước đây không phải nàng và Dương Thiên Vũ tâm đầu ý hợp, cùng lớn lên bên nhau? Không đúng, theo như lời Thái Khanh quận vương thì nàng cùng lớn lên với các vị hoàng tử, và người tâm đầu ý hợp với nàng lại là đại hoàng tử! Nhưng quả thực nàng không nhớ nổi những chuyện trước đây nữa.

    - Mai tiểu thư, người nghĩ một chút xem, lục hoàng tử có mẫu thân địa vị thấp kém, không có thế lực ngoại tộc chống lưng, không được các đại thần ủng hộ. Tam hoàng tử tính cách kiêu ngạo nên các đại thần cũng không phục. Chỉ còn đại hoàng tử và nhị hoàng tử xuất thân cao quý, văn võ song toàn. Nhưng đại hoàng tử quá lương thiện, không thoát khỏi những cái bẫy giăng ra nên đánh mất cả giang sơn và tri kỷ. Đáng tiếc, đáng tiếc.

    - Ngươi nói ta là tri kỷ của người đó?

    Thái Khanh quận vương gật đầu. Tâm trạng Tiểu Duệ rối bời, có quá nhiều thứ muốn hỏi nhưng lại không biết phải hỏi gì.

    - Ta biết lúc này tâm trạng của Mai tiểu thư không tốt. - Giọng Thái Khanh đột nhiên chuyển sang nhẹ bẫng, an ủi. - Chính ta cũng rất bất ngờ khi biết hóa ra tiểu thư đã quên những chuyện trước đây.

    Nói rồi hắn nhắm mắt, như chìm trong dòng hồi tưởng.

    - Ngươi biết gì về cái chết của Mai gia?

    - Tiểu thư cũng biết sao? - Hắn kinh ngạc hỏi lại.

    Tiểu Duệ không đáp, Thái Khanh quận vương cũng không cần câu trả lời của nàng.

    - Có phải khi nghe đến trận hỏa hoạn đó, ai cũng sẽ cảm thấy nghi ngờ? Cứ cho là bốc cháy cả phủ, nhưng không thể có chuyện không một ai chạy thoát, đúng không? À, ta nhầm, còn tiểu thư, nhưng tiểu thư lại bị mất trí nhớ. - Thái Khanh quận vương trở lại dáng vẻ hờ hững thường ngày. - Ta đã điều tra, cũng tra ra được một vài manh mối.

    Cổ họng Tiểu Duệ khô khốc, nàng vô thức hơi rướn người về phía Thái Khanh quận vương, mắt nhìn hắn chằm chằm.

    - Năm đó, nhị hoàng tử có mối giao hảo rất tốt với Nhữ Lam ở phía bắc, đại hoàng tử có quan hệ với Thiên Tước ở phía tây. Việc Nhữ Lam đột nhiên đem hai vạn quân quấy nhiễu biên cương phía bắc là do một tay nhị hoàng làm ra, vốn dĩ muốn dùng trận chiến đó tiêu diệt bớt thế lực của đại hoàng tử, nhưng không ngờ Mai tướng quân anh dũng thiện chiến lại dẹp tan được hai vạn quân Nhữ Lam. Sau khi Mai tướng quân thắng trận trở về, lục hoàng tử có ghé qua trò chuyện một lát rồi cáo từ. Nhưng yến tiệc đêm đó của Mai gia lại bị người ta bí mật bỏ độc…

    Hắn cố ý kéo dài câu nói. Toàn thân Tiểu Duệ rúng động, Tiên Y cũng nói Mai gia trúng độc, cổ họng nàng khô bỏng, chỉ thốt lên được một từ.

    - Độc?

    Thái Khanh quận vương chậm rãi gật đầu.

    - Ta đã cho người điều tra, là Thanh Tiêu Tán.

    Nghe đến đây, Tiểu Duệ thấy lạnh toát sống lưng, người nàng cứng đờ, nhìn chằm chằm về phía Thái Khanh quận vương như chờ đợi hắn nói tiếp.

    - Thanh Tiêu Tán là độc dược hiếm gặp, do một dân tộc nhỏ sống ở vùng núi phía tây nam chế tạo ra. Có điều… độc này đã thất truyền từ lâu, không hiểu sao đúng lúc đó lại xuất hiện ở Mai gia. - Hắn ngừng một chút. - Vương phi, người thực sự muốn biết sao?

    Thái Khanh quận vương đột nhiên đổi cách xưng hô, lại hỏi nàng như thế khiến Tiểu Duệ thoáng rùng mình, nàng hơi do dự nhưng vẫn gật đầu.

    - Được biết trước đây lục hoàng tử, tức Lâm Vũ vương gia bây giờ từng có kết giao với một vị bằng hữu là truyền nhân còn sót lại của tộc người kia.

    Bàn tay Tiểu Duệ run lên bần bật, nàng cố giấu tay trong tay áo dài rộng, nhưng khuôn mặt dù trang điểm vẫn tái nhợt của nàng thì không cách nào giấu nổi. Thái Khanh quận vương thở dài.

    - Mai tiểu thư, Lâm Vũ vương phi. Người có quyền lựa chọn, hoặc quên hết quá khứ, hoặc phải dũng cảm đối mặt với nó.
     
  18. Nhom4.0

    Nhom4.0 Thành viên chính thức

    Tham gia:
    12/8/2019
    Bài viết:
    285
    Đã được thích:
    17
    Điểm thành tích:
    18
    CHƯƠNG VIII

    MƯU PHẢN
    Tiểu Duệ hơi cúi đầu, chăm chú nhìn chén trà bằng sứ mỏng màu trắng tinh khiết đặt trên bàn, hồi lâu sau mới lên tiếng, giọng khàn khàn.

    - Quận vương có liên quan gì đến chuyện Thiên Tước khai chiến không?

    - Có.

    Tiểu Duệ thoáng giật mình kinh hãi, ngẩng phắt đầu nhìn hắn. Nàng không ngờ hắn dám thẳng thắn thừa nhận như thế. Đây là chuyện phản nghịch, hắn thân là hoàng tộc mà lại dám mưu phản, có thể liên lụy tính mạng toàn gia đó. Vậy mà hắn dám ngang nhiên thừa nhận với nàng như vậy sao?

    Thái Khanh quận vương như cười như không, nhìn sâu vào mắt nàng.

    - Mai tiểu thư, những chuyện trước kia còn nói được, vậy thì chuyện bây giờ có gì phải giấu?

    Tiểu Duệ nhìn hắn chằm chằm, thực sự lúc này nàng không biết phải nói gì.

    - Ba năm trước ta có dính líu đôi chút, nhưng chỉ đôi chút thôi, vì vậy mới may mắn thoát chết, cũng không bị hoàng đế nghi ngờ. Nhưng tâm ta đã quyết một lòng với đại hoàng tử dùng đức trị dân, vì vậy quyết phò tá người giành lại vương vị vốn thuộc về người.

    - Dùng đức trị dân mà câu kết với kẻ thù xâm chiếm giang sơn, giày xéo muôn dân bá tính?

    - Tiểu thư, cuộc chiến nào không phải đổ máu? Hoàng thượng đăng cơ đã gần ba năm nhưng đất nước hỗn loạn, lòng dân không phục, ngoại bang nhòm ngó, chứng tỏ hắn không có tài trị nước, không có đức trị dân. Năm đó nhị hoàng tử liên kết với Nhữ Lam, hứa khi đăng cơ sẽ cắt cho bọn họ ba tòa thành ở phương bắc, nhưng cuối cùng lại nuốt lời, đó chính là nguyên do Nhữ Lam mấy năm nay liên tục cướp phá mấy châu quận phía bắc của Huyền Vũ, bây giờ bọn họ lại muốn liên kết cùng Thiên Tước để đòi lại món nợ năm xưa của nhị hoàng tử. Mai tiểu thư, tiểu thư có thể quên chuyện quá khứ, quên tình cảm với đại hoàng tử, nhưng tiểu thư có thể quên được cái chết thảm khốc của toàn bộ Mai gia không?

    Câu chất vấn của hắn đánh trúng trái tim Tiểu Duệ. Đúng vậy, nàng có thể không cần quan tâm trước đây yêu ai, bây giờ yêu ai, nhưng mối thù gia tộc sao có thể nhắm mắt làm ngơ? Tiểu Duệ cúi đầu, không thể trả lời câu hỏi của Thái Khanh quận vương.

    - Lát nữa ta lên đường rời khỏi kinh thành rồi, vương phi có muốn cũng không làm gì được ta đâu. - Hắn dừng lại một chút, rồi đột nhiên dịu giọng, nói tiếp. - Ta chỉ muốn nói với Mai tiểu thư rằng, đại hoàng tử vẫn luôn ngày nhớ đêm mong người, vẫn muốn trở về Huyền Vũ, lấy lại những gì từng bị chiếm đoạt. Mai tiểu thư, đại hoàng tử nhắn với ta, người lúc nào cũng sẵn sàng đợi chờ, chở che, sẵn sàng làm mọi việc vì tiểu thư. Trước đây ta không chuyển lời vì nghĩ tiểu thư đã thay lòng, nhưng bây giờ biết được sự thật ta mới dám nói. Tiểu thư, đây là con chim bồ câu ta đặc biệt huấn luyện, nếu tiểu thư muốn tìm ta hoặc đại hoàng tử, hãy viết thư buộc vào chân nó, nó sẽ giao đến điểm truyền tin của chúng ta.

    Nói rồi hắn bước đến bên cửa sổ, xách chiếc lồng chim được lớp vải màu đen che kín. Hắn mở lớp vải ra, bên trong là chiếc lồng trúc mỏng manh, tinh tế, trong lồng là một đôi chim bồ câu trắng như tuyết. Tiểu Duệ liếc nhìn lồng chim nhưng không có phản ứng gì.

    - Nếu đã không còn chuyện gì nữa, vậy ta mạn phép cáo từ. Tiểu thư ở lại dùng chén trà rồi rời sau.

    Nói rồi không đợi nàng phản ứng, Thái Khanh quận vương đã rời đi. Nàng chỉ mang theo mấy hộ vệ, đây lại là địa bàn của hắn, lời nói vừa rồi rõ ràng mang hàm ý đe dọa nàng phải ở đây đợi hắn bình an rời khỏi kinh thành rồi mới có thể ra khỏi tửu lâu. Nhưng Tiểu Duệ cũng không buồn nhúc nhích, nàng không có ý định tìm cách rời khỏi đây, tìm cách báo tin cho hoàng thượng về âm mưu phản nghịch của Thái Khanh quận vương. Người này hành sự kín kẽ đến mức nào mà có thể mấy năm trời vẫn qua mặt được hoàng đế, sống tự do tự tại ở ngay giữa kinh thành?

    Đầu Tiểu Duệ chợt đau như búa bổ, có quá nhiều suy nghĩ rối rắm trong đầu. Nàng chống hai tay ôm lấy đầu, hàng mày thanh tú nhíu chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt.

    Khoảng nửa canh giờ sau, có tiếng gõ cửa nhè nhẹ vang lên, lúc này Tiểu Duệ mới bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ quay cuồng kia. Nàng day day thái dương. Tiếng gõ cửa lại rón rén vang lên.

    - Có chuyện gì vậy? - Tiểu Duệ cố gắng bình tâm lại, lên tiếng.

    - Vương phi, nô tỳ thấy người ở trong đó hơi lâu nên…

    - Ừm, chúng ta hồi phủ thôi.

    Liếc nhìn vào chiếc gương đồng lớn kê ở góc phòng, cố gắng mỉm cười để khuôn mặt tươi tỉnh hơn, nàng bước ra.

    - Chúng ta đi mua hoa rồi về thôi.

    - Vâng ạ.

    Nghe nhắc đến hoa, tâm trạng lo lắng, thấp thỏm vừa rồi của Xuân Nhi lập tức tốt hẳn lên. Lúc ra phố, nàng ta vui vẻ chọn một bó hoa rất lớn. Dù vương phủ có cả một khu vườn trồng hoa nhưng mấy loại này vương phủ không có. Bởi lẽ đây đều là hoa dại mọc trong rừng, người dân đi hái về bán.

    Về đến Lâm Vũ vương phủ, Xuân Nhi vui vẻ cắm một bình hoa rất lớn trong phòng của Tiểu Duệ, nói như vậy sẽ có cảm giác sắp đến mùa xuân hơn.

    - Vương phi, mấy năm trước đón năm mới, vương phủ trang hoàng rực rỡ nhưng vẫn có phần buồn tẻ. Tính vương gia đạm mạc, không thích mấy thứ ồn ào, náo nhiệt. Nhưng năm nay có vương phi, nhất định sẽ rất vui đây.

    Tiểu Duệ nhìn bình hoa đủ các màu, khẽ gật đầu.

    - Xuân Nhi, ta từng nói sẽ tìm một chỗ tốt cho muội và Mễ Lan.

    - Vương phi, người đừng bận lòng chuyện đó nữa. Nô tỳ nguyện đi theo vương phi cả đời. Nô tỳ không muốn rời xa vương phi đâu.

    Tiểu Duệ nhìn khuôn mặt bầu bĩnh, trắng trẻo của Xuân Nhi, khẽ mỉm cười. Chuyện của Mễ Lan khiến Xuân Nhi trầm lặng hơn nhưng tính cách hoạt bát, tươi vui của nàng ta vẫn còn, thật tốt biết bao.

    - Ta đói rồi, muội đi dặn nhà bếp làm vài món đi.

    - Vâng ạ.

    Xuân Nhi vui vẻ chạy đi như một cơn gió, phải biết rằng lâu lắm rồi vương phi mới nói muốn ăn cơm. Vốn tưởng vương phi đi dạo phố sẽ ăn ở bên ngoài, không ngờ chỉ uống trà rồi về, vì vậy Xuân Nhi lập tức bảo nhà bếp nấu mấy món thật nhanh, nàng ta sợ vương phi đợi lâu sẽ không muốn ăn nữa.

    Tiểu Duệ vẫn ngồi ngơ ngẩn trong phòng, trong đầu nàng bây giờ rất rối, muốn nghĩ thông suốt cũng không cách nào thông được, chỉ cảm thấy mọi chuyện quá mông lung, mơ hồ.

    Chỉ một lát sau mấy nha hoàn đã bày đồ ăn lên, đều là mấy món Tiểu Duệ thích. Cả một bàn đầy ắp thức ăn. Nàng hơi ngẩn người.

    - Sao nhiều món vậy? Chẳng phải nói ta chỉ cần bốn món thôi sao?

    - Vương phi, người xem dạo này người gầy quá, vương gia mà thấy nhất định sẽ rất đau lòng. Người ăn nhiều một chút đi ạ.

    Tiểu Duệ nhìn một lượt bàn ăn, lại nghĩ đến câu nói của Xuân Nhi, bật cười.

    - Đúng, huynh ấy sẽ đau lòng!

    Nói rồi nàng phất tay ra hiệu cho người hầu lui xuống, cắm cúi gắp ăn hết các món trên bàn. Hắn luôn nói yêu nàng, đau lòng vì nàng, nhưng tại sao lại lừa dối nàng? Cái chết của Mai gia năm xưa rốt cuộc là vì đâu? Nàng ăn đầy miệng nhưng chẳng có cảm giác gì, mắt ráo hoảnh, nàng không khóc, không nói, chỉ lặng lẽ, cắm cúi ăn hết món này tới món khác.

    Hồi lâu sau, nàng quay người đi vào phòng trong, vừa đi vừa gọi người dọn dẹp bàn ăn. Xuân Nhi nhìn thấy chút thức ăn còn thừa, không khỏi kinh ngạc, không tin nổi vương phi lại đói đến mức có thể ăn nhiều như vậy. Dù vui mừng vì vương phi đã chịu ăn uống trở lại nhưng nàng ta cũng hơi lo lắng, sợ vương phi ăn nhiều sẽ thấy khó chịu, vì vậy vội đi pha ấm trà tốt cho tiêu hóa.

    Khi Xuân Nhi mang trà trở lại đã thấy Tiểu Duệ nằm nghiêng nghiêng trên giường. Nàng ta nhẹ giọng lên tiếng.

    - Vương phi, người uống chén trà ạ.

    Tiểu Duệ không trả lời, Xuân Nhi nghĩ là nàng đã ngủ, liền cúi đầu, lui ra ngoài. Tiểu Duệ không ngủ, nàng chỉ nằm nghiêng, nhìn mông lung vào phía trong. Trước khi gặp Dương Thiên Vũ, nàng có nhớ đôi chút, những ký ức mơ hồ, bất an, không rõ ràng. Nhưng kể từ khi uống thuốc Dương Thiên Vũ đưa đến, nàng đã khỏi hắn bệnh đau đầu, cũng chẳng còn những ký ức mơ hồ kia.

    Nàng nhớ đến lời của Cẩu Tử nói, Lục thúc dặn hắn truyền lời rằng kẻ thù ở bên cạnh.

    Nàng nhớ ánh mắt phức tạp và câu nói duyên phận kỳ lạ của Dung phi trước khi tự tận.

    Nàng nhớ đến việc Tiên Y nói khám nghiệm trên xác người hầu của Mai gia thấy có độc Thanh Tiêu Tán.

    Nàng nhớ đến những thông tin Vi Phương Quán và Lưu Hiên Hội đưa tới cho nàng.

    Nàng nhớ đến những lời Thái Khanh quận vương đã nói với nàng ngày hôm nay…

    Tiểu Duệ vùi mặt xuống gối. Chiếc gối lông chim trĩ được bọc lụa mềm, vô cùng êm ái, nhưng sao hôm nay nàng thấy nó khó chịu thế này! Những ngón tay nhỏ bé của nàng chầm chậm siết chặt mép chăn, lông mày cũng nhíu chặt lại. Tiểu Duệ thấy đau đầu quá, đau hơn cả trước khi uống thuốc. Đầu nàng đau dữ dội như bị ai lấy búa nện vào, cố bổ đôi nó ra.

    Tiểu Duệ cố gắng cắn chặt răng để không hét lên, nhưng cơn đau càng ngày càng cuộn lên dữ dội, những hình ảnh mơ hồ điên cuồng như cơn lũ cuộn xoáy trong đầu óc, nàng cố mở mắt, cố trấn tĩnh để nhìn cho rõ dù chỉ là một hình ảnh. Nhưng không thể!

    Tiểu Duệ bị cơn đau hành hạ suốt một canh giờ, đến lúc người nàng ướt đẫm mồ hôi, khuôn mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc thì cơn đau đầu mới rút lui, nàng kiệt sức nằm trên giường, muốn ngủ một chút nhưng đầu óc lại vô cùng tỉnh táo, cứ như thể trời vừa sau một cơn mưa lớn, sạch bong, không nhiễm bụi.

    Vừa lúc đó, có tiếng bước chân gấp gáp vang lên phía ngoài cửa, tiếng gõ cửa khẽ khàng rồi giọng Hắc Mã vang lên.

    - Vương phi!

    - Ừm.

    - Có tin của vương gia ạ.

    - Ừ. - Tiểu Duệ hờ hững lên tiếng, nàng thậm chí còn không quan tâm lời này của Hắc Mã.

    - Vương phi, người có muốn đọc luôn không?

    - Thư bình thường thì cứ để bên ngoài, lát ta đọc sau.

    - Tin báo vương gia đang trên đường hồi kinh.
     
    Megauvaden thích bài này.
  19. Thanlanomyeu

    Thanlanomyeu Thành viên tập sự

    Tham gia:
    6/11/2019
    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Yêu cả nam chính lẫn nữ chính ghê ~
     
  20. LiuMao

    LiuMao Thành viên mới

    Tham gia:
    14/8/2019
    Bài viết:
    46
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    8
    Truyện hay quá!
     

Chia sẻ trang này