[ngôn Tình] Mật Tình – Tổng Tài Giả Ngốc Cấm Dụ Dỗ!

Thảo luận trong 'Thư giãn, giải trí' bởi Arch Elves, 9/2/2019.

  1. Arch Elves

    Arch Elves Thành viên tích cực

    Tham gia:
    5/2/2019
    Bài viết:
    789
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    18
    Mật Tình - Tổng Tài Giả Ngốc Cấm Dụ Dỗ!
    Chương 72: Cả cơ thể em tôi đều đã vào!
    Diệp Hàm Huyên trong lòng tự mặc niệm n lần, tuyệt đối không được vì mấy lời ngon ngọt kia mà không kiềm chế được bản thân, đem ai đó đè ra ăn sạch.
    "Sến sẩm! Quá sến sẩm đi..."
    Cái gì mà nguyện làm nụ cười mãi vương trên môi e chứ? Đây là mong cô luôn vui vẻ sao?
    Bất chợt cô nhớ tới dòng chữ thâm tình kia của Vũ Minh Hạo: nếu có kiếp sau nguyện làm giọt lệ trên khoé mắt em, mãi không rơi xuống!
    Trước đây cô vẫn luôn nghĩ số mình quả thực quá chó má, cẩu huyết. Giờ nghĩ lại, trong cuộc đời cô có hai người đàn ông, một nguyện làm giọt lệ, một nguyện làm nụ cười. Há phải cô sẽ luôn hạnh phúc, không bao giờ sầu sao?
    Kì thực Diệp Hàm Huyên không hề biết, trong cuộc đời cô còn có một người nữa, ngoài mặt luôn tỏ ra ghét cô, chọc ghẹo cô, hãm hại cô, nhưng lại âm thầm bảo vệ cô từ phía sau, chôn giấu tình cảm dành cho cô thật kĩ. Khác với một Vũ Minh Hạo si tình, một Kính Thiên Minh thâm tình, Sở Kinh Dực lại ngược tình! Tất nhiên đây là những chuyện sau này.....
    "Vợ, vợ, em nghĩ gì thế? Nghĩ xem lấy gì báo đáp chồng sao?"
    Diệp Hàm Huyên nhìn thẳng vào mắt anh, nhe răng cười thô bỉ, nói, "Đang nghĩ anh trai nhỏ năm xưa chim còn nhỏ không?"
    Nói xong cô chạy thật nhanh ra khỏi phòng, che đi sự xấu hổ khi nói câu lưu manh đó. Để lại Kính Thiên Minh bật cười lớn, hình như anh và vợ yêu ngày càng có "tướng phu thê" rồi nha!
    Trước khi rời khỏi căn phòng, anh quay đầu lại nhìn một bức ảnh xưa cũ đặt gần đầu giường, được chụp cách đây hai mươi năm, một người phụ nữ xinh đẹp đứng sau ôm hai đứa trẻ, bé gái tròn mắt ngây thơ thơm lên má bé trai.
    Diệp Hàm Huyên, không lẽ em đã nhớ lại rồi ư?
    "Nhanh lên về nhà nào!"
    Không kịp để anh nghĩ nhiều, tiếng cô ngoài kia vọng đến như chuông, khiến cho người ta không thể khước từ.
    "Ừm....."
    .......
    Vừa về đến nhà, Kính Thiên Minh đã lao ngay vào phòng bếp, chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn. Khiến cô nàng nào đó ôm cái bụng to đùng lên phòng ngủ.
    Ngày hôm nay đã xảy ra quá nhiều việc phát sinh ngoài dự tính của cô, Diệp Hàm Huyên quả thực có chút đau đầu. Cô nằm dài ra giường lắng nghe ca khúc "Tinh hải không"- dù đã phát hành ba tháng nay nhưng vẫn đứng đầu bảng xếp hạng âm nhạc, hơn nữa còn lập kỉ lục doanh thu khủng nhất trong lịch sử.
    Giọng hát trong veo như ngọc, thanh thuý như tiếng đá rơi vang vọng khắp căn phòng:
    "Rượu đâu còn vương trên bờ môi khô
    Nỗi nhớ anh gom góp thành tháng năm sinh mệnh của em
    Em đã từng nghĩ nếu nước mắt có thể chảy ngược lại khoé mi thì sao?
    Chuyện cũ đã qua của chúng ta có thể tái hiện lại lần nữa?
    Càn khôn xoay chuyển, vận mệnh liệu có thể đổi thay...
    Khung cảnh em mong nhớ từng giây từng chút tràn về,
    Chân thực tới mức em rất sợ, sợ đây chỉ là ảo ảnh do em quá nhớ anh,
    Biển xanh, sóng biếc mỉm cười nhìn em
    Nhìn vào mắt anh quá lâu, em đã bị quyến rũ
    Đêm nay là một đêm không trăng không sao
    Và không anh...
    Con đường phía trước xa xôi quá,
    Để em nắm tay anh đi nốt được không?
    Đêm nay là một đêm không trăng không sao,
    Và không anh...
    Em lại đem nỗi nhớ gửi vào bi thương đến anh...
    Nếu có thể em nguyện dùng sinh mệnh mình họa lại những tháng ngày tươi đẹp ấy...
    Em lại chợt nhận ra dù có hoạ đẹp đến đâu cũng không thể quay lại bên anh
    Tại sao trời đất không hiểu chúng ta?
    Hai đường thẳng giao nhau một lần rồi mãi xa
    Biệt li dễ dàng mà sao tương ngộ khó khăn quá
    Khó chờ được ngày tương phùng
    Hay để em tiếp tục chìm vào mộng ảo cuồng si..."
    Diệp Hàm Huyên ngẩn người hồi lâu, thông điệp mà Nhược Băng muốn biểu đạt tới mọi người thông qua bài hát này, sao cô có thể không hiểu chứ?
    Kia là một đoạn tình cảm trong quá khứ, được tái hiện qua hồi tưởng của cô gái. Cô gái đó và chàng trai yêu nhau, vì một lý do gì đó mà đã chia tay.
    Cô gái nhớ đến chàng trai, nhớ về tháng năm hạnh phúc đã qua với ước nguyện thời gian quay trở lại.
    Nhưng sai một lần, thành ra sai cả đời, họ đã mãi mãi đánh mất nhau...
    Chàng trai đâu rồi?
    Mà chỉ còn lại cô gái cô đơn một mình làm bạn với cơn say, với biển, với sóng.
    Hãy trân trọng những khoảng khắc ở hiện tại, đừng vướng bận quá khứ, cũng đừng để tâm tới tương lai!
    Chuyện tình của Nhược Băng với Mạc Tu Nghiêu cô đương nhiên rõ ràng, họ đều là người có tình những lại không đến được với nhau.
    Nếu thế thì cô càng phải trân trọng anh, đối xử tốt với anh hơn nữa mới được...
    Diệp Hàm Huyên vừa nằm vừa nghĩ, lơ mơ ngủ quên lúc nào không hay. Cô mơ hồ cảm thấy có thứ gì đó ấm áp ôm chặt lấy thân thể cô, chặt, rất chặt...
    "Anh...Anh sao lại ở đây? Mau biến sang giường anh!" Diệp Hàm Huyên chợt tỉnh giấc, mắt phượng lim dim mang theo tia tức giận vì bị người ta phá vỡ giấc ngủ.
    Kính Thiên Minh đã thay đồ từ khi nào, mặc một bộ pikachu màu vàng, trông đáng yêu vô cùng,
    " Vợ ơi, huhu chồng sợ sấm sét."
    Sấm sét?
    Sấm sét ở dưới cống rãnh chui ra à? Nãy giờ cô nghe nhạc có thấy cái quỷ gì đâu? Trán ai đó nổi từng trận gân xanh.
    Tên này không lẽ lại đến giờ phát khùng? Diệp Hàm Huyên đang định thẳng chân đá bay lão xuống đất thì một đạo tia chớp xé tan bầu trời, vài chục giây sau kéo theo tiếng sấm.
    "Đùngggg....."
    Cơ miệng của Diệp Hàm Huyên trước đã có dấu hiệu biến dạng, lúc này càng giật mạnh hơn. Cô tự vỗ mạnh vào đầu, không lẽ miệng cẩu của tên chồng ngốc nhà cô linh thiêng đến vậy? Hay là cô đang nằm mơ?
     
    Đang tải...


  2. Arch Elves

    Arch Elves Thành viên tích cực

    Tham gia:
    5/2/2019
    Bài viết:
    789
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    18
    Mật Tình - Tổng Tài Giả Ngốc Cấm Dụ Dỗ!
    Chương 72-2: Cả cơ thể em tôi đều đã vào!! 2
    "Vậy thì sao?" Diệp Hàm Huyên cố giữ bình tĩnh, mặt lạnh nói.
    Kính Thiên Minh bĩu môi, chẳng lẽ vợ yêu không hiểu ý anh? Trời mưa, sấm sét lớn, theo lý thường thì....
    Kính Thiên Minh dụi dụi đầu vào khuỷu tay cô, cái răng nanh nhỏ nhe ra, đẹp trai chết người!!!! Như chú cún con sủng nịnh chủ.
    "Ngoan, ngoan, mau lăn về chuồng của anh đi!" Diệp Hàm Huyên vươn tay ra xoa đầu anh.
    Mái tóc ngắn mà mềm như tơ, từng sợi tóc đùa nghịch trong lòng bàn tay khiến cơ thể cô mềm nhũn như cháo, nhưng vẫn không nhịn được mà buông lời ác ý trêu ghẹo anh.
    Đáy mắt Kính Thiên Minh lướt nhanh qua tia giảo hoạt, không những không thương tâm vì bị coi như một con cún, trái lại còn cầm lấy cái đuôi pikachu màu vàng ở sau lưng, vẫy vẫy, hỏi,
    "Chuồng với giường đều như nhau vợ nhỉ?"
    Diệp Hàm Huyên ho khù khụ khi thấy bộ dáng này của anh, không phải cô đen tối đâu, mà nó thực sự, thực sự rất là tình thú, giống kiểu nuôi pet rồi chà đạp ý....
    "Vợ....?"
    "Ừm...." Diệp Hàm Huyên gật đầu bậy, chỉ mong mau chóng đá hắn khỏi giường, cô còn muốn ngủ....
    Kính Thiên Minh cười như vớ phải vàng khiến cô có chút sợ, không lẽ là cô nói gì sai rồi sao? Quả nhiên....
    "Vợ, chúng ta cùng lăn giường nào!"
    Trước đây Diệp Hàm Huyên phi thường khinh bỉ những kẻ tự lấy đá đập chân mình, không ngờ cô cũng có ngày rơi vào cảnh này...
    "Vợ ngại sao?"
    "Anh ngậm miệng, lập tức biến sang giường anh!" Diệp Hàm Huyên trợn mắt nói to, cô đương nhiên sẽ không theo vết xe đổ "lăn giường"....
    Kính Thiên Minh gật đầu tỏ ý đã hiểu, vô sỉ nói, "Ngại gì chứ? Chỉ là nằm cùng một cái giường, chui chung một cái chăn thôi sao? Cả cơ thể vợ, chồng chẳng phải đều ra vào rồi sao?"
    Sắc mặt Diệp Hàm Huyên hết xanh rồi lại đen, hết đen rồi lại trắng, hết trắng lại chuyển sang hồng, tất nhiên cũng chỉ vì nghĩ đến cảnh xuân đêm đó, từ hồng hồng lại chuyển sang đỏ, một phần cũng là lửa giận bốc ngập đầu!
    Tên mất nết này, dù hắn có ngốc thật hay giả cũng không nên nói mấy lời không biết xẩu hổ như thế chứ?
    Nghĩ tới đây Diệp Hàm Huyên không thủ hạ lưu tình, một cướp đá bay Kính Thiên Minh xuống giường, xong trùm kín chăn.
    "Hic, hỏng xừ nó chim lớn rồi, vợ ác lắm...."
    "......" Diệp Hàm Huyên câm nín, im lặng là sáng suốt.
    "Chồng đau quá vợ ơi...."
    "......."
    "Vợ, chà đạp đoá hoa tươi đẹp của tổ quốc...."
    "........"
    "Vợ bạo lực gia đình! Kiện! Kiện! Có ai không?"
    "........."
    Kính Thiên Minh kêu gào trong tuyệt vọng, dù có nói gì vợ yêu cũng không đáp lấy một lời. Anh không cam tâm! Anh không tin không lên được giường của cô ấy....
    "Đêm khuya lạnh lẽo lắm ai ơi....
    Sấm giật chớp loé sao ngủ đây....?
    Vợ yêu cậy quyền đá chim nhỏ
    Bỏ lại mình tôi ôm chiếc gối buồn thiu....
    Hiuhiu....
    Hiuhiu..."
    Diệp Hàm Huyên cố gắng bịt chặt tai thật kĩ, để không nghe thấy thanh âm chết bầm ngoài kia....
     
  3. Arch Elves

    Arch Elves Thành viên tích cực

    Tham gia:
    5/2/2019
    Bài viết:
    789
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    18
    Mật Tình - Tổng Tài Giả Ngốc Cấm Dụ Dỗ!
    Chương 73: Tự dưng thấy nhột nhột...
    Kính Thiên dường như cố ý chọc cô phát điên, tiếp tục nghêu ngao hát,
    "Đêm khuya lạnh lẽo lắm ai ơi....
    Sấm giật chớp loé sao ngủ đây....?
    Vợ yêu cậy quyền đá chim nhỏ
    Bỏ lại mình tôi ôm chiếc gối buồn thiu....
    Hiuhiu....
    Hiuhiu...
    Đêm khuya lạnh lẽo lắm ai ơi....
    Sấm giật chớp loé sao ngủ đây....?
    Vợ yêu cậy quyền đá......"
    "Đá ông nội anh! Ngậm miệng!"
    Diệp Hàm Huyên sau cùng cũng phải chào thua, bật người dậy ném thẳng cái gối vào mặc Kính Thiên Minh.
    Kính Thiên Minh tỉnh bơ như không nói, "Anh tưởng em ngủ rồi!"
    "........." Ngủ? Trong cái tiếng hát man rợn của anh ta?
    "Mà chồng lại không thể ngủ được, hát giải sầu, vợ cứ ngủ trước..."
    "........." Giải sầu? Giải cái lông ý! Đây tuyệt đối là cố tình phá hư giấc ngủ của cô. Mà trời có dấu hiệu sắp mưa, xem sấm chớp khi nãy lớn vậy là biết rồi! Cô lại không đành lòng đuổi anh ta sang phòng khác lủi thủi một mình....
    "Còn mình anh nơi đây đơn côi...."
    Kính Thiên Minh còn đang định cao giọng ngân nga hát, thì Diệp Hàm Huyên lập tức cáu giận nói, "Muốn ngủ ở đâu thì ngủ! Ngậm miệng vào cho tôi!"
    Kính Thiên Minh đương nhiên là biết điều, trong lòng tràn đầy kinh hỉ: yeah, cách mạng đã thành công!
    Diệp Hàm Huyên nằm trong chăn mơ hồ nghe thấy tiếng sột soạt gì đó, đang tự hỏi tại sao tên kia không lên ngay lập tức, vén chăn ra thì nhìn thấy cảnh xuân phơi phới...
    Cô ngẩn người, dáng người của tên chồng ngốc, con mẹ nó cũng thật quá hoàn hảo đi! Tuy lần trước hai người từng phát sinh quan hệ nhưng cô cũng chưa được nhìn kĩ như lần này.
    -Tựa như những vị thần trong thần thoại Hy Lạp, cuồng dã mà yêu nghiệt, khiến cho người ta hận không thể lập tức đè y xuống mà ăn sạch..
    Kính Thiên Minh đắc ý nhìn ra tia kinh diễm trong đáy mắt vợ yêu, đấy là anh còn chưa cởi quần ra đâu đấy!
    Cả người Diệp Hàm Huyên khẽ run lên, cảm nhận rõ ràng bàn tay to lớn ấm áp đang từ phía sau ôm choàng lấy eo mình.
    " Anh, anh làm cái quái gì vậy?"
    Kính Thiên Minh tựa như rất bình thản, rất rất ngây thơ nói,
    "Trên sách viết vợ chồng ngủ với nhau thì cởi đồ mà. Chồng làm theo thôi! À chồng quên chưa cởi quần rồi....!"
    Vừa nói Kính Thiên Minh vừa cố tình phả hơi nóng sượt qua tai cô, cả thân thể lại cố áp chặt vào cô.
    Diệp Hàm Huyên cảm nhận được có thứ gì đó nóng nóng sau lưng, dù cách một lớp quần áo, cô vẫn có thể cảm nhận rõ ràng.
    "Nằm tránh xa ra! Còn cởi thêm thứ gì tôi cắt thứ ý!"
    Lời vừa nói, Diệp Hàm Huyên liền quấn hết chăn về phía mình, kín từ trên xuống dưới, không chừa lại cho ai đó một mảnh nào. Thích cởi trần, cởi truồng hả?
    Okay, bà đây chiều! Cứ nằm vậy đến sáng mai đi!
    Kính Thiên Minh dở khóc dở cười, xem ra khi nãy là anh tự luyến. Vợ yêu nào có chút gì gọi là thương hoa tiếc ngọc?
    Anh từ túi quần rút ra chiếc điện thoại di động, ấn ấn gì đó rồi lập tức quẳng xuống giường, mím môi chờ đợi.
    Chưa kịp để Diệp Hàm Huyên say giấc nồng, một loạt thanh âm "ào...ào....." kéo đến, hơn nữa còn có dấu hiệu ngày càng lớn.
    Mưa lớn đem theo hơi nước, dù cuộn tròn trong chiếc chăn ấm, Diệp Hàm Huyên vẫn không nhịn được mà thấy lạnh.
    "Hắt xì...."
    "Hắt xì...."
    Đôi khi Diệp Hàm Huyên lại nghe thấy thanh âm khe khẽ của ai đó, tên ngốc này, rõ ràng là đang kiềm chế, không muốn để cô biết đây! Lạnh thì không biết mở miệng ra nói với cô một câu sao?
    "Chăn rộng quá, một mình dùng không hết, anh đắp chung đi, không thừa...."
    Kính Thiên Minh cười trộm, xem ra kế bạch liên hoa giả vờ đáng thương của anh hết sức thành công đi! Vợ yêu thật đúng là ngoài lạnh trong nóng...
    "Không được làm bậy biết chưa?"
    "Ở nhà một mình rất buồn....Chồng chỉ muốn có bảo bảo chơi cùng...."
    Giọng anh lí nhí như muỗi kêu, một phần vì tiếng mưa ngoài kia, nếu Diệp Hàm Huyên khổng vểnh tai thì quả thực không thể nghe thấy.
    Diệp Hàm Huyên không đáp, nghĩ bụng, nếu như sinh một tiểu bảo bối khả ái- cũng không tệ đi?! Nhưng tên khốn này làm chuyện đó thực sự rất đau.....
    "Vợ...Người hôm nay đi cùng Dật ca, là ai thế..?" Kính Thiên Minh cuối cùng vẫn là nhịn không nổi, ôm một bụng dấm chua nói.
    "Ngủ đi! Anh ăn gì mà nói nhiều thế!!"
    "Hắn tặng hoa hồng vợ, chồng......ghen! Ai cho phép hắn chứ? Vợ kể cho chồng nghe về hắn đi!"
    Diệp Hàm Huyên ho khan khù khụ, suýt nữa sặc nước miếng mà chết. Cô biết nếu không an ổn tên ngốc này, đêm nay cô cũng đừng mong được giấc ngủ ngon.
    "Tên điên đó là bạn thời niên thiếu của Dật ca, hồi nhỏ hắn chuyên gia bắt nạt tôi. Anh biết tôi ghét nhất loại người gì không? Âm hiểm này, tâm đen này, cáo già giả nai tơ này, lừa đảo này....Ngoài mặt lúc nào cũng tỏ vẻ ngây thơ, thân sĩ, soái ca phong độ, tính tình lại vô cùng xấu...."
    Diệp Hàm Huyên đem cục tức bao năm qua trong lòng nói một tràng khiến Kính Thiên Minh lạnh cả sống lưng. Anh có phải hỏi sai rồi không?
    Không được! Kính Thiên Minh à? Mày phải bình tĩnh, vợ yêu đang chửi rủa cái thằng cha tên Sở thần kinh nào đó, không phải nói mày, hà cớ gì phải nhột?
     
  4. Arch Elves

    Arch Elves Thành viên tích cực

    Tham gia:
    5/2/2019
    Bài viết:
    789
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    18
    Mật