Có một người duy nhất sống sót trong một tai nạn đắm tàu và trôi dạt trên một hoang đảo nhỏ. Kiệt sức, nhưng cuối cùng anh đã gom được những mẩu gỗ trôi dạt và tạo cho mình một túp lều nhỏ để trú ẩn và cất giữ một vài đồ đạc còn sót lại. Ngày ngày anh nhìn về chân trời cầu mong được cứu thoát, nhưng dường như vô ích. Thế rồi một ngày, như thường lệ anh rời khỏi chòi để tìm thức ăn trong khi bếp lửa trong lều vẫn cháy. Khi anh trở về thì túp lều đã ngập trong lửa, khói cuộn bốc lên trời cao, Điều tồi tệ nhất đã xảy đến. Mọi thứ đều tiêu tan thành tro bụi. Anh chết lặng trong sự tuyệt vọng: "Sao mọi việc thế này lại xảy đến với tôi hả trời!". Thế nhưng, rạng sáng hôm sau anh bị đánh thức bởi âm thanh của một chiếc tàu đang tiến đến gần đảo. Người ta đã đến để cứu anh. "Làm sao các anh biết được tôi ở đây?" – Anh hỏi những người cứu mình. Họ trả lời: "Chúng tôi thấy tín hiệu khói của anh". Thật dễ dàng chán nản và thất vọng khi sự đời xảy đến ngoài ý muốn. Nhưng cho dù điều gì xảy ra đi chăng nữa, cách đón nhận của bạn, sẽ quyết định mức độ trầm trọng của sự việc, quyết định quan điểm và sự hạnh phúc của bạn. Một trong những bí mật vĩ đại của cuộc đời đó chính là hãy tìm thấy một "ánh sáng hy vọng" trong đám khói đen của sự rủi ro. Sưu tầm
Ðề: Niềm hi vọng Cám ơn chủ top, câu chuyện rất hay, m thích đọc những câu chuyện kiểu này lắm, ngắn gọn và xúc tích, đọc 1 câu chuyện là rút ra thêm 1 bài học!
Ðề: Niềm hi vọng Một trong những bí mật vĩ đại của cuộc đời đó chính là hãy tìm thấy một "ánh sáng hy vọng" trong đám khói đen của sự rủi ro. Như vậy là mình nên ra đi
Ðề: Niềm hi vọng Thật dễ dàng chán nản và thất vọng khi sự đời xảy đến ngoài ý muốn. Nhưng cho dù điều gì xảy ra đi chăng nữa, cách đón nhận của bạn, sẽ quyết định mức độ trầm trọng của sự việc, quyết định quan điểm và sự hạnh phúc của bạn. Anh ta thật là may mắn.
Ðề: Niềm hi vọng Nước mắt rơi chưa hẳn vì đau khổ Miệng mỉm cười chưa hẳn lòng đã vui Nước mắt rơi đôi khi vì hạnh phúc Miệng mỉm cười che đậy nỗi đau thương Miệng tôi cười ai biết lòng tôi khóc Mặt tôi vui ai biết tôi đang sầu Trời không lạnh sao lòng tôi buốt giá Phố đông người sao tôi thấy cô đơn?