Niềm tin vào cuộc sống

Thảo luận trong 'Học tập' bởi Ngô Phương Loan, 1/11/2004.

  1. Ngô Phương Loan

    Ngô Phương Loan Thành viên chính thức

    Tham gia:
    1/10/2004
    Bài viết:
    123
    Đã được thích:
    35
    Điểm thành tích:
    28
    Niềm tin vào cuộc sống


    Tôi không thể tin vào những lời bác sĩ nói, mồ hôi đẫm cả người. Bác sĩ nói với tôi rằng có thể chỉ giữ một trong hai người, tôi không thể trả lời. Quanh tôi yên lặng như tờ, tôi run. Bác sĩ cúi đầu chào vợ tôi và nói, "Tôi biết, để cứu được cả hai người thật khó. Tôi cần có nhiều thời gian để suy nghĩ và vợ anh phải có nghị lực. Anh có thể nói với vợ anh về tình trạng khó xử của chúng ta".

    Tôi đi vào phòng của vợ tôi và ngồi bên cạnh cô ấy. Vợ tôi có hơi thở nặng và hằn trên trán là sự đau đớn. "Có chuyện gì thế anh?", cô ấy khó thở nói. "Họ nói anh có thể lựa chọn giữa em và con chúng ta. Anh chọn cả em và con, không có gì thay đổi được", tôi khóc. "Cứu con đi, anh ạ. Và khi em ra đi, nhớ chăm sóc đứa bé và bốn đứa con gái ở nhà. Em đã hạnh phúc lắm rồi", vợ tôi bình tĩnh nói.

    Tôi cảm thấy sốc sau đó, chầm chậm ngoảnh mặt đi. Tôi đi đến nhà thờ rồi ngồi ở hàng ghế đầu và nhìn về cây thánh giá. Tôi thấy rõ mồn một hình ảnh ba vị thần may mắn. Tôi cúi đầu mà nước mắt rơi không dứt, "Thưa, con có thể tìm bác sĩ tốt nhất trên thế giới này để cứu vợ và con của con nhưng nếu con không có hồng ân của ngài, vợ con sẽ không thể tốt hơn được. Nhưng con tin rằng ngài thương con, ngài có thể lựa chọn để cứu cả hai người, con xin ngài".

    Tôi chảy nước mắt, vị cha xứ nhìn tôi và ôn tồn nói "Con hãy nghĩ đến những điều tốt đẹp nhất, hãy ở bên vợ của con để tạo niềm tin cho cả hai người. Hãy tin rằng cuộc sống này mọi điều đều tươi đẹp, đừng nghĩ đến viễn cảnh xa xôi. Hãy tin vào chính bản thân mình và những người thân xung quanh. Hãy biến mọi đau khổ là hạnh phúc...". Tai nạn quái ác đã làm vợ tôi mất sức, tôi cần có nghị lực để giúp vợ mình lấy lại bình tĩnh. Tôi lau khô nước mắt, và rời khỏi nhà thờ với niềm tin của chính mình.

    Khi tôi trở lại phòng, bác sĩ bảo rằng vợ tôi có triển vọng tốt. Tôi cười và nói với vợ mình, "Anh vừa mới làm điều tốt nhất mà anh có thể". Vài giờ sau, một người phục vụ đến và đánh thức tôi khi tôi đang ngủ gà ngủ gật. "Vợ anh đã ráng sức sinh và đã khỏe!", cô ấy phấn khởi thông báo. "Và một đứa trẻ", tôi hỏi một cách háo hức.

    "Đó là một thằng bé! Anh có thể vào phòng cho trẻ em vào ngày mai. Chúng tôi xin nói trước với anh rằng, cậu bé nằm trong lồng nuôi trẻ em sinh non".

    Tôi không thể nói một lời nào để diễn tả cảm xúc của mình. Nước mắt bắt đầu rơi xuống trên gò má tôi và nhiều hơn. Tôi quỳ gối xuống và cảm tạ một niềm tin hạnh phúc, một nghị lực sống mà vợ tôi, con tôi và tôi đang có để vượt qua.

    QUỐC DŨNG
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi Ngô Phương Loan
    Đang tải...


  2. THỦY NGUYÊN

    THỦY NGUYÊN Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    30/9/2004
    Bài viết:
    344
    Đã được thích:
    292
    Điểm thành tích:
    63
    Niềm tin và nghị lực luôn là những điều quan trọng của cuộc sống , nó giúp con người vượt qua nhiều khó khăn trở ngại để vươn lên trong cuộc sống .
    Nhữnng câu chuyện có ý nghĩa quá chị Loan ơi .... :D

    :wink:
     
  3. THUYBT77

    THUYBT77 Thành viên đạt chuẩn

    Tham gia:
    11/10/2004
    Bài viết:
    50
    Đã được thích:
    5
    Điểm thành tích:
    8
    Đúng niềm tin và nghị lực đã làm lên điều kỳ diệu nó giúp ta vượt qua tất cả những nỗi đau để đến với hạnh phúc .
    Nếu không có niềm tin và nghị lực thì nỗi đau sẽ nối tiếp nỗi đau , cuộc đời sẽ đi đến đâu nhỉ ??
    Bài học về niềm tin và nghị lực của chị Loan ý nghĩa quá .
    Cảm ơn chị thật nhiều . :lol:


    lâu lâu không vào diễn đàn thấy hay quá ! :p
     
  4. akebonobeya

    akebonobeya Thành viên đạt chuẩn

    Tham gia:
    2/11/2004
    Bài viết:
    75
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    8
    Đây, một bài học khác về niềm tin. Mình đã từng rất cảm động khi đọc truyện này, nên copy lại, hôm nay lại có dịp chia sẻ với mọi người.

    Giấc mơ

    Đó là một cuộc chạy đua tại địa phương - cuộc đua mà chúng tôi đã phải tập luyện gian khổ để được tham dự. Vết thương mới nhất ở chân của tôi vẫn chưa kịp lành. Thật sự tôi đã phải tự đấu tranh xem mình có nên tham gia cuộc đua không. Nhưng cuối cùng thì tôi cũng đang chuẩn bị tham dự vòng chạy 3,200m.

    "Chuẩn bị... sẵn sàng...". Tiếng súng lệnh vang lên và chúng tôi xuất phát. Những đứa con gái khác đều chạy trước tôi. Tôi nhận ra rằng mình đang cà nhắc một cách đáng xấu hổ ở đằng sau mọi người và càng ngày tôi càng bị tụt lại phía sau.
    Người chạy đầu tiên đã về đích trước tôi đến hai vòng chạy. "Hoan hô!" Đám đông hét lớn. Đó là tiếng hoan hô lớn nhất mà tôi từng nghe ở một cuộc đua.
    "Có lẽ mình nên bỏ cuộc," tôi thầm nghĩ khi đang cà nhắc từng bước.
    "Những người kia thật không muốn chờ cho đến khi mình chạy tới đích". Nhưng cuối cùng thì tôi cũng quyết định chạy tiếp. Hai vòng chạy cuối cùng tôi đã chạy trong đau đớn. Trong phút chốc, tôi quyết định không tham gia chạy vào năm tới. Vì dù cho cái chân đau của tôi có khỏi hay không, tôi cũng không thể thắng nổi cô bé đã thắng tôi đến hai lần.
    Khi tới đích, tôi nghe vang tiếng hoan hô - cũng lớn như lần trước khi cô bé kia tới đích. "Gì đây?" Tôi tự hỏi. Tôi quay lại nhìn và thấy bọn con trai đang chuẩn bị vào vòng chạy. "Đúng rồi, họ đang hoan hô mấy đứa con trai".
    Tôi liền chạy thẳng vào nhà tắm thì có một cô gái đâm sầm vào tôi. "Chao, bạn thật là dũng cảm!" cô gái nói với tôi.
    Tôi nghĩ thầm "Dũng cảm ư? Cô này chắc nhầm mình với ai rồi. Tôi thua mà!"
    "Nếu là tôi, tôi đã không thể chạy nổi hai dặm như bạn vừa làm. Tôi chắc mình sẽ bỏ cuộc ngay từ vòng đầu tiên. Chân bạn có sao không? Chúng tôi đã hoan hô cổ vũ bạn lúc nãy. Bạn có nghe không?", cô gái tiếp lời.
    Tôi không thể tin nổi. Một người lạ hoắc hoan hô tôi - không phải vì cô ấy muốn tôi thắng, mà vì cô ấy muốn tôi tiếp tục mà không bỏ cuộc. Tôi đã lấy lại được niềm hy vọng. Tôi quyết định sẽ tham gia kỳ thi đấu năm tới. Chính cô gái ấy đã trao lại cho tôi ước mơ của mình.
    Vào hôm đó tôi học được hai điều: Thứ nhất, một chút thân ái và tin tưởng vào người khác có thể làm thay đổi người đó rất nhiều. Thứ hai, sức mạnh và dũng khí không phải luôn được đo bằng những huy chương và chiến thắng. Chúng được đo bằng những thử thách mà chúng ta vượt qua được. Những người mạnh nhất không phải lúc nào cũng là những người thắng cuộc mà có khi là những người không bỏ cuộc khi họ đã thua.

    Ashley Hodges
     
    architect thích bài này.
  5. Mai Hoa

    Mai Hoa Thành viên chính thức

    Tham gia:
    14/10/2004
    Bài viết:
    232
    Đã được thích:
    30
    Điểm thành tích:
    28
     

Chia sẻ trang này