Tôi lấy chồng đã 4 năm nay rồi. Nhưng tôi chẳng phải làm dâu, vì hai vợ chồng tôi đang sống và làm việc trên thành phố, còn bố mẹ chồng tôi thì đang ở dưới quê. Chẳng sống cùng bố mẹ chồng, vì từ khi lấy chồng, những ngày tôi sống cùng bố mẹ chồng cũng không nhiều, mỗi năm vài lần vào các ngày lễ, ngày Tết. Nên tôi chẳng có khái niệm làm dâu. Nói như thế, nhưng không phải là tôi không bao giờ gặp phải những rắc rối, khó chịu do nhà chồng mang đến. Vì, tuy ít về quê, nhưng thi thoảng về tôi vẫn nghe thấy bố mẹ chồng tôi phàn nàn với ai đó rằng, tôi ít về thăm ông bà, lại ít lời nên chẳng chuyện trò với bố mẹ chồng nhiều, cũng chẳng sống tình cảm, nên chẳng điện thoại về quê hỏi thăm ông bà. Rồi chuyện bố mẹ chồng tôi, ông bà chẳng dám vày vò tôi, nhưng rất hay vày vò chồng tôi chuyện tiền nong, có lúc ông bà nói ý muốn mua cái này, cái kia, để chồng tôi lại phải mua biếu ông bà. Trong khi hoàn cảnh vợ chồng tôi cũng rất khó khăn… Nghe những lời phàn nàn, và những cách ứng xử của bố mẹ chồng, tôi cũng buồn lắm. Và tôi hay nghĩ rằng, ông bà không thông cảm, và không biết hiểu cho những khó khăn của vợ chồng tôi. Nghĩ thế, nên nhiều khi tôi thấy sợ, thấy ghét và coi thường bố mẹ chồng. Tôi đã từng chẳng muốn về nhà chồng, nên lần nào cũng thế, hễ định về quê chồng là hai vợ chồng tôi lại to tiếng với nhau. Nhưng đôi khi ngồi nghĩ lại, tôi lại thấy mình không phải. Nhất là những lúc chăm con mình, tôi lại nghĩ đến ngày xưa bố mẹ chồng tôi cũng phải chăm sóc chồng tôi như thế, rồi nuôi anh ăn học đến trưởng thành. Và bây giờ, anh ấy yêu tôi, sống với tôi. Là chỗ dựa cho mẹ con tôi cả về kinh tế và tinh thần. Bố mẹ anh thì đã già cả, năm nay đã ngoài 50 tuổi, nhưng vẫn ở nhà sống lủi thủi một mình. Rồi ngày nắng, ngày mưa vẫn vất vả với công việc đồng áng để tự nuôi bản thân mình, vì biết con cái chưa đủ kinh tế để phụng dưỡng. Nghĩ đến thế, tôi lại thấy mình là một cô con dâu chưa tốt, chưa làm tròn trách nhiệm của một người con. Nên nhiều lúc, tôi muốn điện thoại về nhà hỏi thăm ông bà, muốn chia sẻ với ông bà nhiều hơn, nhưng tôi lại chẳng thể nào làm nổi điều đơn giản và đáng làm ấy. Vì luôn cảm thấy có một khoảng cách giữa tôi và bố mẹ chồng, khoảng cách ấy không biết do tôi tạo ra hay nó đã có mặc định sẵn từ bao đời nay về chuyện nàng dâu với nhà chồng. Thế là, trước mặt bố mẹ chồng, tôi vẫn là một cô dâu hư, không bao giờ biết điện thoại về quê hỏi thăm ông bà! Nguồn: Phunutoday
Ðề: Nỗi lòng con dâu … “hư” Đúng là muôn đời nay vẫn thế thôi c ạ, e nghĩ thế này, mình lấy chồng và có chồng làm chỗ dựa tinh thần và vật chất, nhưng mẹ chồng mình lấy bố chồng mình, họ cũng như mình, cũng hạnh phúc bên nhau chứ báo hiếu đc cho các cụ là mấy đâu. Nên mới có câu "cái nợ đồng nần", con cái là cái nợ thôi. E cũng bị nói là sống khép kín, ít trò chuyện quan tâm đến bme chồng,nhưng họ làm sao giống mình đc, hiểu mih đc, vì dù sao cũng khác máu tanh lòng, vậy thì làm sao mà nói chuyện đc đây. E kệ, e sống với chồng với con e, e ko giả tạo nói nói cười cười với ng mc đã chưa bao giờ đối tốt với e. Cứ là chính mình đi c ạ. E phải ở chung nên còn khổ hơn c nhiều
Ðề: Nỗi lòng con dâu … “hư” Uhm mình thì không sống cùng bố mẹ chồng, nhưng sống cùng em chồng, nói chung cũng khó mà hòa hợp với mẹ chồng
Ðề: Nỗi lòng con dâu … “hư” Hiểu nỗi lòng của chj, 1 người ở vào hoàn cảnh như chị, nhưng lại còn pải sống cùng BMC, vẫn thương bố mẹ, nhưng k dám gặp, k dam nói chuyện, pải nói là thực sự sợ, cái cảnh mỗi khi về nhà, ước gì bố mẹ hiểu con 1 chút, thương con 1 chút, con sẽ biết ơn lắm lắm...
Ðề: Nỗi lòng con dâu … “hư” em ở cùng với mỗi mẹ chồng nhưng tính mẹ chồng em ko hay nói chuyện lắm nên nh khi khó mở lời và luôn có cảm giác xa lạ.. Mc em có lần nói coi em như con đẻ nhưng dường như những j bà làm vẫn chứng tỏ chỉ là phương diện mẹ chồng nàng dâu mà thôi
Ðề: Nỗi lòng con dâu … “hư” Ôi mẹ chồng nào mà chẳng nói thế, mẹ chồng nàng dâu luôn luôn phải giữ kẽ với nhau, mình làm dâu 4 năm rồi vẫn cứ phải ý tứ bạn ah
Ðề: Nỗi lòng con dâu … “hư” lúc nào cũng nói coi như con đẻ ......... nói hay lắm nhưng bênh con trai chằm chặp . ghét ơi là ghét !