"Gửi mẹ chồng của con! Từ ngày về làm dâu trong gia đình của mẹ cũng đã gần 2 năm, con người của con đã thay đổi rất nhiều. Cảm ơn mẹ vì con đã có những thay đổi đó. Trước khi lấy con trai mẹ, con vốn dĩ là người rất vui vẻ, luôn cười nói, sống hòa đồng với mọi người. Nhưng từ ngày con bước chân vào ngôi nhà của me, con người của con đã không còn như trước, con ít nói, ít cười và cảm thấy cô độc hơn rất nhiều. Trong ngôi nhà đó, con ở cùng chồng, mẹ chồng và cùng con gái của mẹ, đã có gia đình và 2 cháu nhỏ. Những bất đồng trong nhà xảy ra, và người sai luôn là con (theo quan điểm của mẹ và con mẹ), mẹ và con gái của mẹ lúc nào cũng đúng. Nếu như mẹ hiểu rằng sự phức tạp khi 3 gia đình ở cùng nhau nó như thế nào chắc mẹ không để tình trạng này xảy ra. Nhưng không, mẹ luôn luôn bắt gia đình con và gia đình chị ở cùng nhau, trong khi con cũng là con gái của bố mẹ con, những lần con về thăm nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay. Còn con gái của mẹ lại được ở cùng và được mẹ yêu thương, chăm sóc. Lâu dần, mối quan hệ trong nhà càng trở nên ngột ngạt, con muốn ra đi nhưng mẹ không cho, mẹ cũng không cho con gái và con rể đi. Làm sao mà như vậy được hả mẹ, con mệt mỏi lắm. Mỗi lần con về nhà con rất mệt, con chỉ muốn đặt mình xuống nghỉ một lát nhưng không được một câu hỏi han của mẹ, ngược lại với con gái mẹ, chỉ hơi mệt, hơi đau đầu thôi mẹ đã cuống cả lên, sốt sắng lấy thứ nọ thứ kia. Con cảm giác như con là người thừa trong ngôi nhà đó. Nếu như chồng con là một người đàn ông mạnh mẽ chắc con sẽ thấy được an ủi phần nào. Nhưng không, chồng con được mẹ bao bọc quá kỹ càng, đến giờ anh ấy không thể nào tự mình đứng lên, không có tính quyết đoán và mạnh mẽ. Lúc nào cũng “mẹ ơi”, làm gì cũng “sợ mẹ”, con chỉ cần nói những điều bức xúc ở gia đình với anh ấy mà nhắc đến mẹ thôi là anh ấy sẵn sàng nổi khùng với con ngay. Cho dù có những lúc anh cũng quan tâm con, cũng lo lắng cho con nhưng nó không sánh được. Nếu như con có động đến mẹ dù là một chút thôi, câu nói mà chồng con luôn nói với con “vì mẹ là mẹ nên mẹ có quyền”, mẹ thật hạnh phúc khi có người con hiếu thảo như vậy. Mỗi khi nhà con có việc gì, anh ấy luôn luôn phải xem xét thái độ của mẹ, xem mẹ có đồng ý không rồi mới dám làm. Mẹ con bị ốm, đi khám bệnh liên tục, ấy vậy mà anh ấy cũng sợ mẹ, không dám ở lại bên nhà cùng con và mẹ con, vẫn phải đi về nhà. Cái gia đình bé nhỏ của con và anh ấy ngày càng thiếu đi tình yêu thương, thiếu đi sự tôn trọng lẫn nhau, cũng vì sự ích kỷ của mẹ và con gái mẹ. Hàng ngày, mẹ bận rộn với cháu ngoại, mẹ chăm cháu ngoại lắm nhưng khi mệt mỏi hay đau ốm mẹ luôn bảo con vì sao? Vì mẹ sợ con gái mẹ lo lắng, mẹ cũng chẳng bắt con gái mẹ làm một việc gì khó khăn hay nặng nhọc. Mà những công việc đó luôn để phần con. Con cảm thấy tủi thân hơn nữa khi chồng con thường xuyên vắng nhà, con ở cùng mẹ, chị chồng và gia đình của chị ý. Con rất sợ mỗi khi tan giờ làm, vì con phải đi về nơi mà con cảm thấy bị lẻ loi nhất. Con không có lấy một người để tâm sự, không phải không có bạn, không có anh em mà bởi vì con không muốn mọi người trong gia đình con biết con đang phải sống như thế nào. Con chỉ giữ trong lòng con mà thôi. Ngày qua ngày, nụ cười của con không còn, thay vào đó mỗi đêm về con thấy mình cô đơn và thực sự lạc lõng trong ngôi nhà đó. Không phải con không đối xử tốt với mẹ, khi mẹ ốm con cũng đưa mẹ đi khám, con cũng mua thuốc cho mẹ. Những ngày sinh nhật mẹ, con luôn nhớ và mua tặng mẹ thứ gì đó, nó không lớn những cũng là tấm lòng của con. Con làm rất nhiều nhưng dù chỉ một điều không đúng ý mẹ, không đúng ý con gái mẹ là con thành người không tốt. Con thực sự không biết phải sống tiếp thế nào khi mà con không có lấy một chỗ dựa. Chồng con thì không khi nào đứng về phía con, mẹ lại luôn bênh vực con gái của mẹ. Con thực sự cảm thấy không có lối thoát. Con đã nghĩ đến việc 2 vợ chồng con chia tay, lý do là gì, thật nực cười nếu đó là vì mẹ chồng, vì ở nhà cùng nhà với chị chồng. Con phải làm sao? Sống tiếp và đợi chờ một ngày mẹ thay đổi sẽ cho 1 trong 2 gia đình ra ở riêng? Hay còn và gia đình của con sẽ mỗi người một nơi đây mẹ?" Nguồn: https://www.facebook.com/methongthai/photos/a.428901350488772.101321.157301050982138/773428402702730/?type=1&theater
Ðề: ở chung nhà chồng, tôi thành người lãnh cảm đọc xong mà lo ghê, e sắp ở cùng với mẹ chồng rùi................................
Ðề: ở chung nhà chồng, tôi thành người lãnh cảm em thấy nhiều trường hợp con dâu ở vs gia đình chồng, trước vui vẻ sau trở nên chai lì, mẹ em cũng thế, riết rồi em cũng sợ cảnh mc nàng dâu ở chung lắm! hic
Ðề: ở chung nhà chồng, tôi thành người lãnh cảm em sợ cái cảnh này lắm. Chồng thì nhu nhược còn mẹ chồng thì thờ ơ, bà ấy thêm khoản ghê gớm thì chắc k sống nổi luôn hic
Ðề: ở chung nhà chồng, tôi thành người lãnh cảm sống thì 2 bên phải lựa nhau thôi, trên đời này không có cái gì hoàn mỹ cả
Ðề: ở chung nhà chồng, tôi thành người lãnh cảm em cũng sợ, mẹ chồng lúc nào cũng cảm giác ko được tự nhiên, lúc nào cũng phải giữ ý. hjc
Ðề: ở chung nhà chồng, tôi thành người lãnh cảm Hiuhiu. Vấn đề muôn thuở. May mắn vào đc nhà thoải mái. Ko thì... Hức. Stress lun ạ
Ðề: ở chung nhà chồng, tôi thành người lãnh cảm em cũng giống chủ top, chỉ khác là có thêm bố chồng và thay gia đình chị chồng thì nhà em là gia đình em gái chồng. Em cũng đang từ một người vui vẻ, hay nói, hay cười trở nên lầm lì.....Cách tốt nhất là ra ở riêng thì chồng em lại không đồng ý....em đang không biết sẽ như thế nào nữa ạ.
Ðề: ở chung nhà chồng, tôi thành người lãnh cảm hu hu, nghe các mẹ nói thế này e lại càng nản hơn. chả lẽ lại ở vậy ( sao ngta ko nghĩ thoáng ra 1 chút để cho mình đỡ căng thẳng vậy trời
Ðề: ở chung nhà chồng, tôi thành người lãnh cảm cái mqh ko thể nào định nghĩa và muôn đời ko tránh khỏi này chỉ có phụ nữ mới là người thấm thía
Từ ngày về làm dâu trong gia đình của mẹ cũng đã gần 2 năm, con người của con đã thay đổi rất nhiều. Cảm ơn mẹ vì con đã có những thay đổi đó. Trước khi lấy con trai mẹ, con vốn dĩ là người rất vui vẻ, luôn cười nói, sống hòa đồng với mọi người. Nhưng từ ngày con bước chân vào ngôi nhà của me, con người của con đã không còn như trước, con ít nói, ít cười và cảm thấy cô độc hơn rất nhiều Sao giống tâm trạng mình thế
Ðề: ở chung nhà chồng, tôi thành người lãnh cảm mc mình ghê gớm có tiếng, trước khi mình về làm dâu đã được nghe tiếng của bà rồi. Nhưng lúc yêu chẳng nghĩ nhiều đến điều đó, may thay mình k sống cùng bà, bà nhiều lần bắt mình về quê sống cùng nhưng mình k chịu, vậy là bà nói với bố mẹ mình rằng con gái đi lấy chồng mà k theo nhà chồng, lúc nào cũng chỉ nghĩ cho mình. Đành chịu vì sống cùng chắc mình cũng k khác nhân vật trong chuyện mấy.
Ðề: ở chung nhà chồng, tôi thành người lãnh cảm mỗi nhà áp lực một kiểu, nhà em mẹ chồng thì lại rất quý em quý nhất trong 3 đứa con dâu nên 2 bà chị dâu mới không thích em . chả cần tình cảm của 2 bà kia , e lúc nào cũng tâm niệm rằng mẹ chồng mình thương và quý mình là tốt rồi còn người khác mặc kệ đời .
Ðề: ở chung nhà chồng, tôi thành người lãnh cảm khổ thân sao đời vẫn bất công với phụ nữ thế các mẹ nhỉ
Ðề: ở chung nhà chồng, tôi thành người lãnh cảm E cũng lấy chồng hơn 2 năm, k ở với nhà chồng nhưng rất hiểu tâm trang chị, mong chị vượt qua được o∩_∩o