Rủ thành lập Trường tiểu học Tô-Mô-Ê để giải cứu cho con của chúng ta (em nhờ Mod mấy

Thảo luận trong 'Trường lớp, học hành' bởi Tô-Mô-Ê, 7/5/2009.

  1. Tô-Mô-Ê

    Tô-Mô-Ê Thành viên sắp chính thức

    Tham gia:
    23/3/2009
    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    77
    Điểm thành tích:
    28
    Thưa các anh các chị, em và gia đình hiện sống ở Nhật, vì lí do ông bà nội ngoại cháu đã lớn tuổi nên trong năm nay bọn em phải quay trở về Hà Nội sống. Con em đã đi học bên này quen rồi, khi đọc các tin tức về tình hình giáo dục ở VN làm cho vợ chồng em hoảng quá. Vợ chồng em có mong muốn thành lập một ngôi trường tiểu học nho nhỏ mang tên Tô-Mô-Ê để trước hết là phục vụ cho con mình được học tập trong một môi trường gần giống với khi cháu con bên Nhật và có thể phục vụ được nhu cầu của nhiều gia đình ở HN.
    Ai đã từng đọc truyện Totochan chắc hẳn đều mơ ước có một ngôi trường mang tên Tô-Mô-Ê trong truyện. Ở các trường phổ thông của Nhật-đó chính là mô hình ngôi trương Tô-Mô-Ê miêu tả trong truyện Totochan, trẻ em được đối xử tôn trọng, được chăm sóc bằng cả trái tim, được học hành một cách thoải mái, được trang bị cho những thứ cần thiết để hòa nhập với thế giới hiện đại chứ không bị bắt phải tuân lệnh, bị bắt phải học thuộc bài và làm bài tập đầy đủ.
    Cả 2 vợ chồng em đều là giáo viên tiểu học bên này, có bằng sư phạm do đại học sư phạm 1 cấp và có một chút kinh phí nhưng không có kinh nghiệm chạy giấy tờ xin mở trường ở VN. Ai có mong muốn cùng hợp tác với vợ chông em và có vốn, có kinh nghiệm quản chạy giấy tờ ở VN xin hãy hợp tác cùng nhà em nhé.


    Em sẽ post vào đây các tập của cuốn truyện Tottochan - Cô bé bên cửa sổ
    để chia sẻ cùng các anh chị ạ. Hôm nay post tạm 2 chương nhé.

    :::Kuroyanagi, Tetsuko :::
    Tottochan - Cô bé bên cửa sổ
    Chương một - Nhà ga


    Họ rời con tàu Ôi-ma-chi tại ga Gi-y-u-gao-ka, và người mẹ nắm tay Tốt-tô-chan đi ra cổng soát vé. Tốt-tô-chan chưa đi tàu bao giờ nên em không muốn trả lại cái vé quý giá mà em đang nắm chặt trong tay.
    - Cháu giữ lại cái vé này được không? – Tốt-tô-chan hỏi người soát vé.
    Bác liền trả lời:
    - Không được đâu cháu ạ, - và thu lấy cái vé của em.
    Tốt-tô-chan liền chỉ vào cái hộp đựng đầy vé và hỏi:
    - Có đúng tất cả những cái vé này là của bác không?
    - Không đâu, đây là vé của nhà ga. – Bác trả lời, trong lúc vẫn luôn tay đón lấy vé của những người khách ra cổng.

    Tốt-tô-chan lại nhìn chiếc hộp một cách thèm muốn và nói tiếp:
    - Ôi thế nào lớn lên cháu cũng đi bán vé xe lửa thôi!
    Bác soát vé nhìn em kỹ hơn:
    - Thằng bé nhà bác cũng muốn làm việc ở nhà ga, các cháu sẽ cùng làm với nhau vậy!
    Tốt-tô-chan bước sang một bên và trìu mến nhìn bác soát vé. Người bác tròn mập mắt đeo kính vẻ mặt rất phúc hậu.
    Tốt-tô-chan đứng chống nạnh, suy nghĩ về cái điều bác soát vé vừa nói: “Hừm! Hừm cháu không phản đối chuyện cháu cùng làm việc với con trai bác đâu”, em nói:
    - Cháu sẽ nghĩ kỹ thêm về chyện này. Bây giờ cháu sẽ rất bận vì cháu đang trên đường đi đến trường mới.
    Em chạy đến với mẹ đang đứng đợi em và nói to:
    - Con sẽ làm một người bán vé, mẹ ạ.
    Bà mẹ không tỏ vẻ ngạc nhiên, bà nói:
    - Mẹ tưởng con sẽ trở thành một nhà tình báo cơ mà.
    Tốt-tô-chan nắm chặt tay mẹ bước đi. Em rất nhớ là cho tới ngày hôm qua, em vẫn còn có ý muốn trở thành một nhà tình báo. Nhưng thật vui xiết bao nếu được làm chủ một cái hộp đựng đầy vé!
    - À con nghĩ ra rồi, - một ý hay chợt thoáng hiện ra trong đầu em. Em nhìn mẹ và nói to. – Liệu con có thể vừa làm người bán vé vừa làm một nhà tình báo được không hả mẹ?
    Người mẹ không trả lời. Dưới chiếc mũ dạ có đính những bông hoa nhỏ, khuôn mặt đáng yêu của người mẹ trở nên đăm chiêu. Sự thật là bà đang rất lo. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu người ta không nhận Tốt-tô-chan vào trường mới? Bà nhìn Tốt-tô-chan đang tung tăng vừa đi vừa nói luôn mồm. Tốt-tô-chan không biết rằng mẹ đang rất lo lắng như vậy, nên khi bốn mắt gặp nhau, em nói một cách rất vui vẻ:
    - Con nghĩ khác rồi mẹ ạ. Con sẽ xin vào một ban nhạc nhỏ đi hát rong trên đường phố, quảng cáo cho những cửa hàng mới cơ!
    Giọng người mẹ đượm vẻ thất vọng khi bà nói:
    - Mau lên con! Kẻo lại muộn bây giờ. Chúng ta không được để thầy hiệu trưởng phải đợi. Đừng huyên thuyên nữa. Hãy nhìn xuống đường và bước đi cho cẩn thận.
    Đằng xa, phía trước họ, cổng một ngôi trường nhỏ cứ hiện rõ dần.

    :::Kuroyanagi, Tetsuko :::
    Tottochan - Cô bé bên cửa sổ
    Chương hai - Cô bé bên cửa sổ


    Lý do khiến bà mẹ lo lắng là mặc dù Tốt-tô-chan vừa mới đi học, em đã bị đuổi ra khỏi trường. Niềm yêu thích đã bị gạt bỏ ngay từ lớp một!
    Chuyện xảy ra cách đây mới một tuần. Cô chủ nhiệm lớp Tốt-tô-chan đã mời mẹ em đến. Cô đi thẳng vào vấn đề:
    - Con gái bà làm loạn cả lớp tôi. Tôi buộc phải đề nghị với bà chuyển em sang trường khác! – Cô giáo trẻ và xinh đẹp thở dài. – Thực sự tôi không còn cách nào khác!
    Người mẹ vô cùng sửng sốt. Bà phân vân tự hỏi, Tốt-tô-chan đã làm gì để đến nỗi loạn cả lớp lên?
    Cô giáo đưa tay lùa mái tóc cắt ngắn kiểu con trai, đôi mắt chớp chớp lia lịa vẻ lo lắng, và bắt đầu kể rõ:
    - Thưa bà, trước hết là chuyện em ấy cứ mở và đóng nắp bàn hàng trăm lần. Tôi có dặn là không em nào được mở và đóng nắp bàn trừ phi phải lấy ra hoặc cất đi một cái gì đó. Thế là con gái bà luôn tay lấy cái này ra, cất cái kia vào – lấy ra hoặc cất vào quyển vở, hộp bút chì, những cuốn sách giáo khoa và những thứ lặt vặt khác của em ấy. Ví dụ khi cả lớp viết bảng chữ cái, con bà mở nắp bàn lấy vở ra rồi đóng sầm lại. Tiếp đó em lại mở nắp bàn, thò đầu vào, lấy ra chiếc bút chì, rồi lại mau chóng đóng sầm nắp bàn lại, sau đó viết chữ “A”. Nếu em viết bẩn hay viết lỗi, em mở ngăn bàn, lấy cái tẩy ra đóng nắp bàn lại, tẩy chữ đó, rồi lại mở và đóng nắp bàn cất tẩy vào – tất cả các động tác diễn ra rất nhanh. Khi em viết xong chữ “A”, em đặt từng thứ một vào trong ngăn bàn. Em cất bút chì xong, đóng nắp bàn lại, liền đó lại mở nắp bàn để cất quyển vở vào. Khi viết đến chữ khác, em lại lặp lại từ đầu tất cả – trước tiên là quyển vở, rồi đến cái bút chì, đến cái tầy – mở và đóng nắp bàn với từng thứ một. Những động tác đó làm đầu óc tôi quay cuồng. Và tôi cũng không thể trách em được vì mỗi lần em mở hay đóng nắp bàn đều có lý do cả!
    Đôi hàng mi dài của cô giáo chớp chớp như thể cảnh tượng đó đang sống lại trong đầu cô.
    Một ý nghĩ lóe sáng trong đầu người mẹ: Tại sao Tốt-tô-chan lại mở và đóng nắp ngăn bàn nhiều lần như vậy? Bà nhớ lại Tôt-tô-chan tỏ ra rất xúc dộng trong buổi đầu sau khi ở trường về. Em nói: “Trường học thật tuyệt! Bàn học của con ở nhà thì có các ngăn kéo, nhưng bàn hoc ở trường lại có nắp nâng lên. Nó giống như một cái hộp, và mẹ có thể cất mọi thứ vào đó. Thật là thú vị!”
    Người mẹ hình dung cảnh con gái mình khoái chí hết mở, rồi lại đóng nắp chiếc bàn mới kia. Và người mẹ cũng không nghĩ rằng việc làm đó là nghịch ngợm. Dù sao thì Tốt-tô-chan cũng sẽ chấm dứt trò mở, đóng nắp bàn khi nó thấy không còn mới lạ nữa. Nhưng bà chỉ nói với cô giáo rằng:
    - Tôi sẽ nói với cháu về chuyện này.
    Cô giáo nói tiếp giọng to hơn:
    - Nếu chuyện chỉ có thế, tôi đã cho qua…
    Người mẹ hơi lùi lại khi cô giáo chồm về phía trước:
    - Khi đã chấm dứt trò cập kênh với chiếc nắp bàn em ấy lại đứng dậy. Đứng suốt cả buổi học.
    - Đứng dậy ư? Ở đâu? – người mẹ vô cùng ngạc nhiên hỏi.
    - Bên cửa sổ, - cô giáo trả lời vẻ bực dọc.
    - Tại sao cháu lại đứng bên cửa sổ ạ? – người mẹ hỏi một cách bối rối.
    - Để em ấy có thể gọi những người hát rong lại, - cô giáo gần như gào lên.
    Đại khái câu chuyện của cô giáo là thế này: Sau gần một giờ cập kênh với chiếc nắp bàn, Tốt-tô-chan rời chỗ ngồi đến bên cửa sổ nhìn ra đường phố. Sau đó, đúng vào lúc cô giáo hy vọng rằng, nghĩ đến trật tự, em ấy có thể trở về chỗ ngồi, thì Tốt-tô-chan bỗng gọi to đoàn hát rong ăn mặc lòe loẹt đang đi ngang qua. Phòng học ở ngay tầng trệt nhìn ra đường phố là niềm vui của Tốt-tô-chan và cũng là nỗi khổ của cô giáo. Chỉ có một hàng rào thấp ngăn cách, cho nên bất kể ai trong lớp cũng có thể nói chuyện dễ dàng với những người qua lại. Nghe Tốt-tô-chan gọi, những người hát rong đến ngay bên cửa sổ. Cô giáo kể tiếp: Thế là Tốt-tô-chan nói to với cả lớp “Họ đến rồi đấy!” và tất cả học sinh trong lớp ùa đến ngay bên cửa sổ, nói chuyện với những người hát rong.
    “Chơi bài gì đi!”, Tốt-tô-chan đề nghị. Và thế là đoàn hát rong, vốn thường đi qua trường lặng lẽ, đã dùng ngay các nhạc cụ như kèn cla-ri-nét, cồng, trống, đàn ba dây biểu diễn cho học sinh xem trong lúc cô giáo tội nghiệp chẳng biết làm gì ngoài việc kiên trì chờ đợi cho đến khi cuộc vui kết thúc.
    Cuối cùng, cuộc biểu diễn chấm dứt, đoàn hát rong ra đi, còn học sinh trở về chỗ của mình. Tất cả, chỉ trừ Tốt-tô-chan. Khi cô giáo hỏi: “Tại sao em còn đứng đó?” Tốt-tô-chan trả lời một cách nghiêm túc: “Thưa cô, có thể là ban nhạc khác sẽ đến. Và thật là tiếc nếu họ đến mà chúng em không được gặp”.
    - Bà có thể nhận thấy những sự việc này gây mất trật tự đến chừng nào rồi, có đúng không? – cô giáo xúc động nói.
    Bà mẹ tỏ vẻ đồng tình. Cô giáo lại tiếp tục kể, giọng gay gắt hơn:
    - Và sau đó, ngoài những chuyện tôi vừa kể trên…
    - Cháu nó còn làm những gì nữa ạ? – bà mẹ hỏi trong tâm trạng của người bị yếu thế.
    - Gì nữa ấy à?- cô giáo kêu lên. – Nếu tôi có thể kể hết được những việc mà em đã làm thì tôi không phải đề nghị bà cho cháu chuyển trường.
    Cô giáo trấn tĩnh lại, nhìn thẳng vào mặt bà mẹ và lại nói:
    - Hôm qua, Tốt-tô-chan lại tiếp tục đứng ở bên cửa sổ như thường lệ. Tôi tiếp tục giảng bài, nghĩ rằng em ấy lại đứng đợi những người hát rong thì bỗng nhiên tôi nghe thấy em ấy hỏi một người nào đó: “Bạn đang làm gì thế?”. Từ nơi tôi đứng, tôi chả nhìn thấy ai và tôi cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sau đó em lại hỏi: “Bạn đang làm gì thế” Em không nói chuyện với người đi trên đường mà với một ai đó ở trên cao kia. Tôi bắt đầu tò mò và có nghe tiếng trả lời nhưng không thấy gì. Trong lúc đó, vì con gái bà cứ liên tục hỏi “Bạn đang làm gì thế?” nên tôi không thể nào giảng bài được. Tôi đi đến bên cửa sổ để xem con bà đang nói chuyện với ai. Khi tôi ngoái đầu ra ngoài cửa sổ nhìn lên, tôi thấy một đôi chim nhạn đang làm tổ dưới mái hiên của nhà trường. Em đang nói chuyện với đôi chim nhạn! Bây giờ khi đã hiểu các em, tôi không cho rằng nói chuyện với chim nhạn là xấu đâu! Chỉ có điều tôi muốn nói là không nên hỏi chim nhạn đang làm gì khi còn ở trong lớp.
    Bà mẹ chưa kịp xin lỗi thì cô giáo đã nói tiếp:
    - Sau đó là tiết vẽ. Tôi yêu cầu các em vẽ lá cờ nước Nhật. Tất cả các em khác đều vẽ đúng, chỉ trừ con gái bà. Em không vẽ quốc kỳ mà lại vẽ lá cờ của hải quân, loại cờ có tua xung quanh như bà biết đấy. Theo tôi, vẽ như vậy cũng không có gì là sai. Nhưng ngay sau đó em vẽ những đường diềm ở xung quanh. Vẽ đường diêm! Bà biết không, nó giống như những đường diềm ở cờ thiếu nhi ấy mà. Có lẽ em đã nhìn thấy một chiếc cờ như thế ở một nơi nào đó. Trước khi tôi nhận ra em vẽ như thế nào, thì em đã vẽ đường tua vàng vượt ra khỏi trang giấy xuống mặt bàn. Bà biết không, em vẽ lá cờ gần hết cả trang giấy nên không còn đủ chỗ để vẽ đường diềm nữa. Thế là em cầm cái bút màu vàng vẽ hàng trăm nét quanh lá cờ, vượt cả ra ngoài trang giấy va khi em nhấc quyển vở lên, mặt bàn đã đầy những vệt vàng không thể nào lau sạch được. Cũng may là em chỉ vẽ những đường đó ở ba phía.
    - Cô nói, chỉ có ở ba phía, có nghĩa là thế nào? – bà mẹ lúng túng hỏi.
    Tuy đã thấm mệt, cô giáo vẫn ôn tồn giải thích:
    - Em ấy vẽ cán cờ ở phía bên trái nên đường diềm chỉ ở ba phía xung quanh thôi.
    Bà mẹ phần nào cảm thấy vợi đi nỗi lo lắng:
    - Tôi hiểu rồi, chỉ có ở ba phía…
    Nhưng phần lớn cán cờ lại cũng vượt ra ngoài trang giấy, và nó vẫn còn để nguyên dấu vết trên mặt bàn. – Sau đó cô giáo đứng dậy, lạnh lùng, nói to như nổ một loạt súng để từ biệt. – Không phải chỉ có tôi bực mình, mà ngay cả cô giáo phòng bên cũng rất khó chịu.
    Như vậy rõ ràng là bà mẹ phải làm một việc gì đây. Hành động của con gái bà như vậy là không hay đối với những học sinh khác. Bà sẽ phải đi tìm một trường học nào đó, nơi người ta có thể hiểu được cô con gái nhỏ bé của bà, và dạy cho nó biết cách sống hòa hợp với người khác.
    Nhà trường mà hai mẹ con bà đang trên đường đi tới đã được bà phát hiện ra sau khi dày công tìm kiếm.
    Bà mẹ không hề nói với Tốt-tô-chan rằng em đã bị đuổi học. Bà nhận thấy rằng Tốt-tô-chan không thể hiểu nổi những việc làm sai trái của em, và bà cũng không muốn con gái bà có những mặc cảm, nên bà quyết định không nói với
    Tốt-tô-chan về chuyện này cho đến khi nào em lớn lên. Trước sau, bà chỉ hỏi:
    - Con có thích đến trường mới học không? Mẹ nghe nói đây là một trường rất tốt.
    - Cũng thích mẹ ạ, - Tốt-tô-chan trả lời sau một thoáng suy nghĩ. – Nhưng…
    “ Lại còn những gì nữa đây”, bà mẹ lo lắng nghĩ. “Liệu con bà có nhận biết rằng nó đã bị đuổi học không?”
    Một lúc sau Tốt-tô-chan phấn khởi hỏi bà:
    - Nhưng những người hát rong cũng sẽ đến trường mới chứ mẹ?
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi Tô-Mô-Ê
    Đang tải...


  2. webmaster

    webmaster Stay hungry. Stay foolish

    Tham gia:
    16/12/2006
    Bài viết:
    13,308
    Đã được thích:
    36,150
    Điểm thành tích:
    6,063
    Một ý tưởng rất hay đấy. Mình rất ủng hộ vợ chồng bạn. Nếu khi nào bạn về VN thì hãy gọi cho mình nhé, chúng ta có thể tìm người phù hợp để giúp bạn tìm kiếm thủ tục để mở trường.

    Tuy nhiên ở VN thì không thể làm hoàn toàn giống như trường đó đâu. Bạn chỉ có thể thay đổi phương pháp dạy và học còn chương trình thì người ta không cho phép đâu.
     
    chuongaz thích bài này.
  3. Tô-Mô-Ê

    Tô-Mô-Ê Thành viên sắp chính thức

    Tham gia:
    23/3/2009
    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    77
    Điểm thành tích:
    28
    Cám ơn bác đã động viên và sự giúp đỡ sau này. Nhất định khi về HN em sẽ thỉnh giáo bác cách dạy con rồi ạ.
    Nếu người ta không cấp giấy tờ cho mở trường và chương trình dạy thì chắc vợ chồng em sẽ mở các lớp học nho nhỏ, phạm vi gia đình thôi vậy; khi nào thiên thời địa lợi nhân hòa mới xây dựng thành trường hẳn hoi vậy.
    Em post tiếp vào đây mấy nhận xét về cuốn sách Tottochan để các anh chị đọc nhé:

    --------------------------------------------------------------------------------

    Tôt-tô-chan cô bé bên cửa sổ là cuốn sách bán chạy nhất ở Nhật, của nữ diễn viên nổi tiếng T.V. Nổi tiếng được bổ nhiệm làm sứ giả thiện chí của UNICEF.

    Có điểm gì lạ ở một cuốn sách nhỏ, không dày ấy? Phải chăng nó đặc biệt ở nguốn gốc, ở nội dung chứa đựng bên trong, ở ý nghĩa tiềm ẩn đằng sau đó? Đã có rất nhiều nhận xét về cuốn sách này:
    “Tôt- Tô- Chan là bản cáo trạng thầm lặng về một nền giáo dục không có kết quả”. (NewYork Times)
    “Tôt-Tô- Chan lớn lên ở một đất nước bị chiên tranh tàn phá, phải chịu đựng nhiều khó khăn gian khổ. Với lối viết kể chuyện làm rung động trái tim người đọc, cuốn sách là một đóng góp cho hoà bình.”( Ma.Tarique Farooqui - Đại diện UNICEF tại Việt Nam).
    Cuốn sách được viết theo dòng hồi tưởng kỷ niệm của tác giả về ngôi trường Tô-mô-e và ông hiệu trưởng Sô-sa-ku Kô-ba-y-a-si, người có tình thương lớn lao đối với trẻ em và phương pháp giáo dục rất tích cực của ông. Với ông: Tất cả trẻ em bẩm sinh vốn tốt đẹp, và bản chất đó rất dễ bị môi trường xung quanh cùng những ảnh hưởng xấu của người lớn phá hoại. Mục đích của ông là khám phá “bản chất”của các em và phát triển nó, để giúp các em trở thành những con người với những phẩm chất riêng.
    Tác giả cuốn sách đã nói: Tôt-Tô-Chan, cô bé bên cửa sổ mới xuất bản được ba năm, nhưng trong thời gian đó đã xảy ra biết bao điều làm tôi ngạc nhiên và sung sướng. Khi tôi viết về người thầy hiệu trưởng kính mến của mình và những tháng năm không thể nào quên của tôi tại trường Tô-mô-e, chưa bao giờ tôi dám nghĩ rằng đây là cuốn sách bán chạy nhất. Bốn triệu rưỡi bản đã được bán trong năm đầu và hiện nay đã lên tới gần sáu triệu. Người ta nói với tôi rằng: “Đây là một kỷ lục trong lịch sử xuất bản ở Nhật Bản!”".
    Rất khó thâu tóm hết ý nghĩa và ấn tượng mà cuốn sách mang lại cho những ai đã đọc nó. Chỉ biết rằng với vẻ đẹp nhân văn của mỗi trang viết ấy, đã đánh thức tận tâm can những người yêu hoà bình, yêu chân lý tốt đẹp trong cuộc sống.
     
    thotit thích bài này.
  4. Tô-Mô-Ê

    Tô-Mô-Ê Thành viên sắp chính thức

    Tham gia:
    23/3/2009
    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    77
    Điểm thành tích:
    28
    Em xin update tình hình thực hiện í tưởng về ngôi trường Tomoe ạ. Tối qua em đã giải quyết được vấn đề giấy phép xây trường rồi. Do ông nội nhà em ngoại giao và người ta hứa hẹn sẽ giúp đến nơi đến chốn. Thế là coi như xong một việc nho nhỏ, có mấy người bạn cũng tư vấn cho em là hiện nay việc xin giấy phép mở trường là không quá khó khăn như xưa nưa, đặc biệt là các trường xây dựng ở khu ngoại ô ngoài thành phố lớn như các khu Lương Sơn, Mê Linh,... như các vùng em định xây trường.
    Công việc tiếp theo là nguồn vốn xây trường và các chi phí cho cơ sở vật chất. Hiện đất để xây trừong em có đủ kinh phí mua khoảng 1500m2. Tiền xây trường và các cơ sở vật chất khác thì ngoài khả năng của em. Tuy nhiên, việc xây trường và trang bị cơ sở vật chất, theo em nghĩ ta có thể lựa cơm gắp mắm, có nhiều ta xây tốt đẹp có vừa vừa ta xây trường vừa đủ chấp nhận được là tốt rôi, ta xây cho con ta học-con có chê cha mẹ nghèo bao giờ đâu? Em mong muốn tìm được người hợp tác có cùng tâm huyết để thảo luận mô hình trường và kế hoạch góp vốn xây dựng cơ sở vật chất ạ.
    Quan điểm của nhà em là không cần thiết phải xây dựng một ngôi trường hoành tráng, lộng lẫy ngay tức khắc vì ngôi trường Tomoe của chúng ta để cho con em nhà trung lưu có thể vào được ạ; các bác tầng lớp cao hơn thì có hệ thống trường Quốc tế rồi.
    Nước Nhật Bản thời hậu chiến còn khó khăn hơn VN ta hiện nay rất nhiều, trong truyện Tottochan ngôi trường Tomoe được miêu tả chỉ là một đoàn tàu cũ bỏ đi được ông hiệu trưởng dùng lại làm lớp học, ấy thế mà cô bé Tottochan cứ mê mệt với ngôi trường mới này. Làm giáo dục cần cái tâm và cái tài; nếu người giáo viên có 2 cái này rồi thì mọi khó khăn vật chất sẽ chẳng là cái gì to tát hết.

    :::Kuroyanagi, Tetsuko :::
    Tottochan - Cô bé bên cửa sổ
    Chương ba - Trường mới


    Đến trước cổng trường mới, Tôt-tô-chan dừng lại. Cổng trường cũ là những cột xi măng chắc chắn, có đề tên trường bằng chữ to. Còn cổng trường này chỉ gồm hai cột ngắn có cành lá chồi lên.
    - Chiếc cổng này sẽ còn lớn lên. - Tôt-tô-chan nói. – Có thể nó sẽ lớn cao hơn cả những cây cột mắc dây điện thoại.
    Rò ràng “hai cột cổng trường” là hai gốc cây còn rễ. Khi đến gần hơn Tôt-tô-chan phải ngoái đầu sang một bên để đọc tên trường vì cái biển đề tên trường bị gió thổi lệch đi.
    “Tô-mô-e Ga-ku-en”
    Khi Tôt-tô-chan sắp sửa hỏi mẹ “Tô-mô-e” có nghĩa là thế nào thì em thoáng nhận ra một cái gì đó đằng xa làm em cứ tưởng mình đang trong giấc mơ. Em ngồi thụp xuống, nhòm qua bụi cây để thấy cho rõ hơn, và em không thể tin vào mắt mình nữa.
    - Mẹ ơi, có đúng một con tàu kia không? Kia kìa, ở trong sân trường ấy!
    Để làm phòng học, nhà trường đã phải tận dụng sáu toa tàu bỏ không. Một trường học trên một con tàu! Điều này đối với Tôt-tô-chan giống như một giấc mơ thật? Cửa sổ của các toa tàu long lanh trong nắng mai. Nhưng đôi mắt của cô bé má hồng nhìn chúng qua bụi cây còn long lanh hơn thế nữa.

    - Con thích trường này

    Một lúc sau Tôt-tô-chan kêu lên sung sướng chạy về phía “trường học con tàu”. Em gọi mẹ:
    - Mẹ ơi! Mau lên! Chạy lên tàu đi, nó vẫn còn đang đứng yên đấy!
    Bà mẹ giật mình vội chạy theo con. Trước đây bà ở trơng đội bóng rổ nên chạy nhanh hơn và túm được áo Tôt-tô-chan khi em sắp sửa bước lên cửa.
    - Con chưa vào được đâu, - bà mẹ vừa nói vừa giữ em lại. - Các toa tàu này là những phòng học, con chưa được nhận vào trường. Nếu con muốn lên con tàu này thì con cần phải ngoan, lễ phép với thầy hiệu trưởng. Bây giờ hai mẹ con phải chuẩn bị đến gặp thầy đi, và nếu mọi chuyện tốt đẹp thì con sẽ được nhận vào học. Con có đồng ý không?
    Tôt-tô-chan vô cùng thất vọng vì không được lên ngay “con tàu”, nhưng em cũng hiểu rằng tốt hơn là phải nghe lời mẹ.
    - Vâng ạ, - em trả lời. Sau đó Tôt-tô-chan nói tiếp – Con rất thích trường này.
    Hình như mẹ muốn nói, vấn đề đâu phải là chuyện con thích hay không thích trường này, mà là thầy hiệu trưởng có thích con hay không kia. Bà không túm áo Tốt-tô-chan nữa. Bà cầm tay con và chuẩn bị bước vào văn phòng thầy hiệu trưởng.

    Tất cả các toa tàu đều yên lặng vì giờ học đầu tiên trong ngày đã bắt đầu. Bao quanh cái sân trường nhỏ bé có những thảm hoa rực rỡ những hoa đỏ và vàng, là một hàng cây thay cho cho một bức tường.
    Văn phòng của thầy hiệu trưởng không ở trên toa xe mà ở bên trên một bãi đất cao, hình bán nguyệt, có bảy bậc thang lát đá để bước lên.
    Tôt-tô-chan buông tay mẹ ra, rồi chạy lên các bậc. Bỗng em quay ngoắt lại làm bà suýt nữa xô vào em.
    - Chuyện gì thế hở con ? – Bà mẹ hỏi, sợ rằng Tôt-tô-chan có thể thay đổi ý kiến về trường này.
    Đứng ở bậc trên cùng cao hơn mẹ, Tôt-tô-chan nói nhỏ vẻ nghiêm trang:
    - Người mà mẹ với con sắp gặp nhất định phải là ông trưởng tàu, mẹ nhỉ?
    Người mẹ tính vốn kiên nhẫn nhưng đồng thời lại rất thích đù. Bà áp má Tôt-tô-chan vào má mình và hỏi:
    - Tại sao con lại nói vậy?
    Tôt-tô-chan chả lời:
    - Mẹ nói rằng ông ấy là thầy hiệu trưởng, nhưng nếu ông có con tàu này thì chắc hẳn ông phải là trưởng tàu chứ?
    Bà mẹ phải thừa nhận rằng việc trường này sử dụng những toa xe lửa cũ để làm phòng học là một điều khác thường. Nhưng bà không còn thời gian để giải thích nữa. Bà chỉ nói:
    - Sao con không hỏi thẳng ông ấy? Vả lại thế cha con thì sao? Cha con chơi đàn vĩ cầm lại có những mấy chiếc đàn, nhưng nhà mình có thành một cửa hàng vĩ cầm đâu?
    Không, nhà mình không phải là của hàng bán vĩ cầm - Tôt-tô-chan trả lời và cầm lấy tay mẹ.
     
  5. webmaster

    webmaster Stay hungry. Stay foolish

    Tham gia:
    16/12/2006
    Bài viết:
    13,308
    Đã được thích:
    36,150
    Điểm thành tích:
    6,063
    Hay quá. Chúc mừng nhé. Coi như vấn đề ban đầu là thành công rồi. Nếu xin được tự chủ về chương trình thì hay quá.
     
  6. Tô-Mô-Ê

    Tô-Mô-Ê Thành viên sắp chính thức

    Tham gia:
    23/3/2009
    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    77
    Điểm thành tích:
    28
    Cám ơn anh, coi như về thủ tục thì không đáng lo ngại lắm ạ. Vấn đề hiên nay vợ chồng em đang tìm kiếm là người hợp tác góp vốn xây cơ sở trường lớp và các trang thiết bị ạ.
    Về vấn đề tự chủ chương trình giảng dạy thì em nghĩ không quá khó, ta có thể cứ phải chấp nhận thông báo lên trên là dùng sách của nhà nước dạy, nhưng dạy cái gì và dạy như thế nào là do mình thôi. Kính mong anh chị nào cùng tâm huyết hãy cùng nhà em phát triển í tưởng này ạ. Em cám ơn nhiều.
     
    thotit thích bài này.
  7. nguyenthuyhoa

    nguyenthuyhoa Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    18/10/2008
    Bài viết:
    1,320
    Đã được thích:
    395
    Điểm thành tích:
    123
    Hãy ghi tên em vào danh sách những người tham gia dự án này. Có thể đến lúc thực hiện được thì con em cũng đã lớn và không còn đi học nữa nhưng nếu thành công thì rất rất nhiều bé sẽ được hưởng một pháp giáo dục rất lý tưởng. Nhà trường sẽ là một thiên đường và các bé là những thiên thần hạnh phúc.
    Nếu các anh chị tin tưởng, em sẽ dành hết tâm huyết có thể để dự án này thành công.
     
    MiuzTô-Mô-Ê thích.
  8. Tô-Mô-Ê

    Tô-Mô-Ê Thành viên sắp chính thức

    Tham gia:
    23/3/2009
    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    77
    Điểm thành tích:
    28
    Chị ơi vc em cảm động lắm khi đọc chia sẻ của chị. Em đã nhắn tin vào hòm tin của chị email liên lạc để trao đổi công việc về sau với chị rồi ạ. CHị nhớ email cho em nhé. Thanks chị nhiều lắm.
     
  9. Tô-Mô-Ê

    Tô-Mô-Ê Thành viên sắp chính thức

    Tham gia:
    23/3/2009
    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    77
    Điểm thành tích:
    28
    Em xin update tình hình thực thi dự án ngôi trường Tomoe này ạ. Em copy-paste dưới đây là các post em gửi trên WTT để thảo luận với các bác muốn tham gia đóng cổ phần ạ.

    Các anh chị ơi, vợ chồng em cảm động lắm khi đọc những chia sẻ của các anh chị về í tưởng ngôi trường Tomoe ạ. Cho đến giờ này, mặc dù có hàng vạn khó khăn trước mắt nhưng em khẳng định rằng ngôi trường trong mơ của các con sẽ thành hiện thực trong một tương lai gần. Vì em đã có đủ tiền mua đất, có đủ điều kiện xin giấy phép xây trường, và có đủ người cùng tâm huyết và làm giáo viên cho trường. Chỉ có điều chưa có kinh phí xây trường và mua sắm các cơ sở vật chất trang thiết bị mà thôi.
    Rất nhiều anh chị đã góp í với em là không nên xây trường quá xa trung tâm HN, chắc 15-20Km vẫn là quá xa, vì cho rằng các cháu tiểu học còn bé quá. Vâng, em hiểu điều này chứ ạ; nhưng thử hỏi nếu không xây ở nơi đó thì lấy tiền đâu mà mua đến 1500m2 đất trong nội thành? Rồi môi trường xung quanh không gần gũi tự nhiên, nhà máy, xe cộ đi lại,… nếu diện tích hẹp quá như các trường chất lượng cao hiện nay thì lấy đâu ra chỗ mà cho sân vận động, bể bơi, sân bong chuyền bong rổ, vườn thực nghiệm, phòng thể dục thể hình, phòng thí nghiệm, phòng nhạc cụ, phòng nấu ăn, … và quan trọng hơn nữa là gần các vùng đồng ruộng để các con có thể đi dạo chơi, học tập từ trải nghiệm thực tế như cô bé Tottochan trong mô hình trường Tomoe ?. Nếu phải xây ngôi trường theo mô hình này trong nội thành thì em tin rằng cả con nhà em cũng không đủ tiền xếp hàng vào học đâu ạ; trong khi đó mục đích của chúng ta là để cho các con thuộc lớp trung lưu cũng có thể theo học cơ mà!.
    Nếu phải đi school bus từ nội thành đến trường trong 20 phút thì có thấm thía gì đâu khi so với cô bé Tottochan phải tự đi tầu hỏa qua vài nhà ga mới đến ngôi trường Tomoe? Ở Nhật hiện nay cũng thế ạ, trẻ con cấp 1 thường tự đi bộ đến trường theo các nhóm thuộc vùng địa lí gần gũi có thủ lĩnh dẫn đầu là các cháu lớn tuổi nhất ạ. Tất nhiên không thể và cũng không nên bê nguyên văn mô hình của Nhật vào VN ta vì ở ta trẻ có thể lực yếu hơn, kém an toàn hơn. Nhưng em thấy các bố mẹ nhà mình chiều các con quá, nên các cháu ít đọc lập và ít có trải nghiệm thực tế. Xe bus của trường sẽ đưa đón học sinh thì còn lo gì nữa ạ? Buổi sáng không nhất thiết phải bắt đầu giờ học sớm như các trường công ạ, miễn sao các con thấy thoải mái nhất và học đượcnhiều nhất thôi ạ.
    Về mô hình xây dựng cụ thể ngôi trường này thì em sẽ liên lạc với tất cả các bác thật sự có thành ý đóng góp cổ phần sau ạ. Em kêu gọi các bác thật sự có tâm huyết trong giáo dục trẻ thơ và có thể đầu tư khoảng 500 triệu cùng góp sức với vợ chồng em ạ. Ngay sau khi đã có đủ cổ đông, chúng ta sẽ tiến hành họp bàn về mô hình xây dựng chi tiết ngôi trường và các cơ sở vật chất ạ. Chân thành cảm ơn các bác đã ủng hộ nhà em.
     
  10. Tô-Mô-Ê

    Tô-Mô-Ê Thành viên sắp chính thức

    Tham gia:
    23/3/2009
    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    77
    Điểm thành tích:
    28
    Em copy dưới đây là các chương trong truyện ngắn Tottochan để thấy có những chi tiết trong giáo dục trẻ em Nhật tính độc lập tự giác và giáo dục học sinh từ trải nghiệm thực tế mà các bố mẹ ở VN mình có mơ giữa ban ngày cũng ít thấy nhé.

    TETSUKO KUROYANAGI
    TỐT-TÔ-CHAN CÔ BÉ BÊN CỬA SỔ
    Tôt-tô-chan bắt đầu đi học

    Sau khi nghe thầy hiệu trưởng noí: "Bây giờ cháu là học sinh của trường naỳ", Tôt-tô-chan cảm thấy khó lòng đợi đến sáng mai. Trước đây chưa bao giờ em mong mau đến ngày hôm sau như vậy. Sáng sáng mẹ thường phải mỏi miệng mới kéo em rra được khỏi giường. Nhưng hôm đó em dậy sớm hơn mọi người, tự mặc quần aó, rồi đeo cặp sách lên lưng, ngồi đợi.
    Nhân vật dậy đúng giờ nhất trong nhà là Rôc-ky -con chó becgiê nó theo dõi hành vi hơi khác lạ của Tôt-tô-chan một cách nghi ngaị. Nhưng sau khi vươn vai, nó lại ngồi sát bên em, đợi chờ một điều gì đó sắp xảy ra.
    Mẹ em có rất nhiều việc phải làm. Bà vừa chuẩn bị bữa sáng cho Tôt-tô-chan vừa chuẩn bị cho em hộp cơm trưa trong đó có "những thứ lấy từ biển lên và những thứ có trên đất liền". Mẹ còn buộc vào cổ Tôt-tô-chan tấm thẻ lên tàu được bọc bằng ni-lông.
    - Hãy ngoan nghe con, -người cha tóc rối bù nói với em như vậy.
    - Tất nhiên ạ, -Tôt-tô-chan đi giaỳ, mở cửa, rồi quay lại cúi đầu lễ phép chào tạm biệt mọi người.
    Khi thấy Tôt-tô-chan bước đi, nước mắt cứ dâng đầy trên đôi mắt người mẹ. Thật khó lòng tin được rằng một cô bé hoạt bát, nhanh nhẹn đi học rất ngoan và phấn khởi như vậy lại vừa mới bị đuổi học. Bà mẹ tha thiết cầu mong sao cho lần này mọi chuyện sẽ được tốt lành.
    Nhưng liền sau đó bà bỗng giật mình khi thấy Tôt-tô-chan vừa tháo tấm thẻ lên tàu và đeo nó vào con Rôc-ky. "Ôi lạy chuá...", bà mẹ lo lắng suy nghĩ, nhưng bà quyết định không nói một câu naò, mà hãy cứ đợi xem chuyện gì sẽ xảy ra.
    Sau khi Tôt-tô-chan đeo tấm thẻ lên tàu vào cổ con Rôc-ky, em ngồi xuống và nói với nó:
    - Đằng ấy thấy không? Tấm thẻ này không hợp với đằng ấy chút naò!
    Tấm thẻ bị kéo lê trên mặt đất vì sợi dây buộc quá daì.
    - Đằng ấy hiểu không? Đây là thẻ của tớ, ứ phải của đằng ấy. Đằng ấy không thể lên tàu được đâu. Nhưng tớ sẽ hỏi thầy hiệu trưởng và bác soát vé xem họ có cho đằng ấy đến trường không nhé!
    Rôc-ky rất chú ý lắng nghe, hai tai giỏng lên. Nó ngáp dài sau khi liếm liếm vào tấm thẻ.
    - Con tàu lớp học không chạy đâu nên tớ thấy đằng ấy không cần phải có vé lên taù. Nhưng hôm nay đằng ấy phải ở nhà, chờ tớ về nhé.
    Rôc-ky thường đi theo Tôt-tô-chan đến tận cổng trường rồi sau đó mới quay về. Tất nhiên là hôm nay nó cũng mong được làm như vậy.
    Tôt-tô-chan tháo tấm thẻ đeo ở cổ con Rôc-ky ra rồi thận trọng đeo vào cổ mình. Một lần nữa em tạm biệt cha, mẹ.
    Sau đó Tôt-tô-chan chạy đi không thèm ngoaí đầu laị. Chiếc cặp sách đập bồm bộp vào lưng em. Con Rôc-ky vui vẻ chạy bên em.
    Con đường đến nhà ga cũng gần bằng con đường đến trường cũ, vì vậy Tôt-tô-chan đã gặp lại những con cún, những chú mèo và cả những bạn cùng lớp trước đây.
    Liệu mình có nên khoe tấm thẻ lên tàu với họ hay không nhỉ? Tôt-tô-chan đắn đo, nhưng em không muốn đến chậm nên em quyết định không khoe vào hôm đó, vội vã đến trường.
    Khi thấy Tôt-tô-chan rẽ phaỉ, về hướng nhà ga, chứ không rẽ trái như thường lệ, con Rôc-ky dừng lại và nhìn quanh một cach lo lắng. Đến cổng nhà ga rồi, Tôt-tô-chan chạy lại với con Rôc-ky đang đứng vẻ hoang mang.
    - Tớ không đến trường cũ nữa đâu, bây giờ tớ đến trường mới cơ.
    Tôt-tô-chan áp má mình vào mặt con Rôc-ky. Đôi tai nó có mùi hôi hôi, nhưng, như mọi ngày đối với em, đây lại là mùi quen thuộc dễ chiụ.
    - Bai bai- em nói và leo lên các bậc thềm dẫn vào nhà ga, sau khi giơ tấm thẻ lân tàu cho người soát vé xem. Con Rôc-ky gầm gừ khe khẽ và đứng nhìn mãi cho đến khi không còn thấy Tôt-tô-chan đâu nữa.

    TETSUKO KUROYANAGI
    TỐT-TÔ-CHAN CÔ BÉ BÊN CỬA SỔ
    Bài học ở trường Tô-mô-e
    Đến học ở trong toa xe tưởng đã là chuyện khác rồi, vậy mà cách sắp xếp chỗ ngồi ở đây cũng kỳ lạ nốt. Ở trường học khác sinh được bố trí ngồi một chỗ cố định. Nhưng ở đây các em được phép ngồi bất kỳ chỗ nào mà các em thích trong các buổi học.
    Sau một lúc suy nghĩ và nhìn quanh Tôt-tô-chan quyết định ngồi cạnh bạn gái đến sau em sáng nay vì bạn ấy mặc chiếc váy có thêu con thỏ tai daì.
    Tuy nhiên, điều kỳ lạ nhất ở trường này lại chính là các bài học.
    Thông thường ở các trường khác thời khóa biểu sắp xếp theo từng bộ môn, ví dụ, sau tiết tiếng Nhật là tiết toán... Nhưng ở trường này lại hoàn toàn khác. Trong giờ đầu cô giáo ghi toàn bộ các đề bài và những câu hỏi của các môn học trong ngày lên bảng. Sau đó, cô noí: "Bây giờ các em có thể bắt đầu bất kỳ môn nào mà các em thích".
    Như vậy là học sinh có thể bắt đầu bằng môn tiếng Nhật, môn toán hay bất kỳ một môn nào đó cũng được. Em nào thích văn thì có thể làm văn, em nào thích môn lý thì có thể thử nghiệm đun sôi một chất nào đó trong chiếc bình thót cổ trên chiếc đèn cồn, như vậy những tiếng nổ nhỏ rất có thể sẽ xảy ra trong bất kỳ phòng học naò.
    Phương pháp dạy học này giúp giáo viên theo dõi học sinh từ lớp thấp đến lớp cao - hiểu rõ hứng thú của từng em cũng như cách suy nghĩ và đặc điểm của mỗi em. Đây là một phương pháp lý tưởng giúp giáo viên thực sự hiểu học sinh của mình.
    Về phần học sinh, các em thường rất muốn được bắt đầu bằng môn học mà các em thích nhất. Và thực tế, các em có cả một ngày để xoay xở với các môn mà mình không thích, có nghĩa là ở chừng mực nào đó các em cũng đã tự giải quyết được các vấn đề naỳ. Việc học tập hầu như hoàn toàn chủ động và học sinh có thể gặp, trao đổi với giáo viên bất kể lúc nào khi cần. Giáo viên cũng có thể đến với học sinh, nếu muốn, và giải thích bất kỳ một vấn đề nào cho đến khi các em hiểu thật cặn kẽ. Sau đó học sinh được giao thêm bài tập làm ở nhà. Đây là phương pháp nghiên cứu theo đúng nghĩa của nó, và điều đó có nghĩa là không một học sinh nào ngồi lơ đãng trong lúc thầy nói và giải thích.
    Học sinh lớp một chưa đủ trình độ tự học một mình, song mặc dù vậ, các em vẫn được phép bắt đầu bằng bất kỳ môn học nào mà các em thích.
    Có em chép lại bảng chữ caí, một số em khác vẽ tranh, em thì đọc sách, lại có một số em tập thể dục mềm deỏ. Bạn gái ngồi cạnh Tôt-tô-chan đã biết hết các chữ cái và lần lượt ghi vào vở. Tất cả đều mới mẻ nên lúc đầu Tôt-tô-chan hơi lo lắng và không biết phải làm gì.
    Đúng lúc đó, một bạn trai ngồi phía sau em đứng dậy cầm quyển vở đi lên bảng để hỏi thầy một điều gì đó. Cô giáo ngồi bên chiếc bàn cạnh bảng đen , đang giải thích cho một học sinh khác. Tôt-tô-chan không nhìn quanh phòng học nữa, hai tay chống cằm, em dán mắt vào lưng bạn trai đang đi lên bảng. Bạn ấy kéo lê đôi chân và toàn thân lắc lư một cách đáng sợ. Lúc đầu Tôt-tô-chan tưởng bạn ấy cố tình làm như vậy, nhưng ngay sau đó em hiểu ra rằng bạn ấy không thể làm khác được.
    Tôt-tô-chan tiếp tục theo dõi khi người bạn kia về chỗ. Bốn mắt nhìn nhau. Bạn ấy mỉm cười, Tôt-tô-chan cũng vội vàng mỉm cười đáp laị. Khó khăn lắm cậu bé mới ngồi được vào chỗ của mình, Tôt-tôchan quay lại hoỉ:
    - Tại sao bạn lại đi như vậy?
    Bằng một giọng dịu dàng, cậu bé trả lời nhỏ nhẹ:
    - Mình bị bại liệt.
    - Bại liệt? - Tôt-tô-chan nhắc laị, vì từ xưa đến nay chưa bao giờ em nghe đến từ naỳ.
    - Đúng, bại liệt, -cậu bé thì thầm, -không phải chỉ có chân mình bị liệt mà cả tay mình nữa. -Bạn ấy giơ tay lên. Tôt-tô-chan nhìn vào cánh tay trái của bạn. Những ngón tay dài co quắp và gần như dính vào nhau.
    - Người ta không có cách nào để chữa cho bạn à? -Tôt-tô-chan hỏi vẻ lo lắng. Bạn ấy không trả lời, Tôt-tô-chan cảm thấy ngượng ngùng và lấy làm tiếc là đã hỏi bạn câu đó. Nhưng rồi cậu bé noí:
    - Tên mình là Y-a-su-a-ki Y-a-ma-mô-tô. Còn tên đằng ấy là gì?
    Tôt-tô-chan mừng rỡ khi nghe giọng nói vui vẻ của cậu bé rồi nó to:
    - Tên mình là Tôt-tô-chan.
    Thế là Y-a-su-a-ki Y-a-ma-mô-tô và Tôt-tô-chan đã làm quen với nhau.
    Mặt trời đốt nóng không khí trong toa. Ai đó đã mở cánh cửa sổ ra. Một làn gió xuân trong lành ùa vào trong xe hất tung mái tóc của đám trẻ.
    Buổi học đầu tiên của Tôt-tô-chan tại trường Tô-mô-e bắt đầu như vậy đó.

    TETSUKO KUROYANAGI
    TỐT-TÔ-CHAN CÔ BÉ BÊN CỬA SỔ
    Cuộc dạo chơi ở trường
    Sau bữa trưa, trước khi trở lại lớp học, nơi cô giáo đang đợi, Tôt-tô-chan cùng các bạn vui chơi trên sân trường.
    - Sáng nay các em rất chịu khó học tập, cô nói, - vậy chiều nay các em muốn làm gì nào?
    Tôt-tô-chan chưa kịp suy nghĩ là nên làm gì thì cả lớp đã đồng thanh:
    - Đi dạo ạ.
    - Đồng ý, - cô đáp lại, và tất cả bọn trẻ chạy lao ra ngoài.
    Tôt-tô-chan thường đi dạo cùng cha em và con Rốc-ky. Em rất hồi hộp vì chưa bao giờ nghe nói đến một cuộc đi bộ ở trường. Tuy nhiên vì em rất thích đi dạo nên em không thể đợi được.
    Mãi sau này em mới nhận ra rằng, nếu buổi sáng các em chịu khó hoàn thành tất cả các công việc do giáo viên ghi lên bảng, thì buổi chiều các em sẽ được đi dạo. Tất cả đều như vậy, dù là học sinh lớp một hay lớp sáu.
    Chín học sinh lớp một với cô chủ nhiệm đi giữa, cùng ra khỏi cổng và bắt đầu men theo con suối. Hai bên bờ suối là những rặng anh đào vừa nở hoa. Những cánh đồng hoa mù tạc vàng trải dài hút tầm mắt. Con suối từ lâu đã không còn nữa, thay vào đó là những tòa nhà và cửa hàng mọc lên kín cả khu vực. Ngày xưa hầu hết vùng Gi-y-u-gao-ka này là những cánh đồng.
    - Chúng ta sẽ đi đến đền Ku-hon-but-su, - cô bé mặc áo có thêu con thỏ nói. Tên cô bé đó là Sac-kô-chan.
    - Lần trước chúng em nhìn thấy một con rắn ở dưới áo, Sac-kô-chan nói. – Sân đền có mọtt cái giếng cổ, ở đó có lần một ngôi sao đã sa xuống, người ta kể như vậy.
    Vừa đi các em vừa ríu rít nói về những điều mà các em ưa thích. Bầu trời màu xanh rợp cánh bướm bay.
    Sau khi đi bộ mười phút, cô giáo dừng lại. Cô chỉ vào mấy bông hoa vàng và nói:
    - Các em hãy xem những bông hoa mù tạc này. Các em có biết tại sao hoa lại nở rộ rực rỡ như thế này không.
    Cô giải thích về phấn hoa đực và nhụy hoa cái trong lúc các em sà xuống hai bên đường xem hoa. Cô nói với các em biết ong bướm cũng đã giúp cho hoa thụ phấn như thế nào. Sự thực bướm và ong rất bận rộn với công việc này.
    Sau đó cô giáo lại tiếp tục đi, tất cả các em ngừng xem hoa và đứng dậy. Có bạn nào đó nói:
    - Trông chúng giống như những khẩu súng ngắn! Có đúng không nào?
    Tôt-tô-chan không nghĩ như vậy, nhưng cũng như các bạn khác, em tin rằng phấn hoa đực và nhụy hoa cái là rất quan trọng.
    Đi bộ thêm mười phút nữa, các em đến một công viên đầy cây xanh. Công viên này bao quanh đền Ku-hon-but-su. Vào đến sân đền, các em tỏa ra khắp nơi.
    - Bạn có muốn xem giếng sao sa không? - Sac-kô-chan hỏi và Tôt-tô-chan đồng ý, chạy theo ngay.
    Thành giếng trông như bằng đá, cao đến ngực các em; có nắp đậy bằng gỗ, các em mở nắp và nhìn xuống. Lòng giếng tối om, Tôt-tô-chan chỉ có thể nhìn thấy một vật tựa một tảng bê tông nhỏ hay một hòn đá, chẳng có gì giống ngôi sao lấp lánh như em tưởng tượng. Sau khi nhìn một hồi lâu, em hỏi;
    - Bạn đã nhìn thấy ngôi sao chưa?
    - Chẳng thấy gì cả! – Sac-kô-chan lắc đầu trả lời.
    Tôt-tô-chan không hiểu tại sao ngôi sao không tỏa sáng.
    - Có thể là nó đang ngủ, - em nói sau một lúc suy nghĩ.
    - Sao cũng ngủ à? - Sac-kô-chan hỏi, hai mắt trợn tròn.
    - Tớ nghĩ sao ngủ vào ban ngày và thức dậy vào ban đêm để chiếu sáng, - Tôt-tô-chan nói nhanh vì em không dám tin là mình nói đúng.
    - Sau đó các em tập hợp nhau lại và đi vòng quanh sân đền. Các em phá lên cười khi thấy hai bức tượng hở bụng của hai ông hộ pháp ở hai bên cổng đền. Các em sợ hãi nhìn bức tượng Phật đứng ở đại sảnh trong cảnh tranh tối tranh sáng. Các em ướm thử chân mình vào cái dấu chân to in trên đá mà người ta bảo là dấu chân của Ten-ga một con yêu tinh mũi dài. Các em đi bách bộ quanh ao và nói chuyện với những người đang bơi thuyền. Các em nhảy lò cò trên bãi đá cuội đen bóng loáng quanh các nấm mộ. Mọi thứ đều mới đối với Tôt-tô-chan, và em cứ kêu lên vẻ kinh ngạc trước mỗi điều em vừa phát hiện.
    - Đến giờ phải về rồi! – cô giáo nói, khi mặt trời bắt đầu lặn. Và các em đi về trường, theo con đường nằm giữa những cánh đồng hoa mù tạc và những cây anh đào.
    Trong lúc đi chơi các em không thể nhận ra rằng những cuộc đi dạo này, thời gian vui chơi rảnh rỗi của các em, trong thực tế lại là những bài học quý giá về khoa học, lịch sử và sinh học.
    Tôt-tô-chan bắt đầu làm quen với tất cả các bạn và em có cảm giác đã biết các bạn từ lâu.
    - Ngày mai chúng ta lại đi dạo nhé, - em nói với các bạn như vậy trên đường trở về.
    - Đồng ý, đồng ý, - các bạn vừa chạy nhảy vừa trả lời.
    Những con bướm vẫn rộn rịp bay đi làm việc và bầu trời đầy tiếng chim hót líu lo. Trống ngực Tôt-tô-chan đập rộn ràng vì vui sướng.
     
  11. mitnashop

    mitnashop Thành viên đạt chuẩn

    Tham gia:
    8/11/2006
    Bài viết:
    85
    Đã được thích:
    22
    Điểm thành tích:
    8
    Tớ cũng mê mệt câu chuyện này từ bé và cũng ước ao được học một ngôi trường như thế. Bé lớn nhà tớ năm nay vào lớp 1 rồi nên k hi vọng được học ở đó, chỉ còn bé thứ 2 mới 15 tháng. Xây dựng trường nhanh nhé để con tớ được học ở Tô-mô-ê :D.
    Ủng hộ nhà này nhiệt liệt !
     
  12. Tô-Mô-Ê

    Tô-Mô-Ê Thành viên sắp chính thức

    Tham gia:
    23/3/2009
    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    77
    Điểm thành tích:
    28
    Cám ơn chị nhiều ạ. Nếu Tomoe có thể khai giảng vào năm 2011 thì rất hân hạnh đón chào cu lớn nhà chị vào lớp 3 và dành chỗ cho cu bé vào lớp 1 ạ.
     
  13. dongxanhvanang

    dongxanhvanang Thành viên Hội Cún

    Tham gia:
    11/3/2009
    Bài viết:
    1,956
    Đã được thích:
    519
    Điểm thành tích:
    723
    Hay quá, em cũng ủng hộ nhiệt liệt. Nhưng em không có kinh nghiệm, cũng không làm trong ngành liên quan, nên không biết có đóng góp gì được cho dự án không ạ? Rất mong các bé có một môi trường học tập tốt đẹp để có thể phát triển tốt nhất. Nhưng mà các bác cũng nên chú ý tính các phương án lâu dài, vì hết tiểu học các bé lại phải tiếp tục học ở các trường Việt Nam khác, làm thế nào để dung hòa được, nếu không các con sẽ bị bỏ rơi giữa chừng, tội nghiệp lắm.
     
    Tô-Mô-Ê thích bài này.
  14. Tô-Mô-Ê

    Tô-Mô-Ê Thành viên sắp chính thức

    Tham gia:
    23/3/2009
    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    77
    Điểm thành tích:
    28
    Cám ơn các anh các chị trên Diễn đàn Làm Cha Mẹ và WebTreTho đã động viên chia sẻ những tâm huyết với dự án ngôi trường Tomoe của vợ chồng em. Em sẽ quay trở lại topic này để bàn tán tiếp với các bác sau tháng 10 năm 2009. Bác nào có mong muốn đóng góp cổ phần hoặc/và công sức vào dự án này xin mời email trực tiếp đến hòm thư của em là quanghoa@agr.ehime-u.ac.jp. Em sẽ trao đổi cụ thể về mô hình ngôi trường với các bác có khả năng góp sức thông qua email ạ. Em xin bổ sung thêm hai thông tin vào ngôi trường này là: 1, 1/3-1/2 học sinh của trường sẽ là các em có dị dạng/khiếm khuyết về mặt cấu tạo cơ thể nhưng có trí tuệ phát triển bình thường; 2, ngôi trường sẽ thuộc loại hình đa cấp 1-2-3 nhưng trước mắt chỉ tuyển học sinh cấp 1 (các lớp 1-5) và lớp 6; sau 4 năm thì các lớp cấp 3 mới hoạt động với nguồn tuyển sinh là các em đã học cấp 2 của trường. Sở dĩ như vậy để đảm bảo tính liên tục trong mô hình giáo dục của Tomoe. Về vị trí xây trường thì em chưa có quyết định cuối cùng, chỉ biết sẽ cố gắng hết sức để càng gần trung tâm Hà Nội và càng rộng càng tốt. Hẹn gặp lại các anh chị các bạn trong topic này sau tháng 10 năm 2009 ạ.
     
  15. puppy-puppy

    puppy-puppy Thành viên mới

    Tham gia:
    10/5/2009
    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    6
    Điểm thành tích:
    8
    Đề nghị mọi người hạ cánh khẩn cấp, không được bay trên mây nữa. Hãy nhìn vào thực tế để lên kế hoạch thành lập. Thực tế ở đây là:
    1. Đất: rất đắt
    2. Xây: OK, không vấn đề gì thiết kế kiểu Nhật (mà ra đúng chất) cũng tốt
    3. Giấy phép: cũng không phải là khó lắm (vì đã có chủ trương xã hội hóa giáo dục)
    4. Chương trình học: xây dựng rất khó. Muốn gì thì cũng phải theo CT của bộ (không chỉ là báo cáo đâu nhé) mà bản thân CT đó cũng rất nặng đối vơi các con. Nếu muốn kết hợp với CT Nhật thị độ nặng lại tăng lên hơn nữa. Những trường mà hiện nay có vẻ là có tiếng ở Hà nội đều dạy 2 CT: sáng dạy CT Bộ GD, chiều dạy CT của nước ngoài như vậy các con học mệt lắm, vô hình chung các con phải học gần như gấp đôi.

    Nói thế không phải là bàn lùi hay làm nản chí các anh chị hoặc là không làm được mà tôi chỉ muốn nhấn mạnh là cức kỳ khó khăn. Từ ý tưởng rất hay đến thực tế có thể thực hiện được đôi khi chỉ còn 10% thôi.

    Chúc mọi người may mắn!
     
  16. Cỏ bốn lá

    Cỏ bốn lá Thành viên tích cực

    Tham gia:
    15/8/2008
    Bài viết:
    535
    Đã được thích:
    94
    Điểm thành tích:
    28
    Mình cũng rất mê ngôi trường trong câu chuyện Tottôchan. Con mình mới 6 tháng tuổi và mình luôn mơ rằng sau này cháu sẽ được học ở một ngôi trường như vậy. Do đó, mình rất hoan nghênh ý tưởng của Bố Giáo dục. Tuy nhiên, cũng phải thừa nhận rằng bạn puppy nói rất đúng.
    Tiếc là mình không có nhiều xiền để tham gia dự án này. Nhưng mình sẽ thử kêu gọi bà chị mình xem, hy vọng góp được 1 phần công sức nho nhỏ để dự án thành công.
    Bố giáo dục đừng chùn bước nhé. Khó khăn còn nhiều trước mắt đấy. :rock:
     
  17. Me T va T

    Me T va T Thành viên tập sự

    Tham gia:
    16/5/2009
    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Bạn ơi, bạn có còn theo đuổi dự án xây dựng trường Tô mô e không? Tôi là mẹ của một cô bé 6 tuổi và một cậu bé 2 tuổi, lúc nào cũng mong mỏi con mình sẽ được giáo dục trong một môi trường có thầy hiệu trưởng biết lắng nghe một cô học trò nói suốt 4 tiếng đồng hồ.
    Tôi rất xúc động vì ý tưởng của bạn, cho dù lúc đầu sẽ khó khăn nhưng chắc chắn sẽ có nhiều người giúp bạn. Năm nay tôi 30 tuổi, suốt 16 năm qua kể từ khi đọc "Tottochan-cô bé bên cửa sổ" tôi đã mang theo cái tên này trong ước vọng của tôi về một nền giáo dục thực sự tôn trọng trẻ em. Hộp thư của tôi và nick chat của tôi đều mang tên Tottochan.
    Bạn hãy chia sẻ về công việc mở trường của bạn, ở góc độ công việc và hiểu biết của mình tôi sẵn sàng giúp đỡ bạn.
     
  18. ngaymuathu

    ngaymuathu Thành viên mới

    Tham gia:
    24/2/2009
    Bài viết:
    21
    Đã được thích:
    5
    Điểm thành tích:
    3
    Chúc ý tưởng của bạn sơm thành hiện thực,tôi rất mong sẽ cung hợp tác với bạn. Nếu bạn cũng muốn vậy PM cho tôi nhé
     
  19. Nhóc_yêu

    Nhóc_yêu Thành viên tích cực

    Tham gia:
    16/5/2009
    Bài viết:
    702
    Đã được thích:
    64
    Điểm thành tích:
    28
    Em cũng ủng hộ nhiệt liệt. Về kinh tế thì em chưa có điều kiện đóng góp, nhưng em có thể đóng góp ý tưởng và sau này khi trường đi vào hoạt động em xin 1 chân giáo viên ạ. Khi còn đi học ở Sing, em được tiếp xúc với 1 mô hình dạy học cho các bé từ mẫu giáo lớn đến tiểu học, từ lúc đấy em bừng bừng quyết tâm mở 1 trung tâm hoặc 1 trường học chất lượng cho các bé, nơi mà các bé đến ko phải để bị nhồi nhét kiến thức vào đầu mà là nơi để các bé tự tìm tòi khám phá, tự tiếp thu lấy kiến thức cho chính mình. Tiếc là sau khi về VN, vì khó khăn kinh tế, em chưa thực hiện được ý tưởng này. Hôm nay mới được đọc bài của Edufather (tên kêu thế :p) - em chưa đọc được bài anh trên WTT nhỉ :-? - nên cũng xin phép được là 1 trong những người ủng hộ :D
     
  20. MHuong

    MHuong Thành viên chính thức

    Tham gia:
    3/10/2008
    Bài viết:
    254
    Đã được thích:
    65
    Điểm thành tích:
    28
    Ủng hộ các bạn. Trước kia khi còn nhỏ đọc được quyển Tốt tô chan - Cô bé bên cửa sổ, mình cũng ao ước giá mà được học ở ngôi trường như vậy, với thầy hiệu trưởng tâm lý như thế. Nếu có thể làm được gì để dự án của bạn thành công, mình sẽ làm hết sức.
    Cảm ơn bạn vì ý tưởng đẹp và nỗ lực làm cho mong ước của nhiều người thành hiện thực!
     

Chia sẻ trang này