Sống chậm: Mời các anh chị cùng giới thiệu những câu chuyện mình tâm đắc

Thảo luận trong 'Thư giãn, giải trí' bởi Migoi, 19/6/2010.

  1. Migoi

    Migoi Thành viên tích cực

    Tham gia:
    15/6/2009
    Bài viết:
    670
    Đã được thích:
    209
    Điểm thành tích:
    83
    Mời các anh chị cùng giới thiệu các câu truyện hay để mọi người cùng đọc và thư giãn nhé :heart::heart::heart:
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi Migoi
    Đang tải...


  2. Migoi

    Migoi Thành viên tích cực

    Tham gia:
    15/6/2009
    Bài viết:
    670
    Đã được thích:
    209
    Điểm thành tích:
    83
    Một truyện ngắn rất hay đang được cộng đồng mạng chuyền link cho nhau. Truyện có tựa gốc là “Tree, Leaf and Wind” của một tác giả người Singapore, được các du học sinh Việt Nam bên Sing post lên web cho bạn bè cùng đọc.
    Truyện xoay quanh chuyện tình của ba nhân vật: Cây, Lá và Gió. Nhưng với ba câu hỏi: Vậy Lá rời Cây là vì Gió thổi Lá đi hay vì Cây không giữ Lá lại? Có bao giờ bạn rơi vào trường hợp của Cây, Lá hay Gió chưa? Nếu là Cây bạn sẽ làm gì, là Lá bạn sẽ làm gì và là Gió bạn sẽ làm gì?


    CÂY - LÁ - GIÓ

    Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã.

    CÂY
    Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây. Một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với năm cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngoại hình nổi bật. Cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.
    Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tối đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và… tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…
    Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắc khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ hai thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “cứ tự nhiên” trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ… và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng.
    Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người cãi nhau. Tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt bàng hoàng thật sự. Tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình.
    Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra. Tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết rằng tôi cũng đau như cô ấy vậy.
    Khi tôi chia tay người bạn gái thứ năm, toi đã hẹn hò với cô ấy. Sau khi đi chơi được vài ngày, tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói với cô ấy. Cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay với bạn gái và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.
    Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè lên ngực tôi. Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông và cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?
    Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó, nó nói “lá rời cây là vì gió cuốn lá đi hay là vì cây không giữ lá lại ???”


    Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên, tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – sự ganh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Nhưng sau đó hai tháng thì họ chia tay, tôi chưa khịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một nguời con gái khác.
    Tôi thích anh ấy và biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.
    Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh ấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thoại của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. Ba năm khó khăn cũng trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt ba năm.
    Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày cậu ấy đều thể hiện tình cảm với tôi, cậu như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cái cây mà nó dựa dẫm. Ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho cậu ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn… cho nên tôi đã quyết định rời cây… nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại…
    Lá lìa cành là vì gió thổi lá đi hay vì cây không giữ lá ở lại???

    GIÓ
    Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trưởng. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy. Khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô. Nhìn cô ấy đã trở thành sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.
    Một ngày cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy có gì đó trống vắng. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó, cảm giác khó chịu lắm. Bữa đó đội trưởng cũng không tới. Tôi tới lớp của hai người, đứng ở ngoài và nhìn thấy anh ấy đang la mắng cô. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi, cười rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi.
    “Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu.”
    “Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề mà bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây.”
    Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và những cuộc điện thoại của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phải là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng bốn tháng, tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nỗi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hy vọng, hy vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
    Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy “em đang làm gì vậy, sao em không nói gì hết vậy?” “Đầu em đau lắm.”, “Hả?” “Đầu em đau lắm.” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy. Khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng… Và từ hôm đó… chúng tôi là một đôi.
    (Vậy lá rời cây vì gió thổi lá đi hay vì cây đã không giữ lá lại?)

    --> Trích dẫn: Sưu tầm từ Internet


    [​IMG]

    BONUS:

    Warm0711: Lá rời cây không phải vì gió. Một cơn gió dù mạnh đến mấy cũng không thể làm một chiếc lá xanh rời cành được. Nhưng một chiếc lá vàng thì có thể rời cây bất cứ lúc nào, lá rời cây vì lá đã quá mệt mỏi rồi…

    Goliactiveplus: Cây yêu, nhưng Cây không dám đối diện với tình cảm của chính mình. Cây mang trong đầu suy nghĩ “cái gì của mình thì trước sau cũng là của mình” nhưng Cây quên mất rằng “để biến một thứ thành của mình, mình phải xứng đáng để sở hữu nó trước đã.” Có vẻ như Cây là một người dễ bị tổn thương. Cây không cho phép mình bị tổn thương và cũng không muốn Lá vì những tin đồn mà buồn bã. Thế nhưng cuối cùng Cây là người mất trắng, vì Cây nhu nhược, cứng đầu và vì Cây yêu Lá bằng một tình yêu ích kỷ.

    Magic_kiz: Lá ra đi là vì ba lý do: vì Cây không giữ, vì Gió cuốn và quan trọng hơn là vì Lá đã chọn cho mình một con đường khác, con đường không dựa dẫm vào Cây nữa, chấp nhận thay đổi và chấp nhận ra đi. Yêu là không bao giờ phải nói “rất tiếc”. Nhưng yêu mà không dám thể hiện ra ngoài lại càng là một điều đáng tiếc. Nếu là Cây, tôi sẽ không mất thời gian thử nghiệm tình yêu với những người con gái khác đâu. Làm thế chẳng hay ho gì. Còn nếu tôi là Lá, tôi sẽ tấn công Cây. Lá biết Cây có tình cảm với mình. Lá cũng rất yêu cây –> đủ tiêu chuẩn cho một Spider girl rồi còn gì, chỉ thiếu mỗi cái Dũng Cảm hoặc bị dư thừa cái Tự Ái thôi. Trong truyện, tôi thích nhất là Gió, dám yêu và dám cố gắng vì tình yêu của mình. Có điều tôi là con gái nên không dám mạnh dạn thế đâu.

    Koolcheng: Tôi trân trọng sự phấn đấu và cố gắng của Gío. Tình yêu là như thế, phải luôn cố gắng giành lấy người mình yêu thương. Cây đã rất khờ dại. Người anh cần là Lá, nhưng chính vì Lá quá gần gũi nên anh không nhận thấy được sự quan trọng của Lá cho đến khi mất đi Lá. Lá yếu mềm nên mọi con đường Lá chọn đều có thể thông cảm được. Tôi sẽ là Gió, nếu chiếc Lá kia tôi thực sự yêu và Cây không xứng đáng để giữ lấy Lá.

    Fiyen84: Cư xử của Lá cũng không phải là hay. Khoa học đã chứng minh rằng, người đàn ông sở dĩ quá chây lười là vì người phụ nữ rước tất cả trách nhiệm vào thân. Có lẽ vì Lá quá nhẫn nhục, quá cam chịu cho nên Cây mới… Cả Cây, Lá và Gió đều không hạnh phúc, vì họ chỉ đang theo đuổi những cái bóng và họ không đủ can đảm để thực hiện ước vọng thật sự của bản thân.

    Thuytien580: Em đã từng là Lá. Em chấp nhận yêu một người thứ ba, người theo đuổi em gần một năm. Em nghĩ rằng với tình cảm nồng nhiệt và sự chăm sóc chu đáo của anh, em sẽ yêu anh. Thế nhưng chuyện gì đến cũng phải đến. Không có tình yêu thực sự từ phía em, thế là chia tay. Dù không yêu anh, em cũng cảm thấy rất buồn. Chẳng ai vui, chẳng ai hạnh phúc…

    Hongngọc217: tôi nghĩ Lá rời Cây vì Cây không giữ Lá lại. Cho dù không có Gió, Lá cũng sẽ rời Cây. Tôi cũng đang là Lá, tôi đang cố gắng rời Cây… nhưng cũng không bay theo gió.

    Choco_apple: Tôi đã từng là Lá, nhưng hỏi tôi cảm động vì ai nhất, tôi sẽ nói tôi thương Cây! Vì sao? Vì Cây ích kỷ, và chính sự ích kỷ này đã mang đến cho Cây nhiều đau đớn nhất. Tôi không dùng luật nhân quả ở đây vì nó quá nặng nề. Thế nhưng rõ ràng Cây đã phải trả giá, trả giá cho cái tôi ảo tưởng của mình. Và rằng cái đau cuối cùng của Cây, khi Lá đi theo Gió, là cái đau của “tiếc nuối”, nỗi đau đó gấp ngàn lần nỗi đau “chờ đợi” của Lá hay nỗi đau “khoan dung” của Gió. Và hơn tất cả, tôi thương Cây vì Cây đã sống mà bỏ lại phía sau “mục đích”, thứ mà người ta rất cần để dựa dẫm vào nó, để mơ một hạnh phúc. Điều này thì cả Lá và Gió đều có. Lá và Gió biết mình yêu và nên trông đợi vào điều gì…

    Petit Riz: Rõ ràng Lá ra đi trong miễn cưỡng và có vẻ chỉ cần một câu “Em đừng đi!” của Cây thôi là Lá sẵn sàng dẹp Gió sang một bên để ở lại bên Cây liền. Vì sao ư? Vì người Lá yêu thật sự là Cây. Suy ra, vì Cây không giữ Lá lại nên Lá buộc phải ra đi, nếu không với Gió này thì cũng với một Gió khác. Điều làm tôi băn khoăn là liệu Cây có thật sự yêu Lá không, bởi vì cảm xúc đầu tiên khi thất tình là sự tự ái, chứ không phải nỗi buồn vì mất đi tình yêu???

    Myblueco: hic, thật khâm phục Lá vì Lá thật can đảm, nhưng phải thêm một tính từ nữa mới đủ, đó là mù quáng. Sao lại có thể giữ mãi tình cảm của mình với một người không biết quý trọng tình cảm của người khác… Cây không xứng đáng được như vậy đâu!

    LanRung: Tôi đã từng quá dựa dẫm vào một người… Chúng tôi đã là một đôi suốt 5 năm. Rồi một hôm tôi biết được rằng anh yêu nhưng không chắc có cần tôi ở bên cạnh anh hay không. Tôi không chịu nổi điều đó, tôi thấy mình thật vô nghĩa… Và khi tôi nói “chúng ta hãy sống mà không cần có nhau…”, anh đã không nói gì… Bạn nghĩ Lá thốt lên câu “Đầu em đau lắm” là khi nào? Tôi chắc chắn là sau khi Cây chỉ cười và chúc mừng Lá đã bắt đầu quen với một người con trai khác… Lá rời Cây vì Cây đã không giữ Lá lại. Nhưng nếu Lá đi cùng Gió, Lá có hạnh phúc chăng… vì một khi đã rời khỏi Cây, làm sao Lá giữ được màu xanh ??? Một ngày đẹp trời kia, khi Gió đến cuốn tôi đi, tôi nhất định sẽ thành Mây…sánh đôi cùng Gió. Những nỗi đau của Lá sẽ chỉ còn là của Lá mà thôi…
     
    Sửa lần cuối: 19/6/2010
  3. Migoi

    Migoi Thành viên tích cực

    Tham gia:
    15/6/2009
    Bài viết:
    670
    Đã được thích:
    209
    Điểm thành tích:
    83
    VẾT XƯỚC

    [​IMG]

    Lần đầu tiên Thân bị Hòa lôi vào giường, người Thân cứng đờ, da gà nổi khắp hai cánh tay. Phải đến hơn một phút sau, Thân mới bình tĩnh mà nhìn căn phòng sang trọng. Lúc đó hình ảnh cậu con trai nhỏ nheo nhóc ở nhà đang lên cơn sốt lại hiện lên. Tối hôm qua, Thơm - vợ anh - gọi bác sĩ trên xã đến khám, ông ta lấy những năm mươi ngàn đồng tiền khám, tiền thuốc là hai mươi lăm ngàn đồng… Vợ xót của, thương con, hai tay đưa tiền cho bác sĩ cứ run bần bật. Anh nhắm mắt cố gắng gạt hình ảnh đó ra khỏi đầu. Anh nhìn tấm ga giường trải màu trắng, bốn góc được thêu bốn chùm hoa hồng màu tím đậm. Một chiếc tivi to, hai cái loa cao quá nửa người. Góc phòng là một chiếc bàn trang điểm to, một tủ quần áo kéo dài gần hết chiều rộng của căn phòng. Chưa bao giờ Thân được ở trong căn phòng rộng, đẹp và thơm như vậy. Hòa đẩy Thân ngồi vào mép giường rồi khóa trái cửa. Hòa mở tủ, đặt một chiếc khăn tắm màu trắng lên giường. Hòa đi vào nhà tắm, tiếng nước từ vòi tắm hoa sen xối xả hắt ra ngoài… Hình như Thân vẫn chưa hết run, Thân ngồi yên chẳng khác nào một pho tượng. Anh đấu tranh tư tưởng… hình ảnh người vợ lam lũ và đàn con nheo nhóc cứ luẩn quẩn quanh đầu anh. Tuần trước về nhà, đứa con gái thứ hai bị bệnh, cứ ôm chân bố đòi ăn phở… anh đạp xe ra đầu làng mua một tô phở về nhà, vừa đổ phở từ chiếc túi ni lông ra cái tô thì cả ba đứa nhỏ xúm lại… Đứa con bệnh sợ chị và em trai ăn mất, liền gào lên “Em bệnh, phở là của em”. Thơm đành chia làm ba, đứa bệnh được phần nhiều… Con chị cả nói: “Ước gì mình bệnh để được ăn nhiều phở”. Thân nghĩ đến việc ước, con người ai mà chẳng có ước mơ, các con anh ước bệnh để được ăn phở, anh thì ước nhặt được tiền để mua một chiếc đồng hồ. Năm ngoái, thằng Thảng, con trai ông Dưỡng hàng xóm đi Hàn Quốc về, đeo một chiếc đồng hồ thật đẹp, mạ vàng sáng choang, chỉ cần nhìn chiếc đồng hồ Thân đã nghĩ chắc trong túi nó có nhiều tiền lắm… Đang suy nghĩ miên man thì Hòa gọi: “Thân ơi, đưa cho Hòa cái khăn tắm”. Thân giật mình, ôm chiếc khăn vào cửa buồng tắm. Hòa thò tay ra cầm chiếc khăn… Thân lại khúm núm về đúng chỗ vừa ngồi.

    Hòa đứng trước mặt Thân, anh cảm giác một mùi hương lạ xâm chiếm anh, nó làm cho anh cảm thấy như bị tung lên không trung rồi vỡ tan ra làm nhiều mảnh. Anh đổ vật ra giường chẳng khác nào một cây chuối bị một cơn bão lớn đốn ngã. Có lúc người anh cứ như thể vừa bị đẩy xuống vực sâu rồi lại bị ai đó nhấc lên ném tung vào vũ trụ bao la, mịt mùng, trống rỗng...

    Lúc anh tỉnh dậy, người anh bải hoải, mền oặt y như sợi bún. Trên cơ thể cường tráng của anh chẳng có chút vải nào, anh luống cuống kéo mền đắp lên tận cổ. Hòa đang ngủ thiêm thiếp bên cạnh, Thân nhìn ra ngoài cửa sổ, tấm rèm màu vàng đã chuyển thành màu nâu sẫm. Thân giật mình, bò dậy. Hòa đã tỉnh, giọng thì thào “gì mà vội thế ”. “Tôi… tôi phải về nhà, tối đến nơi rồi chị ạ…”. Hòa kéo tay Thân “Nằm nghỉ đi, chút nữa cho tiền đi xe ôm mà về, đạp xe hai, ba chục cây số đến đêm cũng chẳng về đến nhà”. “Nhưng mai còn bán rau”. “ Rau rác gì… mai nghỉ”.

    Hôm đó đến hơn 8 giờ tối Thân mới về đến nhà… Vừa đến cổng, Thơm chạy vội ra hỏi: “Sao về trễ vậy, xe đạp đâu rồi?”. “Để ở nhà người quen rồi”. “Người quen nào, mai lấy đâu ra xe mà đi bán rau?”. “Mai anh nhờ cậu đưa ra thành phố lấy xe… có việc nên anh về bằng xe ôm, mai nghỉ bán hàng một bữa cũng được”.

    ***​

    Đêm đó, Thân cứ nằm trằn trọc. Chị Hòa cho anh những năm trăm ngàn đồng, lại cho anh một trăm ngàn tiền đi xe ôm, mà anh chỉ trả có tám mươi ngàn mà thôi. Tính ra, nằm ở nhà Hòa ba tiếng đồng hồ mà đã có số tiền bằng cả tuần bán rau. Thực lòng, Thân nghĩ nhiều lắm, hóa ra mình lại bán mình rẻ mạt thế ư? Như vậy, mình khác nào bằng mấy thúng rau muống mùa đông… Càng nghĩ, hình ảnh chị Hòa lại hiện lên, một vẻ đẹp ăm ắp và một mùi hương đàn bà bủa vây anh, săn đuổi anh đến cùng. Những thúng rau muống, rau cần cộng mùi hương đàn bà và những đứa trẻ nhèo nhẽo thèm mùi thành phố cứ lẩn quất, ẩn hiện, trêu chọc anh một cách quái ác. Thân chìm vào giấc ngủ đem theo những đắng cay của số phận mình.

    Thân nhớ rõ ngày đầu tiên anh ra Hà Nội. Ban đầu, anh bán ở chợ đêm, đóng tiền chợ, chen nhau, mua rẻ để bán đắt, các bà bán rau mua tận gốc, bán tận ngọn, dùng đủ lý lẽ để dìm giá của người trồng rau, người bán buôn. Đi bán buôn phải đi từ hai giờ sáng, cho đến sáu rưỡi, bảy giờ là hết chợ. Đạp xe về đến nhà chừng 8 giờ, mất cả ngày mà chẳng lời lãi là bao. Anh quyết định đi bán rong, bán với giá “ngọn” có lãi hơn. Tuy nhiên, bán rong cũng có cái khổ, người mua không cố định, nâng lên đặt xuống đến trưa là hư hết rau.

    Một lần đi chợ, Thân vào một khu tập thể vào buổi sáng. Anh bỗng thấy một chợ cóc rất đông đúc, anh lân la tìm hiểu và dúi ít tiền cho mấy ông bà tổ dân phố được giao quản lý chợ cóc của khu tập thể. Vậy là anh mua được một chỗ để bán rau. Anh bán rẻ lại nói năng nhẹ nhàng, tươi tỉnh, chẳng mấy mà cũng đắt hàng.

    Anh có một người khách đặc biệt, thỉnh thoảng chị đi chợ cùng người giúp việc trẻ để chỉ dẫn cô bé mua đồ. Thỉnh thoảng anh thấy chị ngồi trong chiếc ôtô đen bóng, sang trọng. Dù là đi chợ, anh thấy chị vẫn mặc đẹp. Thân để ý, cứ mỗi lần chị đến mua rau là để lại một mùi hương quyến rũ. Dần dần mỗi khi gần tan chợ, chị lại đến mua rau. Có hôm còn năm bảy mớ, chị mua hết. Chị tự giớ thiệu tên là Hòa. Thân thấy chị Hòa đẹp nhưng chắc hơn tuổi mình nên gọi là chị. Chị thì gọi Thân bằng anh, xưng tôi… Một lần chị nói: “Anh Thân này, hôm nào mệt anh vào nhà tôi uống nước nhé”. “Vâng cảm ơn chị”…

    Có hôm trời nắng như đổ lửa, anh đứng từ sáng cho đến gần trưa, chai nước anh mang đi đã uống đến giọt cuối cùng mà mồ hôi vẫn tuôn ra như tắm. Thấy con bé giúp việc của chị Hòa đến, anh nghĩ là nó mua rau, nhưng không, nó nói: “Cô Hòa mời anh vào nhà uống nước cho đỡ mệt”. Anh đứng tần ngần một chút rồi tặc lưỡi… Anh đi theo con bé giúp việc, hai chân cứ díu vào nhau. Đó là một căn biệt thự khá kín đáo, đẹp một vẻ trầm tư… Thế là cái lạ chỉ có ở lần đầu tiên và dần dần anh biết mình mất gì và được gì. Có lần anh thấy tủi nhục quá, định chạy trốn, định đào tẩu… nhưng rồi lại đấu tranh tư tưởng, con anh đứa nào cũng còi xương, suy dinh dưỡng… Từ lần anh đến nhà Hòa, con anh được ăn phở, được uống sữa tươi… trông da dẻ chúng hồng hào hơn.

    ***​

    Mỗi lần làm Hòa thỏa mãn, Hòa thường đưa cho Thân năm trăm ngàn đồng, có khi còn đưa anh thêm một vài trăm ngàn, nói “cầm tiền, vợ con thích ăn gì thì mua, kẻo tội nghiệp mấy mẹ con ở nhà”. Thế là, hôm đó anh mua tới bốn tô phở cho bốn mẹ con (đấy là lần thứ ba anh mua phở), lại còn mua thêm một ký xoài, hai lốc sữa tươi nguyên chất. Thơm mừng lắm, chị nói: “Anh bán hàng giỏi thật, có duyên bán hàng ghê… Nhưng em xem ra có vẻ vất vả, anh ốm hẳn đi, ngày nào cũng đạp xe mấy chục cây số, em thấy không đành, hay là anh nghỉ làm đi, ở nhà trông con, em đi làm osin cho anh đỡ cực”. Thân nói: “Thôi em cứ để anh lo, anh đang để dành tiền mua cái xe máy Tàu đi cho đỡ vất vả”. “Mà em đi làm thì ai giữ con?”. “Anh chứ ai”. “Không được, anh đang đi làm quen rồi, cũng kiếm được… em cứ ở nhà trông con”. “Vậy thì anh cứ lo việc anh, em gửi một đứa cho ông bà nội, hai đứa cho ông bà ngoại là được, một tháng em về một lần…”. “Em nghĩ cho kỹ đi, anh sợ em vất vả…”. “Thôi, không bàn lùi để em nhờ người tìm việc trên phố”. Vừa nói Thơm vừa nhìn tay chồng: “Ôi! Anh mới mua đồng hồ đeo tay à”. “Không, có một người bạn cũ cho anh, hôm trước đi chợ rau anh gặp lại bạn cũ, bạn anh làm việc trên phố, thấy anh cứ hỏi giờ nên anh ấy cho, đồng hồ cũ ấy mà”. Thân tháo chiếc đồng hồ cho vợ xem, Thơm thích thú ngắm đến cả từng vết xước nhỏ trên chiếc quai da của đồng hồ rồi nói “Anh ơi, đồng hồ cũ nhưng vẫn đẹp quá, có khi còn đẹp hơn chiếc đồng hồ của thằng Thảng con ông Dưỡng ấy chứ”. Thực tình, Thân vừa bịa ra một câu chuyện, đó là chiếc đồng hồ Hòa cho anh, chị ấy nói rằng đó là chiếc đồng hồ của người chồng cũ, anh ta bỏ đi vì đã cũ nhưng chị tiếc nên để lại, anh dùng tạm, nếu không thích hôm nào chị mua tặng anh cái khác.

    ***​

    Thơm ra phố làm được mấy ngày, Thân thấy lòng thật trống vắng. Hôm Thơm đi, Thơm nói chưa biết địa chỉ thế nào, vì còn phải qua trung tâm môi giới việc làm, nhưng thế nào trong tháng Thơm cũng về xem bọn nhỏ thế nào, với lại sẽ báo cho Thân địa chỉ nhà chủ. Thân thương vợ quá, biết đâu, lại có tên chủ nhà nào ham của lạ, lợi dụng vợ mình thì sao! Nghĩ đến đó, Thân thấy lo lắng kinh khủng, Thân nghĩ lần này mà Thơm về, anh sẽ không cho vợ đi đâu cả.

    Thơm đã dần quen việc ở nhà chủ. Một ngày bà chủ nói: “Chiều nay tôi có khách từ hai giờ đến bốn rưỡi giờ chiều, giờ đó cô đi đâu thì đi, khoảng năm giờ thì về nấu cơm nhé”.

    Từ hôm ra Hà Nội, Thơm chưa đi đâu xa, hôm nay, bà chủ cho đi chơi, Thơm đự định đến trung tâm thương mại gần nhà chơi. Đó là tòa nhà cao đến hơn hai chục tầng. Thơm muốn lên tầng cao để nhìn khung cảnh thành phố.

    Say sưa đi chơi, mãi hơn năm giờ Thơm mới về đến nhà… Bà chủ mở cửa với dáng vẻ mệt mỏi… Thơm vào bếp nấu cơm xong rồi lên phòng bà chủ mời xuống ăn cơm thì thấy bà vẫn ngủ mê mệt. Thơm gọi: “Chị ơi, em nấu xong cơm canh rồi đấy ạ”. Vẫn không thấy bà chủ trả lời, Thơm đến gần chiếc bàn trang điểm ở đầu giường. Cô bàng hoàng khi nhìn thấy chiếc đồng hồ quen thuộc, hình như đó là chiếc đồng hồ mà Thơm đã được ngắm kỹ đến từng vết xước. Chiếc đồng hồ đặt trên một tờ giấy nhỏ, Thơm nhẹ nhàng mở ra đọc: “Chị Hòa, cảm ơn chị vì tất cả những gì chị dành cho tôi. Ngày mai, tôi sẽ rời khu chợ này, chắc sẽ không gặp chị nữa”. Ký tên: Thân.

    Nguồn trích: Truyện ngắn – DNSGCT
    Tác giả: Đoàn Thị Phương Nhung
     
    Sửa lần cuối: 19/6/2010
    BeeDory thích bài này.
  4. Migoi

    Migoi Thành viên tích cực

    Tham gia:
    15/6/2009
    Bài viết:
    670
    Đã được thích:
    209
    Điểm thành tích:
    83
    Ðề: Sống chậm: Mời các anh chị cùng giới thiệu những câu chuyện mình tâm đắc

    TIỂU NGẠ QUỶ BÊN CẦU NẠI HÀ​


    Cách đây rất lâu rồi tôi được một người bạn là người Hoa gửi cho tôi câu chuyện, khi đọc tôi như bị hớp hồn trong văn phong triết lý phật giáo cao siêu nhiều ý nghĩa, nhưng lại có gì đó rất gần gũi và dễ hiểu. Hôm nay lại vô tình thấy nó trên một trang web nên copy về chia sẻ cùng mọi người. Để hiểu hết về câu chuyện này thì tôi nghĩ chắc mình cũng chưa hiểu hết được, nên nếu có thể bạn nên dành khoảng 20 phút đọc và cùng suy ngẫm, có thể mỗi người sẽ ngộ ra một điều khác nhau...

    ---oOo---​

    Ai cũng nói hễ chết không còn vương vấn. Bao nhiêu chuyện đời vẫn kể đấy thôi. Không mất không hết. Không tử không sinh...
    Tôi là một ngạ quỷ.
    Tôi là một tiểu ngạ quỷ lắm chuyện ở dưới Âm ty, hầu hạ dưới quyền Ty chủ cõi Luân hồi.
    Chúng tôi được coi là loài ti tiện nhất thấp bé nhất trong cõi đất trời, chỉ sống trong địa ngục tăm tối, đời đời kiếp kiếp.
    Công việc của tôi là đi tuần bên cầu qua (sông Lú), một việc nhàn hạ, bởi ngoài những bóng hồn lẻ quỷ đói đôi khi đi qua, thì không có gì xảy ra, sẽ chẳng có gì xảy ra.
    Tôi thường đờ đẫn ngồi bên cầu Nại Hà, đờ đẫn nhìn những hồn phách cô đơn, lẻ loi bay qua.
    Ngày ngày, tháng tháng, năm năm, ngày nối ngày, năm lại năm.
    Một ngày, Ty chủ cõi Luân hồi gọi tôi tới, nói tôi đã trung thành canh giữ, bởi tôi đã đi tuần cầu Nại Hà suốt 300 năm, chưa hề xảy ra sai sót. Bởi vậy nên cho tôi làm sứ giả đi câu hồn, cho tôi cơ hội lên chốn nhân gian.
    Cõi người thật sự rất tươi đẹp, thứ gì cũng có, so với chốn địa ngục tối đen u ám này thật như một giấc mộng. Nhưng chỉ tiếc mỗi lần tôi đi lên cõi nhân gian đều là nửa đêm, mà đều là đi lấy hồn phách con người.
    Thời gian lâu dần, tôi biết loại người như tôi, à không, phải nói là loài quỷ như tôi, làm loài người sợ hãi đau khổ nhất, bởi hễ chúng tôi xuất hiện, có nghĩa là một cuộc đời người kết thúc.
    Tôi chỉ có thể cười đau khổ, bởi con người tin vào số mệnh, nhưng lại sợ hãi số mệnh, rồi căm ghét lây sang cả chúng tôi.
    Thời gian trôi thật nhanh, một trăm năm lại đã trôi qua. Ty chủ cõi Luân hồi nói với tôi, ngươi đã có 400 năm đạo hạnh rồi, chờ khi ngươi tu đủ 500 năm đạo hạnh, ngươi có thể lên cõi người để đầu thai, hoặc tiếp tục tu hành nơi địa ngục, rồi đi làm một thần tiên.
    Khi đó tôi rất vui mừng, vui tới mức cười lên, có lẽ là lần đầu tiên tôi cười. Bạch Vô Thường đại ca lúc đó trêu tôi, nói tôi cười còn xấu hơn quỷ.
    Tôi nghĩ: Tôi chính là quỷ đây, mà Bạch Vô Thường cười còn xấu hơn tôi, loài người mà nhìn thấy anh ta cười, hẳn quá nửa sợ chết giấc.
    Trong một trăm năm cuối cùng này, tôi tiếp tục cố gắng làm trọn mọi việc Ty chủ giao cho. Nhưng sao tôi thấy 100 năm sao dài hơn cả 400 năm trước đây? Tôi rất hy vọng nó trôi nhanh, để một ngày, tôi sẽ được đầu thai...
    Một ngày, tôi đi bên cầu Nại Hà, trong bóng tối mơ hồ tiếng khóc thút thít rất mảnh. Tôi bước tới xem, thì ra là một quỷ nữ đang khóc phía đó. Tôi hỏi vì sao cô đến đây, cô ta bảo, cô ta vô ý đã làm tắt mất ngọn đèn lồng soi sáng đường luân hồi chuyển kiếp rồi.
    Những lúc vui vẻ, tôi cũng thường hay giúp đỡ người khác (quỷ khác), lúc đó tôi đang vui vẻ, nên tôi bảo, tôi có thể dẫn cô quay về phủ Luân Hồi. Quỷ nữ gạt nước mắt, cười với tôi, nói: “Cảm ơn anh!”.
    Trong sát na đó, ngực tôi như bị cái gì đấm mạnh một cái, tim hỗn loạn...
    Tôi chưa bao giờ thấy một hồn quỷ cười đẹp như thế, tôi chỉ cảm thấy sao chân tôi mềm nhũn ra...
    Quay về phủ Luân Hồi, Ty chủ tra sổ ký lục của quỷ nữ, nói cô ta là vong chết oan, không được đầu thai chuyển kiếp, chỉ có thể vào giam trong Thành Chết Oan (Uổng Tử Thành) mà thôi.
    Cô ta khóc than, tôi phút chốc cũng thấy thương xót, hỏi Ty chủ liệu có cách gì cho cô ta đi đầu thai không? Ty chủ nổi trận lôi đình, mắng nhiếc tôi thậm tệ, mắng đến mức toàn thân tôi run lẩy bẩy, cô ta cũng sợ hãi không dám khóc nữa.
    Tôi cúi đầu nuốt giận dẫn quỷ nữ đến thành Uổng Tử, trên đường đi tôi không nói một lời.
    Đến thành Uổng Tử, tôi để cô ta đi vào, cô ta gật đầu, đi vào trong. Tôi nhìn theo cô ta đi khuất, lúc đó, cô ngoái lại, lại nói một câu: “Cảm ơn anh”. Bóng quỷ nữ tan ra trước cổng thành, chỉ còn lại tôi thẫn thờ đứng đấy.
    Ngày lại qua ngày, tôi thất kinh phát hiện ra tôi vẫn nhớ đến cô ta.
    Nên đôi khi tôi chạy tới thành Uổng Tử, lén nhìn cô.
    Tôi phát hiện cô ta thường vội vã chạy ra Lầu Nhớ Quê (Vọng Hương Đài) từ rất sớm, rồi ở đó đứng nhìn ra suốt một ngày, cuối cùng khóc lóc đi về. Tôi không hiểu vì sao, mỗi lần nhìn thấy cô ta khóc, tôi cũng rất muốn khóc...
    Mùa xuân đã lặng lẽ tàn, những bông liễu tan tác đã biến thành đầy trời tuyết bay. Khi chim nhạn trở về, chân trời những đám mây chiều tà sáng lên màu tuyệt diệu, xa như đôi mắt như nước chảy tiêu tan, gần như đã in vào sâu trong trái tim.
    Vô tình, có nỗi niềm cảm động mơ hồ dường như đang quấn quýt mãi trong lòng, chưa từng theo nhạn phương Nam bay về miền di cư. Tiết Thanh minh tảo mộ năm ấy, tôi đã tìm thấy mộ của cô ta.
    Một doi hoàng thổ, trước có cốc rượu, đĩa trái cây ba màu (tam sắc quả phẩm), hai người đang than khóc, một người lớn, một đứa trẻ con.
    Tôi thẫn thờ đứng nhìn hai người họ, một nỗi buồn và mất mát tôi chưa từng bao giờ cảm thấy đã đến quấn lấy tim tôi, tôi ở lại nơi đó rất lâu, đến tận nửa đêm.
    Uống một chén rượu nhân gian, rượu mạnh đắng cay, lòng tôi có dư vị không biết nên gọi là gì.
    Một lần, tôi vô tình hỏi Bạch Vô Thường đại ca, những người chết oan thì làm thế nào đầu thai được? Anh ta nói, cần có nhân quả. Tôi hỏi, nhân quả là gì?
    Anh bảo, nhân quả thực ra chính là sự trả giá, nếu có người gieo nhân ắt có người nhận quả, như có người tặng cơ may đầu thai thì người chết oan có thể trở lại cõi người. Anh còn nói, cơ hội đầu thai thì có quỷ nào ngu lắm cũng không bao giờ nhường.
    Ngày nối ngày trôi mãi mãi, Ty chủ cõi Luân hồi kêu tôi tới, bảo tôi biết năm trăm năm đã qua. Ngài hỏi tôi chọn gì. Tôi nói tôi rất muốn được đi đầu thai, Ty chủ hỏi tôi thích đầu thai đi xứ nào, tôi trả lời tôi mong được cô ấy đi đầu thai.
    Ty chủ trợn mắt nhìn tôi - sứ giả câu hồn, Bạch Vô Thường đại ca còn kinh hãi hơn, lưỡi anh rơi xuống đất.
    Ty chủ phán, nếu tôi từ bỏ 500 năm đạo hạnh, tôi sẽ lại trở thành một tiểu ngạ quỷ đi tuần quanh sông Nại Hà.
    Tôi đáp: “Con xin vâng!” Nói xong, tôi lặng lẽ đi ra, lúc này lòng tôi yên tĩnh, dường như chưa có gì xảy ra...
    Ngày cô ấy ra đi, tôi lén lút trông theo, cho đến lúc quỷ nữ uống bát canh Mãnh Bà lãng quên tất cả, rồi bước lên Đài hoá kiếp (Chuyển Luân Đài).
    Xa quá, tôi không thể nhìn thấy cô ấy nữa, tôi không kìm được bước từ chỗ nấp ra, ngóng tới phương đó. Mãnh Bà giật mình ngạc nhiên nhìn tôi, bà thở dài, rồi lại tiếp tục nấu món canh lãng quên...
    Tôi lại biến thành tiểu ngạ quỷ, tôi vẫn giữ nhiệm vụ đi tuần bên sông Nại Hà, tôi hàng ngày vẫn đi đến chân cầu Nại Hà, tôi đi ngóng.
    Tôi tin tưởng, rồi một ngày nào đó, khi cái chết đến, cô ấy sẽ quay trở lại qua đây...
    Một vết nước mắt lăn qua giấc mơ.
    Ngày lại nối ngày lại một ngày qua.
    Tôi ở bên chân cầu ngóng đợi ngày lại ngày.
    Ngày trôi nhiều quá tôi không nhớ đã trôi bao ngày.
    Ty chủ cõi Luân hồi kêu tôi tới, nói, tôi đã canh gác đủ 500 năm rồi, giờ tôi có thể tự quyết định con đường sau này.
    Ty chủ vừa dứt lời, tôi đã bàng hoàng, lại đã 500 năm rồi ư, suốt 500 năm nay tôi luôn đợi ở chân cầu cõi Chết nơi âm ty này, nhưng vì sao tôi không thấy cô ấy quay về đây...
    Ty chủ nhìn thấy tôi thần trí hoảng hốt mơ hồ, chỉ thở dài. Trong cơn mê man tôi lại bước chân ra đến bên chân cầu Nại Hà. Ở cây cầu cõi Chết này, tôi đã ngồi một nghìn năm nay.
    Ở bên cây cầu này, tôi đã chờ đợi suốt 500 năm nay. Năm trăm năm một cuộc bể dâu, ngay cả đá cũng lên xanh rêu. Nhưng tôi thì không thấy cô ấy quay lại...
    Sau này, Bạch Vô Thường nói cho tôi hay rằng, mỗi hồn lên trần gian đầu thai, có trời mới biết cô ấy đã đầu thai thành ai, là nam hay là nữ.
    Phút chốc tôi thấy mình rất ngu ngốc, quá ngốc. Nhưng vì sao lại có sự xếp đặt đó. Và trong khoảnh khắc đó mắt tôi duềnh lên những lệ...
    Trong sâu thẳm đêm tối, một con quỷ khóc than.
    Giờ đây tôi không biết mình còn chờ đợi gì nữa, quá khứ đã trở thành quá khứ, y như vết nước mắt lăn trong giấc mơ đêm qua, sáng nay tỉnh dậy nào biết tìm nơi đâu.
    Những nỗi niềm trong mộng, mơ màng như tiếng trống vỗ xa xôi, kinh hoảng như thế giới sụp đổ. Khi tỉnh mộng chợt chỉ còn sót lại những mảnh vỡ không thể nào ghép vừa nhau, như những chữ nghĩa viển vông, khó lòng nói được.
    Nhưng những lời thì thầm còn lấp ló đâu trong trí óc thì như mảnh sáng chớp điện, xé toạc màn đêm vĩnh hằng trong tâm trí. Không biết mộng thấy gì, cũng không mong đuổi theo phù vân trong mơ. Tôi biết, nếu không đau lòng, sẽ không phải rơi nước mắt.
    Lướt phím tơ khẽ ngâm, hát gì khúc bi ai, trong cõi hồng trần đã quá nhiều chuyện bi thương.
    Buồn tay giở bút mực, khó viết nổi câu cười, những hoan lạc vui vầy thế gian nào ai biết?
    Và tôi như bông hoa dại trong gió sương, tôi biết vì ai mà nở.
    Lại như ngọn cỏ dại cô đơn giữa hoang vu, tôi biết xanh vì ai?
    Tôi một lần nữa vứt bỏ cơ hội được đầu thai, tôi sợ phải gặp lại chốn vạn dặm bụi trần từng mê hoặc tôi... Tôi sợ phải nhìn thấy nụ cười duyên dáng làm tôi vĩnh viễn không thể nào quên...
    Ty chủ thấy tôi thì than, loại quỷ còn giằng giữ nghiệp chướng cõi trần như tôi có tu cũng chẳng thể thành thần tiên.
    Tôi lại ngồi bên chân cầu Nại Hà, tôi làm một tiểu ngạ quỷ, tôi chờ đợi một người có lẽ chưa từng bao giờ tồn tại.
    Lại ngồi đầu cầu bên này, tôi nhìn những hồn ma quỷ đi qua cầu, mặt chúng dường như đều vẽ nên một câu chuyện, trong những đôi mắt trống rỗng của chúng, phảng phất kể lại một khoảnh khắc nào của dĩ vãng.
    Nhìn chúng nhớn nhác, tôi thầm mừng vui bởi tôi còn tri giác, còn cảm nhận, tôi dần dần hiểu, cõi nhân gian đã mang cho tất cả mọi người vô số dấu hỏi, mà câu trả lời biết tìm nơi đâu? Địa ngục này ư?
    Tôi nghĩ không phải, bởi trong tim tôi, cũng vẫn còn quá nhiều chất ngất những câu hỏi.
    Tôi một lần nữa lại quay về với cuộc tồn tại không vui sướng, không hy vọng, không đau buồn, cuộc tồn tại của một hồn quỷ.
    Buồn tay lướt dây đàn, vốn định hát bâng quơ trường ca, ai ngờ tiếng đàn não nề, đỗ quyên rỉ máu, người mong về cội. Thời thanh xuân nào biết đến sầu thương, phổ chi lời thơ mang buồn...
    Nào ai hay giữa bạt ngàn thanh âm bỗng hai tim gặp gỡ, để một đời sầu nhớ! Dây đàn rung cùng tiếng trái tim, hận tay vụng khó đàn lên nỗi lòng, để cho nửa khúc vụng lời, cả điệu bi ai.
    Chìm nổi ngàn kiếp, trong nỗi nhớ chỉ còn ngàn điều hụt hẫng. Ngoái lại ngày cũ, người với việc thiếu gì thị phi phải trái. Hy vọng biết bao mọi nỗi nhớ về hội tụ, ai ngờ lại thành chiếc thuyền vô hướng không người chèo lái băng giữa hoang vu.
    Thời gian cứ ngày nối ngày trôi qua, tôi ngày nối ngày đi lại bên cầu, tuy rằng tôi đã không còn gì để mong mỏi, nhưng mỗi lần đi qua tôi lại không kìm lòng được ngóng sang, nhìn xem trên cầu liệu có xuất hiện hình bóng tôi nhớ nhung.
    Cứ mỗi lần như thế, tôi đều tự mắng mình thậm ngốc, tự mắng thầm mình vài câu, nhưng, chỉ cần đi tới đấy, tôi lại làm cái việc ngu xuẩn ấy. Thậm chí tôi còn ngớ ngẩn đến mức đi ra thành Uổng Tử, nhìn xem liệu có vong nào đang khóc trên Vọng hương đài chăng.
    Trong những ngày sau này, tôi bắt đầu có chút hối hận, hối hận vì sao lúc cô ấy ra đi tôi không bước lên nói với cô ấy một câu; hối hận vì sao khi cô ấy ra đi tôi không trốn đi để khỏi phải nhìn cô ấy lần cuối; hối hận vì sao khi cô ấy ra đi...
    Thế gian hạnh phúc bởi còn ký ức, còn có thể ghi nhớ sắc màu thế giới; Thế gian bi ai bởi còn ký ức, còn có thể ghi nhớ bóng tối của thế giới.
    Ma thuật của thời gian đã chồng màu sắc lên đen và trắng, xé toạc chúng ra, phủ bụi lên... còn lại đầy trời bay những mảnh giấy vụn, cho tôi đuổi theo với, cho tôi ghép lại... Để quên. Để không thể quên. Để quên mà không thể. Tất cả.
    Trên những đoá hoa tươi nở trong mưa mùa xuân, giữa những cánh hoa rụng bay tan tác trong gió thu, hãy để những gì tươi đẹp sau cùng ngân lên khúc ca tình yêu lưu luyến không rời dưới tia nắng.
    Hỡi những cánh hoa không chịu lìa xa, sao giống trái tim tôi nát tan vụn vỡ. Hỡi thiên nhiên, người làm những cơn gió xuân dịu dàng gọi thức linh hồn hoa, sao người nỡ để những cơn mưa thu bịt bùng giết chết đời hoa, vì sao trên thế gian này có khởi đầu tức là có kết thúc...
    Ly biệt vẫn luôn vội vã thế, vẫy tay nhé, vầng mây bên trời xa vẫn cũ. Người qua vội vã, chỉ giây lát ngoái lại người mới chợt hiểu. Mà lúc đó đã là cuối cuộc vui, nhạc tàn người tan, vẫy tay chào nhau, nhìn nhau như sắp lìa xa nhau.
    Có tiếng người đi trong gió thu, những nếp áo vấn quanh mềm mại, những tiếng dịu êm bên tai, như sợi diều gió, diều càng bay càng vời xa. Sợi dây đã đứt từ lâu, và cánh diều giờ biết lưu lạc phương nào.
    Tôi không ngờ rằng tất cả đã kết thúc, tôi còn giữ chặt sợi dây, tôi chờ cánh diều quay lại, quay lại. Biệt ly vội vàng quá, vẫy tay chào nhau, còn ghi nhớ hơi thở em, còn nhớ đến tóc dài em, còn đôi khi tìm hình bóng em...
    Khi mùa thu quay trở lại, tôi không biết phải tất cả đã như bông hoa bị mưa dập nát bị gió cuốn đi, tan tác, mai một, mất đi không dấu vết.
    Khó lòng gặp nhau, sao dễ lìa nhau, mà hoa như tuyết dễ tàn...
    Rất lâu về sau, rất lâu, rất lâu...
    Hôm đó, tôi gặp được Địa Tạng Vương Bồ Tát.
    Địa Tạng Vương Bồ Tát là vị Phật tối cao của chốn địa ngục, cũng là người hiền hoà thiện lương nhất.
    Huệ nhãn của Địa Tạng Vương Bồ Tát thoáng chốc nhìn thấu nỗi do dự mê hoảng đau đớn tích tụ nghìn năm trong lòng tôi. Bồ Tát kinh hãi bởi, một hồn quỷ như tôi sao lại có tâm sự. Bồ Tát thở dài: “Chúng sinh nơi bể khổ, quay đầu lại là bờ”.
    Nhưng tôi đã không hiểu lời của Ngài.
    Tôi mang tất cả những nỗi lòng dồn nén của tôi kể cho Bồ Tát nghe. Bồ Tát hỏi tôi: “Cái gì là Duyên?” Tôi không trả lời nổi.
    Bồ Tát lại hỏi tôi: “Cái gì là Tình?” Tôi hoàn toàn không rõ.
    Cuối cùng, Bồ Tát hỏi tôi: “Ngươi muốn gì?”.
    Không ghìm giữ nổi bản thân, tôi khóc ròng đau đớn van xin Bồ Tát cho tôi được một lần làm người, xin Bồ Tát hãy cho tôi và cô ấy kết một đoạn trần duyên.
    Bồ Tát đồng ý, đồng ý cho tôi đổi nghìn năm tu đạo hạnh lấy một cơ duyên được cùng cô ấy làm người trong một kiếp luân hồi.
    Cuối cùng, Bồ Tát nói: “Vạn sự tuỳ Duyên, đừng Chấp nữa!”.
    Hôm đó, tôi cuối cùng đã được chuyển thế làm người rồi. Nhà tôi là danh gia vọng tộc trong vùng, tôi vừa sinh ra đã là Thiếu gia. Thời gian trôi, tôi lớn lên, tôi phải lòng cô gái nhà hàng xóm.
    Nhà cô ấy là nô bộc cho nhà tôi, từ nhỏ cô ấy đã hầu hạ trong nhà tôi, ngày nhỏ chúng tôi thường cùng chơi đùa với nhau, nhưng lớn lên chúng tôi dần lạnh nhạt với nhau.
    Nhưng tôi nhận ra, tôi càng ngày càng thích cô ấy.
    Và tôi nghĩ, cô ấy hẳn cũng phải thích tôi. Năm cô 18 tuổi, cha mẹ không ngăn cản được ý tôi, đành sang nhà cô ấy cầu thân, gia đình cô tất nhiên nhận lời ngay.
    Hôm đó, tôi chạm mặt cô ấy ở cửa, tôi vui vẻ định nói với cô vài câu, ai ngờ được, tôi chỉ thấy trong mắt cô tràn ngập căm hờn. Trái tim tôi phút chốc ngưng đọng lại, tôi nôn nao quay về, mơ hồ dự cảm một điều gì đó sẽ xảy ra.
    Quả nhiên, ngày tôi đón dâu về, cô ấy đã bỏ trốn cùng một người con trai trong làng.
    Cha tôi nổi trận lôi đình, sai đám gia đinh đông đúc trong nhà đuổi theo, tôi hoang mang cũng chạy theo đám người. Không mấy lâu chúng tôi bắt được đôi trai gái, tôi kinh ngạc, mê hoảng, khiếp sợ, không biết nên nói gì, chỉ biết đứng đực ra nhìn cô.
    Cô ấy cũng nhìn tôi, con ngươi trong đôi mắt trong như một vực xoáy đầy hận thù nuốt chửng tôi. Trong lúc bối rối hoang mang, trái tim tôi co thắt lại:
    “Cô ấy hận thù tôi!”
    Trước mắt tôi tối sầm...
    Chờ lúc tôi tỉnh lại, gia đinh nói cho tôi biết cô ấy đã cùng chàng trai kia chạy trốn, cuối cùng cả hai nhảy xuống vực sâu tự sát...
    Tôi vừa nghe thấy tin đó, cả thế giới dường như không còn tồn tại nữa, thời gian, không gian như hoá thành hư không... Người yêu dấu ngày xưa nay chỉ còn lại nét mặt xám tối.
    Viên thuỷ tinh quá khứ đã vụn thành cát lỏng trong tay tôi, bị những ngọn gió thời gian và không gian thổi bay tung, bay mất dần, tan vào trong gió.
    Gió ơi gió về đâu? Sao không mang tôi đi theo, nhưng gió đã lấy trái tim tôi đi xa, làm ơn đừng vứt bỏ tôi ở lại một mình, gào thét ở tận cùng thế giới, thét gào vô tận.
    Đêm đen sẽ đến, sự sống sẽ tiêu tàn, vì sao tương tư nhau mà không thể quay lưng nhau, vì sao tương tư nhau mà không thể oà lên nhau? Chờ đến lúc tôi tỉnh dậy một lần nữa, tôi phát hiện mình đã ở bên cầu Nại Hà, Bạch Vô Thường đang đứng bên cạnh nhìn tôi.
    Chờ khi tôi định thần, Bạch Vô Thường nói cho tôi biết, sau khi ngất đi không lâu, hồn tôi đã lìa khỏi xác...
    Anh ta còn nói cho tôi biết, người con gái vì tình mà tự vẫn kia, chính là hồn quỷ nữ năm nào tôi đau khổ chờ đợi, giờ đã phải đi vào thành Uổng Tử rồi!
    Đầu óc tôi mụ mị, tất cả mọi ký ức đều dội tới, tôi không biết phải làm gì... Bạch Vô Thường dắt tay tôi đến trước Địa Tạng Vương Bồ Tát, Bồ Tát mỉm cười im lặng.
    Tôi không nén được hỏi ngài: “Vì sao cô ấy hận thù tôi?”.
    Bồ Tát nói, đấy là nhân quả.
    Tôi hỏi, nhân quả là gì.
    Bồ Tát nói: “Hữu duyên chính là nhân quả."
    Ngươi đã từng cho cô ấy một kiếp luân hồi, cô ấy cả đời hầu hạ ngươi, đó chính là nhân quả.
    Ngươi cho cô ấy một kiếp luân hồi, là bởi vì cô ấy đã bị chết oan vì ngươi.
    Cô ấy vì ngươi mà chết, cho nên cô ấy đòi ngươi đền cô ấy một kiếp luân hồi.
    Con người thường bảo là có Tiền sinh Hậu thế (kiếp trước thế nào thì kiếp sau nhận báo ứng thế), nhưng thực ra làm gì có trước và sau, chỉ có kiếp này ở đây thôi! Có đến có đi, nhưng trước sau không có sinh không có tử”.
    Tôi cảm thấy tất cả là một sai lầm lớn, vào một thời điểm đặc biệt, gặp một người đặc biệt, xảy ra một điều gì đặc biệt. Dường như có thể thấy sẵn một kết quả, nhưng thế sự đâu phải thế.
    Tôi đã sai lầm. Tôi đã bỏ lỡ mất một ngàn năm của tôi. Tôi đã bỏ lỡ mất hai kiếp đầu thai đáng lẽ được hạnh phúc làm người của tôi.
    Trong khoảnh khắc đó tôi ngộ được hai chữ luân hồi, con người còn phải luân hồi, là bởi con người có vô vàn sai lầm, vô vàn ân hận, vô vàn mất mát, nên phải đi tới kiếp sau để đền bù.
    Nhưng nếu cứ luân hồi mãi mãi, con người làm sao nhớ được kiếp trước đã làm gì, trong một cõi nhân gian hẹp hòi, để chỉ đường cho kiếp sau đi hoá giải?
    Luân hồi là lời kinh của Phật, để chúng sinh mê muội hiểu rằng ngoái đầu là bờ, nhưng những người còn Chấp thì sao hiểu ý nghĩa lời Phật, ngoảnh lại những việc mình đã làm họ lại hối tiếc.
    Còn tôi, chí ít, tôi đã không hối tiếc.
    Giờ đây, tôi đã hiểu lời Phật nhắc tôi, nhưng tôi vẫn không đáp lời Phật, tôi cũng không muốn đi ngẫm ngợi lời Bồ Tát.
    Bởi tôi đã nếm trải được hạnh phúc, nếm trải được đau thương, đã từng hạnh phúc, đã từng đau thương. Đã có được một giấc mộng một nghìn năm, đã có nợ kiếp trước duyên kiếp này, đã có tất cả, tôi đã mãn nguyện rồi.
    Tôi, cuối cùng, đã vứt bỏ mọi cơ hội tiếp tục luân hồi hay tu đạo hạnh, tôi tình nguyện vĩnh viễn quẩn quanh ở cái kiếp tiểu ngạ quỷ mà tôi đã ảo mộng suốt nghìn năm, vĩnh viễn làm một tiểu ngạ quỷ bên chân cầu Nại Hà.
    Bởi tôi tin tưởng, lại sẽ có một ngày, tôi sẽ gặp lại cô ấy, một cô gái vĩnh viễn không đổi thay...
    Trang Hạ dịch
     
    Sửa lần cuối: 3/9/2010

Chia sẻ trang này