Tâm sự gửi con yêu!

Thảo luận trong 'Nhật ký con yêu' bởi meyeucon84, 14/7/2011.

  1. meyeucon84

    meyeucon84 Thành viên đạt chuẩn

    Tham gia:
    12/5/2009
    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    13
    Điểm thành tích:
    8
    Mẹ biết nếu ba vô tình đọc được bài này sẽ trách mẹ vì sự việc đã qua rất lâu rồi và giờ ba mẹ đang hạnh phúc chờ ngày chào đón con ra đời. Nhưng khi lạc vào chuyên mục này như có điều gì đó thôi thúc mẹ phải post dòng tâm sự này lên. Đây là nhưng cảm xúc của mẹ của lần đầu tiên mang thai và cũng là những đau đớn khi phải buộc từ bỏ anh (chị) con. Mẹ hứa đây là lần cuối cùng mẹ cho phép mình được hoài niệm về quá khứ, từ ngày mai mẹ sẽ chỉ sống với niềm vui và hạnh phúc với sự có mặt của con trên cõi đời này...

    Tâm sự gửi con yêu ( Hà nội, 2008 )

    Mẹ không biết chờ đến hôm nay đã đủ để mẹ khâu lại vết thương hay chưa? Mẹ đã muốn viết những dòng tâm sự này từ lâu lắm rồi, nhưng lại sợ mình không thể giữ được cảm xúc...

    Ngày 30-1 là 1 trong những ngày ba mẹ không thể quên nhất trong cuộc đời. Đó là ngày mẹ chậm tháng khoảng 15 ngày, mẹ không nghi là mình đã có thai, vì trước đó khoảng 10 ngày mẹ cũng đã thử que mà chỉ thấy 1 vạch. Không biết có phải vì ba mẹ không tin vào que thử hay vì vẫn hy vọng nên ba giục mẹ đi mua và thử lại lần nữa. Từ ngày cưới mẹ đã mua que thử rất nhiều lần nhưng lần nào cũng chỉ có 1 vạch. Lần này mẹ cũng không dám hy vọng nhiều. Để lấy may mắn mẹ đã đề nghị ba mua cho mẹ, biết đâu ba mát tay hơn.

    Sáng ngày 30-1 mẹ dạy thật sớm, nói là dạy sớm nhưng mà cả đêm mẹ cũng không ngủ được. Ba con cũng dậy theo. Khi đặt que xuống mẹ thật không diám nhìn, mẹ sợ lại thất vọng và càng sợ hơn khuôn mặt của ba con. Một vạch lên mẹ thở dài và ba cũng vậy. Nhưng khi nhìn lại mẹ thấy có cái gì đó hồng nhạt ở dưới. Mẹ nhắm mắt và mở mắt ra nhìn lại một lần nữa để biết chắc mình đã không tưởng tượng. Mẹ thật không giám tin vào mắt mình, đúng là có 2 vạch, vạch trên thì rất đậm nhưng vạch dưới thi lại rất mờ nhưng nó cũng đủ để mẹ biết rằng mẹ không nhìn nhầm. Mẹ đánh vào vai ba con và hét lên “ Anh ơi! có 2 vạch”. Ba không tin mẹ và nghĩ mẹ đang tưởng tượng. Cũng đúng thôi vì không ít lần mẹ đã tưởng tượng mình đang nghén. Thấy mẹ khẳng định chắc như đinh, ba lại gần và đưa que lên gần mắt để nhìn rồi bảo “đúng là 2 vạch em ah”. Nói thật, lúc đó ba mẹ đều không giám tin đó là sự thật và sự hoài nghi về que thử được đặt ra. Nhưng sự hoài nghi đó có lớn đến đâu cũng không ngăn ba mẹ ôm nhau cười ra nước mắt. Chưa bao giờ mẹ nhìn thấy 2 vạch để mà nghi ngờ, hạnh phúc. Ba nhắc mẹ là không được khoe với ai vì ba sợ đó chỉ là nhầm lẫn. Ba mẹ quyết định ngày mai mua 1 loại que khác thử lại cho chắc. Nhưng chưa chờ được đến ngày hôm sau thi chính ba con đã khoe với đồng nghiệp của mẹ. Mẹ hiểu cảm giác của ba bởi nó chính là cảm giác của mẹ. Mẹ chắp tay cảm ơn ông trời nhiều lắm. Và mẹ tin là “Con cái là lộc trời cho”.

    Chờ cả đêm, nói chuyện cả đêm cuối cùng cái ngày hôm sau đó cũng đã đến. Ba dạy sớm và chạy đi mua que thử. Vẫn cảm giác hồi hộp đó, nhưng lần này mẹ thấy mạnh mẽ hơn. Mẹ nhìn chằm chằm vào cái que không chớp mắt, một vạch rồi 2 vạch dần hiện lên. Lần này vạch thứ 2 rõ hơn, ngồi xa một đoạn vẫn có thể nhìn thấy. Ba mẹ ôm nhau và hét thật to. Có lẽ hàng xóm sẽ nghĩ ba mẹ điên mất, mới đầu năm mới đã hét ầm ĩ. Chẳng cần hàng xóm nghĩ vậy, mẹ nghĩ mình cũng sắp điên mất. Mẹ không biết diễn tả niềm hạnh phúc đó như thế nào nữa. Mẹ thấy mình thật may mắn. Từ trước tới giờ mẹ đều tự nhận mình là người may mắn mà. Đi học thì được cô thương bạn quý. Ra trường đi làm mẹ cũng không vất vả như người khác, chỉ cần mất thời gian ngắn mẹ đã có công việc ổn định với những người đồng nghiệp thật tốt tính. Mẹ lấy người mẹ yêu và cũng yêu mẹ hết mực _đó là ba con. Và bây giờ mẹ có con. Đó là hạnh phúc là may mắn phải không con!?

    Ba vẫn không cho mẹ khoe với ông bà nội ngoại, ba bảo phải siêu âm đâu đấy rồi mới được khoe. Ba đèo mẹ đi ăn sáng rồi qua Phòng khám 125 Thái Thịnh để siêu âm. Bước vào phòng khám mẹ run lắm. Mẹ tin là mình đã có thai nhưng mẹ vẫn sợ, sợ tạo hoá chêu ngươi đùa giỡn mẹ. Nằm lên giường để bác sĩ siêu âm mà tim mẹ đập loạn nhịp, mà thực sự rất hồi hộp. Giọng bác sĩ như gáo nước lạnh dội lên ngọn lửa ngập tràn hạnh phúc của mẹ. Bác sĩ bảo “ Tử cung chưa có gì” và kết luận là chưa có thai. Mẹ bảo với họ là mẹ thử 2 que thử đều 2 vạch. Nhưng họ lại bảo “Bây giờ que thử nhiều loại đểu lắm, thử có thai thì ko có thai, thử không có thai thì lại có thai”. Và mẹ ra về trong sự lo sợ với lời nhắn của bác sĩ “ Nếu thấy đau bụng và ra máu thì nhập viện ngay” vì họ nghi mẹ mang thai ngoai tử cung. Ba ở ngoài nghe thấy hết, nhưng có lẽ ba là đàn ông nên bình tĩnh hơn mẹ. Mẹ về nhà trong cảm giác bất an. Mẹ lên mạng tìm kiếm xem có ai giống mình không. Mẹ đọc các trang: webtretho, lamchame…và thấy rất nhiều người giống mình, mẹ tin có thể mẹ quá nóng vội, con còn quá nhỏ chắc máy siêu âm chưa nhìn thấy.

    Một tuần sau mẹ đi khám lại ở Y Cao. Hồi hộp, lo lắng đó là cảm xúc khi mẹ bước chân vào phòng khám đó. Phòng khám lúc đó là vào buổi trưa, ít người nên mẹ không phải chờ đợi. Lần này thì hạnh phúc trọn vẹn con ạ, không còn là sự nghi ngờ hay lo lắng. Bác sĩ đọc cho mẹ nghe về kích thước của con: 0.8cm và chỉ cho mẹ xem con đang nằm ở vị trí nào trong tử cung. Mẹ nhìn thấy con mà cũng có thể không mẹ chỉ biết mắt mẹ mờ dần đi vì hạnh phúc. Có lẽ bác sĩ cũng cảm nhận được điều đó nên hỏi mẹ “Đang mong có con lắm đúng không?” , mẹ cười. Bác sĩ có nói thêm là mẹ có nang buồng trứng trái với kích thước….là bao nhiêu mẹ không nhớ rõ. Mẹ chỉ nhớ rằng điều mẹ quan tâm nhất là kích thước phát triển của con trong bụng mẹ có binh thường so với tuổi thai mà bác si chuẩn đoán là < 4 tuần tuổi hay không. Mẹ không buồn quan tâm xem cái nang kia nó có hại gì tới mẹ hay con hay không.

    Điều đầu tiên mẹ làm là gọi ngay cho ba con và đọc cho ba kết quả tình yêu của ba mẹ. Lúc đó nếu có cái loa hay bất cứ một loại thiết bị nào để mẹ có thể chia sẻ hạnh phúc của mình với cả thế giới thì mẹ cũng sẽ làm điều đó ngay. Ba gọi điện khoe ông bà nội, ngoại. Thật ra, trước khi đi siêu âm lại ba mẹ cũng đã không giữ kín được hạnh phúc này với gia đình lớn rồi con ạ.

    Ba dẫn mẹ đi mua sữa, bánh sữa và quần áo bầu. Ba mẹ lên kế hoạch ăn uống để con được khoẻ mạnh. Ba không cho mẹ làm việc nhà và bắt mẹ nghỉ ngơi. Ba mua sách dành cho ông bố “Nhất ký ông bố tương lai” và mua sách dành cho mẹ _sách hướng dẫn chăm sóc bà bầu và Trẻ sơ sinh. Tối đến ba nghé vào bụng mẹ và nói chuyện với con.

    Một tuần sau mẹ bắt đầu nghén. Mẹ sợ mùi thức ăn nhưng vẫn cố mỗi bữa ăn được 2 bát cơm. Mẹ uống sữa Similac Mum vì mọi người nói đây là sữa tốt nhất, con sẽ chắc và khoẻ mạnh. Mẹ không ăn xoài xanh mặc dù đây là món mẹ thích vì mọi người nói nó có độc. Ba thức dạy hàng đêm để đưa mẹ đi vệ sinh. Mẹ thích con gái còn ba thích con trai. Miệng nói là vậy, con là trai hay gái với ba mẹ con vẫn là một kho báu.

    Mọi người thường nói ba tháng đầu mang thai mà nghén thường hay xuống cân. Nhưng mẹ lại lên cân dù không nhiều : 1-2kg. Mẹ nghén vào buổi sáng và tối đêm. Thời gian đầu mẹ hay mất ngủ. Mẹ rất nhanh đói và thỉnh thoảng đêm ba lại đi mua cháo tim cho mẹ. Ai cũng bảo 3 tháng đầu phải cẩn thận không được để cúm vì nó sẽ ảnh hưởng đến não con, rồi 3 tháng đầu rất dễ sảy thai. Mẹ đếm từng ngày để mong 3 tháng qua mau. Bác sĩ bảo khoảng đến tuần thứ 8 phải đi khám để nghe tim thai. Như vậy là 8/3 mẹ phải đi khám lại. Mẹ biết nếu không có tim thai tức là thai lưu. Nhưng thai lưu thì thường có biểu hiện đau bụng, ra máu và hết các triệu chứng nghén.

    Tuần thứ 8 cũng đến, mẹ thấy sức khoẻ mình bình thường vẫn nghén và không có gì bất thường. 8/3 là ngày chủ nhật ba bảo mẹ đi khám, nhưng hôm đó một phần vì trời mưa, phần khác vì mẹ thấy cơ thể mình bình thường nên mẹ không đi khám lại. Sáng hôm sau mẹ đi làm bình thường. Công ty mẹ có 2 người nữa cũng mang thai trước mẹ có mấy tuần thôi. Mẹ hay xuống đó để hỏi han tình hình và cũng để lấy kinh nghiệm. Cũng như mọi lần bọn mẹ kể về nghén, ăn uống và khám thai. Đồng nghiệp của mẹ kể vừa đi khám, bé được 10 tuần tuổi và tim thai đập khoẻ lắm. Mẹ thấy hạnh phúc quá và thèm được nghe nhịp đập trái tim con. Mẹ gọi cho ba chiều qua công ty đón mẹ đi khám.

    Ngày 9-3 là ngày mẹ muốn quên nhất trong cuộc đởi. Chiều hôm đó ba đưa mẹ qua 125 Thái Thịnh để khám. Mẹ cũng không biết điều gì ở phòng khám này lại thu hút mẹ, nhưng cũng từ hôm đó sẽ không bao giờ mẹ quay lại đây. Mẹ vào mua phiếu siêu âm và khám. Câu đầu tiên bác sĩ hỏi mẹ là thai bao nhiêu tuần, mẹ bảo: 8 tuần. Bác sĩ lại hỏi: Đã đi siêu âm lần nào chưa? Mẹ trả lời: Ngày 7/2 cháu đi siêu âm thai được <4 tuần tuổi. Và sau đó bác sĩ kết luận lạnh lùng: Thai chết lưu rồi nhé. Đi hút thai đi. Nước mắt mẹ tràn ra trong câu nói lạnh lùng của bác sĩ. Họ nói bỏ, hút sao dễ dàng thế, như bỏ đi một vật dụng thừa không có giá trị vậy. Họ không biết rằng trong mẹ trái tim như bị ai đó cắt ra từng khúc. Mẹ không tin vì mẹ có thấy biểu hiện gì đâu. Mẹ nói với họ “ Cháu vẫn nghén, ngực vẫn cương và đau, cơ thể cháu vẫn bình thường mà”. Mẹ hy vọng họ sẽ cho mẹ một lời động viên, nhưng không, vẫn vẻ lạnh lùng đó với câu nói gắt gỏng “ Cơ thể cháu bình thưởng nhưng cái thai của cháu nó không bình thường”. Mẹ chết lặng. Mẹ ước gì mình không bước vào đây. Mẹ ước gì mình đủ kiên nhẫn để chờ đến 12 tuần mới đi khám. Mẹ ước…….

    Mẹ bước ra khỏi phòng siêu âm mà không giám nhìn vào mắt ba con. Mẹ biết cũng như lẫn trước ba đã nghe được hết, và cũng như lẫn trước sự mạnh mẽ của người đãn ông giúp ba bình tĩnh hơn mẹ. Ba hỏi mẹ liệu bác sĩ có nhầm lẫn không vì ba cũng thấy cơ thể mẹ bình thường mà. Mẹ khóc trên lưng ba. Mẹ hy vọng là bác sĩ nhầm, có thể hôm nay họ không được tỉnh táo. Mẹ lau nước mắt và yêu cầu ba đưa mẹ đi khám lại một lẫn nữa. Ba đưa mẹ vào Y Cao, nơi lần đầu tiên mẹ nhìn thấy hình ảnh của con trong bụng mẹ. Nơi mà mẹ đã từng xem như là thiên đường của hạnh phúc. Nhưng lần này thì khác. Nó là địa ngục chôn vùi hy vọng mong manh của mẹ. Kết qua cuối cùng vẫn là : Thai lưu, phải bỏ.

    Cả đoạn đường về nhà ba và mẹ đều im lặng. Về đến nhà mẹ lao vào giường và khóc. Đó là sự mất mát quá lớn mà mẹ không biết phải diễn tả thế nào. Liệu còn hy vọng nữa không? Liệu hai cơ sở y tế trên có nhầm không? Mẹ tin là mẹ đang mất con hơn là tin hai cơ sở y tế đó nhầm. Cũng như mẹ tin vào 2 que thử của hai loại khác nhau đều bảo mẹ có con thì làm sao cả 2 hãng sản xuất que thử đó đều đểu như lời bác sĩ nói trước đây. Ba ôm mẹ trong lòng và an ủi. Mẹ biết ba cũng đau lòng lắm nhưng bản năng che chở đã ngăn ba biểu hiện điều đó.Mẹ lại vào mạng để xem có ai giống trường hợp của mẹ không? Trước đó mẹ cũng đã đọc về trường hợp thai lưu, nào thì nguyên nhân, biểu hiện, tỷ lệ mắc phải … 15% số người mang thai mắc phải tình trạng thai lưu nó không phải là nhiều, cũng không phải là ít. Nhưng mẹ không tin mình lại rơi vào đó vì mẹ vẫn tin mình là người may mắn. Mẹ đọc nhiều lắm, cũng có nhiều trường hợp chuẩn đoán nhầm. Mẹ lại hy vọng, cơ sở để mẹ hy vọng nhiều nhất chính là mẹ vẫn còn nghén. Mẹ gọi cho bác Quỳnh, mẹ nhớ lần bác mang thai bác sĩ cũng chuẩn đoán thai luu nhưng sau đó bác vẫn sinh ra Be Cún khoẻ mạnh mà. Bác bảo mẹ cứ bình tĩnh chờ khoảng 1 tuần sau đi khám lại. Mẹ có thêm niềm tin. Nghỉ 1 ngày mẹ lại đi làm bình thường. Cả công ty ai cũng biết chuyện, người lên nói chuyện động viên, người chát động viên. Mẹ thấy lạc quan hơn với niềm tin tuần sau mẹ sẽ nhìn thấy phôi thai và nghe được tim thai.

    Chờ đợi một tuần để đi khám lại, với ba mẹ như ngồi trên đống lửa. Ba đưa mẹ đi bắt mạch, bác sĩ bảo mạch yếu lắm nên bỏ đi. Rồi mẹ được mọi người giới thiệu ra phòng khám 56 Hai Bà Trưng của Bệnh viện phụ sản TW. Ngày 11/3 ba đưa mẹ qua đó. Chờ mãi mới đến lượt mình. Ngồi ngoài hành lang mẹ nghĩ rất nhiều. Nếu kết quả vẫn vậy thì phải làm sao đây mặc dù trước khi đi mẹ đã chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất. Kết quả vẫn vậy mà nỗi đau thì không khác. Mẹ luôn cho rằng mình rất mạnh mẽ và biết chấp nhận sự thật. Nhưng không con ạ, cầm tờ giấy siêu âm trong tay mẹ mới hiểu rằng mình rất yếu đuối và luôn ảo tưởng. Bác sĩ Hoa Hồng là người rất nhẹ nhàng. Bác nói cho mẹ biết tình trạng của con đang rất xấu và cũng hiểu rằng mẹ tha thiết muốn giữ lại con như thế nào. Bác ghi trong số bệnh: “ Thai kém phát triển. Nhưng vì sản phụ tha thiết muốn giữ nên theo dõi thêm 1 tuần”. Bác kê cho mẹ 4 loại thuốc: 1 loại phải tiêm 4 mũi, một loại thuốc đặt và hai loại thuốc bổ. Bác cũng nói là nên chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.

    Mẹ lại được sống trong hy vọng 1 tuần nữa. Chiều hôm đó, ba đưa mẹ đi mua thuốc tiêm, vì trong bệnh viện đã hết loại thuốc này. Đi khắp các hiệu thuốc lớn nhỏ ba mẹ chỉ nhận được câu trả lời “ Loại thuốc này giờ không bán trên thị trường nữa đâu, có đi khắp cả thành phố cũng không có”. Thất vọng, ba đưa mẹ quay lại phòng khám để bác sĩ đổi loại thuốc khác. Ba mẹ lại đi tìm và cuối cùng may mắn cũng mỉm cười. Hiệu thuốc đó còn 4 ống đủ cho 2 mũi tiêm trong khi đơn thuốc của bác sĩ là 4 mũi tiêm. Không sao, có còn hơn không. Mẹ uống thuốc đầy đủ theo yêu cầu, cách 1 ngày ba lại đưa mẹ đi tiêm. Mẹ nghĩ với sự cố gắng và tình yêu của ba mẹ con sẽ ở lại. Mẹ không giám khóc vì sợ ba lo lắng. Thời gian rất ngắn mà nhìn ba đã tiều tuỵ rất nhiều. Ngày mẹ vẫn đi làm, vẫn cười nói nhưng có lẽ không ai biết trong trái tim mẹ đang rỉ máu. Hết hai mũi tiêm, ba lại mất 1 ngày mới tìm được hai mũi nữa. Ngày tiêm mũi thứ 3 cũng là ngày mẹ quyết định phải nhìn thẳng vào sự thật. Mẹ nói chuyện với ba về quyết định của mình: nếu như hôm này siêu âm lại mà không khả quan thì phải bỏ con. Để đưa ra quyết định này với mẹ thật khó khăn. Và kết quả vẫn vậy.

    Ngày 18/3 theo đúng lịch hẹn của bác sĩ, mẹ quay lại phòng khám 56 Hai Bà Trưng để khám và đưa con ra khỏi bụng mẹ. Ba mẹ gọi điện về cho ông bà nội ngoại để báo tin. Chiều hôm đó, sau khi làm xong các thủ tục thì đã 15h nên bác sĩ hẹn ba mẹ sáng hôm sau 7h30 quay lại làm. Tối hôm đó bà nội lên. Ông nội cũng gọi điện lên để động viên ba mẹ. Đêm hôm đó mẹ không ngủ được và lại khóc, sự thật mất con nó gần với mẹ quá.

    Ngày 19/3, 7h25’ ba mẹ có mặt tại phong khám. Chờ 15 phút sau mới có bác sĩ đến. Bà nội cũng đến đó. Mọi thủ tục xong mẹ được uống thuốc giảm đau và ngậm viên thuốc mở cổ tử cung. Mẹ rất sợ, chưa bao giờ mẹ nghĩ rằng mình sẽ phải hút thai, phải bỏ đi giọt máu của mình. Mẹ cũng rất sợ đau. Họ cho mẹ xem các dụng cụ để đưa con ra, đó là một sợi ống nhỏ dài khoảng 20-25cm và một cái xilanh rất to. Đưa thể thôi chứ mẹ cũng không biết những cái đó được dùng như thế nào. Bác sĩ bảo mẹ ra ngoài ngồi đến khi nào thấy máu ra thì vào làm. Chờ cả tiếng đồng hồ cũng không thấy hiện tượng đó, mẹ thì chân tay run rẩy và rất rét. Cuối cùng, mẹ cũng được triệu tập. Bà nội vào theo để đưa tiền nhờ bác sĩ làm nhẹ tay nhưng họ không nhận. Mẹ được tiêm thuốc tê ở tử cung và bắt đầu…….

    Mẹ rất đau, đau cho tới tận bây giờ và không biết đến khi nào mỗi khi nghĩ về con mẹ không rơi nước mắt. Nằm trên bàn mẹ cảm nhận được hết các động tác mà bác sĩ đang làm để đưa con ra khỏi cơ thể mẹ. Mẹ còn nghe được nguyện vọng của một sinh viên người Hà Nam muốn hút thai. Mẹ tủi thân lắm. Mẹ trách ông trời sao lại bất công vậy. Người muốn có thì không cho người không muốn thì lại cho. Mẹ trách sinh viên kia sao lại vô tình vậy. Và mẹ trách mình đã không giữ nổi con.

    Con à! Cho đên bây giờ mẹ vẫn giữ lại tất cả hình ảnh siêu âm từ lúc mẹ chưa nhìn thấy con cho đến lúc mẹ đã mất con vinh viễn. Ba muốn mẹ vất đi, có lẽ ba sợ mỗi lần mẹ nhìn thấy sẽ buồn. Nói như ông nội đó là "duyên phận". Mẹ sẽ giữ tất cả những kỷ niệm cuối cùng mẹ có về con_một cái duyên ngắn ngủi.

    Mẹ yêu con!
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi meyeucon84
    Đang tải...


  2. nhoceddy

    nhoceddy Thành viên tích cực

    Tham gia:
    5/4/2011
    Bài viết:
    521
    Đã được thích:
    63
    Điểm thành tích:
    28
    Ðề: Tâm sự gửi con yêu!

    Thương chị quá. Cố gắng lên chị nh. Em tin là ông trời không phụ ai điều gì cả chỉ cần mình vững niềm tin thôi ah. Chúc chị và gia đình hạnh phúc nh.
     
    meyeucon84 thích bài này.
  3. be_Quynh

    be_Quynh Thành viên tích cực

    Tham gia:
    3/4/2011
    Bài viết:
    782
    Đã được thích:
    1,504
    Điểm thành tích:
    223
    Ðề: Tâm sự gửi con yêu!

    Thật sự mình rất cảm thông với chị vì mình cũng từng thai lưu 1 lần,đau lắm,mình cũng không tin nhưng rồi mình cứ để tới khi băng huyết phải đi hút rồi gần 15 tháng sau mình mới có thai lại giai đoạn đó mình cũng khủng hoảng lắm!
    Hi vọng chị sẽ vượt qua!
     
    meyeucon84 thích bài này.
  4. vanthiminhdat

    vanthiminhdat bình rửa mũi nasal rinse 160k

    Tham gia:
    18/3/2011
    Bài viết:
    3,255
    Đã được thích:
    945
    Điểm thành tích:
    823
    Ðề: Tâm sự gửi con yêu!

    chia sẻ với bài viết, cuộc sống đôi khi xảy ra những việc mà mình k thể ngờ đến
    Hôm trước có nói chuỵen với 1 chị kia, lớn tuổi và k có con.
    2 vợ chồng có hơn 10 năm hành trình tìm kiếm con cho mình nhưng không thành công.
    Họ đã đi với nhau hơn 10 năm, k có kết quả, hạnh phúc cũng vội đi theo.
    Ngừoi chồng tìm kiếm người khác và có con...dù họ vẫn còn yêu nhau nhưng nỗi khát khao có con đã k giữ được hạnh phúc...
    cuộc sống đôi khi có những câu chuyện cảm động quá
     
    meyeucon84 thích bài này.
  5. me Doan bo Tuan

    me Doan bo Tuan DASHA.VN

    Tham gia:
    25/5/2009
    Bài viết:
    1,665
    Đã được thích:
    97
    Điểm thành tích:
    48
    Ðề: Tâm sự gửi con yêu!

    đọc mà thương bạn quá! đừng bi quan quá bạn ạ, mình cũng gặp nhiều trường hợp bạn bè bị sảy con lúc mang thai đầu tiên lắm, điều đó không có nghĩa là đứa thứ 2 sẽ bị như vậy đâu. chúc bạn nhiều nghị lực để vượt qua nỗi đau này và chúc gia đình bạn lại có thêm 1 tin vui sớm nhé!
     
    meyeucon84 thích bài này.
  6. meyeucon84

    meyeucon84 Thành viên đạt chuẩn

    Tham gia:
    12/5/2009
    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    13
    Điểm thành tích:
    8
    Ðề: Tâm sự gửi con yêu!

    Cảm ơn chị nhiều............................
     
  7. Maitchc

    Maitchc Thành viên Hội Cún 82

    Tham gia:
    27/11/2010
    Bài viết:
    4,003
    Đã được thích:
    2,009
    Điểm thành tích:
    913
    Ðề: Tâm sự gửi con yêu!

    Cuộc sống đôi lúc thật tàn nhẫn đúng không mẹ nó, các BS thì thật vô tâm, họ coi nhẹ cảm giác của những người mẹ, lần mình mang thai thứ 2 cũng thế, thai 6 tuần theo mình tính, đi siêu âm BS bảo túi thai rỗng, không có noãn hoàng, không có phôi, phải bỏ. Nói mỗi thế rồi lạnh te, mình khóc hết nước mắt, 1 tuần sau mình cũng qua phòng khám Hoa Hồng ở Triệu Quốc Đạt, con đã 8 tuần, tim thai rõ ràng, giờ con đã hơn 6 tháng, thế đấy. Đúng là BS....
    Mình rất chia sẻ với mẹ nó.
     
    meyeucon84 thích bài này.
  8. Threebluestars

    Threebluestars Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    4/9/2009
    Bài viết:
    1,054
    Đã được thích:
    392
    Điểm thành tích:
    123
    Ðề: Tâm sự gửi con yêu!

    Rồi con sẽ lại về bên mẹ, đọc bài viết của của bạn, thấy thương bạn rất nhiều. Cố gắng lên bạn nhé.

    Rất muốn ôm bạn 1 vòng ôm thật chặt.
     
    meyeucon84 thích bài này.
  9. meyeucon84

    meyeucon84 Thành viên đạt chuẩn

    Tham gia:
    12/5/2009
    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    13
    Điểm thành tích:
    8
    Ðề: Tâm sự gửi con yêu!

    Cảm ơn cả nhà nhiều nhiều.......................
     

Chia sẻ trang này