Thương chị!

Thảo luận trong 'Tâm sự về các vấn đề khác' bởi chec, 7/11/2014.

  1. chec

    chec Ốc sên chạy

    Tham gia:
    18/3/2011
    Bài viết:
    4,755
    Đã được thích:
    952
    Điểm thành tích:
    773
    Có thể có nhiều người sẽ nghĩ vì em là em chị nên em luôn nhìn phiến diện mọi vấn đề và vì yêu thương chị nên luôn nghiêm trọng hóa mọi vấn đề. Uh thì cứ cho là vậy đi. Nhưng hôm nay, em k thể nhịn nổi. Nếu chị biết được, chị có đau lòng ko? Nếu anh biết được, liệu ở những phút cuối cuộc đời anh có yêu chị thêm một chút nào ko.
    Người ta nói mẹ nào chả yêu con. Vâng. Em không biết bà ấy yêu chồng chị như thế nào. Nhưng chỉ có 1 ngày từ quê ra Hà Nội để thăm đứa con trai đang vật vã đau đớn với ung thư gan- dạ dày giai đoạn cuối, đã sống qua thời gian dự định của bác sỹ, giờ lay lắt ngày nào được ngày ấy. Vậy mà bà ấy vẫn có tâm trạng đi siêu thị lượn lờ, mua cái này, sắm cái kia, về khoe hết người này người kia.
    Người ta bảo bà ấy chắc suy sụp lắm. Em không biết đêm đến bà ấy có quay đầu vào tường khắp rấm rứt hay không. Nhưng cả 1 ngày trời từ sáng đến tối em ở trên nhà chị chơi với cháu, người ta đến chơi hỏi chuyện thì người ta khóc, mắt bà vẫn chả có giọt nước nào. Thậm chí còn k đỏ. Bà vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn xem phim, vẫn đi lượn bình thường. Hay đấy là cách bà quên đi nỗi đau con bệnh?
    Anh phát bệnh quá nhanh, quá đột ngột. Chị sốc. Cả nhà sốc. 1 tháng trời qua đi, con dại, cháu thơ. 2 đứa con chị để lại nhờ vả ông bà, chú thím. Nhưng bà để ý chút nào tới cháu ko khi mà cháu hết bị u đầu thì hôm qua em lại thấy mẻ trán chứ? Quần áo thì lôi thôi lếch thếch. Nhìn cháu mà k kiềm được nước mắt.
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi chec
    Đang tải...


  2. daibaoan01

    daibaoan01 Bắt đầu nổi tiếng

    Tham gia:
    30/6/2014
    Bài viết:
    3,853
    Đã được thích:
    546
    Điểm thành tích:
    823
    Ðề: Thương chị!

    ng chị này vô tâm quá,nếu là mình thì mình cũng rất bực.
     
  3. chec

    chec Ốc sên chạy

    Tham gia:
    18/3/2011
    Bài viết:
    4,755
    Đã được thích:
    952
    Điểm thành tích:
    773
    Ðề: Thương chị!

    MN ơi. Người mà e nói đến k phải chị e. Mà là mẹ chồng chị e. Được hôm ra thăm con mình nằm viện thập tử nhất sinh mà vẫn giành thời gian đi siêu thị thăm thú, mua sắm. Chả phải vì mỗi cái này mà e thấy k tôn trọng bà ấy. Mà còn vì rất nhiều thứ dồn lại từ ngày chị e đi lấy chồng. Không những bà ấy mà anh em nhà anh rể e cũng vậy. Hơn 1 tháng trời chị e cả ngày lẫn đêm trong bv với chồng. Gần như chỉ ngả lưng đc buổi trưa tầm 5-10p. Đêm coi như thức trắng. Vậy mà nhà có 4 anh em trai k ai đỡ cho chị e đc lấy 1 đêm. Hôm rồi hơn 1 tháng trời 2 đứa nhà chị mới ra gặp đc bố, mẹ. Vậy mà đêm cũng chả có ai hộ chị cho chị ngủ với con 1 đêm. Vừa tròn 30 tuổi với 2 đứa con, 1 đứa 5 tuổi 1 đứa gần 3 tuổi. Chồng sắp ra đi. Em không biết rồi chị em sẽ thế nào sau này khi mà ở trong 1 gia đình như vậy.
     
  4. hoacuanui

    hoacuanui Thành viên đạt chuẩn

    Tham gia:
    5/2/2010
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    22
    Điểm thành tích:
    8
    Ðề: Thương chị!

    Thuơng mn quá, thương 2 em bé con càng nhiều hơn. Chúc cho người ốm nhanh khỏi, 3 mẹ con luôn có thật nhiều sức khỏe.
     
  5. chec

    chec Ốc sên chạy

    Tham gia:
    18/3/2011
    Bài viết:
    4,755
    Đã được thích:
    952
    Điểm thành tích:
    773
    Ðề: Thương chị!

    Mẹ chồng ra thăm. Nguyện vọng của 2 vc vẫn muốn ở lại viện. Nhưng bà bảo về nên chị lại khăn đùm khăn gói thuê xe cấp cứu đưa anh về. Lên ở lại với 2 ngày nhìn thấy chị tất bật nào lá thuốc này, bài thuốc kia, thay thuốc truyền, sắc thuốc lá, nấu cháo, xoa bóp cho a, đỡ a đi lại vài bước, vệ sinh cho a mà thấy chị thật nghị lực. Về nhà nhà 1 đống người đấy. Cứ ngồi ngoài sân nào chè nào thuốc tiếp khách đến. Chả ai vào đỡ đần chị lấy 1 tí. Cứ đợi có ai đến thăm là chạy vào nắn bóp đc vài ba cái rõ tận tụy. Nhìn mà nực cười. 1 đêm dài chỉ mình chị ngồi xoa bóp cho a trong khi các anh trai, em trai đang lăn quay ra ngủ đủ giấc. anh mãi chợp mắt được 1 tí chị chạy vào tranh thủ tắm thì ôi thôi mẹ chồng để 1 lô xích xông khách phi vào lật màn, gọi a dậy cốt để a nhìn thấy là họ đến thăm, họ khổ sở, họ thương cảm, sụt sùi cho số phận của a. Chả nhẽ họ k biết là đi thăm người bệnh tinh thần phải phấn chấn giúp người bệnh đỡ cảm thấy suy sụp tinh thần hay sao chứ. Chị chết lặng khi nhìn thấy 1 đống người vây quanh a như thế.
     

Chia sẻ trang này