Tình yêu

Thảo luận trong 'Học tập' bởi Ngô Phương Loan, 1/10/2004.

  1. Ngô Phương Loan

    Ngô Phương Loan Thành viên chính thức

    Tham gia:
    1/10/2004
    Bài viết:
    123
    Đã được thích:
    35
    Điểm thành tích:
    28
    to

    Nếu bạn yêu một người nào đó, đừng đợi đến ngày mai để nói với anh ấy/cô ấy biết điều đó. Bởi lẽ, ngày hôm sau đó có thể sẽ không bao giờ đến...

    Ngày hôm sau không đến

    Câu chuyện bắt đầu khi tôi 16 tuổi. Trong khi đang chơi bên ngoài sân nhà mình, tôi đã gặp một người con trai. Ðó là một người bình thường như bao người khác, người trêu chọc bạn để rồi bạn đuổi theo và đấm cho anh ta một trận. Sau lần gặp gỡ đầu tiên đó, chúng tôi tiếp tục gặp nhau và trêu chọc lẫn nhau. Nhưng việc trêu chọc chỉ diễn ra một lúc, sau đó chúng tôi thường đứng nói chuyện với nhau ở hàng rào. Tôi có thể kể với anh mọi bí mật của mình. Những lúc như thế, anh chỉ yên lặng lắng nghe và tôi nhận thấy anh thật dễ gần. Ở trường chúng tôi đều có những mối quan hệ riêng, nhưng khi về nhà chúng tôi thường kể cho nhau nghe mọi chuyện. Một hôm, tôi kể với anh cái gã mà tôi thích đã làm cho trái tim tôi tan nát. Anh an ủi tôi và bảo rồi mọi chuyện sẽ qua. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì có một người bạn thực sự hiểu mình. Có điều gì đó ở anh khiến tôi rất thích, nhưng tôi lại cho rằng đây chỉ là một cảm giác bình thường mà thôi.

    Trong những năm trung học, chúng tôi luôn bên nhau với tình bạn đơn thuần. Rồi hai đứa vào đại học, ngày nhận bằng tốt nghiệp, anh đã đến chúc mừng tôi. Nhận đóa hoa từ tay anh, lòng tôi ngập tràn niềm vui. Tối hôm đó, tôi đến nhà anh, nói rằng có chuyện muốn nói với anh. Ðó quả là một cơ hội lớn, nhưng tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là ngồi bên cạnh anh ngắm sao trời và cùng bàn về những dự định của hai đứa. Anh nói anh muốn lấy vợ sớm để ổn định cuộc sống, rằng anh muốn trở thành người giàu có, thành đạt… Tôi về nhà với nỗi ân hận vì đã không thổ lộ cho anh biết tình cảm của mình. Tôi muốn ngỏ lời yêu anh nhưng lại quá nhút nhát và sợ sệt. Tôi để những cơ hội ấy qua đi và tự nhủ sẽ nói cho anh biết vào một ngày nào đó không xa...

    Sau khi ra trường anh tìm được việc làm ở thành phố, tôi mừng cho anh nhưng cũng cảm thấy buồn vì chưa nói được gì với anh. Tôi giữ kín điều đó cho riêng mình và nhìn anh đón tàu lên thành phố. Tôi đã khóc rất nhiều và cảm thấy rất buồn khi không nói được những điều trong trái tim mình. Sau đó, tôi cũng được nhận vào làm thư ký cho một công ty có chi nhánh tại quê nhà. Tôi rất tự hào về những gì mình đạt được cho đến một ngày, tôi nhận được bức thư của anh gửi, kèm theo thư là một tấm thiệp mời đám cưới - đó là đám cưới anh. Nỗi buồn trong tôi bỗng dâng trào.

    Tôi đã dự đám cưới anh một tháng sau đó. Ðám cưới thật lớn, được tổ chức ở một nhà thờ và chiêu đãi ở một khách sạn lớn trong thành phố. Tôi đến chúc mừng cô dâu và cả anh nữa, lúc này đây tôi nhận ra rằng mình vẫn rất yêu anh. Tôi đã tự kiềm chế để không làm hỏng ngày vui của anh. Tôi cố gắng tỏ ra vui vẻ khi nhìn thấy anh sánh đôi bên cạnh người con gái khác, tôi cố che giấu đi những giọt lệ đang tuôn rơi trong lòng mình… Tôi rời thành phố ngay sau ngày hôm ấy và cho rằng mình đã hành động đúng. Tôi về nhà và cố quên đi mọi chuyện đã xảy ra vì hiểu rằng mình không thể làm khác được.

    Một năm qua, tuy đã có gia đình nhưng anh vẫn thường trao đổi thư từ cho tôi và chúng tôi vẫn còn thói quen kể cho nhau nghe mọi chuyện. Rồi một thời gian dài anh không viết thư cho tôi nữa, tôi bắt đầu lo lắng. Cho đến khi tôi gần như mất hết hy vọng, thì bỗng tôi nhận được lời nhắn: “Hãy gặp anh ở hàng rào, nơi chúng ta vẫn trò chuyện trước đây”. Tôi đến gặp lại anh trong tâm trạng hồi hộp xen lẫn vui sướng. Anh nói rằng thời gian qua anh gặp chuyện không vui, và nay đã quên đi mọi chuyện rắc rối từ cuộc ly hôn vừa qua. Tuy vẫn còn yêu anh nhưng tôi không thể nói ra mối tình ấp ủ bấy lâu của mình ngay lúc này. Khi anh quay trở lại thành phố, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi không muốn nhìn thấy anh ra đi mặc dù anh đã hứa sẽ đến thăm tôi ngay khi có thể.

    Nhưng rồi anh đã không đến thăm tôi như đã hẹn cho đến ngày nọ, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ người bạn của anh ở thành phố. Người ấy cho tôi biết anh đã mất trong một tai nạn trên đường ra sân ga để về quê. Trái tim tôi dường như vỡ vụn, bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao anh không đến như đã hẹn. Tôi đã khóc, những giọt nước mắt của sự mất mát và đau đớn đến khôn cùng.

    Tôi tự hỏi: “Tại sao điều đó lại xảy đến với một người tốt như anh?”. Tôi thu xếp công việc và lên thành phố dự lễ tang của anh. Tại đây, tôi đã gặp người vợ cũ của anh ngày nào. Cô ấy kể cho tôi nghe về tình trạng của anh, rằng trông anh lúc nào cũng buồn mặc dù cô ấy đã làm mọi cách cũng không thể khiến cho anh hạnh phúc. Cô ấy trao cho tôi quyển nhật ký mà anh đã viết bấy lâu nay. Nó được bắt đầu từ ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Anh viết rằng anh rất yêu tôi nhưng vì quá nhút nhát nên không dám nói ra bất cứ điều gì, rằng đó là lý do tại sao anh im lặng và chỉ thích lắng nghe tôi nói. Anh sợ tôi từ chối, anh không muốn mất một người bạn như tôi. Anh luôn yêu tôi kể cả khi lên thành phố và kết hôn với người khác. Anh còn viết rằng anh rất hạnh phúc khi nhận được thư của tôi... Và cuốn nhật ký kết thúc với dòng chữ: “Hôm nay, nhất định tôi sẽ nói với cô ấy rằng tôi rất yêu cô ấy”. Nhưng đáng tiếc, đó cũng chính là ngày anh bỏ tôi ra đi vĩnh viễn - ngày mà lẽ tôi sẽ biết được tình yêu từ sâu thẳm trái tim anh dành cho tôi...

    (Theo Internet)
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi Ngô Phương Loan
    Đang tải...


  2. megiang

    megiang Thành viên đạt chuẩn

    Tham gia:
    1/10/2004
    Bài viết:
    62
    Đã được thích:
    12
    Điểm thành tích:
    8
    Ngày ấy hai đứa mình chia tay sau hơn một năm yêu nhau . Mình thì trẻ con quá, còn mải chơi, không lo học còn anh ấy thì chín chắn hơn rất nhiều . Những lời bảo ban, dạy dỗ khiến mình bức bối và cứ thế, ngày lại ngày, những khó chịu nhiều lên để rồi bung ra thành một cuộc chia tay .
    Sáu tháng trôi đi, duy nhất một lần được nghe tin về người ấy, tim mình thắt lại . Tự nhiên nhận ra mình vẫn còn yêu anh nhiều lắm .
    Sinh nhật mình, anh xuất hiện ngoài cửa . Vui vẻ, tươi cười mình mời anh vào tự nhiên như đối với một người bạn lâu ngày không gặp nhưng trái tim thì đánh lô tô trong lồng ngực . Lúc ấy chỉ mong một cái nắm tay, một cái ôm thật chặt vì nếu anh làm như thế mình sẽ quên hết những giận hờn ngày trước . Nhưng không có điều gì xảy ra .
    Đến bây giờ mình vẫn nói với anh rằng, nếu ngày ấy anh ôm lấy em thì chắc chúng mình sẽ không mất thêm thời gian nhiều hơn để tìm lại tình yêu . :wink:
     
    architect thích bài này.

Chia sẻ trang này