1. Chào bạn,

    Để tham gia thảo luận với các thành viên diễn đàn LÀM CHA MẸ thì bạn hãy đăng nhập hoặc click vào nút "Đăng ký" để tạo tài khoản và tham gia giao lưu với các thành viên diễn đàn LÀM CHA MẸ.

    Bạn cũng có thể bấm vào nút với biểu tượng Facebook (Đăng nhập với Facebook) để đăng ký tài khoản và đăng nhập nhanh với tài khoản Facebook của bạn. Hoặc tham khảo Hướng dẫn dành cho người mới, Hướng dẫn tìm kiếm thông tin, Quy định chung.
    Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice
Dismiss Notice
Xả hàng Hè, đón đầu mua sắm đầu năm học mới, bạn có thể đăng ký tham gia hội chợ giao lưu LÀM CHA MẸ ngày 06/08/2017 tại Trường THPT Việt Đức, Hà Nội.

Trò Chuyện Với Một Linh Hồn

Thảo luận trong 'Tâm sự về các vấn đề khác' bởi vo mai anh kiet, 14/11/2013.

By vo mai anh kiet on 14/11/2013 lúc 7:24 AM
  1. vo mai anh kiet

    vo mai anh kiet Thành viên tích cực

    Tham gia:
    26/5/2009
    Bài viết:
    697
    Đã được thích:
    1,346
    Điểm thành tích:
    223
    TRÒ CHUYỆN VỚI MỘT LINH HỒN
    TN
    Tôi có một người anh họ con bác ruột, cách đây 5 năm trên đường đi làm về thì bị tai nạn giao thông và tử vong ngay tại chỗ. Khỏi nói hết nỗi bàng hoàng đau đớn của gia đình anh và cả bản thân tôi. Vì anh không chỉ là anh họ mà đối với tôi anh còn là một người bạn có thể sẻ chia bất cứ chuyện gì .
    Từ ngày anh mất tôi luôn hy vọng sẽ có lúc được gặp anh đâu đó, trong mơ hay là qua việc gọi hồn. Nhưng dù tôi và vợ anh đã hai lần tìm đến số 1-Đông tác để gọi hồn cho anh , nhưng không thể nào gặp được. Năm năm trôi qua tôi rất buồn và thất vọng vì khi còn sống, anh và tôi thân thiết với nhau còn hơn anh em ruột. Anh là bác sĩ làm ở phòng cấp cứu, không chỉ tiếp xúc với cái chết hàng ngày mà anh còn là người đam mê nghiên cứu về tâm linh và thần học. Nên chúng tôi thường hay nói chuyện với nhau về chủ đề này. Khi anh mất tôi như mất đi một sợi dây , thấy lòng mình lỏng lẻo như không còn nơi buộc . Rồi rất nhiều đề tài chúng tôi đang còn nghiên cứu dở. bao nhiêu điều chưa kịp sẻ chia. Vậy mà bỗng nhiên anh đi, không một chút ngoái lại nhìn về quá khứ.
    Anh không về thăm tôi khiến tôi không chỉ buồn mà còn rất nhiếu nỗi băn khoăn? Vậy đời sống sau cái chết thế nào ? Liệu có linh hồn thật không ? và nó tồn tại ra sao ?. Vì có ai chết rồi sống lại đâu mà biết được.
    Bỗng một hôm tôi đi qua nơi anh bị tai nạn rồi mất, tự nhiên tôi thấy lạnh toát cả người , mơ hồ như có ai đi bên cạnh. Bình tĩnh lại, tôi nghĩ có lẽ do tôi đi qua nơi này nên nhớ tới anh mà có cảm giác vậy thôi. Nhưng đêm ấy tôi lên giường đi ngủ, nằm được một lúc cảm giác còn mơ màng chưa ngủ hẳn, thì tôi thấy anh về. Hình ảnh không khác gì lúc anh còn sống , kể cả chiếc áo sơ mi kẻ sọc, vợ anh may cho anh.
    Tôi mừng quá ôm chầm lấy anh, cứ như là anh đang còn sống vậy , nhưng ngay lúc đấy tôi nhớ ra rằng anh đã chết . Nhưng tôi vẫn hỏi anh sao anh không về thăm tôi. Anh buồn buồn nói :“. Anh bây giờ có được như xưa đâu, muốn thăm em là cả một việc khó khăn không phải cứ muốn là về thăm được.“
    Loáng thoáng một lúc thì bóng anh mờ dần rồi mất dạng. Tôi ú ớ rồi tỉnh hẳn, mồ hôi toát đầm đìa, bình tĩnh lại tôi vội vàng ngồi dậy viết tốc ký những gì mình vừa trải qua. Đêm đấy tôi không tài nào ngủ tiếp. Nước mắt cứ thế chảy dầm ươt gối, tôi thương anh, thương vợ con anh và bác Toàn gái nhà tôi. Từ ngày anh đi bác già đi hàng chục tuổi, buồn phiền mà sinh đau ốm liên miên. Hai năm trước , bác Toàn trai cũng ốm chỉ ba tháng là đi. Tôi băn khoăn không biết ở thế giới bên kia , hai bố con anh có gặp được nhau không ?
    Từ hôm thấy anh về, ban đầu tôi còn hơi sợ, nhưng sau đấy thì đêm nào tôi cũng mong rằng có lúc anh sẽ lại về thăm tôi. Vì tôi có biết bao điều muốn hỏi anh.
    Bẵng đi chừng một tháng , tôi đang mơ màng thì lại thấy anh xuất hiện, lần này anh mặc bộ quần áo thể thao mà anh hay mặc đi chơi quần vợt, tôi thấy anh đứng trước cửa nhà tôi. Tôi mừng quá reo lên rồi kéo anh vào nhà. Anh bảo em đừng reo lên vậy làm động giấc ngủ mọi người. Tôi không kéo anh nữa mà liền tranh thủ hỏi anh. Anh sống dưới đấy thế nào ? Anh có bao giờ về thăm bác và vợ con không ? Anh lại nhìn tôi buồn buồn rồi anh bảo : Anh vẫn thỉnh thoảng về nhưng không muốn vào nhà . Anh không muốn mẹ anh nhìn thấy anh bà lại càng buồn thêm, còn vợ con anh , anh lại càng không muốn gặp . Anh không muốn khuấy động cuộc sống của mọi người để họ dần quên anh thì sẽ tôt hơn. Nhất là vợ anh cô ấy còn quá trẻ, anh không muốn cô ấy phải ràng buộc với anh .. Nói đến đây tôi thấy anh nhìn lên rất buồn, rồi mờ dần chẳng còn hình dạng nữa. Tôi lại cố thức nhưng không tài nào dậy nổi, nhưng tâm trí dù trong mơ vẫn thấy mọi chuyện rất rõ ràng, cho đến khi buồn giải tôi mới tỉnh hẳn. Thế là tôi lại ghi hết những gì còn nhớ ra quyển vở mà tôi thường để bên giường.
    Từ đấy đêm đêm tôi lại đợi anh về, hy vọng anh sẽ giải đáp được một vài thắc mắc của tôi. Nhưng tôi chờ mãi tới hơn một tháng mà chẳng thấy anh. Thế rồi đến ngày mồng một, tôi cùng vợ anh ra mộ thắp hương cho anh rồi lên chùa nơi gia đình đưa anh lên đấy. Cả hai nơi tôi đều thắp hương rồi rì rầm khấn : Anh Huỳnh ơi ! nếu anh có thiêng thì lại về thăm em nhé, tối nay em đợi.
    Quả nhiên tối đấy anh về, anh còn cười bảo tôi, ban đầu anh tưởng là em sợ . Nhưng nay thấy em vui thế này thì thỉnh thoảng cần thì em gọi như hôm nay anh sẽ lại về . Thấy anh nói thế tôi mừng quá, tôi hỏi vội anh ngay : Anh ơi ! Thế đời sống dưới ấy thế nào hả anh ?

    ( Chuyện còn dài , ngày mai post tiếp )
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi vo mai anh kiet
    Đang tải...


Bình luận

Thảo luận trong 'Tâm sự về các vấn đề khác' bởi vo mai anh kiet, 14/11/2013.

    1. vo mai anh kiet
      vo mai anh kiet
      Phần 90
      Tự lập

      Có một chuyện là trong thời gian này tôi không chỉ thụ động ngồi chờ Q mà cũng tự mình dò hỏi khắp nơi con đường đi tìm chồng vì ai cũng biết nó khó ra sao. Nhưng không tìm được vì nhiều lý do trong đó có việc tôi không giám công khai mọi chuyện.

      Thế rồi một hôm tôi vô tình gặp ông P... Cấp dưới của bố Q mà tôi gặp mấy lần ở nhà Q khi T còn ở nhà hay đến chơi.
      P chuyện trò với tôi rồi chê tôi "Dạo này em khác quá, có phải buồn về cậu T không? Nếu muốn sang đấy anh tìm đường cho."
      Tôi như đang "Buồn ngủ gặp chiếu manh" Mừng khôn xiết, nhưng tự dưng lão đưa ra điều kiện là phải bí mật nghĩa là không được cho ai biết, đương nhiên ở đây là chỉ cậu T và Q. Tôi ngần ngừ rồi gật đầu để giữ chỗ, trong lòng nghĩ thế.
      Tất nhiên là ông ta giải thích nọ kia rất là hợp lý nhất là ông ấy bảo.
      -" Có những việc cấp dưới có thể làm dễ dàng nhưng cấp trên lại khó, nếu anh giúp em mà cậu em biết được thì thành ra anh qua mặt ông ấy à mà em biết đấy một suất đi tây không phải là chuyện dễ, xong rồi anh sẽ báo công với sếp như thế tốt hơn còn bây giờ em cứ để anh sắp xếp, đừng lộ chuyện cho ai nhé!" Và tất nhiên là tôi tin vì đến nhà cậu T trông ông ta xun xoe xẹp như con gián.

      Ông P xấp xỉ tuổi M tức trung niên nhưng vì là cấp dưới của cậu T nên các con ông gọi là chú và tôi cũng tiện mồm gọi theo. Chú chuyển xưng anh rất tự nhiên. Tôi hơi ngượng nhưng cũng kệ, P hỏi nhà tôi để tiện qua vì công việc, tôi cho P địa chỉ và chờ đợi. Tôi giữ lời hứa không cho Q biết vì tôi tin ông ấy có thể giúp tôi...

      Vài lần qua với đôi chút tin tức chưa có gì hy vọng nhưng tôi vẫn kiên nhẫn nghe lời hứa của ông ta.
      Rồi một hôm P đến cũng vào chiều muộn, đứng ngoài sân một chút, P tự tiện đi vào nhà, tôi đang rửa ấm pha trà trong bếp. Từ đâu rất nhanh P như cơn gió đến bên tôi, Thảo Nhi bên nhà V... Hơi nóng phả vào tai tôi rồi không để cho tôi kịp phản ứng. Lão như con báo vồ mồi ôm nghiến lấy tôi... Lão to như con bò mộng.

      Tôi kinh hoàng hét lên, lão bịt chặt miệng tôi bằng đôi môi kinh tởm... Tôi dãy dụa nhưng lại như với lão C là không giám hét to, cuộc vật lộn không cân sức chẳng khác gì châu chấu và voi mà ở đây châu chấu không có càng lẫn móng vuốt.. Tôi sắp chết rồi...
      Bỗng Keng... Keng...Tiếng Thảo Nhi khóc. Là V đưa Nhí về trả mẹ... Lão buông tôi ra thở hồng hộc... Tôi áo đứt cúc xốc xếch chạy ra ngoài thở hổn hển chẳng ra hơi.
      Trời hơi tối... Tôi nén đau mở cửa cho hai dì cháu... Sững người... Thấy Q đứng đang bế Nhí. V đã đi về không hiểu là sao?

      Q nhìn tôi, mắt sao mà tinh thế... Lao ngay vào nhà. Thấy lão P đang đứng vuốt tóc thở không hề tự nhiên. Q quay sang nhìn tôi... Không nói lời nào.
      Lão P né người dắt xe ra cổng, tôi chưa đóng nên lão lên xe phi thẳng...
      -" Anh phải tính sổ với lão này..." Q tự nhiên nhầm cách xưng hô.
      Rồi hình như cũng không để ý chuyện này chỉ nhìn tôi, hai hàm răng nghiến lại. Tôi xấu hổ sợ hãi và cuối cùng là khóc...

      Q lặng thinh không nói tiếp lời nào.
      Nhí thấy mẹ khóc thì càng khóc to rồi nhào vào đòi mẹ.
      Tôi bế con lại vô tình chạm vào tay Q.
      Như có điện, Q nắm lấy tay tôi hung dữ
      -" Em... Chị nói đi... Sao lại có chuyện này? Sao lão ta lại đến đây?"
      Tôi cứng lại sợ Q hiểu nhầm nhưng lại không biết thanh minh thế nào, đần thế chứ nên cứ khóc.
      Đợi cho tôi nín dần Q đi vào nhà ngồi, tôi không giám vào theo, không cần nhìn thì tôi cũng biết Q đang điên tiết giận dữ thế nào.

      Mãi mà tôi cứ ở ngoài dù đã nín, Q lại ra sân, hình như đã bình tĩnh lại rồi, Q nhẹ nhàng hỏi nhỏ:
      -" Đừng sợ nữa, có chú đây rồi, chú sẽ cho bọn khốn kiếp này trả giá"
      Tôi liếc nhìn Q sợ hãi, Q sẽ làm gì để trừng trị lão ta? Tự nhiên lo lắng nhiều hơn vì sợ Q manh động.
      Khổ nạn cái thân tôi:" Em! Em đẹp thế này, anh... Anh không chịu nổi..."
      P hổn hển vừa xong. Tôi kinh tởm, loại đàn ông này gặp ai cũng dở trò khen ngợi.

      Khốn nạn những thằng đàn ông như thế, đồ vô lại này nhan nhản khắp nơi, tôi rùng mình kinh sợ... Đời sao nặng nhọc thế này? Chồng tôi đâu? Sao anh bỏ mẹ con tôi chẳng đoái hoài gì? Tim tôi thắt lại. Chồng ơi! Sao anh nỡ bỏ em cô quạnh giữa bao hiểm nguy, cạm bẫy thế này. Lúc ấy tôi còn trẻ quá, miếng mồi thật là ngon cho những con dê không biết ăn phải thứ lá gì, mà khốn nạn thế chứ? Tôi mệt mỏi quá chừng...Tôi khờ khạo thế này giữa cuộc đời đầy sóng gió, ai có thể bảo vệ tôi mãi được ngoài bản thân tôi, tôi cứ thế tự trách mình. Buồn não ruột, ngay một con bò mộng như lão P cũng có thể lừa tôi chỉ vì cái mặt tôi khờ quá.

      Cả Q và tôi đã bình tĩnh lại rồi, Q hỏi:
      -" Sao lão lại đến đây?"
      Tôi đành thật thà kể lại, Q thương xót nắm lấy tay tôi.
      -" Cứ khờ khạo thế này, ai lừa cũng được... Thương quá! Nhí không kịp về thì chuyện gì xảy ra đây?"
      Tôi xấu hổ sờ vào những vết thương không chảy máu nhưng rất đau trong người. Q nhìn lên trời sao... Tim đập thình thình. Ai đã xui bồ tát Q lúc nào cũng có mặt khi tôi nguy cấp? Thật không thể nào mà hiểu nổi.

      Đang bối rối trong lòng thì V sang, hoá ra ban nãy V đang đun ấm nước quên chợt nhớ ra nên chạy về rồi làm gì đó mãi mới sang.
      Có bé V, Q chuyện trò với V đôi câu rồi bế Nhí thêm một lúc mới ra về, tôi cứ tưởng Q đến có việc gì mới hoá ra không, tôi đành nói dối V là Q đến có việc, V tỏ vẻ không để tâm gì . Bạn có tin tôi, khó quá phải không? Vậy mà nó là sự thật. Không có V và Q tôi đã chết rồi, tôi rùng mình nhớ lại, biết bao vụ án hiếp dâm rồi giết chết để bịt đầu mối mà khi hành động, hung thủ không hề nghĩ tới hậu quả. Đấy chính là một trong những chuyện tôi gặp phải vì ba cái vòng vớ vẩn đã kể trên, tôi nghĩ thế mà không chỉ khi đã lớn mà tấm bé tôi đã bị ấu dâm rồi.

      Còn tiếp...
    2. vo mai anh kiet
      vo mai anh kiet
      Cam ơn cac em va cac bajn nhieu, đôi khi đang gưi thì rớt mạng, đăng lại không được. Hôm nay thì tự nhiên lại không thấy lượng ngươì theo dõi nưã. nếu không thấy bao nhiêu người thì tự nhiên hết cả hứng thú.
      hungacad77ô mai thích.
    3. Heomoi73
      Heomoi73
      Ban ơi,mình luôn chờ đón để được đọc chuyện của bạn.Vì sao mọi người không gạch đá bạn,có lẽ vì ai cũng đồng cảm với nỗi lòng của bạn.Con người chứ có phải gỗ đá đâu?Bạn hành động được như thế là quá tốt rồi.Mấy ai nắm tay đến tối,gối ...sáng.Mong bạn cố lên.
      vo mai anh kiet thích bài này.
    4. chamnt
      chamnt
      Chị thật đáng yêu và đáng thương!
      vo mai anh kiet thích bài này.
    5. Heomoi73
      Heomoi73
      Mẹ khóc,con khóc...và mình cũng rưng rưng.Trải qua cảnh này thì sẽ thấu hiểu.Ghê tởm lão P.Nhưng may quá,không có Q thì bạn khổ sẽ càng thêm khổ.May quá.
      vo mai anh kiet thích bài này.
    6. nokiae
      nokiae
      chị ạ, cuộc sống mà làm sao tránh đc, nhiều cái còn trái ngang hơn mà tự mỗi ng đọc ở đây cũng chưa viết hết đc ra như chị
      vo mai anh kiet thích bài này.
    7. nhatminh2008
      nhatminh2008
      chuyện đời bạn ly kì quá, nhiều sóng gió quá,chia sẻ với bạn
      vo mai anh kiet thích bài này.
    8. hungacad77
      hungacad77
      Mỗi một phần chị lại dẫn em đi vào những cung bậc cảm xúc khác nhau
      vo mai anh kiet thích bài này.
    9. vo mai anh kiet
      vo mai anh kiet
      Rất buồn là BQT bảo mình đăng nội dung không phù hợp, hôm qua thì họ xoá mất số lượt người xem, mfnh hỏi thì họ bảo vậy vaf hôm nay mình mở mục .Tâm sự về những vấn đề khác. Thì tìm không thấy, không biết hiện topic này của mình đang nằm đâu nưã để mình theo dõi. May mình lưu trang này tren máy tính chứ không thì chịu. mà thươngf mình hay gưi bài ở Iphon. thưòng phải vào diễn đàn tìm topic rồi đăng.
      Bạn nào thấy nó ở đâu cho mình biết với. đang viết dở thế này buồn quá, cũng lại luôn chờ mong sự chia sẻ của các bạn và các em rất đáng mến ở đây.
    10. chamnt
      chamnt
      Chị ơi nó ở đây: Trang chủ>Diễn đàn>CÁC VẤN ĐỀ LÀM CHA MẸ>CÂU LẠC BỘ, GIẢI TRÍ>Thư giãn, giải trí
      Thường nếu viết truyện dài thế này e hay viết trên máy tính chứ viết IP khó chỉnh sửa, phục c quá!
      vo mai anh kiet thích bài này.
    11. hungacad77
      hungacad77
      vo mai anh kiet thích bài này.
    12. congagia12
      congagia12
      hu hu, em khóc chị ơi, e hay xúc động. Thương chị quá
      vo mai anh kiet thích bài này.
    13. vo mai anh kiet
      vo mai anh kiet
      Phần /91
      Hiếp dâm

      Q về, tôi ra đóng cổng. Bé V bế Nhí trong nhà, Q lưỡng lự chưa đi rồi cuối cùng nói với tôi:
      -" Cứ thế này chú chẳng an tâm tý nào, chị hứa đi đừng cho người lạ vào nhà nữa trừ anh Huỳnh ra..."
      Người lạ, hai lão đấy có phải người lạ đâu, mà sao Q lại chỉ nói anh Huỳnh mà không nhắc đến Quang? Tôi cố cãi:
      -" Chị cũng biết thân biết phận đề phòng ghê lắm, ai ngờ toàn những lão quen mà mình không ngờ tới"
      -" Chị cứ khờ thế này... Em lo lắm, từ nay phải hết sức cẩn thận, đừng dại dột thế nữa được không, mọi việc để chú tính từ từ đừng nôn nóng quá hỏng hết việc."

      Q lúc này đang là sinh viên và mới hai mươi hai tuổi, sao cậu chín chắn quá chừng, hình như sự chín chắn này mang cho tôi sự tin cậy. Tôi tin tưởng Q thế mới lạ lùng, chứ nhìn vào thực tế đến anh Huỳnh rồi Quang có biết lối nào đâu làm sao mà Q lo cho tôi được nhưng lúc này tôi đang chết đuối nên có gì vơ nấy đâu biết cọc ra sao chỉ cần có chút hy vọng là tôi bấu vào thật chặt? Tôi thoáng nghĩ về câu nói của Q ban đầu là chỉ nên tin tưởng mỗi anh Huỳnh đồng nghĩa với việc Q cho Quang vào danh sách những người có nguy cơ xâm hại tôi, nhưng tôi tin Quang vì anh tốt vô cùng sao tôi có thể nghi ngờ lòng tốt của Quang.

      Nhưng đấy là đối với tôi còn Q có cái nhìn khác và khác thế nào thì sau này tôi mới hiểu, đã bảo tôi khờ mà... Thế đấy.

      Nhắc tới chuyện vừa rồi tức là chuyện bị hiếp dâm và quấy rối tình dục. Tôi chợt nhận ra, trên đời này, ông trời luôn có sự công bằng nào đó, ví dụ cho ai một hình thức nổi trội thì cũng đồng nghĩa là như cây cao họ phải hứng chịu nhiều bão gió hơn những loài cây thấp bé, lè tè.
      Quy luật tự nhiên chăng? Đấy chính là sự đúc kết từ ngàn xưa để lại:" Hồng nhan đa truân" Và không chỉ đa truân mà còn có" Hồng nhan bạc phận"

      Tôi có phải hồng nhan không? Không biết, nhưng đời tôi khổ sở vô cùng cũng chính là vì những chuyện đa truân như đã kể, nó là gánh nặng trong tâm hồn khốn khổ của tôi cho đến tận bây giờ. Một trong những chuyện này đấy chính là chuyện của Q mà tôi đang dần hé lộ.

      Nhưng qua mấy chuyện về C rồi lại đến P. Tôi nhớ lại ngày còn bé, tôi luôn bị quấy rầy vì mấy người lớn tuổi thậm chí cả cụ già, cứ thấy tôi chơi một mình là dỗ kẹo rồi ôm, con nít chẳng biết gì thấy cho kẹo thì mừng, khi bị ôm riết thì tưởng được yêu nào có biết gì đâu, mãi đến chừng tám tuổi tôi mới hiểu lờ mờ và sợ hãi khi thấy đàn ông cho kẹo. Mà ai? Họ là người loanh quanh trong xóm, về sau tôi kể mẹ, mẹ tôi mới biết và bà làm gì đó thì tôi không rõ nhưng mấy người kia không giám nữa.

      Nhưng không hết, khi lớn dần mặc dù có Minh và Linh rồi anh Huỳnh và các bạn gái khác nhưng thỉnh thoảng tôi cũng đi đâu đó một mình. Nhà quê vắng vẻ, tôi vẫn cứ gặp nạn không biết bao lần. Kinh nhất là một ông tự nhiên đến nhà bảo bạn mẹ tôi, cho tôi gói kẹo rất to rồi ôm riết... Khi lão buông ra vì tôi dãy dụa, cái quần tôi ướt nhèm một thứ màu đục và nhầy nhụa như dãi dớt của con ốc sên... Kinh tởm. Nhưng cũng còn may là họ chỉ ôm thôi chứ không đến nỗi dở trò đó thật.

      Kể ra thế để chúng ta biết đường mà phòng cho con gái, nhiều gã đàn ông không có tính người và ngày nay không chỉ các bé gái mà bé trai cũng bị lạm dụng tình dục, nghĩ mà buồn vì chuyện này thường ám ảnh các bé rất lâu làm ảnh hưởng đến đời sống tinh thần của bé cho mãi đến trưởng thành.

      Kể đến đây thì bạn lại thắc mắc sao hay gặp chuyện thế mà tôi không đề phòng những gã như C và P. Khổ quá tôi tin người. P là cấp dưới của cậu chồng tôi sao tôi không tin, đấy cái sự cả tin ngây thơ của tôi nó nằm chỗ đấy, thật đến buồn, không biết tin ai.

      Nhưng nếu cuộc đời này mất sạch niềm tin thì sống thế nào? Chẳng nhẽ không còn tin an được nữa? Ai mình cũng phải cảnh giác thì sống làm sao nổi, tôi cứ đi mơ màng như thế giữa cuộc đời, tôi sợ sự dối trá và thay đổi vô cùng đây đương nhiên đang muốn nói về tình cảm.

      Và thật tội nghiệp cho tôi, chồng tôi người tôi hy sinh nhiều thứ để lấy anh cho bằng được, lấy rồi thì hết lòng hết dạ cùng anh, vậy mà anh cho tôi một vố không biết tránh vào đâu nữa, đau đớn đến tận cùng.

      Sau này khi bên chồng trong cuộc chiến vật lộn để giành lại anh cho Nhí có bố, tôi đã gần như tuyệt vọng thì tôi nhớ ra Q, và Quang, hai người đàn ông tốt bụng này không chỉ làm chỗ dựa tinh thần và cả vật chất cho tôi mà cái lớn nhất họ cho tôi là một niềm tin về lòng tốt và Q, đặc biệt là Q trong lúc này đã gửi gắm cho tôi một niềm tin rằng trên đời này dù có đổi thay thì tình yêu là có thật... Dù hoàn cảnh ngặt nghèo, dù đường đời trái ngang nhưng tình yêu tồn tại. Và nhờ thế nó cho thêm tôi một ít sức mạnh để chiến đấu một mất một còn với hai con người đang say nhau như điếu đổ.

      Chuyện rất dài, tôi còn phải mất rất nhiều thời gian để kể về họ về cái giai đoạn mà không dưới một lần tôi chỉ cần tới vài giây là kết thúc cuộc đời nặng nhọc này, nhưng như tôi đã kể, luôn luôn đâu đó như có một bàn tay, một linh hồn ẩn hiện nào đó khiến xui và cuối cùng là tôi không chết được.
      Chẳng biết nên buồn hay nên vui vì sau mỗi lần như thế là trái tim tội nghiệp của tôi lại dày lên một vết sẹo và những tổn thương tâm thần ngày một nhiều lên đến nỗi tôi phải mất nhiều thời gian chữa trị mà di chứng thì vẫn còn ở lại.

      Và đấy cũng là lý do tôi cứ phải vứt dần gánh nặng đó đi, như là hòn đá tảng, tôi phải tự đập vụn nó ra rồi vứt dần từng hòn nhỏ, hòn to cho đến lúc nào nó hết thì thôi.

      Tôi đã định dừng phần này lại nhưng tôi nghĩ ra nếu ai đọc câu chuyện của tôi và đang cùng hoàn cảnh hãy nhớ rằng đừng bao giờ níu giữ những người vô trách nhiệm vì tình có thể đổi thay nhưng trách nhiệm làm người làm cha, làm mẹ thì không có gì có thể thay đổi. Nhưng họ là người ích kỷ, họ không có khái niệm này. Và bạn càng đu đưa với họ cuộc đời bạn càng tàn....

      Còn tiếp...
    14. vo mai anh kiet
      vo mai anh kiet
      Mình xin cảm ơn cả nhà và may quá, BQT đã đồng ý trả lại topic của mình ở phần Tâm sự này rồi. Xin cám ơn các bạn, các em và những người đang theo dõi, cám ơn BQT đã thấu hiểu và thông cảm làm theo điều mình muốn.
      Chúc cả nhà vui và xin lỗi vì không trả lời từng người được nhưng rất mong nhận được comments của mọi người.
    15. hungacad77
      hungacad77
      Buồn quá chị ạ :(
      vo mai anh kiet thích bài này.
    16. HoangThu_08
      HoangThu_08
      May em cũng tìm được bài ở phần thông báo.
      vo mai anh kiet thích bài này.
    17. nhatminh2008
      nhatminh2008
      ngày nào cũng mở lamchame,mong thấy bài của bạn
    18. vo mai anh kiet
      vo mai anh kiet
      Phần 92
      Đơn chiếc

      Sau những chuyện xảy ra với lão P, tôi xin kể nốt là tôi ở nhà một mình, hai mẹ con đơn chiếc nên không chỉ mình hai lão P và C nhòm ngó. Đàn ông rất tài, họ đánh hơi thật giỏi chỉ cần ở đâu có cá thì bất kể cá gì liền rắp tâm vác cần câu đến đó ngay.
      Tôi là con cá nhìn rất dễ ăn mồi, không hiểu vì sao họ nghĩ thế, chán không cơ chứ.

      Khốn khổ, cả đời tôi cứ phải chống chọi với cái đám khốn nạn này, từ đi đường cho đến ở nhà khiến cho tôi rất sợ đàn ông.
      Ngay thời gian này trong xóm cũng có một lão cứ đi qua là nhòm vào cửa nhà tôi. Tôi sợ kinh khủng nên nói với bé V cần cẩn thận. Nghe tôi kể thế chắc nhiều người tưởng tôi ăn mặc hở hang. Chuyện này lại càng không, rất tiếc cho tôi cha mẹ cho tôi một dáng hình lẽ ra nên trưng ra để khoe cho mọi người biết thì tôi không giám một chút nào, kín cổng cao tường chỉ cần gọn ghẽ thôi, sau này ý thức được chuyện này tôi cứ tiếc, giá mà tuổi trẻ mình có chồng ở bên bảo vệ rồi cùng nhau vui vẻ thì có phải đỡ phí hoài không, đúng là đàn bà buồn cười thế đấy.

      Còn lúc này, nhà tôi tối có V ngày cũng có bọn trẻ thanh niên như đã kể thỉnh thoảng đến hỏi cái này cái kia rồi mượn sách mượn đồ linh tinh hay giúp cái này cái nọ kể cả hai thằng lỏi em Q khi tôi cần. Sau này Q hay đến rồi cuộc chiến giữa mẹ Q và tôi rồi Q tôi giảm bớt việc nhờ hai đứa em Q dù vậy chúng thỉnh thoảng vẫn đến khi thì nhớ Nhí khi thì Q sai việc gì đó mà không tự làm được sợ mẹ nghi ngờ. Nghĩ cũng tội nghiệp bà, sinh con rồi nuôi nấng khổ sở giờ nó đứng hết về phe địch dối lừa bà.

      Với đám trẻ quanh xóm mà chủ yếu là bạn V và anh trai V, tôi không thể chối từ đã đành mà tôi rất quý chúng vì trẻ mới lớn rất sáng trong. Ngoài ra như đã kể là ba vị bồ tát gần như thay phiên nhau có mặt ở nhà tôi, ít là mỗi tuần một bận nhưng sự cố gắng của họ cũng chỉ đến thế thôi vì ai cũng bận rộn chưa kể như Quang chẳng hạn anh không thể tự nhiên qua lại nhà tôi như khi xưa chồng tôi ở nhà được.
      Ngoài ra như đã kể là đặc biệt nhà chồng chỉ mình tôi đưa con về chứ rất ít khi đến nhà tôi. Có lẽ nhờ thế mà họ không biết gì nhiều nhất là chuyện của Q và sau này Q hay đến như đã kể thì tôi cũng hạn chế dần sự có mặt không cần thiết lắm của bọn trẻ nhưng vẫn rất vui vẻ quý mến nhau, lúc này với tôi thế là tốt lắm rồi.

      Tôi thấy Q lo lắng nên đành nói cho Q biết như đã kể, tôi có hàng xóm tốt có nhiều người xung quanh nên đừng lo lắng quá, lại kể thêm là sự có mặt của Q làm cho vài nhân vật cũng không ưa vì các bạn ấy có ý định với V, đời cứ loanh quanh như vậy.
      Còn tôi thật may, nhà chồng cũng quý tôi dù lúc này tôi chưa giúp được gì cho họ. Tôi biết ơn nhà chồng ghê lắm, nhất là mẹ chồng tôi.

      Chuyện linh tinh này như đã kể tôi gặp nhiều nhưng vẫn cứ mắc lỗi, sau này tôi cũng không bao giờ kể cho chồng tôi nghe vì chẳng để làm gì với lại tôi chưa quên vụ chụp ảnh lịch.
      Nào tôi có làm gì đâu mà T đã lồng lên rồi mắng mỏ tôi này nọ nên sau này tôi không chọn anh làm người chia sẻ đã đành mà bảo vệ cũng không.

      Tính anh hay ghen, hồi còn yêu tôi dại dột cho đấy là tiêu chí đo lường tình cảm, thật là dốt quá, ghen thực chất chỉ là do ích kỷ mà thôi. Vì bản chất của tình yêu là yêu thương và tin tưởng rồi cao hơn hết là mong muốn cho người mình yêu hạnh phúc.

      T của tôi khi yêu đã dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích rồi khi mục đích đã đạt xong anh lại lên đường tìm mục đích mới, tôi nghĩ vậy chẳng biết có đúng không nhưng sau này khi đối diện với những gì anh đối xử với tôi lúc anh phải đứng giữa hai người đàn bà mà chỉ chọn được một thôi.
      Tôi đau xót nhận ra con người thật của anh, khi nghe kể anh cũng ghen tuông với người tình ghê lắm.

      Đời nghĩ cũng hay, anh là kẻ tham lam và cuối cùng kẻ tham lam nào ít nhiều cũng phải trả giá vì tình cũng như đồ ăn vậy. Bụng chỉ chứa được thế này thôi nhưng mà vì tham ăn nên bội thực... Anh muốn bắt cá hai tay mà khả năng giữ cá thì quá kém. Tôi lại là con cá khốn khổ lắm người muốn câu nên anh đã gánh những hậu quả rất đau lòng.

      Tất nhiên đau ra sao thì chỉ mình anh biết. Gieo gió thì gặp bão, trên đời này không có cái gì mà tự nhiên nó đến. Không chỉ vật chất mà tinh thần cũng vậy, nói thật đúng thì gieo nhân nào gặp quả đấy và ở đây tôi muốn nói là không chỉ mình T, tôi cũng vậy.
      Vì chuyện xưa với Đông mà tôi lúc nào cũng chịu lép vế với T rồi giờ lại đến sự chăm sóc của Q. Dù lúc yêu Đông tôi chưa lấy T làm chồng, và chuyện với Q tôi là người hoàn toàn bị động. Nhưng Khổ thế đấy dù ra sao thì bàn tay đã lỡ nhúng chàm thì vô tình hay hữu ý đều là có vết, khó rửa sạch vô cùng...

      Còn tiếp...
    19. vo mai anh kiet
      vo mai anh kiet
      Cảm ơn các bạn vẫn theo dõi, mình viết theo cảm xúc nên nhớ đến đâu thì vết đến đó hơn nuã mình muốn kể lai nhưnxg trạng thái tình cảm trong cuộc đời mình nên hơi lâu một chút. Còn muốn nhanh thì chỉ một trang sơ yếu lý lịch là xong.
      Cảm xúc và suy nghĩ của con ngươì rất phức tạp, mình đã trải qua tưnfg ấy sóng gió của cuộc đời, muốn ghi laị không chỉ cho mình mà cho ai đó không chỉ đọc để giả trí, thư giãn mà chưa tưngf traỉ qua có thể tỉnh táo hơn chọn một con đường sangs suốt mà đi. Chúc cả nhà thân tâm đêù an lạc. Đặc biệt cám ơn các bạn và các em thưòng viết Comments để tạo cho mình thêm hứng thú để viết tiếp.
    20. hungacad77
      hungacad77
      Lại hết rùi.........

Chia sẻ trang này