Do thói quen thích quan sát , nên mỗi lần đi xa tớ đều rất thích ghi lại những suy nghĩ , cảm tưởng của mình về những nơi đã đi qua . Lâu rồi , bỏ qua thói quen viết nhật ký thời trẻ dại , tự khắc ghi suy nghĩ vào trong đầu .. rồi lại tiếc vì đã không chia sẻ suy nghĩ và kinh nghiệm cùng mọi người . Có thể mỗi người sẽ có những kinh nghiệm của riêng mình , nhưng như người xưa đã từng có câu " không ai uống nước 2 lần trên cùng 1 dòng sông " để chỉ sự thay đổi liên tục của thời gian và không gian . Mỗi lần bạn đi qua , mỗi nơi mà bạn đến - mọi thứ ko bao giờ tồn tại 1 cách bất biến . Vậy là tớ mở topic này , 1 topic tạp văn về nơi mà tớ hay đến và với tớ - rất thú vị : Trung Quốc - 1 nền văn hóa lâu đời . Nhiều khi đọc 1 số bài của 1 số member về việc người Trung Quốc thế này , thế kia - và thậm chí nhiều bố mẹ còn " đả đảo bọn Tàu khựa " . Tớ ko có ý kiến gì , vì đơn giản tớ quan niệm : ở đâu cũng là con người , sẽ có những cái hay , cái dở . Thừa nhận nền văn hóa hay 1 lối sống đẹp - chọn lọc cái hay để học , cái dở để rút kinh nghiệm cho bản thân ko dẫm vào vết xe đổ , hay nói cách khác : học hỏi có chọn lọc , kế thừa cũng mang tính chọn lọc . Cách đây 1 vài tuần , tớ có oder đồ ăn của 1 mẹ trên mạng .. Cũng hỏi vui mồm về cách chế biến 1 vài món ăn từ nguyên liệu đó , bạn ý nhận là nhà bạn ý là người gốc Hoa nên biết rõ về món ăn tớ hỏi ( để phản bác 1 ý kiến tớ đưa ra về món ăn đó ) . Tớ thấy hơi buồn cười vì bạn ấy mắc 1 sai lầm ( chẳng biết là nhớ nhầm hay " gốc Hoa " của bạn ấy là " giả " ) . Chao ôi , có những loại gia vị mà không bao giờ người TQ dùng , chứ đừng nói là dùng theo cách của người Việt . Mà kể cả là Hoa Kiều : truyền thống của họ là luôn giữ 2 thứ bất di bất dịch dù có phiêu bạt đi đến góc nào của thế giới đó là bản ngữ và truyền thống ẩm thực . Các công thức nấu ăn , thói quen sử dụng gia vị được mẹ truyền cho con gái và con dâu . Lan man về ẩm thực : món ăn Trung Quốc cực kỳ đa dạng theo phân vùng địa lý . Việt Nam mới chỉ biết nhiều đến món ăn Quảng Đông và Tứ Xuyên -là 2 trường phái ẩm thực có vẻ như hợp khẩu vị với người Việt nhất . Các món ăn của các vùng còn lại rất ít người Việt biết đến và quan tâm . Theo quan điểm của tớ thì không phải vì gu ẩm thực của các vùng miền khác khó ăn , mà vì 2 vùng ẩm thực này gần VN nhất hoặc được VN biết đến nhiều nhất ( Tứ Xuyên nổi tiếng về đồ ăn cay nóng , rất hợp gu với người Việt ) . Lần đầu đến Côn Minh , thủ phủ của tỉnh Vân Nam , tớ thực sự choáng vì gần như tất cả các món ăn của họ đều có nấu cùng vị thuốc bắc ( ở các tỉnh khác , thuốc bắc thường chỉ được cho vào món hầm hoặc canh bổ dưỡng ) . Dọn đĩa rau xào ra , cả đoàn suýt ngất vì thấy rau thì ít , hoa tam thất ( được các bạn VN quý gần như vàng ) thì nhiều . Hay như có lần được anh bạn người Đông Bắc chiêu đãi : vào nhà hàng chuyên món Đông Bắc được thưởng thức món thịt chó nấu cùng hoa hồi , thảo quả , quế chi - hóa ra đầu bếp là người Đại Liên ( giáp Triều Tiên ) , vùng này có thói quen ăn thịt chó giống như dân Việt . Mỗi tội cách chế biến lại khác hoàn toàn . Dân phương Bắc ( vùng Tân Cương , Thiên Tân giáp Nga cũ ) hay Đại Liên đều có thói quen ăn nhiều dầu mỡ vì khí hậu vùng đó cực kỳ lạnh . Thế mới có trong thực đơn 1 số nhà hàng món ăn rất lạ tai " canh qua cầu " : món ăn theo truyền thuyết kể về người vợ mang canh cho chồng là lính gác ở bên kia sông - canh được đổ 1 lớp dầu lên trên bề mặt để giữ nóng trong cả quãng đường qua cầu mang cơm cho chồng . Món ăn của Giang Nam thanh nhã như vẻ đẹp của con gái vùng này , món ăn của Bắc Kinh lại cầu kỳ khôn tả vì ảnh hưởng của nền ẩm thực dành cho các bậc vua chúa và giới quý tộc . Chẳng bỗng dưng mà nhà họ Giả trong Hồng Lâu Mộng có món cà muối trứ danh : gà hầm bỏ bã lấy nước để muối cà , sau đó vớt cà ra phơi héo rồi lại lấy nước hầm mới tiếp tục ngâm - ngâm đi ngâm lại 4-5 lần mới có thành phẩm . Đến Quảng Châu , nhiều khi giữa buổi đói bụng , thấy mấy bác bán hàng lôi cơm hộp ra ăn - mùi thơm bốc ra nghi ngút cứ lẽo đẽo theo hỏi rất tọc mạch vô duyên : mày ăn gì đấy , món đấy nấu thế nào . Thường thì hỏi 10 bác , 9 bác rưỡi rất nhiệt tình trả lời và thậm chí mời nếm thử . Nhờ thế mới biết nghệ thuật sử dụng gia vị khó ai bì kịp của người Trung Quốc : VD như món cá nấu cho thêm vỏ quýt , hoa tiêu hay món gà hấp muối được chấm với gừng ngâm muối giã dập , canh tiết lợn cho thêm chút lá quế khô hay cá hấp với mơ muối vảy thêm chút rượu Mai Quế Lộ ..
Ðề: Trung hoa du ký Có 1 món quà rong khá phổ biến ở Quảng Châu , đó là thịt dê xiên nướng ăn với bánh bột mì tráng mỏng rồi nướng . Theo đúng công thức thì món bánh bột mì này được làm từ bột mì ủ với chút sữa dê lên men chua qua đêm - thay bột nở . Hồi mới sang , thưởng thức món này vì tò mò về mấy anh bán hàng có nét mặt rất Âu : da trắng , mũi cao thanh tú . Về sau , dùng mớ tiếng Tàu hổ lốn hỏi chuyện mới biết : mấy anh bán hàng món này đều là người vùng Tân Cương , giáp Nga ( nay là Uzbekistan ) . Chính phủ Trung Quốc vẫn có chủ trương ưu tiên ưu đãi dân ở các khu tự trị như Tân Cương , Tây Tạng vì lý do chính trị , nhưng theo như tớ biết thì dân sống ở Tân Cương rất khổ . Và giống như dân di gan ở châu Âu , dân Tân Cương ( phần lớn theo đạo Hồi ) đều sống lang bạt ở khắp nơi trên đất Trung Quốc . Và vì nghèo khổ , sống không ổn định nên trình độ văn hóa thấp : họ thường đi bán bánh bột mì nướng kẹp thịt dê ( món ăn truyền thống của dân tộc họ ) , bán lông thú dởm ( lông chó nhà làm dởm lông cáo rừng chẳng hạn ) và mở quán ăn chuyên món ăn truyền thống của họ ( làm từ thịt dê , thịt trâu ) . Quán ăn của dân Tân Cương theo đạo Hồi mở ra không bao giờ bán thịt lợn và món mì nấu của họ ăn một lần là nhớ mãi : rất thơm mùi gia vị đặc trưng của đại hồi , tiểu hồi . Dân Quảng Châu nói riêng , dân Trung Quốc ( ở các tỉnh khác ) nói chung đều kỳ thị dân Hồi - Tân Cương . Họ quan niệm đây là cộng đồng với nền văn hóa - tín ngưỡng dị biệt ( người ta thường sợ những điều người ta không hiểu ) .
Ðề: Trung hoa du ký Phục bác thật, em đi sang TQ chỉ nhăm nhăm ăn thôi, ít khi để ý lắm, hihi, mà công nhận món ăn TQ có gia vị rất lạ. Đợt em ăn đồ nướng ở Nam Ninh, có món ốc xào, nói thật ngon đến mức muốn ăn cả vỏ vì cái vị ngon không biết tả thế nào của nó. Thằng cu em em học bên đó 7 năm, nhờ nó mua gia vị hộ, nhưng vì là con trai nên chẳng để ý, hic. Bác cố gắng mang nhiều nhiều món về để cho chị em cùng thưởng thức nhé...hihih
Ðề: Trung hoa du ký Em là một đứa vô cùng đam mê nền văn hóa TQ...dù mới chỉ được đi"du lịch" qua sách vở và phim ảnh,chứ chân chưa đặt qua tỉnh Nam Ninh...Hy vọng sẽ được học (và hỏi,hì hì) thật nhiều qua kinh nghiệm của bác... P/S: Bác tài thật đấy,không những truyền cảm hứng về ăn ngon,mặc đẹp mà còn truyền cảm hứng (ít nhất là cho em) nuôi dưỡng tâm hồn và tận hưởng cuộc sống nữa đấy bác ah.
Ðề: Trung hoa du ký Công nhận là trong các chương trình du lịch quốc tế, e ưng Trung Quốc nhất, vì gần, dễ đi, giá lại nằm trong khả năng. Vì dụ đi đường bộ Nam Ninh khoảng 119$, Nam Ninh - Quảng Châu - Thẩm Quyến cũng dưới 250$... Đặc biệt là cái văn hóa và các công trình kiến trúc lịch sử của Trung Quốc cũng hấp dẫn, đi chơi đến giờ về mà vẫn chẳng muốn về, haizz... Không bít bao giờ e mới time và money để đi típ đây
Ðề: Trung hoa du ký Nhân topic của bác em cũng xin góp đôi lời về món " mỳ tàu" kỷ niệm một thời du học tại Nga của em . Cái tên của mỏn ăn là : Mỳ tàu này do hội du học sinh bọn em đặt , bởi nó do 1 bác người Trung quốc nấu , nghe nói bác là người giáp danh Trung quốc . Hồi đó có những ngày trời trắng tuyết , nhiệt độ lên đến -29 , 30 độ cùng bạn bè thưởng thức một tô mỳ nóng nghi ngút khói , ăn có vị cay xè , thơm thơm của miếng thịt bò đậm đà gia vị , lại có thêm một chút bắp cải thái nhỏ làm kiểu kim chi thì còn gì bằng . Sợi mỳ tròn và có màu giống sợi spaghety , ăn tran canh cùng với thịt bò luộc thái miếng cỡ 3 mm , to bằng bao diêm , nước canh và kim chi bắp cải có vị cay đặc trưng , không cay xé lưỡi như ớt , không cay gắt như mù tạp hạt tiêu , nước canh có vị thanh ngọt tự nhiên nhẹ nhàng của thịt . Hồi đó được thưởng thức món mỳ này nhóm em phải dậy rất sớm vào ngày chủ nhật , vì chỉ đến 8 h sáng đã hết rồi . Chẳng biết còn cơ hội được thưởng thức lại món mỳ nữa không ,bởi không biết chính xác món mỳ đến từ đâu , mà nó lại chỉ là một món ăn bình dân của vùng đó . Du học tại Nga mà món ăn mỗi khi nhóm có dịp gặp nhau lại và nhắc đến không phải là món ăn như súp củ cải đỏ, bánh mỳ đen hay salat Nga , mà lại là một món ăn Trung quốc . Vài dòng chia sẻ với bác , biết đâu có ai đọc được và biết về món mỳ này chỉ lại cho em cách nấu !!!!!
Ðề: Trung hoa du ký Theo như em tả thì món mì này cay là nhờ dầu ớt và hoa tiêu . Hoa tiêu khác với hạt tiêu nhé : vị hoa tiêu thơm nồng , cay của hoa tiêu hơi the the đầu lưỡi chứ không cay xộc lên mũi như hạt tiêu ( gây hắt xì hơi ) hay cay xé lưỡi bỏng họng như ớt . Thịt bò cho vào mì hay bún thì có 2 cách nấu : cách thứ nhất ướp thịt đã thái quân cờ với hoa tiêu , tiểu hồi , đại hồi , lá quế , rượu gạo , hắc xì dầu và 1 chút ớt - sau đó hầm nhừ . Cách thứ 2 : thịt để cả tảng to -cho vào nước " táu " - là nước pha với 1 số loại gia vị -cái này thì chị ko rõ lắm , nhưng chỉ biết chắc chắn là có lá quế và hoa hồi , sau đó luộc nhừ , vớt ra thái miếng xếp lên bát mì . Mì thì rất nhiều loại : sợi to , sợi bé , mì pha với chút bột gạo , mì làm từ bột mạch nguyên chất , mì pha chút bột khoai tây .. Các hàng mì Quảng Đông gia truyền thường hay tự kéo mỳ . Mỳ muốn dai sợi thì thời gian đập bột và kéo sợi bằng tay càng lâu . Còn về vụ bắp cải thái sợi : có vẻ hơi hướng của mỳ Triều Châu . Các tỉnh lưỡng Quảng ( Quảng Đông và Quảng Tây ) ăn mì với củ cải muối thái hạt lựu cơ .
Ðề: Trung hoa du ký Em chưa ăn món này mà nghe bác chỉ dẫn thèm quá ợ. Mẹ nó ơi, bác cho em hỏi có thể mua được các gia vị này ở ngoài siêu thị không. Tranh thủ cuối tuần lạnh thế này em thử làm phát!
Ðề: Trung hoa du ký Hehe, cái này có nên đổi tên là Trung Hoa ẩm thực ký không? Vì toàn thấy đồ ăn là đồ ăn, đọc nước miếng chảy ướt cả bàn phím.
Ðề: Trung hoa du ký Đấy là chưa đến chương tả về danh thắng và con người Trung Quốc thôi . Nhung quả thực là vốn dĩ tính chị thích ăn ,nên đi đâu cũng chú ý quan sát các món ăn .
Ðề: Trung hoa du ký Hihi, em cũng mới đi có Nam Ninh và cũng rất ấn tượng với mấy món nướng bên đó. Topic này của bác bổ ích ghê, em vốn ko khéo nấu nướng, chỉ thích ăn thui nghe bác tả mấy món gia vị ko nhớ nổi, nhưng vẫn được mở mang nhiều lắm ạ, tks những chia sẻ của bác.
Ðề: Trung hoa du ký Em lại vào làm fan topic này của bác. Em phục tài ăn cũng như tài nấu nướng của bác quá! Trước em cũng ở cùng nhà với mấy thằng bạn Trung quốc nhưng mà chúng nó đều thuộc thế hệ "con vua" nên chẳng có món nào ra hồn để quảng cáo cho em. Chúng nó còn lẽo đẽo theo em để xin gói bột canh Hải Châu để nấu mỳ gói và nấu canh, hic hic.....
Ðề: Trung hoa du ký Xin chào cả nhà , tôi là thành viên mới , tôi đọc đề tài về tq mà thấy lý thú quá , xin được chen vào 'nghe ngóng' 'hóng hớt' câu chuyện chút xem sao ! Tôi có tham gia cả trang ********* thấy bên đó họ có diễn đàn 'du lịch quảng châu' khá sôi nổi , hay các thành viên diễn đàn cũng lập 1 topic kiểu như "đánh hàng quảng châu" cho 'xôm chuyện' nhỉ ! (Rất xin lỗi các thành viên không thích hàng hóa tq , bản thân tôi cũng chẳng ưa gì tq cả , chẳng qua vì tìm kiếm thông tin phục vụ cv & cuộc sống nên mới đề xuất như vậy , cũng mong nhận được sự thông cảm tối đa từ bác chủ topic, các thành viên topic & diễn đàn !!!!!!!) (thành viên mới) happy new year ! goodluck !
Ðề: Trung hoa du ký Đọc mấy dòng của bác chủ topic mà tự dưng thấy "đói" ghê ! Công nhận tài thưởng thức & cách viết văn của bác rung động quá , nghe mà đã như ngửi thấy , sắp được nếm món ngon tới nơi ... ! Đề nghị thi thoảng bác viết vài dòng cho anh chị e được mở mang tầm mắt ! Thanks !
Ðề: Trung hoa du ký Có gì đâu bạn : ở đâu cũng vậy - có người tốt và người xấu . Nếu mình chẳng ưa TQ , bạn có nghĩ ngược lại TQ cũng chẳng ưa gì mình . Nếu để nói về chính trị - mình chẳng đủ tư cách và cũng chẳng đủ dũng cảm để lạm bàn , nhưng thực tế tớ nhận thấy dân TQ mà tớ gặp khá hiền lành và chân thật . Nền văn hóa khác biệt nên cách ứng xử với mỗi hoàn cảnh giao tiếp cũng khác biệt , đôi khi làm ta không hiểu hoặc khó hiểu - khi thấy khó hiểu sẽ cảm thấy sợ và ghét , vậy thôi . Đấy là suy nghĩ của tớ . Dân buôn bán TQ cực kỳ giữ chữ tín : cái này nếu gọi là tốt đẹp thì dân Việt còn học dài dài và chạy theo còn mệt . Sẽ có mẹ phản bác là TH A,B,C bla bla gì đó lừa lọc , lật lọng hợp đồng .. nhưng tớ làm với Việt mãi , cũng chẳng kém cạnh gì . Hàng lỗi đổi trả với TQ có thể để muộn vài ba tháng , thậm chí có lần tớ còn làm mất cả hóa đơn - nhưng họ vẫn cho đổi rất thoải mái .. Thôi , hơi dông dài xa lạ với tinh thần của topic rồi . Quay lại với chủ đề chính thôi . Hôm nay lan man về một thứ rất phổ biến trong ngày Tết : đó là bao lì xì đựng tiền mừng tuổi cho trẻ con và người già như ông bà , bố mẹ . Bao lì xì đặc biệt ở chỗ vừa là vỏ để đựng chút tiền LẺ , vừa truyền tải lời chúc phúc và chúc may mắn , cầu tài lộc đầu năm . Khác với phong tục của người dân châu Âu : phong bì đơn thuần chỉ là cái vỏ chứa đựng bưu thiếp với các lời chúc may mắn , chúc mừng năm mới .. bao lì xì vừa là phong bì nhưng lại vừa là bưu thiếp - tiền lẻ bên trong chỉ mang tính tượng trưng lấy khước mà thôi . Tiền trong bao phải là số lẻ , tránh số 4 , 10 ( vì có âm gần giống với chữ " tử " ) . Phong bao lì xì sẽ in hình các con vật tượng trưng cho các lời chúc hay cầu ước của người tặng lì xì cho gia chủ như : cá ( trong chữ Hán - cá đọc là " dư " đồng nghĩa với từ dư trong dư dả ) , đàn gà ( tượng trưng cho con cháu đầy đàn - thường đi với chữ phúc ) ... hay hoa cúc ( tượng trưng cho sức khỏe , sự trường thọ ) , hoa sen ( tượng trưng cho sống lâu , thanh nhàn ..) .. Hay thậm chí hoa phù dung cũng rất hay được dùng để trang trí cho bao lì xì ( mặc dù ý nghĩa thì tớ chưa rõ lắm ) . Bao lì xì còn được trang trí cầu kỳ bằng các chữ Phúc , Lộc , Thọ , Tài .. mạ vàng . Chất liệu làm bao lì xì được làm từ đủ loại giấy : từ loại giấy thông thường cho tới loại giấy có trộn bột nhũ kim hoặc thậm chí có cả loại hảo hạng pha bột vàng cám ( loại này tớ mới chỉ nghe hóng chứ chưa được chiêm ngưỡng bao giờ ) . Và 1 điều hay nên học từ người TQ : họ coi việc đưa tiền mừng tuổi lấy khước đầu năm là mang lại may mắn cho cả người cho và người nhận , tối kỵ đưa " tiền chuổng cời " không để trong bao lì xì . Vì chính bao lì xì truyền tải thông điệp của lời chúc bằng hình thức trang trí bên ngoài đầy ý nghĩa chứ ko phải là nội dung bên trong với số tiền là bao nhiêu .. Cá nhân tớ : năm nào vào dịp cận Tết cũng lang thang ngắm nghía chợ bán bao lì xì và đồ trang trí Tết tại Quảng Châu. Cảm giác nhưa mình đang lội ngược dòng về lại quá khứ cách đây hơn 30 năm với đầy đủ những cung bậc tình cảm của 1 đứa trẻ : háo hức , mong chờ Tết đến .Bâng khuâng nhớ đến bài thơ Ông đồ già - tự dưng lúc đó thấy văn hóa TQ và Việt Nam chẳng khác nhau là bao ..
Ðề: Trung hoa du ký Hay quá bác ah, ngày nào em cũng chỉ vào mấy topic của bác và mong chờ đọc đc những dòng đậm đậm của bác thôi. Càng đọc càng nghiện ah.
Ðề: Trung hoa du ký 'smile' Rất cảm ơn Boss of topic đã chia sẻ những dòng trên , con người là tạo vật hoàn hảo nhất của Tạo hóa , hoàn hảo đến nỗi , mỗi con người luôn cố gắng hoàn thiện bản thân mình từng ngày từng giờ ! Thừa nhận với bạn , dân tq họ làm ăn khá là uy tín, nếu không thi sao hiện tại bao nhiêu DN các nước sang tq ký HĐ làm ăn được ?! Uy tín trong làm ăn của tq còn thể hiện qua cung cách tiếp đón, bán hàng, thái độ trong cv của họ...v.v...Nếu bạn đã tùng vào 1 cưa hàng của người tq, thì ít nhiều sẽ đồng tình với tôi vài điểm đó ?! Mình là dân kỹ thuật , không phải dân văn nghệ sỹ , mà nghe bạn viết văn thấy "đã" quá ! Xin ghóp thêm 1 chút vào bài viết của Boss 1-2 điều... MÌnh cũng từng du học bên đó , mình cũng có những thời điểm cảm giác khá gần gũi với con người tq , sống cùng họ , nói chuyện , chia sẻ , cãi nhau ...suýt nữa thì còn "nặng đô" hơn nữa với dân "Tàu" (smile~bọn con trai nhiều khi hơi ..trẻ con!). Cũng đồng tình với bạn , thế hệ trẻ như tụi mình còn phải học tập thêm nhiều , trong đó có tq ! Lan man chút "đáp lễ" Cun & Lu vậy , còn một ý nữa mình muốn ghóp thêm vào bài viết trên của Cun & Lu đó là tq còn 1 hình thức rất cổ truyền đó là "cắt giấy" hay là "xé giấy" theo hình các con vật biểu trưng cho mỗi năm theo quan niệm 12 con Giáp của dân Á Đông mỗi dịp xuân về ! Tùy từng vùng miền , tùy bàn tay và cách hình dung của từng người thợ , mà có rất nhiều hình thù đẹp mắt được sáng tạo ra , ngay tại chỗ , họ vừa bán hàng , vừa xé hoặc dùng kéo cắt ra những hình thù 12 con Giáp rất đẹp và sinh động, hoàn toàn làm bằng giấy màu đỏ . Nếu có bạn nào sang bên đó giáp Tết , thì ít nhất cũng nên mua cho bản thân mình (hay cả gia đình) 1 con Giáp theo tuổi của mình , theo năm mới , hay theo cả bộ 12 con Giáp , để mang về trang trí nhà cửa ngày Tết , rất "không khí" Tết đấy ! Xin chia sẻ thêm với bác Cun & Lu , tôi cũng có sở thích (đã thành thói quen) , giáp Tết Nguyên Đán là lên Hàng Mã để ngắm nghía và mua phong bao lì xì (tq họ gọi là : Hồng Bao) , vì màu đỏ (hiện tại có rất nhiều màu sắc khác nữa) là 1 chi tiết làm cho cảm giác rất hân hoan chào đón và hy vọng vào 1 năm mới, sum họp-tài lộc-thịnh vượng-an khang , như là điểm nhấn cho 1 cái Tết , mà nếu thiếu nó thì cảm thấy cứ bứt rứt khó chịu làm sao ấy ! Chúc mọi người mạnh khỏe ! May mắn ! from lesonnamdong
Ðề: Trung hoa du ký k hiểu sao vì trời rét hay vì bị ốm phải nằm nhà mà e lang thang vào top này, hơi rung rinh quan điểm về TQ 1 tẹo khi đọc những dòng bác viết, ở nhà e thì giai thích văn hóa TQ còn vợ thì k và gần như anti, mới đc đi TQ có vài điểm như Bắc Kinh, Quảng Châu, thâm Quyến, côn minh, thượng hải,... nói chung là mấy điểm chính và tổng cộng là đúng vừa tròn 5 ngón trên bàn tay lần đặt chân vào đất TQ, giá như đọc những dòng bác viết này trước khi đi thì chắc e sẽ phải rung rinh quan điểm nhiều vì tính e vốn bảo thủ, e đến những nơi này và luôn nhìn nó bằng cái quan điểm mà e đã có nên tình cảm anti TQ nó càng tăng lên, dù giai luôn cố gắng thuyết phục vợ bằng câu chuyện về văn hóa và những lần giai làm việc với họ để vợ thay đổi quan điểm. Dù sao thì e bookmark cái top này để đọc từ giờ đến lúc e đi TH tháng 3 tới xem sự rung rinh của nó sao và chiêm nghiệm có khác k, có điều này nữa, bác là dân chuyên văn có khác, hơn 20 năm rời ghế nhà trường mà bác viét vẫn hay quá, làm 1 con bảo thủ nặng về TQ như e phải rung rinh quan điểm đấy
Ðề: Trung hoa du ký mấy hôm chưa thấy bài mới của "sếp" diễn đàn ,,, ngồi chờ , hóng hớt thêm vậy...?
Ðề: Trung hoa du ký Xem múa tại Vô Tích . Đến Vô Tích , bạn ko thể bỏ qua Phim trường Tam Quốc Diễn Nghĩa . Khi Đài Truyền hình Trung Ương TQ ( CCTV ) dựng phim Tam Quốc Diễn nghĩa ( nếu tớ không nhầm là vào năm 1986 ) , họ đã đầu tư xây dựng hẳn 1 khu phim trường với đầy đủ kinh thành của 3 nước Ngụy , Thục , Ngô và cả hậu trường Thủy chiến Xích Bích bên cạnh Thái Hồ - thuộc tỉnh Giang Tô ( cách ko xa thành phố Vô Tích ) . Cảm xúc khi đi thăm khu vực Phim trường này thật khó tả : ngoài các chi tiết tỷ mỷ như thật cho tới mức độ và quy mô hoành tráng ( vốn là đặc trưng của các di tích lịch sử tại Trung Hoa ) còn phải kể đến tâm huyết và lòng tự tôn , tự hào dân tộc của các nhà làm phim cũng như các nhà nghiên cứu lịch sử góp phần tham gia tái hiện lại các công trình này . Nếu ko có sự chuẩn bị trước tinh thần : đây là công trình mới hoàn toàn , chỉ là SP copy theo trí tưởng tượng ( vì phần lớn các thành trì của các quốc gia cổ đại này đã bị phá hủy từ lâu ) - thì chắc chắn bạn cũng như tớ , sẽ ngỡ là đang đứng ở thời điểm đó , tại sân thiết triều của Ngô quốc và chờ hai chị em nàng Kiều , vợ Tôn Quyền và Chu Du bước ra . Thậm chí trong hậu cung , vẫn còn có phòng trà của nàng Kiều chị với đầy đủ xiêm y , mũ mão .. Tả điện vẫn còn hậu cảnh của ngôi chùa nơi mẹ Tôn Quyền xuất gia với cảnh sân vườn và gốc hòe hàng trăm năm tuổi . Ngỡ như chỉ cần nhắm mắt - rồi mở mắt ra sẽ nhìn thấy mỹ nhân ngồi chải tóc , cài trâm chờ quân tử ghé qua . Nhưng ấn tượng hơn cả là xem màn múa biểu diễn riêng cho khách du lịch tại khu vực này ( Cung Tôn Quyền ) . Giống như những du khách đã từng đi nhiều ( dân Việt ), tớ hiếm khi thích xem các màn múa dân gian biểu diễn free hay thậm chí thu tiền tại điểm du lịch . Vì các màn múa này , dù là " cũ người , mới ta " , nhưng có nhược điểm là diễn đi diễn lại quá nhiều lần trong ngày , trong tháng .. nên diễn viên không có " lửa " , kịch bản lại quen thuộc đến nhàm chán : diễn lại 1 tích cổ liên quan đến địa phương ( mà tích cổ này tớ thường đã nghiên cứu kỹ từ ở nhà ) ,hoặc múa 1 số điệu múa dân gian vùng miền ( cái này tớ càng chẳng thích ) . Nhưng màn múa tại đây , thực sự gây ấn tượng với du khách . Trước hết là diễn viên : tớ vốn thích xem múa ba lê và nghe nhạc giao hưởng . Có vài lần đi xem múa ba lê ở nhà hát Lớn do diễn viên múa VN thể hiện . Nhạc rất hay , ngôn ngữ cơ thể truyền đạt tốt , nhưng cứ " gợn " mãi về cảnh các diễn viên múa nam dùng tay nâng các bạn diễn nữ - tay run bần bật , thậm chí có nam diễn viên -chân trụ ( 1 chân dùng làm điểm tựa để trụ vững trong 1 số động tác múa ) cũng run bần bật .Rõ chán .. Trong nghệ thuật múa , nhất là múa ba lê ( Xin lỗi các bạn trong nghề , nếu tớ có trót " múa rìu qua mắt thợ " ) , vai nam luôn là 1 cái gì đó thể hiện tính " dương " - luôn mạnh mẽ với các động tác đặc trưng cho giới tính , là điểm tựa vững vàng cho phái nữ . Động tác múa của vai nam luôn thể hiện sức mạnh về thể chất , mềm dẻo và linh hoạt trong cử động thay vì uyển chuyển , mềm dẻo và hơi " dựa dẫm " của vai nữ . Nhưng sau lần xem vai nam tay yếu , chân run đó - tớ mất hứng xem ba lê VN . Lại quay về màn múa tại Vô Tích : sau 1 hồi kèn trận , 1 diễn viên nam chạy như bay ra sàn diễn với màn mô phỏng đang cưỡi ngựa ra trận , 1 tay cầm đao , 1 tay giả thao tác cầm cương ngựa tưởng tượng ( đao thì thật nhé ) . Diễn viên nam này theo tiêu chuẩn của người xưa hay người nay đều được xếp vào hàng đẹp đúng nghĩa theo kiểu nam tính : mũi thẳng , lông mày rậm ( ko vẽ nhé ) , nét rất đàn ông ( mỗi tội mặt có trứng cá - chắc do trẻ quá ) . Động tác múa rất mạnh mẽ , khỏe khoắn - hòa cùng tiếng nhạc trận ( đúng nghĩa ) nên tạo hiệu ứng cực tốt cho người xem . Sau đó 1 dàn các nam diễn viên khác cùng lao ra ( đúng nghĩa lao ra chứ ko phải đi hay chạy ) với động tác cực kỳ dứt khoát . Vẫn trên nền nhạc trận đó , các nam diễn viên trình diễn 1 màn múa đao , đấu thương ngoạn mục - mạnh mẽ mà vẫn uyển chuyển như múa . Lần đầu tiên thấm thía từ " nghệ thuật chiến tranh " - quả thực ngoài ý nghĩa mô tả các chiến lược , chiến thuật - đánh nhau cũng là 1 nghệ thuật . Và không phải ko có lý do khi các điệu múa nguyên thủy ban đầu cũng mô phỏng theo các thao tác đánh trận ( thời đồ đá là các động tác săn bắn ) . Tiếp theo đó các diễn viên nữ xuất hiện . Có thể theo như truyền thống của người TQ xưa nói chung , phái nữ luôn yếu ớt theo kiểu " liễu yếu đào tơ ", nên các bạn diễn nữ rất mềm mại lả lướt . Điều đạp vào mắt đầu tiên là các nam diễn viên có chiều cao khá đồng đều và đáng nể : cao từ 1,75m trở lên . Với vóc dáng ko phải là to lớn ( có lớn nhưng ko to ) , cứ ngỡ việc nâng các bạn diễn nữ lên cao sẽ gặp " thảm cảnh " như vở ba lê đã từng xem ở VN . Nhưng bất ngờ là mặc dù vở múa có thời lượng khá dài ( gần 1,5 tiếng đồng hồ ) với mật độ các động tác nâng và đỡ khá dày đặc , mà các diễn viên nam không hề vướng 1 lỗi kỹ thuật nào , chân tay ko hề run và vẫn hô rất to . Do đó , khán giả có cảm giác như hòa mình vào vở diễn - diễn viên nam thực sự nam tính hơn trong mắt khán giả . Thêm 1 điều nữa làm tớ thực sự "kết " màn biểu diễn này : đao dùng làm đạo cụ khi diễn tương đối nặng và diễn viên múa buộc phải đi giày đế cứng ( cứng hơn giày múa ba lê thông thường ) để khi làm động tác dậm chân lên sàn gỗ - sẽ gây ra tiếng động mạnh và đồng đều . Vậy mà diễn viên vẫn múa rất đều , đẹp , uyển chuyển và ko hề giảm phong độ nhiệt tình trong suốt cả suất diễn . Và trên hết , khán giả người Trung Quốc vỗ tay cổ vũ cực kỳ nhiệt tình .. Phải chăng đó là 1 trong những lý do để cho 1 suất diễn " nhàm chán" quen thuộc ở khu du lịch có thể sống dài mà vẫn có " lửa " ?