TS. Thụy Anh tư vấn cách chọn trường cho con

Thảo luận trong 'Trường lớp, học hành' bởi BTC _Học cùng bé, 5/8/2010.

  1. BTC _Học cùng bé

    BTC _Học cùng bé Thành viên chính thức

    Tham gia:
    6/5/2010
    Bài viết:
    265
    Đã được thích:
    212
    Điểm thành tích:
    43
    Cho con học ở trường công lập, trường điểm hay trường quốc tế, song ngữ...? Tiến sỹ Giáo dục học Nguyễn Thụy Anh sẽ giúp độc giả aFamily tìm cho mình một câu trả lời tốt nhất! [​IMG]
    Thưa chị, hè này, cu Dế con trai chị đã trải qua kỳ nghỉ hè như thế nào?
    Con trai tôi hè này được bà đưa đi bơi hàng ngày, và cháu tham gia trại hè tiếng Nga ở Trung tâm văn hóa Nga, mỗi tuần 3 buổi. Tôi thích cho cháu đi học nhảy hip hop vì cu cậu có vẻ hào hứng với môn này, nhưng chưa chọn được nơi sinh hoạt thích hợp. Tôi lên kế hoạch cứ chủ nhật hàng tuần lại cho cháu đi đâu đó ra khỏi thành phố, chỉ cần tìm đến nơi có cây cỏ, có ong bướm, châu chấu, cào cào… - thế là vui sướng lắm rồi!
    Cháu chưa bắt đầu học thêm văn hóa, nhưng chắc hết tháng 7 tôi cũng phải cho cháu theo học cùng các bạn. Tháng 8 là rậm rịch phải chuẩn bị vào lớp 2 rồi! Một phần nữa là để… lấp chỗ trống cho những khoảng thời gian mẹ không có nhà.
    Thế năm ngoái, chị có phải đau đầu khi phải chọn trường cho cu Dế học lớp 1 không?
    Có chứ.
    Ở các thành phố lớn của Nga, đặc biệt là Matxcơva, cũng xuất hiện nhiều loại cơ sở giáo dục khác nhau, ngoài hệ thống trường công lập, như các trường quốc tế, tư thục, song ngữ, chuyên ngữ, chuyên âm nhạc... Thế nhưng, một người dân thu nhập ở mức bình thường không phải đau đầu chọn trường cho con. Vì con đã được học ở nhà trẻ, mẫu giáo theo tuyến của mình thì cứ thế lên lớp 1. Cha mẹ không phải “lăn tăn” quá nhiều về trường trái tuyến, trường điểm.
    Ở bên Nga, trẻ em bắt đầu đi học văn hóa từ năm 7 tuổi. Tôi cho rằng, họ có cơ sở khoa học để đưa ra quy định này. Trẻ 6 tuổi học lớp mẫu giáo - dự bị lớp 1. Ở đó, chúng được làm quen với chữ, cách cầm bút, các con số, nhưng hoàn toàn bình tĩnh, từ từ, không có áp lực. Từ 7 tuổi, độ tập trung của trẻ đã cao hơn vượt bậc, sức khỏe thể chất và tinh thần cũng vững vàng hơn, đôi tay cầm bút chắc chắn, khéo léo hơn.
    Bố mẹ không còn phải lo lắng hoặc ngồi kè kè bên cạnh để giục con học vì “nó cứ để ý đi đâu đâu ấy” hay “viết được mấy chữ là kêu mỏi kêu mệt”… như khi bé con mới được 6 tuổi nữa.
    Tôi từng muốn xin cho con vào trường Thực Nghiệm (Liễu Giai) vì rất tâm đắc với những quan niệm giáo dục của thầy Hồ Ngọc Đại. Cuối cùng, tôi vẫn chọn ngôi trường gần nhà cho con, và lại là trường điểm!
    Tôi không nói là mình hoàn toàn hài lòng với lựa chọn này, nhưng đây là lựa chọn hợp lý nhất đối với hoàn cảnh gia đình tôi hiện nay.


    [​IMG]
    Tiến sỹ Nguyễn Thụy Anh trong một buổi sinh hoạt CLB Đọc sách cùng con (Ảnh: Thu Hằng)
    Vậy theo chị, các bố mẹ nên chọn trường học như thế nào để giúp con phát triển tốt nhất?
    Ở Việt Nam, mỗi bậc phụ huynh có những tiêu chí riêng, kỳ vọng riêng khi chọn trường cho con. Điều này cũng phụ thuộc cả vào mức độ thu nhập hàng tháng của cha mẹ nữa.
    Bên cạnh đó, cũng phải xem lại quan niệm xã hội của các bậc phụ huynh khi “gửi con” vào trường học. Nhiều người coi việc chọn được trường “xịn” cho con, hàng tháng nộp đủ tiền cho con có thể theo học ở ngôi trường có phương pháp tiên tiến, cơ sở vật chất tốt… thế là xong nghĩa vụ làm cha mẹ! Họ quay ra bận bịu quá mà chểnh mảng việc gần gũi con hàng ngày.
    Ngôn ngữ và văn hóa thấm vào một đứa trẻ thông qua nhiều “kênh”, nhưng một “kênh” quan trọng không kém trường học là môi trường gia đình. Nếu các bậc phụ huynh dành cho con những quan tâm cần thiết (từ việc chọn sách cho con đọc, cùng con xem phim, lên kế hoạch dã ngoại cả gia đình, tâm tình với con…) thì giữa bố mẹ và con cái sẽ xây dựng được mối đồng cảm lớn. Mà sự đồng cảm là chìa khóa giải quyết mọi vấn đề, kể cả vấn đề văn hóa và ngôn ngữ!
    Tôi luôn mong muốn được gửi con vào một trường học gần nhà và có cơ sở giáo dục tốt! Ở Hà Nội bây giờ, với mức độ khói bụi, giao thông ùn tắc thường xuyên như thế này, việc giảm thiểu thời gian đi lại trên đường cho con là một việc cần thiết. Thế nhưng, trường gần nhà đôi khi lại không được như mình mong muốn, về sĩ số học sinh, về cơ sở vật chất và nhiều thứ khác.
    Tôi mơ ước có một ngôi trường gần nhà, không nhất thiết phải là trường điểm (vì càng điểm càng đông!), sĩ số học sinh khoảng 30, cùng lắm là 40, thầy cô giáo yêu nghề yêu trò, phương pháp dạy dựa trên việc hiểu trẻ chứ không gây áp lực, việc ăn ở, dinh dưỡng cho học sinh bán trú được chăm sóc kỹ lưỡng, trường có sân chơi rộng, có cây cối mát mẻ…

    Theo tôi, việc cho con vào học trường nào cũng đều có khía cạnh tốt cả. Quan trọng nhất là phải phù hợp với gia cảnh, quan niệm xã hội của từng gia đình và đừng gây bất kỳ áp lực nào cho trẻ là được. Tôi muốn con hạnh phúc trong quá trình thu nạp kiến thức hơn là cần có được một kết quả học tập Giỏi của cháu.
    Xin cám ơn chị!


    Thu Hằng
    (Thực hiện)
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi BTC _Học cùng bé
    Đang tải...


  2. khunglongcon hau an

    khunglongcon hau an Thành viên tập sự

    Tham gia:
    6/7/2011
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    16
    Điểm thành tích:
    3
    Ðề: TS. Thụy Anh tư vấn cách chọn trường cho con

    Mình đã tìm hiểu rất nhiều trước khi chọn trường cho con vì muốn tránh việc thay đổi trường trong 5 năm học tiểu học của bé.Mình tích lũy được một số kinh nghiệm sau:
    Đúng là học sinh ở trường dân lập, quốc tế tự tin hơn học sinh ở trường công vì:
    - Học sinh ở trường công bắt buộc phải vào nề nếp, kỷ luật vì số lượng học sinh khá đông, nếu không có kỷ luật thì sẽ ảnh hưởng nhiều đến việc giảng dạy và việc tiếp thu bài của những học sinh khác trong lớp. Hơn nữa, việc dự giờ , việc kiểm tra của phòng giáo dục và sở giáo dục, ban giám hiệu lại tiến hành thường xuyên, do đó việc ổn định nề nếp lớp học là việc cần thiết.
    - Học sinh ở trường dân lập hay trường quốc tế là những " thượng đế" tí hon,do đó mặc dù các em có vẻ tự tin nhưng nó có vẻ tự phát vì với những lời phát biểu đôi khi không ăn nhập gì với bài học nhưng giáo viên sẵn lòng làm ngơ, cho qua , nếu có uốn nắn thì cũng thật nhẹ nhàng sao cho cả " thượng đế" và phụ huynh của thượng đế đều không phiền lòng.
    - Hơn nữa, trường dân lập xem kinh doanh là trên hết, chưa thực hiện đúng chức năng của ngành giáo dục : do nhu cầu tuyển sinh ( học sinh càng đông sẽ càng có lãi), các trường dân lập sẽ không từ chối một học sinh nào dẫn đến tình trạng nhận học sinh bừa bãi kể cả những học sinh thiểu năng ,làm ảnh huởng đến các học sinh khác . Họ chưa có cái tâm đối với trẻ con nhất là những em bị thiểu năng :các em rất dễ mặc cảm thua sút bạn bè trong giao tiếp, trong học tập hoặc sự xa lánh của những người bạn có gia đình khá giả. Vì vậy, các em thiểu năng hay chậm phát triển rất khó tiến bộ trong môi trường này.
    Các bạn thử nghĩ xem: cũng dạy cùng chương trình do Bộ Giáo dục đào tạo ban hành, buổi sáng các bé ở trường công học chương trình tiếng Việt, buổi chiều được học chương trình tăng cường tiếng Anh và được làm các bài tập tiếng Việt nâng cao, học thêm các môn năng khiếu ngoại khóa: võ thuật , rèn chữ, bơi lội, cờ vua, thể dục nhịp điệu...đã khá nặng đối với các bé tiếp thu bài hơi chậm rồi! Còn ở trường dân lập hoặc trường quốc tế : buổi sáng học chương trình tiếng Việt:bé nào theo kịp là giỏi lắm rồi, không có thời gian để làm bài tập nâng cao: Buổi chiều các bé lại học chương trình tiếng Anh là ngoại ngữ thứ hai, chương trình này bao gồm một số kiến thức mới, các em cần phải nắm vững.
    Như vậy, ở trường dân lập hoặc trường quốc tế dù cho học sinh có theo kịp bài học , có tự tin trong môi trường giao tiếp nhưng các em sẽ dẽ bị rơi vào tình trạng căng thẳng, áp lực nặng nề trong học tập đến một lúc nào đó các bé sẽ trở nên mệt mỏi ở các cấp học tiếp theo.
    So sánh 2 học sinh : con mình học chương trình tăng cường tiếng Anh ở trường công lập và cháu mình học ở 1 trường dân lập có dạy song ngữ, mình thấy các cháu có các ưu , khuyết điểm như sau:
    - Con mình rất vâng lời thầy cô, thầy cô dặn dò thế nào là cháu về nhà tự giác làm ngay không cần nhắc nhở, vì học ở lớp tăng cường tiếng Anh nên cháu được học với các giáo viên giỏi trong khối của trường, cháu được các thầy cô chăm sóc, dạy bảo rất chu đáo. Cháu được giao tiếp với giáo viên nước ngoài nên về nhà cũng líu lo, cũng sử dụng tiếng Anh với ba mẹ. Cháu biết vâng lời người lớn.
    - Cháu mình thì rất tự tin, hát bằng tiếng Anh, giao tiếp bằng tiếng Anh nhưng chỉ nói theo quán tính, ít nắm vững căn bản ngữ pháp. Bé bộc lộ cá tính hơn và ít lắng nghe những người xung quanh, lúc nào cũng cho mình hoàn hảo và hơn mọi người, muốn mọi người phải theo mình.
    Điều quan trọng mình nêu thêm ở đây: hiện nay có rất nhiều trường dạy chương trìng song ngữ nhưng bạn hãy chú ý phân biệt 2 loại trường :
    - Trường "Dân lập": cũng dạy chương trình song ngữ , cũng thuê giáo viên nước ngoài về dạy tiếng Anh nhưng đố bạn kiểm tra được họ là ai: Tây ba-lô hay họ làm nghề gì trước đó! Chương trình tiếng Anh của những trường này do ai biên soạn và kiểm định chất lượng : không có gì bảo đảm cả ngoài những lời quảng cáo thật kêu!
    - Trường "Dân lập Quốc tế" dạy chương trình song ngữ theo sự cho phép của Bộ giáo dục và Sở giáo dục đào tạo nên chịu sự quản lý chặt chẽ của Hội đồng Anh về nội dung giảng dạy cũng như về đội ngũ giáo viên nước ngoài!
    Mình muốn nói thêm ở đây về cơ sở vật chất:
    - Ở trường Dân lập do tư nhân bỏ vốn đầu tư nên mặt bằng khiêm tốn, mặt bằng dành cho việc sinh hoạt vui chơi của học sinh rất hạn hẹp( nhiều bài báo đã lên tiếng về vấn đề này). Nếu trường có mặt bằng rộng, trang thiết bị dạy học hiện đại thì học phí sẽ rất cao.
    - Trường công lập, tối thiểu cũng phải có sân chơi dành cho học sinh, các trường lại chịu sự kiểm tra thường xuyên về ánh sáng, vệ sinh , bán trú.. nên phụ huynh có thể yên tâm về việc sinh hoạt của con em mình ở trường.
    Mối quan tâm nhất của phụ huynh dĩ nhiên là vấn đề học phí:
    - Trường công lập được hỗ trợ rất nhiều từ nhà nước, các mạnh thường quân nên không đặt vấn đề kinh doanh ở hàng đầu.
    - Trường Dân lập tự chủ thu chi về tài chính và mang tính kinh doanh, do đó chi phí không rẻ chút nào.
    Bạn hãy đến tham khảo học phí ở vài trường Dân lập , Quốc tế và so sánh: với số tiền học phí bạn đầu tư để con bạn học ở các trường này trong 3 năm, bạn sẽ đủ tiền để con bạn tiếp tục du học ở nước ngoài sau khi con bạn đã có 1 số vốn tiếng Anh kha khá ( học phí ở các trung tâm Anh ngữ rất rẻ, môi trường giao tiếp đa dạng, học không bị áp lực nhiều).
    Khi học ở trường Dân lập hay Quốc tế, nếu bạn khó khăn về kinh tế, muốn chuyển con mình sang học ở trường công lập rất khó khăn: vì sang môi trường có tính kỷ luật cao, bạn bè mới, thầy cô mới con bạn sẽ gặp nhiều bỡ ngỡ và phải cố gắng thật nhiều mới theo kịp các bạn ở lớp. Hơn nữa, các giáo viên ở trường công lập cũng mất nhiều công sức và thời gian cho các học sinh chuyển từ trường Dân lập, Quốc tế vào lớp mình. Do đó các Thầy cô không thích nhận học sinh mới cũng là điều dễ hiểu thôi.
    Trên đây là một số kinh nghiệm chọn trường cho con mà mình đã tìm hiểu thực tế và qua một số bạn bè. Bạn nên nhớ rằng từ cấp 2 trở lên , chương trình tiếng Việt rất nặng và chịu nhiều áp lực về thi chuyển cấp, nên việc học tiếng Anh sau này nếu có nhu cầu, các bé sẽ đến các trung tâm Anh ngữ để tự bổ sung kiến thức trong một khoảng thời gian ngắn.
    Chúc các mẹ luôn trẻ , khỏe. Thân !
     
    MeSuri2010 thích bài này.

Chia sẻ trang này