Tự hát Xuân Quỳnh Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng Trái tim em anh đã từng biết đấy Anh là người coi thường của cải Nên nếu cần anh bán nó đi ngay. Em cũng không mong nó giống mặt trời Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống Lại mình anh với đêm dài câm lặng Mà lòng anh xa cách với lòng em. Em trở về đúng nghĩa trái tim Biết làm sống những hồng cầu đã chết Biết lấy lại những gì đã mất Biết rút gần khoảng cách của yêu tin. Em trở về đúng nghĩa trái – tim - em Biết khao khát những điều anh mơ ước Biết xúc động qua nhiều nhận thức Biết yêu anh và biết được anh yêu. Mùa thu nay sao bão mưa nhiều Những cửa sổ con tàu chẳng đóng Di đồng hoang và đại ngàn tối sẫm Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh. Em lo âu trước xa tắp đường mình Trái tim đập những điều không thể nói Trái tim đập cồn cào cơn đói Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn. Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em Là máu thịt, đời thường ai chẳng có Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi.
TỰ THÚ Chẳng có người con gái nào mong chia tay để làm được 1 bài thơ lạ Em bây giờ thấy lòng mình như đá Nỗi đau tựa như ráng chiều Đỏ rực khát khao có được 1 người yêu Khắc khoải đi tìm những điều luôn có thể Chẳng có người con gái nào có thể quên dễ dàng đến thế Nỗi buồn nào cũng có gốc từ 1 nỗi đau Em se sắt trong lòng mà ko hiểu vì đâu Trái tim cứ ngừng đập ko yêu mà lại đau đến vậy Chẳng có người con gái nào mong tình mình bỗng cháy Rực sáng 1 lần rồi lạnh những tàn tro Lại lặng lẽ đi tìm, lại nhen nhóm 1 bếp lò Lại nồng nàn giữ tình yêu bằng con tim nhịp thở Chẳng có người con gái nào chẳng có đâu anh hãy nhớ Mong bẻ 1 mối tình để có những vần say Nhịp đập con tim là 1 chuỗi thơ hay Hoá đá trong lòng em thấy mình tiếc nuối
Cây bàng thời gian Chẳng bao giờ ai chờ em dưới mưa Như ngày xưa anh từng chờ đợi Đôi vai ướt đầm, mái đầu tóc rối Cây bàng xanh lặng lẽ đứng bên đường Kỷ niệm qua rồi chỉ còn lại nhớ thương Anh ra đi, mưa thành cổ tích Em ở lại, cành thờ ơ hờn trách Lá bàng ơi, giờ bay mãi nơi đâu Khi chúng mình vĩnh viễn xa nhau Ai biết được ai là người có lỗi Khoảng thời gian nhạt nhòa mưa xối Kỷ niệm chưa phai, nhuộm đỏ lá vàng Em bây giờ như hạt mưa lang thang Thèm lay ướt vòm cây xanh rủ Giá em được ào rơi về quá khứ Có còn anh đứng ướt lạnh chờ em????
Ðề: Tự hát Em lo âu trước xa tắp đường mình Trái tim đập những điều không thể nói Trái tim đập cồn cào cơn đói Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn