Bí Mật Của Định Mệnh Chương 160: Nói Dối - "Kiến Thành bây giờ không sao nữa rồi, chỉ là vẫn chưa thể tỉnh lại ngay được thôi. Cũng may là không có nguy hiểm đến tính mạng. Nếu không thì mọi chuyện đã rắc rối hơn rồi. Nhưng mà Dịch Phàm, anh gọi cho em giờ này là có việc gì sao?" Từ Dịch Phàm quay sang nhìn Triệu Chí Dương, thấy anh ta ra hiệu thì mới nói tiếp: - Lệ Linh, người của tôi có báo rằng đã tìm được một người có thể là bố của em. Nhưng chúng tôi vẫn chưa xác định được rõ ràng là có thật hay không. Vậy nên còn một cách duy nhất là xét nghiệm ADN để xem em và người đó thật sự có quan hệ hay không. Đàm Lệ Linh ở đầu dây kia sau khi nghe Từ Dịch Phàm nói như vậy thì cũng không nói gì cả. Cô cảm thấy bất ngờ, kinh ngạc và cũng có phần không thể tin vào tai mình nữa. Thấy Đàm Lệ Linh im lặng hồi lâu mà không lên tiếng, Từ Dịch Phàm bèn hỏi: - Lệ Linh? Em không sao chứ? Em có chuyện gì sao? Sao em lại không nói gì cả thế? - "À, em không sao cả, không sao đâu. Nhưng Dịch Phàm, những điều anh vừa nói là sự thật sao? Có thật là anh đã tìm được một người có khả năng là bố em thật không?" - Phải. Em có thể xét nghiệm ADN không? - "Người mà anh bảo là bố của em hiện cũng đang ở thành phố A?" - Lệ Linh hỏi lo lắng. - Đúng vậy. Nhưng mà nếu em không thể về thành phố A thì có thể gửi mẫu máu của em về đây cũng được. Tôi cũng biết là dạo này em đang rất bận nên khó có thể… Đàm Lệ Linh nghe vậy thì ngắt lời: - "Không sao, không có vấn đề gì cả đâu. Em sẽ lập tức trở về thành phố A ngay đây." - Tôi sẽ đợi em. Được rồi, bây giờ cũng không còn sớm nữa, em cũng nên nghỉ ngơi đi. - “Anh cũng vậy. Tạm biệt”. Nói xong Từ Dịch Phàm tắt máy. - Cô ấy nói sẽ về ngay. Có lẽ là nhanh thôi. – Từ Dịch Phàm đi đến chỗ sofa và ngồi xuống. - Được rồi. Vậy là tất cả mọi chuyện đã có thể được giải quyết rồi. Tự dưng không hiểu sao lúc này mình lại cảm thấy háo hức mong chờ đến lúc kết quả quá. Triệu Chí Dương có vẻ vui mừng và mong chờ hơn cả Từ Dịch Phàm. - Chí Dương, nếu như việc xét nghiệm ADN thất bại thì sao, Lệ Linh không phải mẹ của Hạo Văn, càng không phải là Lộ Phi thì sao đây? Mọi chuyện chẳng phải sẽ trở về điểm xuất phát còn gì. Cuối cùng là vẫn chẳng có gì… - Mình chắc chắn là sẽ thành công. Tất cả mọi chuyện đã nằm chắc trong tay mình rồi. Triệu Chí Dương nhìn Từ Dịch Phàm với ánh mắt vô cùng chắc chắn. Triệu Chí Dương cũng tin rằng những suy đoán của mình là chính xác, lần này tuyệt đối không sai. ............................................. Thành phố T. Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Từ Dịch Phàm, Đàm Lệ Linh trở về phòng bệnh của Châu Kiến Thành. Anh ta vẫn đang hôn mê như vậy, không có dấu hiệu tỉnh lại. Bác sĩ cũng nói là trước mắt tình hình vẫn ổn, Châu Kiến Thành không sao cả. Đàm Lệ Linh suy nghĩ về những gì mà Từ Dịch Phàm vừa nói. Bố của cô sao? Từ Dịch Phàm đã tìm được người có thể là bố cô? Anh không có bất cứ thứ gì thì sao có thể điều tra nhanh như vậy chứ? Thư ký của cô gõ cửa đi vào. - Cố vấn Đàm, chuyến bay nhanh nhất để về thành phố A là chuyến bay lúc 11 giờ 30, có nghĩa là 2 giờ nữa. Nhưng mà chị về thành phố A làm gì vậy? Chuyện của Tổng giám đốc... - Cô ở lại đây giúp tôi quan sát tình hình của Tổng giám đốc và chuyện của dự án kia. Nội trong ngày mai tôi sẽ về. Đàm Lệ Linh nhìn Châu Kiến Thành một hồi, vừa cầm túi đang định đi thì cô thư ký kia gọi: - Nhưng mà cố vấn Đàm... - Còn chuyện gì nữa sao? - Không có gì ạ, chị nhớ về nhanh đấy. - Tôi biết rồi. Nữ thư ký kia thở dài, nhìn Đàm Lệ Linh cho đến khi cô đi xa, khi không còn nhìn thấy bóng nữa. ................................................ Sân bay thành phố T. Đàm Lệ Linh ngồi chờ chuyến bay về thành phố A. Hai tay cô nắm vào nhau. Nếu như người đó là bố của cô, sao cô chẳng có chút cảm giác gì? Không vui, không hào hứng. "Chuyến bay từ thành phố T đến thành phố A chuẩn bị cất cánh. Xin mời quý khách nhanh chóng đi làm thủ tục để chuẩn bị lên máy bay." Nhìn lại đồng hồ, đúng là đã đến giờ. Đàm Lệ Linh đứng dậy, đi làm thủ tục và lên máy bay.
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 161: Cuộc Gặp Bất Ngờ (1) Trên máy bay. Chuyến bay từ thành phố T đến thành phố A hôm nay cũng không có nhiều khách lắm. Khoang hạng 2 mà Đàm Lệ Linh ngồi, nhìn qua nhìn lại may ra chỉ có tầm hơn chục người. Có lẽ cả chuyến bay buổi tối hôm nay chắc cũng không nổi 50 người. - Quý khách, mời cô hãy thắt dây an toàn vào và tắt điện thoại, máy bay sắp chuẩn bị cất cánh rồi. - À, tôi biết rồi. Cô tiếp viên hàng không đi đến chỗ Đàm Lệ Linh, nhẹ nhàng lên tiếng nhắc nhở. Lúc này Đàm Lệ Linh mới chợt nhận ra là cô chưa thắt dây an toàn. Từ lúc lên máy bay đến giờ cô chỉ toàn nghĩ đến chuyện người bố mà Từ Dịch Phàm mới nhắc đến. - Cô có cần tôi thắt dây giúp không? – Cô tiếp viên hàng không kia lại lên tiếng tiếp. - À không, cảm ơn. Sau đó cô tiếp viên hàng không rời khỏi, đi nhắc nhở những hành khách khác trên khoang. Đàm Lệ Linh tiếp tục suy nghĩ lan man vài chuyện, cả những chuyện nhỏ nhặt lẫn những chuyện linh tinh. Và cũng không hiểu sao lúc này cô đột nhiên lại nghĩ đến Trương Uyển Tâm – một người bạn thân của Phùng Lộ Phi cũng như Từ Dịch Phàm. Đàm Lệ Linh vô tình gặp Trương Uyển Tâm hôm nọ tại một quán café ở thành phố T, hôm nay cô cũng lại thấy Trương Uyển Tâm xuất hiện ở sân bay trở về thành phố A. Trương Uyển Tâm bay cùng chuyến với Đàm Lệ Linh. Nhưng có lẽ Trương Uyển Tâm ngồi khoang hạng nhất, trong khi Đàm Lệ Linh lại ngồi khoang hạng 2. Nhớ đến Trương Uyển Tâm, bất chợt Đàm Lệ Linh cũng nhớ đến những lời mà cô ấy nói hôm nọ… …………………………….. Tại một quán café ở thành phố T, vào buổi chiều của một ngày nào đó. Đàm Lệ Linh ngồi ở đây cũng đã nửa tiếng, cô nghĩ rằng mình nên về thì hơn. Vừa mới thanh toán tiền xong, vừa mới bước ra đến chỗ cửa thì Đàm Lệ Linh gặp phải Trương Uyển Tâm, một người quen của Từ Dịch Phàm, một người mà Hạo Văn gọi là “mẹ”. - Chào Đàm Tiểu thư, không ngờ lại có thể gặp cô ở thành phố T. Cô còn nhớ tôi không? Tôi là Trương Uyển Tâm, chúng ta cũng từng gặp nhau vài lần trước đó rồi. – Trương Uyển Tâm nhìn Đàm Lệ Linh, mỉm cười nhẹ nhàng và lên tiếng trước. - Chào Trương tiểu thư, cũng thật vui khi gặp cô ở đây. Tôi đương nhiên là vẫn nhận ra cô. – Đàm Lệ Linh cũng khá vui vẻ đáp trả lại lời chào của Trương Uyển Tâm. - Thật ra thì Đàm tiểu thư, tôi cũng có một vài chuyện muốn nói với cô. Không biết thời gian của cô như thế nào, nhưng có thể dành ra cho tôi một chút thời gian hay không? Đàm Lệ Linh nhìn Trương Uyển Tâm, đúng là bây giờ cô cần phải đi có việc, nhưng dù sao Trương Uyển Tâm cũng đã nói như vậy nên Đàm Lệ Linh cũng không tiện từ chối. Cuối cùng Đàm Lệ Linh cũng đồng ý quay vào ngồi nói chuyện với Trương Uyển Tâm. Hai người gọi đồ uống kèm theo vài món đơn giản nữa, cũng không quá cầu kỳ hay phức tạp gì. - Vì có một số chuyện liên quan đến pháp vụ của tập đoàn Phùng Thị nên tôi phải đến thành phố T này. Không ngờ ở nơi này cũng có thể gặp được Đàm tiểu thư. Chúng ta quả thật cũng có chút duyên phận. Chắc Đàm tiểu thư đến đây cũng vì công việc. Trương Uyển Tâm bắt đầu câu chuyện hôm nay một cách nhẹ nhàng. - Đúng là tôi cũng đến thành phố T này vì công việc giống như Trương tiểu thư vậy. Không biết Trương tiểu thư muốn nói chuyện gì với tôi? – Đàm Lệ Linh lên tiếng hỏi. - Vậy thì tôi sẽ nói thẳng ngay vào vấn đề để không làm mất thời gian của Đàm tiểu thư. Xin hỏi Đàm tiểu thư, cô có biết vợ của Từ Dịch Phàm, chính là Phùng Lộ Phi hay không? Đàm Lệ Linh nghe vậy thì cảm thấy khá bất ngờ. Trương Uyển Tâm này nhắc đến Phùng Lộ Phi để làm gì chứ? Nhắc đến Phùng Lộ Phi vì muốn cảnh cáo cô điều gì sao? Đàm Lệ Linh cũng đã từng nghe Từ Dịch Phàm kể, Trương Uyển Tâm là bạn thân nhất của Phùng Lộ Phi khi cô ấy còn sống. Thế nên cũng không có gì lạ khi mà Trương Uyển Tâm muốn nói chuyện để cảnh cáo cô. Trương Uyển Tâm chắc muốn cảnh cáo cô nên tránh xa Từ Dịch Phàm. Từ Dịch Phàm yêu Phùng Lộ Phi như vậy sẽ chẳng bao giờ để tâm đến một người con gái chỉ có ngoại hình giống người mình yêu là Đàm Lệ Linh cô. - Trương tiểu thư, ý của cô rốt cuộc là gì vậy? Tôi không hiểu những điều mà Trương tiểu thư cô vừa nói có liên quan gì đến người vợ đã quá cố của Dịch Phàm vậy? Và chính bản thân tôi cũng không nghĩ ra là tôi lại có liên quan gì đến những điều mà Trương tiểu thư đây sắp nói với tôi tiếp theo. - Đàm tiểu thư, đừng vội vàng. Tôi nghe nói cô vốn là một người thẳng thắn, không thích vòng vo. Và tôi cũng vậy. Nhưng tôi vẫn muốn hỏi cô, cô biết Phùng Lộ Phi không?
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 162: Cuộc Gặp Bất Ngờ (2) Mặc dù không hiểu ý thật sự của Trương Uyển Tâm, nhưng Đàm Lệ Linh vẫn đành trả lời: - Tôi đã từng nghe Dịch Phàm nói qua về vợ của anh ấy. Anh ấy cũng nói cô ấy và tôi có ngoại hình rất giống nhau. - Đúng vậy. Đàm tiểu thư và Lộ Phi, người bạn thân nhất của tôi có ngoại hình quả thật rất giống nhau. Cho nên ngay từ lần đầu tiên gặp Đàm tiểu thư, tôi đã rất ngạc nhiên. Đàm Lệ Linh nghe Trương Uyển Tâm nói đến đây, vẫn chưa thực sự hiểu chuyện, bèn hỏi tiếp: - Mong Trương tiểu thư thứ lỗi cho sự hiểu biết hạn hẹp của tôi đây. Nhưng tôi thật sự vẫn chưa thể hiểu được ý chính trong cuộc trò chuyện này của chúng ta hôm nay. Trương tiểu thư vừa rồi có nói, cô cũng là một người thẳng thắn và không thích vòng vo. Nhưng có vẻ như lời nói của Trương tiểu thư vừa rồi không giống với tính cách của cô. Tôi vẫn đang mong Trương tiểu thư có thể nói luôn ý của mình, cô gặp tôi là muốn nói những gì? Trương Uyển Tâm nghe Đàm Lệ Linh nói như vậy, chỉ nở một nụ cười hết sức bình thản. - Tôi đã nói như vậy rồi, không biết Trương tiểu thư có thể đáp ứng hay không đây? Trương Uyển Tâm không lên tiếng trả lời khiến cho Đàm Lệ Linh lại phải mở lời nói trước. - Từ lần đầu tiên gặp Đàm tiểu thư, tôi thật sự rất có thiện cảm với cô, cũng một phần vì vẻ bề ngoài của cô giống với Lộ Phi. Đàm tiểu thư yên tâm, tôi không có ác ý gì cả. Lần này lại đến Đàm Lệ Linh không nói gì cả. Đàm Lệ Linh không ngờ đến việc Trương Uyển Tâm lại có thể nói ra những lời này. Thấy vậy, Trương Uyển Tâm tiếp tục hỏi: - Xin hỏi Đàm tiểu thư, cô có… yêu Dịch Phàm không? - Tôi… Câu hỏi bất ngờ và đột ngột này của Trương Uyển Tâm khiến Đàm Lệ Linh ấp úng. - Trương tiểu thư… cô… - Đây chính là điều mà tôi muốn hỏi cô đấy Đàm tiểu thư, vì thế mới muốn hẹn gặp cô thế này. Đàm Lệ Linh không biết nên trả lời như thế nào nữa. Trương Uyển Tâm uống một chút café rồi nói: - Lộ Phi và Dịch Phàm kết hôn với nhau 4 năm trước, nhưng cuộc hôn nhân của họ chỉ là một cuộc hôn nhân chính trị, trong đó chỉ toàn là vì lợi ích. Phùng Thị bị khủng hoảng nghiêm trọng nên Lộ Phi mới đành phải lấy Dịch Phàm. Trước khi họ kết hôn, Dịch Phàm có cuộc sống riêng của mình, và Lộ Phi cũng đã có bạn trai. Nhưng Đàm tiểu thư biết không, số phận đưa đẩy, cuối cùng Lộ Phi và Dịch Phàm nhận ra là họ yêu nhau. Sau bao nhiêu trở ngại cuối cùng họ cũng có thể ở bên nhau… Nghe Trương Uyển Tâm kể lại chuyện cũ, Đàm Lệ Linh bỗng nhiên nhíu mày. Cô gái tên Trương Uyển Tâm này muốn cô phải nghe chuyện tình của Từ Dịch Phàm và Phùng Lộ Phi sao? - Nhưng rồi nguy biến ập đến, Lộ Phi bị bắt cóc. Lúc này cô ấy đang mang thai Hạo Văn hơn 8 tháng. Vì để bảo vệ cho Dịch Phàm mà Lộ Phi đã bị bọn bắt cóc đánh trọng thương phần đầu. Cho đến khi Dịch Phàm cùng cảnh sát đến được chỗ bắt cóc, Lộ Phi lại tiếp tục đỡ cho Dịch Phàm một phát đạn nữa… Hai tay của Đàm Lệ Linh đang cầm cốc café bỗng bỏ xuống, nắm chặt đặt lên đùi. Đàm Lệ Linh tự nhiên cảm thấy đau đầu. Rốt cuộc là vì cái gì mà Trương Uyển Tâm kể những chuyện này? - Và rồi Lộ Phi được đưa đến bệnh viện. Cô ấy nằm trong phòng phẫu thuật rất lâu. Khi Lộ Phi được đưa ra, bác sĩ bảo không thể cứu được cô ấy, chỉ cứu được Hạo Văn thôi. Vậy là cuối cùng Lộ Phi qua đời trong nước mắt đau khổ của Dịch Phàm… Đàm Lệ Linh thở dài, cố gắng bình tĩnh không để cơn đau đầu áp chế. Cô nhìn thằng vào Trương Uyển Tâm mà nói: - Trương tiểu thư, cô càng khiến tôi không hiểu rõ mục đích chính mà cô muốn gặp tôi rốt cuộc là gì. Không lẽ cô gặp tôi cũng chỉ muốn kể những chuyện này cho cô hay sao? - Đàm tiểu thư, cô đừng vội. Có thể nghe tôi nói tiếp hay không? Tôi vẫn chưa nói hết. Trương Uyển Tâm tiếp tục nói: - Tôi nghĩ chắc là Đàm tiểu thư cũng biết Hạ An Nhiên chứ? Tôi và cái cô Hạ An Nhiên này có thể nói là bằng mặt không bằng lòng. Tôi biết cô ta chỉ giả bộ học theo tính cách của Lộ Phi thôi. Và tôi cũng từng nghe Triệu Chí Dương nói, Dịch Phàm có ý định muốn cưới Hạ An Nhiên làm vợ. Tuy ban đầu không muốn một chút nào cả nhưng tôi đâu có thể ngăn cản được quyết định của Dịch Phàm chứ. Vì thế mà tôi nghĩ, nếu Dịch Phàm có muốn lấy Hạ An Nhiên thì tôi cũng chẳng xen giữa gây chuyện làm gì. Chỉ cần Dịch Phàm tin rằng đó là việc đúng, chỉ cần Hạ An Nhiên thật lòng quan tâm và chăm sóc Hạo Văn là được. Nhưng về sau tôi mới biết thêm rằng, Dịch Phàm lại không muốn kết hôn với Hạ An Nhiên nữa. Tôi không hiểu lắm chuyện này. Nhưng khi gặp cô thì tôi đã biết, Đàm tiểu thư là một trong những nguyên nhân chính khiến cho Dịch Phàm không muốn kết hôn với Hạ An Nhiên nữa.
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 163: Cuộc Gặp Bất Ngờ (3) Đàm Lệ Linh nghe thấy vậy thì bỗng nhiên sững người lại ngạc nhiên. Không ngờ cô lại là nguyên nhân khiến cho Từ Dịch Phàm không kết hôn với Hạ An Nhiên nữa. - Đàm tiểu thư, cô không sao chứ? Trông sắc mặt của cô lúc này có vẻ không được tốt lắm. Trương Uyển Tâm nhíu mày nhìn Đàm Lệ Linh, cô cũng có chút lo lắng cho cô gái ngồi trước mặt mình. - Tôi không sao, không có gì cả. Trương tiểu thư nếu có gì muốn nói thì cứ nói tiếp đi. - Có lẽ là Đàm tiểu thư cũng không quá ngạc nhiên khi chuyện giữa Dịch Phàm và Hạ An Nhiên lại có liên quan đến cô thì phải. Thật lòng mà nói, tôi cũng không đồng ý hoàn toàn cuộc hôn nhân này một chút nào cả. Với lại tôi… - Trương tiểu thư… Chúng ta nói chuyện từ nãy đến giờ cũng đã khá lâu rồi thì phải, tôi vẫn luôn thật lòng muốn nghe ý chính trong câu chuyện của cô. Bây giờ Trương tiểu thư đã có thể nói được chưa vậy? Tôi thật sự không có nhiều thời gian nữa. Đàm Lệ Linh cố gắng giữ bình tĩnh, nói. - Được. Có vẻ như lần này, Trương Uyển Tâm sẽ vào luôn ý chính của câu chuyện dài dằng dặc kia. - Những hành động ấy của Dịch Phàm, Đàm tiểu thư suy nghĩ như thế nào? Cô có từng nghĩ Dịch Phàm cũng có tình cảm với cô hay không? Nếu không tại sao anh ấy phải làm như vậy? - Trương tiểu thư, cô… - Đàm tiểu thư, theo những hiểu biết hạn hẹp của tôi đây, có phải cô cũng thích Dịch Phàm hay không? Một câu nói nữa của Trương Uyển Tâm khiến cho Đàm Lệ Linh sững người ra. Thật sự chuyện này… - Nếu như Đàm tiểu thư và Dịch Phàm đều có tình cảm với nhau như vậy thì tại sao không nghĩ đến chuyện ở bên nhau chứ? - Tôi… - Đàm tiểu thư, tôi cũng không bắt ép cô phải nói ra suy nghĩ thật sự của bản thân cô, mà cô không nói cũng được. Nhưng mà, tôi mong cô hãy nghĩ kỹ, cô nên chọn cho mình một lối đi đúng đắn, đừng để mọi chuyện đã vượt qua khỏi sự kiểm soát của cô. - Trương tiểu thư… Đàm Lệ Linh lại ấp úng. - Đàm tiểu thư, so với Hạ An Nhiên, tôi thật lòng hi vọng cô có thể ở bên cạnh Dịch Phàm. Câu nói ấy của Trương Uyển Tâm khiến Đàm Lệ Linh vốn không thể nói gì, lúc ấy lại càng khó nói hơn… ……………………………………… - Quý khách, cô có muốn dùng gì không? Một cô tiếp viên hàng không đẩy hàng đi qua, mỉm cười nhẹ nhàng nói với Đàm Lệ Linh. - Cô có thể lấy cho tôi một chai nước lọc không? Cô tiếp viên lấy chai nước lọc đưa cho Đàm Lệ Linh: - Của quý khách đây ạ. - Cảm ơn cô. Cô tiếp viên rời đi, Đàm Lệ Linh mệt mỏi thở dài. ………………………………………. Thư phòng của Từ Dịch Phàm tại Ngọc Tuyết Viên. Trời bây giờ cũng đã vào khuya lắm rồi. Cũng đã muộn rồi nhưng Triệu Chí Dương vẫn còn chưa rời khỏi Ngọc Tuyết Viên, vẫn còn muốn nói gì đó. Lúc này trông Từ Dịch Phàm có vẻ bối rối việc gì đó. Từ Dịch Phàm suy nghĩ một hồi lâu nhưng lại không nói gì khiến Triệu Chí Dương phát bực. - Haizzz… Rốt cuộc là cậu đang nghĩ gì vậy hả Dịch Phàm? Cậu không thể tính được bước đi tiếp theo của bản thân hay sao? – Triệu Chí Dương than vãn nhìn Từ Dịch Phàm. - Chai rượu vang đỏ này cậu uống quá nửa rồi. Ngon lắm hả? Mình vẫn còn hai chai, cho cậu đấy. Từ Dịch Phàm nhanh chóng lảng ngay sang chuyện mấy chai rượu vang đỏ. Dường như anh không muốn nhắc đến chuyện gì đó mà Triệu Chí Dương muốn nói thì phải. - Công nhận là loại rượu vang đỏ này của cậu mùi vị rất đặc biệt đấy. Nếu cậu muốn cho mình hai chai rượu thì mình đây cũng không ngại mà từ chối đâu. Cảm ơn nhé. Nhưng mà Từ Dịch Phàm, cậu cũng đừng dùng mấy chai rượu để lảng chuyện. Từ Dịch Phàm cũng biết, anh có thể lảng chuyện trước mặt nhiều người khác nhưng trước mặt Triệu Chí Dương thì không thể làm được. Anh ta hiểu quá rõ Từ Dịch Phàm anh. - Dịch Phàm, cứ cho là Đàm Lệ Linh cùng với Lộ Phi không có bất kỳ quan hệ gì với nhau đi, vậy cậu chẳng lẽ không có một chút tình cảm nào với Đàm Lệ Linh hay sao? - Mình… Từ Dịch Phàm ấp úng, chẳng nói được gì nữa.
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 164: Gặng Hỏi Triệu Chí Dương lại nói: - Bạn già à, mình biết là cậu cũng có tình cảm với Đàm Lệ Linh mà, đừng có vội vàng từ chối như thế. Mặc dù mình không biết cậu thích Đàm Lệ Linh vì nguyên nhân gì. - Cậu nghĩ như vậy sao? - Chẳng lẽ lại không phải như vậy sao? Cậu cho rằng là mình đang nói đùa với cậu đấy hả Dịch Phàm? Cậu không muốn kết hôn với Hạ An Nhiên nữa chẳng phải cũng vì Đàm Lệ Linh còn gì? Khi Đàm Lệ Linh ngất xỉu trong tiệc sinh nhật của Hạo Văn, cậu là người lo lắng cho cô ta nhất. Khi Đàm Lệ Linh bị tên sát nhân bắt uy hiếp ở khu trung tâm giải trí, cậu chẳng nghĩ ngợi gì mà bước lên đàm phán với tên đó… Qua những việc như vậy, cậu đừng nói với mình là cậu không có tình cảm gì với Đàm Lệ Linh. Triệu Chí Dương thẳng thắn nói ra hết toàn bộ những suy nghĩ hiện giờ của mình mà chính anh ta cũng tự cho là đúng. - Ừ. Mình chính xác là vì Đàm Lệ Linh nên mới làm mọi chuyện thành như vậy, kể cả chuyện ký hợp đồng với tập đoàn Thiên Thành trong dự án Quảng trường Thế kỷ. Triệu Chí Dương nghe xong những lời này của Từ Dịch Phàm thì bỗng lắc đầu, uống hết rượu trong li rồi nói tiếp: - Cho dù kết quả xét nghiệm ADN lần này có như thế nào đi chăng nữa thì cậu cũng nên tự nghĩ cho bản thân mình đi. Đừng nói rằng cậu lo Đàm Lệ Linh sẽ từ chối. - Không phải là mình nghĩ như vậy. Triệu Chí Dương lại thở dài: - Lại vì Lộ Phi rồi có đúng không đây? Mình nói cho cậu biết này, Lộ Phi cũng không muốn nhìn cậu phải cô đơn như thế này đến suốt đời đâu. Vì thế cậu cũng đừng có lôi Lộ Phi ra làm lá chắn cho mọi chuyện nữa. Với lại cậu nghĩ rằng Lộ Phi sẽ giận cậu nếu cậu yêu một cô gái khác sao? Lộ Phi của cậu không hẹp hòi như vậy đâu. - Nhưng mình không cảm thấy Đàm Lệ Linh có bất kỳ tình cảm gì với mình cả. Có lẽ cô ấy vẫn chỉ coi mình là một người bạn, một người bạn bình thường của cô ấy thôi. - Chưa thử mà sao cậu có thể đoán chắc như vậy chứ hả? Từ Dịch Phàm, cậu không phải nên nghe lời mình trong chuyện này sao? Mình có kinh nghiệm hơn cậu nhiều. Từ Dịch Phàm lúc này đứng dậy, bê theo chậu hoa tuyết nhược lan trắng đặt trở về chỗ cửa sổ. Sau đó anh cầm theo bình xịt nước, xịt vào trong chậu hoa một chút nước. - Thật là chán cậu quá đi. Này, mình làm như vậy tất cả cũng vì lo lắng cho tương lai của cậu đấy. Triệu Chí Dương lần này thì hết lời để nói nữa rồi. Anh ta cũng chẳng biết nên khuyên nhủ bạn thân thế nào nữa. - Đợi sau khi có kết quả xét nghiệm ADN rồi hẵng hay. Mọi chuyện cũng không thể gấp rút như thế được. Sau hôm đấy mình sẽ cẩn trọng suy nghĩ lại tất cả mọi chuyện. - Haizzz… Từ Dịch Phàm ơi là Từ Dịch Phàm, mình thật chẳng biết nên dùng từ nào để mô tả về cậu lúc này nữa rồi. Mình biết cậu là người cẩn trọng, nhưng cũng không đến nỗi cẩn thận như vậy chứ hả? Đợi cậu suy nghĩ cẩn trọng mọi thứ xong xuôi thì Đàm Lệ Linh kia đã bị Châu Kiến Thành nẫng luôn rồi đấy. Thật đúng là… - Mọi quyết định vẫn là ở Đàm Lệ Linh thôi. Mình không thể quyết định thay cô ấy được. Triệu Chí Dương đặt li rượu vang trống không trên mặt bàn rồi đi đến chỗ Từ Dịch Phàm: - Đúng là quyền lựa chọn là ở Đàm Lệ Linh. Nhưng cô ấy không thể quyết định được chuyện cậu ngỏ lời với cô ấy. Nói chung là cậu cứ nói với Đàm Lệ Linh tình cảm của mình đi, biết đâu chừng cô ấy sẽ nhận lời thì sao? Hơn nữa, Hạo Văn hình như có vẻ cũng rất thích Đàm Lệ Linh thì phải. - Mình đã nói là mình sẽ suy nghĩ. Mà Triệu Chí Dương, đã nửa đêm thế này rồi mà cậu không định về nhà hả? - Đấy, thấy chưa, vì lo chuyện của cậu mà mình đây nửa đêm còn chưa về được nhà. Từ Dịch Phàm đặt bình xịt nước xuống bên cạnh chậu tuyết nhược lan trên cửa sổ, nói: - Cảm ơn cậu đã lo lắng cho chuyện của mình suốt thời gian qua. Nhưng mà cậu không định về thật sao? Có cần mình bảo người chuẩn bị giúp cậu phòng khách để cậu ở đây không? - Ở đây luôn hả? Một ý kiến không tồi. - Được rồi, cậu thích về hay ở đây là tùy cậu. Mình bây giờ buồn ngủ rồi, đi ngủ đây. - Ơ… Từ Dịch Phàm nhanh chóng rời khỏi thư phòng. - Cái tên này, bạn bè thế đấy. Vì chuyện của hắn mà mình sai người đi điều tra khắp nơi. Triệu Chí Dương trách mắng Từ Dịch Phàm. - Nhưng mà nên về nhà hay ở đây nhỉ?
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 165: Xét Nghiệm Adn Vừa đặt chân xuống khỏi máy bay, Đàm Lệ Linh đã nhanh chóng bắt taxi đến bệnh viện tư nhân mà Từ Dịch Phàm đã bảo trước đó mà không cần ăn uống hay thay quần áo gì cả. Hành động vội vàng này cũng đủ cho thấy Đàm Lệ Linh mong chờ được gặp người bố kia biết chừng nào. Cô thật sự rất muốn, rất muốn nhanh chóng gặp ông. …………………………………. Taxi dừng ngay trước cổng bệnh viện, Đàm Lệ Linh nhanh chóng trả tiền rồi xách túi xuống xe. Lúc này Đàm Lệ Linh đã nhìn thấy hình ảnh Từ Dịch Phàm đang đứng ngay ở trước cổng bệnh viện. Đàm Lệ Linh cứ đứng đấy nhìn Từ Dịch Phàm, và anh cũng đang nhìn cô. Tự dưng lúc này Đàm Lệ Linh chỉ muốn chạy nhanh đến ôm lấy Từ Dịch Phàm thôi. Không hiểu tại sao mỗi lần khi ôm Từ Dịch Phàm, Đàm Lệ Linh đều cảm thấy vô cùng ấm áp, yên bình, không giống với khi cô ôm Châu Kiến Thành. Nhưng trong lúc này, Đàm Lệ Linh làm sao có thể vô duyên vô cớ mà chạy đến ôm Từ Dịch Phàm như vậy được cơ chứ. Đàm Lệ Linh chỉ có thể thở dài thôi, mím môi rồi tiến lại gần chỗ Từ Dịch Phàm đang đứng, nở một nụ cười mỉm nhẹ nhàng, nói: - Dịch Phàm! - Em đã về rồi đấy à... - Vâng. Hai người họ đi vào trong, Từ Dịch Phàm có thể thấy rõ ràng bộ quần áo mà Đàm Lệ Linh đang mặc không hẳn là chỉnh tề lắm, cô có vẻ như chỉ chải qua loa đầu tóc, trang điểm vớ vẩn, rồi đi giày cao gót. Từ Dịch Phàm cũng biết kể từ lúc mà Châu Kiến Thành gặp phải tai nạn ở công trường kia thì mọi việc ở tập đoàn Thiên Thành đều do một mình Đàm Lệ Linh gánh vác. Đàm Lệ Linh chắc hẳn dạo gần đây đã rất vất vả để lo toan tất cả mọi chuyện. - Trông sắc mặt em không được tốt lắm thì phải, đã mấy ngày em không ngủ rồi? Anh biết là dạo này em vì chuyện của Châu Kiến Thành và cả tập đoàn Thiên Thành nên bận rộn nhiều. Nhưng dù sao cũng phải nghĩ đến sức khỏe của bản thân mình chứ? Em thờ ơ với bản thân quá mức rồi đấy. Em mà cứ như thế này thì làm sao có thể chịu đựng được nổi chứ hả? Rốt cuộc là em đang nghĩ những gì thế? Đừng khiến cho mọi người lo lắng vì em. Mãi một lúc sau Từ Dịch Phàm mới lên tiếng trước. Không hiểu sao không khí giữa hai người lúc này lại có chút gượng gạo, cũng không còn được tự nhiên như trước. - Em không sao đâu, sức khỏe hiện giờ của em vẫn tốt lắm, anh đừng lo quá như vậy, cũng không cần lo cho em. À đúng rồi, người mà anh bảo có thể là bố của em hôm nay có đến đây không vậy? Em thật sự rất mong có thể gặp được ông ấy. Bây giờ em đang hồi hộp lắm. Đàm Lệ Linh nhanh chóng hỏi Từ Dịch Phàm về người đàn ông kia. Trong lòng cô lúc này, thật sự rất mong chờ. Từ Dịch Phàm im lặng một hồi lâu, anh biết là Đàm Lệ Linh chắc chắn sẽ hỏi đến vấn đề này. Thấy ánh mắt đầy vẻ chờ đợi và hy vọng của cô, anh chỉ còn cách tiếp tục nói dối: - Không, ông ấy không đến đây được. Ông ấy bảo là công ty của ông ấy vừa xảy ra việc quan trọng nên không thể đợi đến lúc có kết quả ADN được. Ông ấy đã lên máy bay trở về từ sáng sớm nay rồi. Ông ấy cũng rất buồn khi không được tận mắt gặp em. - Vậy à... Đàm Lệ Linh có phần thất vọng. Cô đã rất mong muốn được gặp người đàn ông là bố của cô đó biết nhường nào, cho dù đó có phải là bố của cô hay không. Nhưng Đàm Lệ Linh mong ông ấy là bố cô, thật đấy, cô mong chờ có 1 gia đình hoàn hảo từ lâu lắm rồi. Đàm Lệ Linh mong muốn trở về với thực tại chứ không phải là sống mãi trong giấc mơ như Từ Dịch Phàm đã nói. Từ Dịch Phàm cùng Đàm Lệ Linh đến phòng gặp bác sĩ. Sau khi nghe bác sĩ nói xong vài điều quan trọng thì Đàm Lệ Linh bèn vén tay áo lên để cho bác sĩ lấy máu đem đi xét nghiệm. Ông ấy nói rằng kết quả xét nghiệm đến ngày mai mới có. Đàm Lệ Linh nói với Từ Dịch Phàm rằng cô không thể ở thành phố A đến tận ngày mai để chờ kết quả được nên mai anh đến bệnh viện lấy kết quả rồi gửi fax cho cô. Từ Dịch Phàm gật đầu đồng ý. ……………………………… Sau khi lấy máu xong, hai người xuống vườn đi dạo một lúc. Đàm Lệ Linh nhìn lại đồng hồ, vẫn còn những 3 tiếng nữa mới có một chuyến bay khác đến thành phố T. Đến giờ này Đàm Lệ Linh vẫn không nhận được bất kỳ thông báo nào từ thư ký của cô, rất có thể mọi chuyện ở đó vẫn tốt. Như vậy Đàm Lệ Linh cũng cảm thấy yên tâm phần nào. Từ Dịch Phàm từ nãy tới giờ cũng không nói thêm gì cả. Anh cảm thấy bối rối và lo lắng khi phải nói dối Đàm Lệ Linh như vậy. Từ ánh mắt của Đàm Lệ Linh, Từ Dịch Phàm có thể thấy mong muốn tìm lại được gia đình người thân của cô. Nhưng, chẳng có người đàn ông nào nhận là bố của Đàm Lệ Linh cả, chẳng có người đàn ông nào để máu lại xét nghiệm cả, chỉ có máu của Hạo Văn - con trai anh mà thôi. - Dịch Phàm, anh không sao chứ hả? Từ nãy tới giờ anh không nói gì cả? Không phải anh bị bệnh chứ? À mà đây đang là bệnh viện, có gì thì đi kiểm tra luôn cũng được.
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 166: Khẳng Định Đàm Lệ Linh thấy Từ Dịch Phàm có vẻ khác thường nên mới hỏi như vậy. Nhưng Từ Dịch Phàm chỉ mỉm cười lắc đầu, trả lời một cách khá đơn giản: - Anh không sao, cũng chỉ là đang suy nghĩ một vài chuyện vớ vẩn thôi ấy mà. Mà em dạo này rất mệt có đúng không? Châu Tổng bị tai nạn nghiêm trọng như vậy, chỉ có một mình em nhưng lại phải gánh vác đủ thứ công việc của cả một tập đoàn và những chuyện khác. Nhưng cũng đừng cố quá. Đừng để bản thân quá mệt mỏi như vậy, chẳng tốt gì đâu. - Đúng vậy, nói đúng ra thì quả thực là rất mệt. Anh biết không, ngày trước em chỉ là một cố vấn thôi, công việc của em đơn giản lắm, không phải lo lắng quá nhiều chuyện của tập đoàn, tất cả mọi chuyện đều do Kiến Thành giải quyết hết, vì thế mà em có vẻ như "lười" hơn nhiều so với những người khác. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã thành ra như thế rồi, em có muốn lười cũng chẳng được. Hiện nay báo chí, báo mạng đều đưa tin Kiến Thành bị ốm nên mới biến mất mấy ngày liền. Nếu như tin anh ấy bị tai nạn mà lan truyền ra, sợ rằng Thiên Thành sẽ gặp một đợt khủng hoảng lớn. Những chuyện này đương nhiên là Từ Dịch Phàm hiểu rõ hơn nhiều so với Đàm Lệ Linh rồi. Trong tình huống này, Đàm Lệ Linh làm vậy là rất đúng. Nhưng cái đúng của cô chẳng phải là đúng hoàn toàn, Đàm Lệ Linh cô cũng có những suy nghĩ thiếu. - Vừa lo công việc của tập đoàn lại vừa phải chăm sóc cho cả Châu Kiến Thành nữa, có phải em đang cho tự bản thân mình chính là "superwoman" hay không đấy? Nhưng mà cho dù có là "superwoman" hay là thánh thần từ phương nào đi chăng nữa thì cũng cần phải nghỉ ngơi, giữ gìn sức khỏe bản thân nữa chứ. Em có nghĩ là em đang tự hành hạ bản thân mình tới mức quá đáng quá rồi không đây? Chẳng lẽ em không nghĩ đến chuyện này à? Em đôi khi cũng chẳng suy nghĩ chín chắn gì nhỉ? - Không phải là em không nghĩ đến bản thân em. Em chỉ đang cố gắng làm hết sức mình, được đến mức nào thì được thôi. Anh cứ yên tâm đi, em vẫn chưa thể gục ngã vào lúc này được đâu. Khi nào mệt mỏi quá thì em sẽ nghỉ ngơi. Như vậy đã được chưa? - Em có biết là cả hai lần liền em đều ngất xỉu ngay trước mắt anh, em nghĩ anh phải suy nghĩ thế nào đây. Hay là em cho rằng những chuyện đấy anh phải suy nghĩ đơn giản hơn? Giọng nói của Từ Dịch Phàm có phần tức giận. Anh tức giận vì Đàm Lệ Linh không nghe lời mình giữ gìn sức khỏe cho tốt. Cô cứ tận lực như vậy có ngày sẽ xảy ra chuyện thôi. - Em thật sự không sao đâu, thật đấy, anh cũng đừng lo lắng quá như thế. À phải rồi, cũng sắp đến chuyến bay về thành phố T rồi, em phải đi đây. Hẹn gặp lại anh sau. - Để anh đưa em đi. Đàm Lệ Linh lại nhìn Từ Dịch Phàm, từ chối: - Thôi, không cần đâu, để em tự bắt taxi đi cũng được, làm như vậy thì phiền anh quá rồi. Anh cũng bận rộn lắm chứ đâu có rảnh rỗi gì. Em đi đây. Đàm Lệ Linh mỉm cười coi như một lời tạm biệt rồi nhanh chóng đi ngay, còn Từ Dịch Phàm vẫn đứng đó nhìn theo bóng lưng của cô mà không nói gì cả. Từ Dịch Phàm thật mong Đàm Lệ Linh chính là Phùng Lộ Phi như Triệu Chí Dương nói. Nhưng mọi chuyện thật không thể suy đoán trước được. .......................................... Tập đoàn Từ Thị. Triệu Chí Dương thản nhiên đẩy cửa đi vào, còn cầm theo một chai rượu vang đỏ nữa nhưng Từ Dịch Phàm vẫn đang chăm chú làm việc mà chẳng thèm để ý đến anh ta. Anh ta đặt chai rượu vang lên bàn làm việc của Từ Dịch Phàm, ngay trước mặt anh, nói: - Cậu bận đến thế cơ à? Cứ mỗi lần đến gặp cậu là lại thấy cậu tất bật với công việc. - Ừ. - Làm việc lớn gì thì cũng cần phải nghỉ ngơi nữa chứ. Mà mình thấy bên tập đoàn Từ Thị các cậu có gì đâu mà bận rộn đến thế? Hình như cậu rất biết tự moi việc ra để làm. Từ Dịch Phàm ngẩng đầu lên nhìn Triệu Chí Dương, rồi lại quay sang nhìn chai rượu vang đỏ kia ở trên tay anh ta. Từ Dịch Phàm bỏ bút xuống, nói với giọng bình thản: - Cậu thật sự cũng rất rảnh đấy. Những nhân viên ở tập đoàn của cậu có vẻ rất khổ sở? - Khổ sở, cậu nói khổ sở sao? Có mà nhân viên tập đoàn Từ Thị này của cậu mới khổ sở. Ít ra mình biết sắp xếp công việc thế nào cho hợp lý, không như ai đấy, suốt ngày cắm đầu cắm cổ vào mấy cái công văn, tài liệu. Không cẩn thận có ngày sẽ mệt chết đấy. Rồi không cẩn thận còn chết sớm nữa cơ. Từ Dịch Phàm đứng dậy đi ra chỗ sofa, Triệu Chí Dương thấy thế cầm theo chai rượu đến chỗ anh. - Hai người đến bệnh viện rồi đúng không? Khi nào thì có kết quả xét nghiệm ADN vậy? - Ngày mai. - Thôi nào, Đàm Lệ Linh này chắc chắn chính là Lộ Phi thân yêu của chúng ta, cũng là mẹ của Hạo Văn.
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 167: Đừng Quá Chắc Chắn Triệu Chí Dương càng ngày càng chắc chắn với lời nói của mình, còn Từ Dịch Phàm thì lại phân vân. Lần trước Triệu Chí Dương dỗ dành mãi nhưng Hạo Văn vẫn không chịu đi cùng anh ta đến bệnh viện lấy máu để xét nghiệm ADN. Đang lúc phân vân không biết phải làm gì nữa thì Hạo Văn bị gai hoa hồng đâm vào tay chảy máu. Thế là sau khi băng bó xong vết thương kia, Triệu Chí Dương đã mang ngay bông dính máu của Hạo Văn đến bệnh viện cho bác sĩ xét nghiệm. Đến lúc thấy rõ ràng bác sĩ mang máu đi xét nghiệm, anh ta mới yên tâm. Sau đó thì liền chạy thẳng đến gặp Từ Dịch Phàm. - Dịch Phàm, cậu đang suy nghĩ cái gì mà thừ người ra như vậy hả? Lại bảo là nghĩ đến chuyện quan trọng nào đó đi. Nhưng cậu thì có chuyện gì quan trọng để suy nghĩ ngoài việc xét nghiệm ADN kia nhỉ? Mà cũng đừng có lo lắng đến thế chứ? Thoải mái một chút đi, suy nghĩ nhiều quá ức chế thần kinh. - Triệu Chí Dương vừa rót rượu ra ly vừa hỏi. - Cũng không phải là đang suy nghĩ chuyện quan trọng gì cả, mình chỉ là thấy không hiểu một vài điều thôi. – Từ Dịch Phàm cầm ly rượu lên, uống lấy một ngụm. - Không hiểu một vài điều sao? Nghe cậu nói thì có vẻ là thú vị đây. Cậu nói thử ra đi xem nào, đang thắc mắc chuyện gì đấy hả? – Triệu Chí Dương vừa rót rượu vừa hỏi. - Nếu kết quả xét nghiệm ADN là không phải thì sẽ như thế nào đây? Mọi chuyện vẫn sẽ quay về điểm khởi đầu như lúc đầu thôi. Đột nhiên mình lại không muốn như vậy. Triệu Chí Dương lúc này thở dài, đặt ly rượu xuống bàn, nhìn Từ Dịch Phàm một hồi lâu rồi mới nói: - Gì mà không phải với chả phải? Vấn đề này cậu nói đi nói lại nhiều quá rồi đấy. Cậu đừng nói nếu vội mọi chuyện như vậy chứ, cứ để ngày mai xem thế nào đã. Nhưng mình tin là mình đúng. Cậu cũng nên tự tin một chút đi, toàn suy nghĩ lung tung. Mà dù có như thế nào thì chẳng phải cậu cũng nên đi tỏ tình với Đàm Lệ Linh còn gì nữa? Mình đã nói rồi, cẩn thận không bị tên Châu Kiến Thành gì đó nẫng tay trên đấy. - Triệu Chí Dương, cậu đừng có nói linh tinh như vậy. Với lại, có phải là cậu đã quá chắc chắn với mọi chuyện rồi không? Nếu như mọi chuyện không phải vậy thì sao chứ? - Này Từ Dịch Phàm, cậu nghi ngờ mình sao? Bạn bè kiểu thế đấy, thật không còn gì để nói. Từ Dịch Phàm lắc đầu: - Không thể quá chắc chắn như vậy được. Cậu bao giờ cũng tự tin thái quá như thế để rồi kết quả lại không như mong đợi. Đến lúc đấy thì thất vọng nhưng có làm gì được đâu. - Yên tâm. Mà không hiểu sao mình thấy tính cách của Đàm Lệ Linh và Lộ Phi giống nhau, có khác gì đâu? Điều này chính Từ Dịch Phàm cũng không hiểu nổi. Đàm Lệ Linh có hai tính cách sao? ................................................. Thành phố T. Đàm Lệ Linh vừa xuống máy bay thì vội đến ngay bệnh viện xem tình tình Châu Kiến Thành thế nào. - Cố vấn Đàm, hôm nay bác sĩ có đến kiểm tra sức khỏe cho Tổng giám đốc và nói rằng Tổng giám đốc vẫn bình thường, không có gì đáng ngại, sức khỏe cũng tốt lên nhiều. - Ừ. Nghe cô thư ký bên cạnh nói như vậy nên Đàm Lệ Linh cảm thấy có phần yên tâm hơn. - Cố vấn Đàm, trông cô có vẻ rất mệt mỏi, hay là cô nên về khách sạn tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi, có chuyện gì thì tôi sẽ báo ngay cho cô biết. Cô cũng đừng lo lắng quá. Suy nghĩ một hồi lâu Đàm Lệ Linh mới đồng ý. Sau đó cô quyết định sẽ trở về khách sạn. - Nếu có chuyện gì cô phải báo ngay cho tôi đấy. - Cố vấn Đàm cứ yên tâm. Tình trạng của Tổng giám đốc có tiến triển hơn đôi chút nên chắc sẽ không có vấn đề gì đâu. Chị mau về khách sạn nghỉ ngơi đi, trông gương mặt chị thật sự rất nhợt nhạt đấy. Nếu chị mà ốm thì tôi không lo được những việc khác đâu ạ. Đàm Lệ Linh nghe những câu nói đó của cô thư ký trẻ kia chỉ có thể mỉm cười thôi. - Được rồi, vậy tôi về khách sạn, lát nữa sẽ đến. - Vâng. Sau đó Đàm Lệ Linh rời khỏi bệnh viện trở về khách sạn. Khuôn mặt cô thể hiện rõ nét mệt mỏi. .................................................... Vừa về đến khách sạn Đàm Lệ Linh mới nhớ ra là mình chưa nhắn tin báo bình an cho Từ Dịch Phàm. Mở điện thoại ra mới thấy mấy cuộc Từ Dịch Phàm gọi cho, cô cũng không gọi lại mà chỉ nhắn tin, sau đó thì tìm quần áo rồi đi tắm. Đàm Lệ Linh còn báo với nhân viên khách sạn giờ này mang đồ ăn tối nên nữa. Ngâm mình trong nước nóng quả nhiên là hết sức thoải mái. Tắm xong, Đàm Lệ Linh ăn qua bữa tối nhưng không ăn quá nhiều, xem vài tài liệu rồi lại đi đến bệnh viện.
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 168: Sai Lệch Sáng hôm sau. Hôm nay là ngày có kết quả xét nghiệm ADN. Từ Dịch Phàm không đi một mình mà còn có cả Triệu Chí Dương đi cùng nữa. Triệu Chí Dương có vẻ rất hào hứng mong đợi bản kết quả kia. - Từ Tiên sinh, Triệu Tiên sinh, đây là bản báo cáo xét nghiệm, kết quả xét nghiệm ADN là âm tính. Điều này cho thấy Từ Thiếu gia không phải là con trai của Đàm Tiểu thư. Từ Dịch Phàm chau mày lại nhìn Triệu Chí Dương. Triệu Chí Dương giật lấy bản báo cáo kết quả xét nghiệm từ tay bác sĩ, xem đi xem lại, xem kỹ từng chữ từng chữ một. - Không thể nào. Làm sao lại có thể có chuyện thế này cơ chứ. Có phải sai không vậy? - Triệu Tiên sinh, kết quả đã như vậy rồi, không lẽ anh muốn chúng tôi xét nghiệm lại lần nữa ư? Nếu như anh không tin bệnh viện chúng tôi thì có thể đến bệnh viện khác. Trong khi Triệu Chí Dương có vẻ như không tin vào mắt mình thì Từ Dịch Phàm lại bình tĩnh hơn. Kết quả ngày hôm nay, anh đã đoán ra được phần nào rồi. - Cảm ơn ông. - Vâng. - Chúng ta mau đi thôi. Từ Dịch Phàm nhìn Triệu Chí Dương, bảo anh ta đi về. Triệu Chí Dương vẫn cầm báo cáo kết quả kia, anh ta không tin nó là sự thật. Mọi chuyện làm sao có thể như vậy. - Có cần đến bệnh viện khác xét nghiệm không? Nếu muốn thì đến thẳng bệnh viện Trung tâm hoặc bệnh viện Quốc gia. – Từ Dịch Phàm đi bên cạnh Triệu Chí Dương lên tiếng. - Thôi khỏi. Dù có đi xét nghiệm tiếp thì như thế nào? Cậu có vẻ tin bản báo cáo này. - Vậy cậu nghĩ có lý do gì để người ta đưa cho mình một bản báo cáo kết quả xét nghiệm giả đây? Triệu Chí Dương im lặng không nói gì cả. Anh ta vẫn chắc như đinh đóng cột là Đàm Lệ Linh chính là mẹ ruột của Hạo Văn, là Phùng Lộ Phi. Thật không ngờ bản báo cáo này... - Lát nữa mình sẽ gửi fax cho Lệ Linh. Có thể cô ấy sẽ rất buồn khi thấy kết quả này. Mà cậu cũng đừng như vậy nữa, mọi chuyện đã ra thế này rồi, còn thay đổi được gì? Bản thân mình còn bình tĩnh được, sao cậu có vẻ còn lo hơn cả mình vậy? Anh ta trả bản báo cáo cho Từ Dịch Phàm, không vui: - Mình đã chắc chắn vậy rồi mà. Tại sao Đàm Lệ Linh lại không phải là Lộ Phi cơ chứ. - Chúng ta không đoán trước được tương lai sẽ xảy ra những chuyện gì đâu. Kết quả xét nghiệm như thế này cũng không phải là chuyện lạ lùng gì cả. Còn những chuyện khác, chúng ta coi như hãy chấm dứt đi, mình không muốn đào bới lên làm gì nữa. Từ Dịch Phàm đi, Triệu Chí Dương muốn nói nhưng lại chẳng nói được gì nữa. Phải công nhận, kết quả này khiến ai cũng phải thất vọng, kể cả Từ Dịch Phàm cũng vậy. .................................................. Thành phố T. Khách sạn. Đàm Lệ Linh đã nhận được bản fax từ Từ Dịch Phàm, cô chỉ chú ý đến mỗi dòng kết luận ở cuối trang: "Kết quả xét nghiệm cho biết, hai người không có mối quan hệ gì cả." Cô không biết cô đã thất vọng bao nhiêu nữa, cô hi vọng rất nhiều, mong có thể tìm lại được người thân nhưng hóa ra lại không phải. Đàm Lệ Linh thở dài nhìn ra phía cửa sổ. Tiếng điện thoại vang lên, là của Từ Dịch Phàm. - Dịch Phàm.... - Cô lên tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ pha chút buồn bã, một nỗi buồn khó tả. - "Em đã đọc bản báo cáo kết quả xét nghiệm mà anh vừa gửi cho em rồi chứ?" – Từ Dịch Phàm nói chậm rãi. - Em đọc rồi. - "Em buồn hả?" Đàm Lệ Linh im lặng một hồi rồi mới nói: - Đúng là em rất buồn, rất rất buồn. Khi anh thông báo với em là có một người đàn ông nhận là bố của em, em đã rất vui. Em những tưởng lần này mình có thể gặp lại được gia đình, người thân,... Ai ngờ... ông trời lại phụ lòng người, ban cho em kết quả như vậy. - "Đừng lo lắng, cũng đừng buồn nữa. Chúng ta chẳng phải vẫn còn thời gian hay sao? Em yên tâm, anh nhất định sẽ giúp em tìm lại được gia đình, người thân của em." - Cảm ơn anh. Nhưng mà Dịch Phàm, nếu như anh không thể tìm được thì cũng đừng có tìm nữa. Dù anh không tìm được gia đình em, em cũng không trách anh đâu. Lần này, Từ Dịch Phàm ở đầu dây bên kia im lặng. - Chuyện có tìm được phần quá khứ kia hay không, em cũng không còn quan trọng nữa, mặc dù em rất muốn giống như mọi người, có một gia đình đầy đủ. Nhưng có lẽ em... - "Không sao đâu, sẽ ổn thôi." - Được rồi, bây giờ em còn bận việc, để khi nào rảnh em sẽ gọi điện cho anh. Tạm biệt. Đàm Lệ Linh nhanh chóng tắt máy, nước mắt cô rơi xuống. Nhưng cô vẫn cố gắng lau hết nước mắt, thở dài lấy lại bình tĩnh.
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 169: Gặp Mặt - Thật sao? Được rồi, tôi sẽ đến ngay. Sau khi nhận được cuộc điện thoại từ cô thư ký, Đàm Lệ Linh cực kỳ vui vẻ. Cô nhanh chóng thay quần áo rồi chạy nhanh tới bệnh viện như không muốn chậm dù chỉ 1 giây. .......................................... - Kiến Thành! Đàm Lệ Linh đi nhanh đến chỗ của Châu Kiến Thành. Cô thư ký vừa rồi gọi điện đến cho Đàm Lệ Linh thông báo rằng sau 1 tuần Châu Kiến Thành cuối cùng cũng đã tỉnh lại rồi. Đàm Lệ Linh vui mừng quá, vội vàng thay đồ rồi nhanh chóng đến bệnh viện ngay. - Kiến Thành, cuối cùng anh cũng đã tỉnh rồi. Anh có biết cả tuần qua em lo lắng cho anh như thế nào không? Em cứ tưởng anh ngủ như thế sẽ không tỉnh lại nữa chứ. Này, 1 tuần vừa rồi em phải lo lắng rất nhiều việc của tập đoàn cũng như tình trạng sức khỏe của anh đấy. Một người lười như em mà phải làm bao nhiêu việc như vậy, mệt chết đi được. Tất cả đều do anh hết. Đàm Lệ Linh ngồi bên cạnh giường bệnh ca thán một hồi với Châu Kiến Thành. Lúc này Châu Kiến Thành đã bỏ được ống thở ra rồi, mỉm cười nói với Đàm Lệ Linh: - Nếu em phải gánh vác mọi chuyện như vậy thì đúng là lỗi của anh. Khổ cho em quá rồi. - Tất nhiên là khổ rồi. Anh nhớ phải trả thêm công cho em đấy, em không phải là làm vô ích đâu. Với lại, anh phải mau chóng khỏe lại để về làm việc giúp em đi. Nếu mà anh vẫn cứ như thế này á, có một ngày em sẽ chết vì mệt thôi. - Ừ... Châu Kiến Thành mỉm cười nhẹ nhàng nhìn Đàm Lệ Linh. Tự dưng anh ta cảm thấy rất ấm áp. ................................................... Thành phố A Châu Kiến Thành kiên quyết muốn trở về thành phố A nhưng Đàm Lệ Linh không đồng ý, cô chỉ sợ anh xảy ra vấn đề gì trên đường trở về. Đàm Lệ Linh bảo Châu Kiến Thành nên ở đây cho đến khi khỏi hẳn rồi hẵng về. Cuối cùng Châu Kiến Thành cùng Đàm Lệ Linh đến gặp bác sĩ hỏi xem tình hình sức khỏe hiện tại của anh. Sau khi nghe những lời nói của bác sĩ nói rằng Châu Kiến Thành có thể ngồi máy bay về thành phố A nhưng vẫn cần có bác sĩ chuyên khoa đi cùng. Nghe xong Đàm Lệ Linh vẫn không đồng ý, Châu Kiến Thành nói mãi cô mới chịu gật đầu. Vậy là hai ngày sau tất cả mọi người trở về thành phố A, đồng hành cùng họ còn có bác sĩ và hai y tá. Trở về thành phố A, Châu Kiến Thành vẫn phải nằm bệnh viện xem tình hình thế nào. Châu Kiến Thành cũng không ngờ chỉ có mỗi việc xem tình hình thôi khiến anh ta phải nằm ở viện suốt cả tháng trời. Trong hơn 1 tháng qua, Đàm Lệ Linh vẫn giúp Châu Kiến Thành mọi chuyện ở tập đoàn, trông cô thời gian này có vẻ gầy đi nhiều. Nhưng Đàm Lệ Linh khi gặp Châu Kiến Thành vẫn bảo cô không sao, chuyện ở tập đoàn không khiến cô mệt lắm. ………………………………. Hôm nay thời tiết khá mát mẻ, trời không quá nóng, lại thoải mái nên Châu Kiến Thành một mình rời phòng bệnh đi xuống vườn hoa của bệnh viện đi dạo. Anh đi lòng vòng một hồi lâu, đang muốn trở về phòng thì gặp được Từ Dịch Phàm đang đi đến. Họ cách nhau khoảng 10m gì đấy. Châu Kiến Thành tỏ vẻ vui mừng trong khi Từ Dịch Phàm thì lại khá bình tĩnh nhưng vẫn có nét lạnh lùng, trầm lặng. Từ Dịch Phàm tự động đi đến chỗ Châu Kiến Thành, lên tiếng trước: - Thật không ngờ lại gặp anh ở đây, tôi cứ nghĩ là anh phải ở trong phòng bệnh. Dạo này tôi bận quá nên không có thời gian, mãi hôm nay mới có thể đến thăm anh được. - Từ Tổng, anh khách sáo quá rồi. Rồi bọn họ ngồi xuống một chiếc ghế băng gần đó nói chuyện. Châu Kiến Thành biết Từ Dịch Phàm có chuyện muốn nói với anh, ắt hẳn không phải chuyện công việc. - Châu Tổng chắc biết chuyện tôi giúp Lệ Linh tìm lại gia đình cô ấy rồi chứ? Có lẽ cô ấy đã nói với anh rồi. - Đúng vậy, tôi cũng đã nghe Lệ Linh nói về chuyện này hôm nọ rồi. Lần trước cô ấy bảo có một người đàn ông tự nhận là bố của cô ấy, nhưng để cho chắc chắn thì vẫn cần phải đi xét nghiệm ADN. Nhưng cuối cùng kết quả lại không như mong muốn ban đầu của cô ấy. Tuy Lệ Linh không nói gì nhiều nhưng Lệ Linh rất buồn. Cô ấy đã rất hi vọng tìm lại được gia đình của mình. - Tôi biết. Chuyện này Từ Dịch Phàm biết. Đàm Lệ Linh vội vàng từ thành phố T về đây để xét nghiệm ADN, lúc đó Châu Kiến Thành vẫn còn đang hôn mê, công việc ở tập đoàn Thiên Thành lại rất nhiều nữa. Chỉ điều này thôi cũng đủ cho thấy Đàm Lệ Linh mong muốn tìm lại gia đình mình đến nhường nào. Khi kết quả có, Từ Dịch Phàm biết Đàm Lệ Linh đã vô cùng thất vọng nhưng vẫn cố gắng kìm nén cảm xúc không để cho anh phải lo lắng.
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 170: Điều Quan Trọng - Thật ra hôm nay tôi vẫn còn một số chuyện muốn hỏi Châu Tổng, tôi nghĩ là anh có thể cho tôi câu trả lời. Châu Kiến Thành khẽ nhìn Từ Dịch Phàm. Anh ta cũng biết Từ Dịch Phàm vốn nổi tiếng là một thương nhân rất thông minh tài giỏi, chính bản thân anh ta cũng còn ngưỡng mộ nữa là. Nhưng vấn đề Từ Dịch Phàm muốn hỏi là gì thì Châu Kiến Thành quả thực không biết gì cả, một chút cũng chẳng biết. Phải chăng là chuyện quan trọng gì đó? - Từ Tổng, có việc gì anh cứ hỏi, nếu như có thể trả lời được thì tôi nhất định sẽ trả lời. Nhưng nếu có vấn đề mà tôi không trả lời được thì cũng mong anh lượng thứ cho. Nghe vậy Châu Kiến Thành nói vậy, Từ Dịch Phàm im lặng một hồi, mãi anh mới nói: - Châu Tổng, chuyện này thật ra có liên quan đến Lệ Linh và thân thế thật sự của cô ấy. Châu Kiến Thành bỗng im lặng không nói gì nữa, chỉ ngồi nghe Từ Dịch Phàm nói. - Lệ Linh nói với tôi, Châu Tổng anh chính là ân nhân cứu mạng của cô ấy, nếu như 3 năm trước anh không cứu cô ấy thì có lẽ cô ấy đã không sống được đến bây giờ rồi. Nhưng mà Châu Tổng này, 3 năm trước anh đã cứu Lệ Linh ở đâu và như thế nào vậy? - Ba năm trước tôi đi cùng với người lái xe ra ngoại thành xem mấy mảnh đất, lúc quay về thì thấy Lệ Linh nằm ngay giữa đường, trên người cô ấy lúc đấy đầy máu. Lúc đó chúng tôi lại đang ở ngã 3, mà anh có lẽ biết rõ hơn tôi, ngã 3 ngoại thành ấy vốn dĩ là một nơi rất vắng vẻ. Nhìn thấy Lệ Linh như vậy, vết thương của cô ấy lại rất nặng, xung quanh cũng chẳng có ai cả, tôi cũng là con người, thấy cô ấy như thế chẳng lẽ lại bỏ qua không cứu? Vì thế tôi đã đưa cô ấy lên xe và bảo lái xe đưa đến bệnh viện gần nhất. - Châu Tổng, vậy anh còn nhớ hôm mà anh cứu Lệ Linh là ngày bao nhiêu không vậy? - 23/9, hôm đó chính là ngày 23/9. Sở dĩ tôi nhớ rõ ngày đó như vậy là vì cùng ngày hôm đấy tôi cũng đã phải trải qua một chuyện khiến tôi sau này nhớ mãi không quên. 23/9. Ngày hôm đó chính là ngày hỏa táng của Phùng Lộ Phi, cũng là ngày mà Châu Kiến Thành đã cứu được Đàm Lệ Linh! Một sự trùng hợp quá mức ngẫu nhiên? - Lúc đó khi nhìn thấy Lệ Linh, tôi thật sự cảm thấy cô ấy rất đáng thương. Trước kia tôi cũng đã từng học Y nhưng rồi lại chuyển sang học MBA. Trên xe chẳng có gì để sơ cứu qua vết thương cho Lệ Linh cả, tôi chỉ có thể giục lái xe đi nhanh hơn thôi. Thấy cô ấy thở khó khăn, tôi sợ cô ấy xảy ra chuyện gì trước khi đến bệnh viện. Nhưng cũng may Lệ Linh vẫn chống chọi được. Châu Kiến Thành đứng dậy, tiến lên phía trước vài bước: - Ca phẫu thuật của Lệ Linh mất đến 4 tiếng liền. Bác sĩ nói trước khi bị tai nạn, trên người cô ấy vốn có nhiều vết thương khác nhưng đã được khâu lại. Tôi không quan tâm nhiều đến những chuyện ấy. Cuối cùng thì ca phấu thuật thành công. Tôi cũng cảm thấy an tâm. – Châu Kiến Thành nói. - Vậy, sau đó… - Vài ngày sau thì Lệ Linh tỉnh lại, tôi đến bên giường cô ấy, cô ấy nhìn thấy tôi thì hỏi tôi là ai, hỏi cô ấy là ai. Quả nhiên là cô ấy đã mất trí nhớ rồi. Tuy nhiên về sau cô ấy không thắc mắc bản thân là ai nữa, tôi cũng trả cho cô ấy bộ đồ trang sức kia. Thấy cô ấy chẳng có người thân nào bên cạnh nên tôi đã trả giúp cô ấy toàn bộ viện phí. Lệ Linh cũng chẳng coi tôi là người xa lạ, nói chuyện với tôi như người quen vậy. Dần dần cô ấy khỏe hơn, sức khỏe tốt hơn, bảo với tôi những gì cô ấy nợ tôi cô ấy sẽ trả. Vì không biết bản thân là ai nên cô ấy đã tự đặt cho mình cái tên là Đàm Lệ Linh! - Châu Tổng, có phải Lệ Linh lúc đấy mặc một bộ váy trắng, tóc dài để xõa đúng không? - Đúng như vậy đó. Nhưng mà Từ Tổng, tại sao anh lại biết những chuyện này vậy? Lúc đó anh không có mặt ở đấy, tại sao lại biết được Lệ Linh mặc váy trắng chứ? - Châu Kiến Thành hỏi, anh ta không hiểu vì sao Từ Dịch Phàm lại biết chuyện đó. - Tôi... Từ Dịch Phàm bỗng run lên. Hóa ra đều là do ông trời trêu ngươi anh như vậy. Mọi chuyện hóa ra là như thế này đây. Từ Dịch Phàm anh tự lừa mình dối người, cho rằng đó không phải sự thật, nhưng bây giờ thì thế nào? Nhưng còn bản xét nghiệm ADN lần trước thì sao đây? Không lẽ bản xét nghiệm lần đó sai? Sai hay có ai nhúng tay vào? - Từ Tổng, những chuyện liên quan đến Lệ Linh tôi đã kể hết cho anh nghe rồi. Còn chuyện về sau tôi nghĩ là anh cũng đã rõ hết, thậm chí khéo anh còn rõ hơn cả tôi nữa. Mong rằng anh sẽ giúp Lệ Linh tìm lại được gia đình, người thân của cô ấy. - Châu Tổng, cảm ơn anh. - Không có gì đâu, đây là chuyện tôi nên làm mà. Mong rằng có thể giúp một phần cho anh. - Không còn sớm nữa, tôi đi trước. Từ Dịch Phàm cố gắng che giấu bản thân đang rối loạn, nói lời cáo từ với Châu Kiến Thành rồi đi luôn. Châu Kiến Thành cũng chẳng nói thêm gì cả, từ từ trở về phòng.
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 171: Điều Tra Lại (1) Từ Dịch Phàm cố gắng đi đến chỗ bãi đậu xe, anh cầm điện thoại định gọi cho Đàm Lệ Linh nhưng cuối cùng lại bấm vào số của Triệu Chí Dương: - Chí Dương, bây giờ mình có chút chuyện gấp, hay là chúng ta gặp nhau đi, nói qua điện thoại thế này cũng không tiện lắm. Chỗ mình gần tập đoàn cậu, hay là mình đến đó luôn. - Khi Triệu Chí Dương nghe máy, anh chỉ nói một câu đơn giản như vậy. - "Này này Dịch Phàm, đợi chút đã, bây giờ mình đang ở công ty có chuyện quan trọng cần giải quyết. Việc này cũng rất quan trọng không kém việc của cậu đâu. Với lại là mình không nghĩ sẽ gặp cậu nhanh được. Để tối nay đi." - Triệu Chí Dương nói. - Ừ. Nếu cậu bận thì thôi, mình không làm phiền nữa. Dù gì chuyện liên quan đến Lệ Linh… Nghe đến đây thì Triệu Chí Dương vội ngắt lời Từ Dịch Phàm: - “Dịch Phàm, cậu đang định nói là chuyện quan trọng kia có liên quan đến Đàm Lệ Linh?” - Đúng vậy. - “Được rồi, cậu đến chỗ công ty mình đi.” Nói xong Từ Dịch Phàm liền tắt máy, lái xe đi thẳng đến công ty của Triệu Chí Dương. Vốn dĩ lúc Từ Dịch Phàm gọi đến cũng là lúc mà Triệu Chí Dương đang họp dở. Triệu Chí Dương đưa điện thoại cho thư ký bảo nghe hộ, có ai gọi đến thì bảo là anh ta đang bận họp, nhưng nếu là Từ Dịch Phàm gọi thì phải báo ngay cho anh ta biết. Cô thư ký ngồi bên ngoài phòng họp chẳng làm gì ngoài việc trả lời điện thoại. Cô ta nghĩ sao không tắt máy đi nhỉ, vốn đang định tắt máy của Triệu Chí Dương đi cho đỡ mệt thì Từ Dịch Phàm lại gọi điện đến. Cô ta vội vàng vào bên trong phòng họp báo cho Triệu Chí Dương biết. Triệu Chí Dương cầm điện thoại ra ngoài nghe một lúc rồi vào trong, thông báo với cổ đông và nhiều người khác một cách rất bất ngờ: - Cuộc họp hôm nay để ngày mai tiếp tục nói tiếp, bây giờ tôi có việc rất gấp phải đi ngay. - Ơ Tổng giám đốc, nhưng chúng tôi vẫn còn chuyện quan trọng chưa nói hết, anh như vậy… - Một vị cổ đông ngồi đó nghe thấy Triệu Chí Dương nói vậy bèn lên tiếng. - Đúng đấy Tổng giám đốc, chuyện này rất gấp, nếu để đến ngày mai thì… - Một vị khác cũng nói. - À chuyện gấp… chuyện gấp. Thế này đi, các vị về suy nghĩ chuyện gấp ấy đi, mai chúng ta sẽ thảo luận tiếp. Có thời gian để suy nghĩ thì thảo luận sẽ dễ dàng hơn. Tạm biệt! Triệu Chí Dương nói hết sức bình thản khiến những người ngồi đó hết sức kinh ngạc. Bọn họ đang thảo luận đến vấn đề quan trọng thì Tổng giám đốc lại bảo để mai họp tiếp. Triệu Chí Dương đi, những người ngồi đấy kẻ lắc đầu, người thì cười khổ. Nhưng dù sao thì Triệu Chí Dương cũng nắm 70% cổ phần, là người đứng đầu công ty, không thể tranh cãi với anh ta được. ................................................... Từ Dịch Phàm lái xe đến chỗ của Triệu Chí Dương lúc nào không biết, chỉ khi tiếng tin nhắn điện thoại reo lên thì anh mới sực nhớ ra. Nhân viên ở đây đều biết mối quan hệ thân thiết giữa Triệu Chí Dương và Từ Dịch Phàm nên cũng không có ai dám ngăn cản anh, thậm chí còn chào hỏi rất lịch sự, như là chào Triệu Chí Dương vậy. Từ Dịch Phàm cũng chỉ gật đầu coi như biết rồi. - Tận nửa tiếng mới thấy cậu đến đây, cậu đi xe hay đi bộ đến vậy? Bệnh viện ấy đi xe mất 15 phút là cùng. Triệu Chí Dương vừa thấy Từ Dịch Phàm bước vào liền ca thán ngay. Anh ta đã hủy họp từ nửa tiếng trước, rồi ngồi trong phòng chờ mãi mới thấy Từ Dịch Phàm đến. Chẳng hiểu chuyện mà Từ Dịch Phàm nói có thật sự quan trọng hay không nữa. - Mình quên mất thời gian. - Trông cậu như bị mộng du ấy nhỉ. Bộ dạng thì thất thần, Từ Tổng giám đốc Từ Dịch Phàm nổi tiếng mà cũng quên mất thời gian cơ đấy. Ba năm trước Lộ Phi mất mình mới thấy cậu có bộ dạng này, 3 năm sau lại tái diễn tiếp. Rốt cuộc Châu Kiến Thành đã nói những gì khiến cậu ra nông nỗi này hả? Hay là anh ta nói chuyện gì khiến cậu kích động đến nỗi ra thành thế này? Từ Dịch Phàm ngồi xuống ghế sofa, Triệu Chí Dương từ từ rót hai ly rượu, vừa uống vừa đợi câu trả lời. - Vừa rồi Châu Kiến Thành có nói với mình là 3 năm trước anh ta đã cứu được Lệ Linh ở trên đường số 3, ngoại ô thành phố A, trên người cô ấy lúc đó có 2 vết thương nặng, 1 ở đầu, 1 bị súng bắn sau lưng, vết thương ở bụng là phẫu thuật sinh con. Triệu Chí Dương đang uống rượu bỗng sặc. - Cái gì? Từ Dịch Phàm, cậu nói lại xem, cậu nói lại xem nào, mình nghe không rõ lắm. - Lệ Linh chính là Lộ Phi! Triệu Chí Dương nghe xong cười lớn, đứng dậy đi đến chỗ Dịch Phàm, ngồi xuống bên cạnh anh: - Đấy, mình đã bảo rồi mà, người chết cũng có thể sống lại, Đàm Lệ Linh chính là Lộ Phi mà lại. - Nhưng còn có một khúc mắc mình không hiểu. - Gì?
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 172: Điều Tra Lại (2) - Bản xét nghiệm ADN đó rốt cuộc là như thế nào? Nếu Lệ Linh là Lộ Phi thì cô ấy đúng là mẹ của Hạo Văn mà. Triệu Chí Dương nghe xong thở dài, đặt ly rượu xuống bàn, vỗ nhẹ lên vai Từ Dịch Phàm: - Lại còn bản xét nghiệm ấy như thế nào. Cậu sao lại hỏi câu này chứ. Nhất định là đã có người giở trò với bản xét nghiệm ấy rồi chứ còn sao nữa. Chuyện này mình sẽ giúp cậu điều tra. Rồi anh ta cầm điện thoại gọi đến cho Viện trưởng. Triệu Chí Dương từng có ơn với Viện trưởng nên ông ta nói chuyện với anh vô cùng lịch sự. Triệu Chí Dương nói ngay vào vấn đề: - Viện trưởng, lần trước tôi cùng Từ Tổng đến bệnh viện chỗ ông để làm một xét nghiệm ADN nhưng kết quả lại sai lệch. Bây giờ ông giúp tôi đến đó xem mẫu máu xét nghiệm còn hay không. Nếu còn thì nhờ ông bảo họ xét nghiệm lại dùm, nếu không tôi sẽ gửi mẫu khác đến. Từ Dịch Phàm cố gắng bình tĩnh ngồi nghe Triệu Chí Dương nói chuyện điện thoại. - À, tên hả? Từ Hạo Văn và Đàm Lệ Linh. Chuyện này nếu ông đích thân xét nghiệm thì càng tốt.... Vậy hả?.... Haha... Không có gì... Nhưng ông phải giữ bí mật đấy, đừng để cho ai biết.... À, tôi biết rồi, tôi sẽ mời ông dùng bữa sau nhé... Vậy được rồi.... Triệu Chí Dương tắt máy, nói: - Nếu mẫu máu của Hạo Văn và Đàm Lệ Linh vẫn chưa bị tiêu hủy thì có thể làm xét nghiệm lại, nếu không chúng ta gửi mẫu máu khác đến. Lần này đích thân Viện trưởng sẽ xét nghiệm. Để ngày mai xem sao, cậu đừng lo quá. Nhưng chắc kết quả sẽ như chúng ta nghĩ thôi. Đến lượt Từ Dịch Phàm thở dài, Triệu Chí Dương thấy vậy bèn hỏi: - Cậu vẫn phiền lòng chuyện gì hả? À đúng rồi, đã gọi điện cho Đàm Lệ Linh... à Lộ Phi chưa vậy? - Chưa. - Thế thì gọi đi, chần chừ gì nữa. Nhưng Từ Dịch Phàm chỉ cầm điện thoại mà không bấm số của Đàm Lệ Linh. Triệu Chí Dương thấy vậy bèn giật lấy điện thoại, tìm số của Đàm Lệ Linh rồi gọi ngay cho cô. Nhưng gọi bao nhiêu cuộc liền Đàm Lệ Linh đều tắt máy, có lẽ là máy hết pin. - Không nghe máy. - Có lẽ để mai gọi. - Mà Dịch Phàm này, cậu còn băn khoăn chuyện gì nữa vậy hả? Mọi chuyện chẳng phải đã giải quyết xong rồi còn gì nữa. Chỉ cần cậu gặp được Đàm Lệ Linh, nói cho cô ấy nghe tất cả mọi chuyện, hai người chẳng phải lại trở về bên nhau đấy thôi. Từ Dịch Phàm lắc đầu: - Mình chẳng biết nữa. Châu Kiến Thành cứu cô ấy ở ngã 3 ngoại thành, cách chỗ hỏa táng không xa lắm. - Chuyện đấy hả? Khi nào Đàm Lệ Linh lấy lại trí nhớ thì hỏi cô ấy xem. Lúc đó cô ấy phải rõ nhất. - Những người hỏa táng vẫn đưa bình đựng tro cốt cho mình. Trong đó không phải là tro cốt. Nghe những câu nói chẳng ra đâu vào đâu của Từ Dịch Phàm, Triệu Chí Dương chẳng biết nên nói gì. Suy đi nghĩ lại cuối cùng anh ta cũng nói: - Từ Dịch Phàm, vì trong bình đó không phải là tro cốt của Lộ Phi nên cậu buồn hả? - Cậu nghĩ thế sao? - Thôi, mình biết bây giờ cậu không muốn suy nghĩ đến chuyện đấy nữa. Chẳng phải mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi còn gì, chúng ta làm lại xét nghiệm ADN chỉ là thêm phần chắc chắn thôi. Nếu cậu muốn chắc chắn hơn nữa thì mình cũng chẳng phản đối đâu. Yên tâm đi, cậu cứ ngồi đấy mà đợi kết quả. Triệu Chí Dương lại bấm điện thoại gọi tiếp: - A Toàn, là tôi đây. Tôi có chuyện muốn anh điều tra đây. Điều tra xem cho tôi 3 năm trước lúc hỏa táng cho Phùng Lộ Phi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Tốt nhất nên tìm mấy tên đã hỏa táng cho cô ấy mà hỏi. Mau điều tra cho tôi, càng nhanh càng tốt. Sau đó anh ta tắt máy, quay sang nhìn Từ Dịch Phàm: - Thế nào, cậu muốn có kết quả chắc chắn nhất thì mình sẽ giúp cậu có được kết quả đó. - Đáng lý ra những chuyện này mình phải làm, không thể làm phiền cậu như thế được. - Là chuyện cậu phải làm ấy hả? Để mình tìm cho cậu cái gương. Cậu xem lại bản thân cậu đi, trông như kẻ mất hồn vậy. Cậu như thế thì làm sao còn nghĩ ra được chuyện gì nữa chứ. - Cảm ơn cậu. Triệu Chí Dương nhìn anh cười nói: - Cảm ơn hả? Bạn bè với nhau mình không cần lời cảm ơn của cậu đâu. Hay tối nay mời mình bữa tối cũng được đấy. Trưa nay mình chưa ăn gì cả, bụng đói cồn cào rồi. - Ừ. - Mau đi thôi. Triệu Chí Dương kéo Từ Dịch Phàm đi ăn tối. Nhờ mấy lời của Triệu Chí Dương mà tâm trạng Từ Dịch Phàm đã bình tĩnh hơn trước rất nhiều. Anh cũng gọi điện cho Đàm Lệ Linh nhưng không được, thậm chí còn để lại lời nhắn hẹn gặp cô nữa.
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 173: Kết Quả Thật Sự Sáng hôm sau. Triệu Chí Dương tay cầm bản fax kết quả xét nghiệm ADN vừa mới lấy đi thẳng đến tập đoàn Từ Thị với vẻ rất vội vàng. Vẫn như mọi khi, Triệu Chí Dương vẫn không cần gõ cửa, đi thẳng ngay vào bên trong phòng làm việc của Từ Dịch Phàm mà chẳng có ai ngăn cản. Anh ta giơ bản xét nghiệm ra: - Bạn thân à, kết quả xét nghiệm ADN cuối cùng cũng đã có rồi đây. Mình không gọi điện, cũng chẳng gửi fax hay nhắn tin gì cả mà mang đến tận đây cho cậu xem đây này. Thấy mình tốt không hả? Lần này thì chắc chắn 100% rồi nhé, không sai nữa đâu. - Phải, cậu rất tốt. Quen cậu bao nhiêu nay, mình vẫn biết là cậu rất tốt, Triệu Chí Dương. Từ Dịch Phàm đứng dậy đi đến gần chỗ của Triệu Chí Dương cầm lấy bản fax báo cáo xét nghiệm ADN. Từ Dịch Phàm từ từ mở ra, xem xét kỹ càng còn Triệu Chí Dương ra chỗ sofa ngồi, tiện thể rót mấy ly rượu vang đỏ liền, uống như đang rất khát vậy. "KẾT QUẢ: ĐÃ XÁC NHÂN, ĐÀM LỆ LINH LÀ MẸ ĐẺ CỦA TỪ HẠO VĂN" Từ Dịch Phàm xem xong kết quả rồi lại nhìn Triệu Chí Dương, anh ta thấy vậy bèn nói: - Này Từ Dịch Phàm, cậu nhìn mình làm cái gì thế hả, kết quả chẳng phải đã có rồi sao? Đúng như cậu mong muốn rồi đấy còn gì nữa. Báo cáo kết quả lần trước một là làm sai, hai là do có người nào đó nhúng tay vào sửa lại. Mình nghĩ là có ai đó đã sửa. - Vậy là rõ ràng rồi. Tất cả mọi chuyện rắc rối này cuối cùng cũng đã sáng tỏ hết cả rồi. - Chứ còn gì nữa, những gì mình suy đoán trước đều đúng hết cả. Haizz... không ngờ cậu lại vướng phải những chuyện rắc rối như thế này. Chẳng khác gì phim. Cũng may bây giờ kết quả đã như vậy rồi, yên tâm chưa? Đúng vậy, chính bản thân của Từ Dịch Phàm cũng không thể ngờ rằng mình lại có thể vướng phải những chuyện như thế này. Từ Dịch Phàm tưởng mọi chuyện chấm dứt từ 3 năm trước rồi, hóa ra đó chỉ là bắt đầu lại thôi. - Thế đã gọi được cho Lệ Linh... à nhầm, Lộ Phi chưa? Phải nói rõ cho cô ấy biết chứ. - Vẫn chưa, mình không gọi được cho cô ấy. Từ ngày hôm qua cho đến bây giờ cô ấy không bắt máy. - Ơ hay nhỉ, những lúc quan trọng thì lại biến đi đâu mất. Cô gái này cũng hay thật đấy. Từ Dịch Phàm đặt tài liệu lên bàn, hỏi: - Cậu sai người điều tra hôm qua, thế nào rồi? Không phải là vẫn tìm ra được nguyên nhân đó chứ? - Bên A Toàn vẫn chưa có tin tức gì cả. Nhưng mà mình chắc chắn là hôm nay cậu sẽ nhận được câu trả lời mà cậu muốn thôi. Cứ yên tâm đợi đi. Không cần phải lo lắng gì đâu. - Ừ. - Tối nay kỷ niệm 35 năm ngày cưới của bố mẹ mình, cậu nhớ phải đến sớm đấy. Bố mẹ mình từ trước đến nay vẫn luôn rất quý cậu, còn quan tâm hơn cả con ruột là mình đây. - Nhất định mình sẽ đến. Kỷ niệm 35 năm ngày cưới của bố mẹ Triệu Chí Dương, Từ Dịch Phàm anh lại là bạn thân nhất của Triệu Chí Dương, đương nhiên, à không, bắt buộc phải đến rồi. Hơn nữa, bố mẹ Triệu Chí Dương lại rất quý Từ Dịch Phàm, anh không có lý do nào để từ chối không tham dự buổi dạ hội tối nay cả. - Coi như đã xong một nửa, mình phải đi trước đây, vẫn còn chuyện của tập đoàn chưa giải quyết xong, tối nay gặp lại. Nhớ ăn mặc cho cẩn thận đấy, đừng để làm mình mất mặt. - Ừ. Nhưng chưa bước chân ra đến cửa thì Triệu Chí Dương nhận được điện thoại của A Toàn. - Thế nào rồi? - "Triệu Tổng, chúng tôi cuối cùng đã tìm được những người đã tham gia hỏa táng cho Từ Thiếu phu nhân 3 năm trước rồi ạ. Anh và Từ Tổng giám đốc có muốn gặp mặt hỏi rõ không? Nếu không tôi có thể tra hỏi hắn rồi báo lên cho các anh kết quả sau." Triệu Chí Dương quay lại nhìn Từ Dịch Phàm rồi nói: - Gặp, nhất định phải gặp. Chỗ nào? Thấy Triệu Chí Dương vẫn cứ đang nhìn mình như vậy, Từ Dịch Phàm cũng không rõ là chuyện gì đã xảy ra nữa. Triệu Chí Dương vừa tắt máy, Từ Dịch Phàm liền hỏi: - Chuyện gì vậy? Liên quan đến mình à? - Đúng vậy. A Toàn báo đã tìm được người hỏa táng cho Lộ Phi 3 năm trước rồi, hỏi chúng ta có đến đó gặp mặt hay không. Mình đã đồng ý gặp mặt rồi, cậu đi không? Từ Dịch Phàm vừa nghe Triệu Chí Dương nói xong thì không thể mở lời được nữa. Đúng vậy, dù có như thế nào đi chăng nữa thì anh cũng phải đi gặp bọn chúng để biết sự thật.
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 174: Sự Thật Sáng Tỏ (1) Tại một nhà hàng cao cấp. Khi nhìn thấy Từ Dịch Phàm và Triệu Chí Dương đang đi đến, A Toàn vội vàng đứng lên chào, tên đứng bên cạnh anh ta thấy vậy cũng vội vàng đứng dậy, nhìn mặt trông có vẻ sợ sệt, từ nãy đến giờ không dám ngẩng đầu lên. - Triệu tổng, Từ tổng. - Ngồi xuống đi. Triệu Chí Dương lên tiếng nói một câu ngắn gọn. Từ Dịch Phàm cũng chỉ im lặng mà không nói gì ngồi xuống bên cạnh Triệu Chí Dương. A Toàn ngồi bên cạnh tên kia, ngồi đối diện với Từ Dịch Phàm và Triệu Chí Dương. - Ngẩng đầu lên. Triệu Chí Dương tiếp tục lên tiếng trong khi Từ Dịch Phàm lại không nói bất kỳ lời nào cả. Tên kia khi nghe thấy lời này thì vừa sợ hãi vừa run lên, từ từ ngẩng đầu lên nhìn Triệu Chí Dương nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt của Từ Dịch Phàm. - Mày chính là người hỏa táng có phải không? Chắc mày còn nhớ ngày 23/9 của 3 năm trước mày có tiến hành hỏa táng Từ Thiếu phu nhân Phùng Lộ Phi của Từ tổng đây chứ? - Vâng... vâng ạ. Tên kia sợ quá nói lắp bắp. Hắn cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn ai nữa. Trước mặt hắn đều là những người có quyền có thế của thành phố A này. Lần này đụng chạm đến bọn họ, e rằng khó sống rồi. - Nhưng nếu đã hỏa táng như vậy, nếu đã trao tận tay cho Từ Tổng giám đốc đây tro cốt của Từ Thiếu Phu nhân, tại sao Từ Thiếu Phu nhân đến bây giờ vẫn còn sống thế hả? Mày thử nói cho tao nghe xem, chuyện này nên suy nghĩ thế nào mới phải đây? - Dạ... dạ... chuyện này...? - Sao vậy? Triệu Chí Dương tuy nói giọng rất bình thản nhưng cũng đủ để khiến tên kia phải sợ hãi, hắn bất giác run lên, tay đổ mồ hôi lạnh. Hắn càng cúi đầu xuống thấp hơn và không dám ngẩng lên nữa. - Mày đừng có ấp a ấp úng như thế nữa, mày có nhanh nói ra mọi chuyện không hả? Nếu mày mà không nói hết tất cả mọi chuyện ra thì biết hậu quả rồi đấy. Nhanh nói đi. - A Toàn ngồi bên cạnh hắn nói bằng giọng lạnh lùng khiến tên đó càng thêm sợ. - Dạ.... vâng... tôi xin nói.... tôi nói ngay... - Nói mau. Tên kia sợ chết khiếp khi nghe lời đe dọa của A Toàn. Hắn sợ hãi nhìn qua Triệu Chí Dương rồi lại nhìn về phía Từ Dịch Phàm, sau đó hơi cúi đầu xuống, kể mọi chuyện: - 3 năm trước… chuyện 3 năm trước... thật ra là... hôm đó… hôm đó chúng tôi nhận được một điện thoại nói rằng Từ gia nào đó muốn hỏa táng cho Từ Thiếu phu nhân của bọn họ. Ban đầu khi nghe như vậy, chúng tôi không biết đó là Từ gia nào với Từ Thiếu phu nhân nào. Nhưng khi thấy Từ Tổng giám đốc đây thì chúng tôi mới biết người nằm trong quan tài kia chính là vị Từ Thiếu phu nhân, con gái của chủ tịch tập đoàn Phùng Thị . Hắn nói đến đây thì dừng lại, nuốt nước bọt rồi lại nói tiếp: - Chúng tôi cũng đã rất lo lắng sợ đắc tội với Từ gia nên cố gắng làm cho thật tốt mọi chuyện. Khi đưa quan tài vào trong, chúng tôi có rời đó một chút để chuẩn bị thêm một vài thứ. Nào ngờ lúc đi ra ngoài thì thấy nắp quan tài đã bị mở ra rồi, nhưng bên trong lại không có ai cả. Lúc đấy chúng tôi rất sợ hãi nên đã tìm kiếm xung quanh nhưng không thấy gì cả. Những điều về Từ gia chúng tôi cũng có nghe qua. Vì sợ quá nên chúng tôi không dám nói ra sự thật về chuyện này. Sau đó chúng tôi vẫn đem quan tài cho vào lò hỏa táng, rồi giao lại cho Từ Tổng giám đốc một bình tro cốt giả. Thế nên thời gian hỏa táng ban đầu tính ra chỉ mất khoảng 1 giờ, nhưng vì thời gian đi tìm Thiếu phu nhân nên đã mất gần 2 giờ. Khi người bên phía Từ gia có thắc mắc về thời gian, tôi lúc đó chỉ dám nói do có một số trục trặc nên hỏa táng muộn. Lúc đó Từ Dịch Phàm chỉ nắm chặt lấy bình đựng tro cốt kia, cũng cho rằng đó chính là tro cốt của Phùng Lộ Phi. Anh lúc đấy giống như một người mất hồn vậy, chẳng quan tâm đến mọi chuyện xung quanh nữa, cứ thế mà mang bình tro cốt kia đi thôi. - Khi Từ gia rời đi, các người có tìm Từ Thiếu Phu nhân nữa không? - Triệu Chí Dương hỏi. - Có ạ, chúng tôi có đi tìm. Nhưng chúng tôi tìm mãi vẫn không thấy, không biết xác cô ấy bị người ta trộm mất hay là cô ấy đi đâu. Tôi nghĩ là ai đó trộm xác, chứ cô ấy chết rồi... - Chết cái gì mà chết chứ hả, ăn nói linh tinh. Từ Thiếu phu nhân vẫn còn sống sờ sờ kia kìa.... Tên này nghe xong hoảng hồn, khuôn mặt trắng bệch. Từ Thiếu phu nhân vẫn còn sống? Nếu năm đó hắn hỏa táng sớm một chút thì chẳng phải là đã giết người rồi sao? Từ Thiếu phu nhân còn sống hay đã chết, Từ gia mà biết được bọn họ chắc chắn không được yên ổn. - Từ Thiếu Phu nhân... Thiếu phu nhân vẫn còn sống ạ? - Hắn ấp úng hỏi lại cho chắc ăn. - Chứ còn gì nữa. Từ Dịch Phàm không nói gì nữa, chỉ ngồi im lặng. Rồi, anh đã rõ tất cả mọi chuyện rồi.
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 175: Sự Thật Sáng Tỏ (2) Lúc này, Triệu Chí Dương quay sang nhìn Từ Dịch Phàm, thấy gương mặt anh trở nên lạnh lùng hơn, bèn hỏi: - Dịch Phàm, cậu định xử lý tên khốn này như thế nào đây hả? Hắn ta lúc ấy suýt nữa thì giết chết Lộ Phi luôn rồi đó, nhưng cũng may là cô ấy vẫn còn sống sót cho đến tận bây giờ. Nhưng Lộ Phi vẫn còn sống như thế mà tên khốn này lại dám báo lại là đã hỏa táng xong xuôi, khiến chúng ta coi Lộ Phi như đã chết suốt 3 năm liền… - Triệu Tổng giám đốc, Từ Tổng giám đốc, tôi biết sai rồi, đã biết sai rồi, tất cả đều là lỗi của tôi, xin hai vị hãy hãy rộng lòng tha mạng cho tôi, xin hai vị hay tha mạng cho tôi. Nhưng mà Triệu Tổng, tôi làm sao biết Thiếu phu nhân đó còn sống đâu? Anh bảo tôi giết cô ấy… - Cái gì? - Dạ không ạ. Chỉ xin hai vị Tổng tài hãy tha cho tôi. Tên hỏa táng kia sợ hãi quá đỗi, cuối cùng đành phải lên tiếng cầu xin tha mạng. Triệu Chí Dương không nói gì nữa mà chỉ để ý sắc mặt cũng như tâm trạng lúc này của Từ Dịch Phàm. Mọi chuyện đã sáng tỏ ra như thế này rồi, Từ Dịch Phàm đáng lý ra phải vui vẻ lên chứ, nhưng vẻ mặt sao lại buồn bã lạnh tanh như vậy? Thật đúng là 1 người đa tâm trạng quá mức. - Tha cho anh ta đi. - “Tha cho anh ta đi” hả. Cậu dễ tính quá đấy. Không ngờ cậu có thể tha thứ cho hắn được nữa. Mọi chuyện đã như thế rồi, phải cho hắn 1 trận thì mới thỏa lòng được. - Không phải à? Dù sao thì Lộ Phi bây giờ cũng vẫn còn sống. Cô ấy vẫn sống là đã may mắn lắm rồi. Hắn cũng không phạm phải tội gì quá mức cả, chỉ là đã che giấu tất cả mọi chuyện 3 năm nay thôi. Chí Dương, nếu cậu muốn phạt hắn thì cũng nên phạt nhẹ một chút, không cần phải ra tay quá nặng làm gì cả. Hơn nữa, cũng đừng có gây ra án mạng, coi như là tích đức đi. - Cảm ơn Từ Tổng giám đốc đã tha mạng cho tôi, cảm ơn Từ Tổng giám đốc đã tha mạng cho tôi... Nói xong thì Từ Dịch Phàm đứng dậy rời khỏi nhà hàng luôn, cũng không quan tâm hay chú ý đến mọi việc tiếp theo sẽ thế nào nữa. Triệu Chí Dương cũng nói với A Toàn: - A Toàn, cứ làm theo lời của Dịch Phàm nói đi, cậu muốn xử lý hắn ta thế nào thì tùy cậu. Và cũng đừng làm điều gì quá đáng quá, khiến mọi người chú ý đến chúng ta thì thật cũng chẳng hay ho gì cả. Sợ rằng đến lúc đấy còn tăng thêm phiền phức nữa. - Vâng ạ. Triệu Tổng giám đốc anh cứ yên tâm đi ạ, chúng tôi sẽ giải quyết mọi chuyện thật thỏa đáng. Anh và Từ Tổng giám đốc cũng không cần phải nhúng tay vào. Rồi Triệu Chí Dương liếc nhìn tên kia, giọng trở nên lạnh lùng, pha thêm phần tức giận: - Đấy là do Từ Tổng giám đốc rộng lòng khai ân tha chết cho mày đấy biết chưa hả? Nếu như mà là tao thì chắc chắn tao sẽ đem mày thả xuống biển nuôi cá mập từ lâu rồi chứ tao không để cho mày còn được ngồi ở đây đâu. - Dạ... dạ... - Được rồi, bây giờ tôi phải đi có chút việc. Muốn giải quyết tên này như thế nào thì tùy cậu đấy. Còn tiền của cậu, tôi sẽ bảo người chuyển cho cậu. - Vâng. Triệu Chí Dương nói xong thì cũng đứng dậy đi luôn. Tên hỏa táng kia sợ hãi quá không nói được gì nữa, cũng không dám thở mạnh. Mọi chuyện sau đó A Cường xử lý theo đúng như lời Từ Dịch Phàm nói. Ra tay nhẹ, tích công đức! ..................................................... Từ Dịch Phàm sau đó lái xe đi lòng vòng, anh chẳng biết mình đang đi đến đâu nữa. Mọi chuyện coi như đã xong, trong lòng anh đã thoải mái hơn rồi, nhưng không hiểu sao anh vẫn cảm thấy lo lắng. Không lẽ sắp có chuyện gì xảy ra nữa sao? Tiếng chuông điện thoại vang lên, Từ Dịch Phàm giật mình cầm điện thoại lên xem. Là một số lạ. - Alo? - "Dịch Phàm, là em Đàm Lệ Linh đây." - Anh gọi điện cho em rất nhiều lần nhưng em không thấy em bắt máy, anh còn tưởng em... - "Em xin lỗi, em không sao đâu, anh đừng lo lắng thế. Nghe Kiến Thành nói hôm qua anh có gọi cho anh ấy để hỏi về em, em sợ anh có chuyện gì gấp nên phải gọi lại cho anh ngay. Điện thoại cũ của em bị rơi hỏng mất rồi, em cũng chẳng lấy lại sim nữa, nên vừa rồi mới qua cửa hàng mua luôn cái mới." - Anh có chuyện quan trọng này muốn nói với em, chúng ta gặp nhau bây giờ được không? - "Bây giờ sao? Em xin lỗi, bây giờ em vẫn còn vài việc quan trọng chưa giải quyết xong được. Tối nay có được không vậy? Tối nay là kỷ niệm 35 năm ngày cưới của Chủ tịch Triệu, em sẽ thay mặt Kiến Thành đến tham dự. Anh cũng sẽ đến đó phải không? À phải, mà anh là bạn thân của Triệu Tổng Triệu Chí Dương, tất nhiên phải đến rồi chứ nhỉ? Vậy hẹn gặp anh tối nay.." - Ấy... khoan đã, Lộ Phi... Nhưng Đàm Lệ Linh đã vội tắt máy rồi, cô cũng không nghe thấy Từ Dịch Phàm gọi gì nữa. Vậy là Từ Dịch Phàm chỉ có thể gặp cô tối nay!
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 176: Bữa Tiệc Quan Trọng (1) Buổi tối, tại khách sạn Hoàng Đình. Khách sạn Hoàng Đình này, nơi tổ chức kỷ niệm 35 năm ngày cưới của bố mẹ Triệu Chí Dương. Đây là 1 trong 5 khách sạn lớn nhất của thành phố A này với chất lượng cao, uy tín rất tốt, được lòng rất nhiều khách hàng. Vì thế trong 5 khách sạn hàng đầu của thành phố A, khách sạn Hoàng Đình vẫn là nơi được ưu ái lựa chọn để tổ chức yến tiệc nhiều nhất. Nói trắng ra thì khách sạn Hoàng Đình này cũng nằm trong tay của Từ Dịch Phàm, cũng trực thuộc tập đoàn Từ Thị, và cũng là một phần tài sản nằm trong tay của Từ gia. Bố mẹ của Triệu Chí Dương, cũng tức là Chủ tịch Triệu và Triệu Phu nhân ngày hôm nay tổ chức tiệc kỷ niệm 35 năm ngày cưới. Và đương nhiên ngày quan trọng như thế này, khách mời sẽ là những người có vị thế nhất, quyền lực nhất và cũng có ảnh hưởng nhất ở trong thành phố A này rồi. Cánh nhà báo, phóng viên cũng đến rất đông. Vào bên trong, Từ Dịch Phàm gặp được Từ lão gia và Từ Phu nhân. Họ thấy anh thì mỉm cười. - Dịch Phàm, trông sắc mặt con hôm nay không được tốt lắm, làm việc nhiều quá hay sao vậy? Hay là lại bệnh rồi? Mẹ đã bảo con rồi, cũng nên chú ý đến sức khỏe của bản thân mình nhưng con có bao giờ nghe đâu chứ. - Từ Phu nhân lo lắng lên tiếng. - Con không sao, mẹ đừng lo. Mọi chuyện cũng không phải là quá nhiều hay áp lực gì. - Bố giao Từ Thị lại cho con tuy biết là gánh nặng và áp lực rất lớn nhưng con cũng không cần phải suốt ngày cắm cúi vào công việc như thế chứ. Cũng nên dành thời gian cho bản thân đi, nghỉ ngơi và tự chăm sóc cho bản thân. Hạo Văn nói con càng ngày càng bận việc, không quan tâm gì đến thằng bé nữa rồi. Đừng để cho thằng bé giận. - Vâng. Từ Dịch Phàm mỉm cười nhẹ nhàng, có lẽ hôm nay anh sẽ gặp được Đàm Lệ Linh, à, bây giờ phải là Phùng Lộ Phi mới đúng. Đến lúc đấy anh sẽ nói với bố mẹ tất cả mọi chuyện. - Bố, mẹ, chúng ta vào trong thôi. Kết thúc bữa tiệc hôm nay con có chuyện muốn nói. - Vậy à. Nào, vào trong thôi. Từ Phu nhân nghe Từ Dịch Phàm nói vậy thì cứ tưởng rằng anh muốn nhắc đến chuyện kết hôn cùng với Hạ An Nhiên. Từ Phu nhân nghe xong thì lập tức vui vẻ hơn rất nhiều. Tối nay Hạ An Nhiên cũng sẽ đến đây, Từ Phu nhân cũng muốn gặp cô ta. .................................................... Hội trường nơi tổ chức tiệc. Phùng Lộ Phi nói là cô sẽ gặp Từ Dịch Phàm tối nay bởi tối nay cô sẽ thay mặt Châu Kiến Thành tham dự buổi dạ tiệc này. Nhưng nhìn mãi mà Từ Dịch Phàm vẫn không thấy Phùng Lộ Phi đâu cả. Không biết là Phùng Lộ Phi đang ở đâu hay là chưa đến. - Dịch Phàm? Từ Dịch Phàm quay lại thì chạm mặt với Hạ An Nhiên. Cô ta mỉm cười nhẹ nhàng đi đến chỗ anh. - Dịch Phàm, trông anh giống như là đang chờ đợi ai đó thì phải. Có đúng không vậy? Mà hôm nay ngoài bác trai với bác gái ra, anh còn đến cùng ai nữa à? Là ai vậy? - Ừ, đúng là anh đang chờ một người nhưng cô ấy mãi chưa đến. Em đến đây cùng chú Hạ sao? - Vâng, chứ anh nghĩ là em còn có thể đi cùng với ai nữa sao? Em vốn định gọi cho anh nhưng rốt cuộc thì máy của anh lại tắt máy suốt, hỏi bác Từ thì mới biết là anh dạo này đang bận công việc tập đoàn. Thế nên em cũng chẳng gọi điện làm phiền anh nữa, sợ anh lại tức giận cho rằng em quấy phá anh. Hạ An Nhiên nghe Từ Dịch Phàm nói có vẻ rất thất vọng cũng như tức giận. Cô ta cũng đoán rằng Từ Dịch Phàm hôm nay đi cùng Phùng Lộ Phi. Từ Dịch Phàm hơi mỉm cười: - Công việc dạo này của anh cũng không bận lắm, cũng chẳng có nhiều chuyện quan trọng gì. Hạ An Nhiên nghe vậy chẳng nói được gì nữa. Câu nói này của Từ Dịch Phàm là ý gì? - À, đúng rồi, mẹ anh hình như đang tìm em đấy, bà bảo có chuyện gì đó muốn nói với em. - Vậy à? Vậy em đi tìm bác. Hạ An Nhiên vừa đi thì Trương Uyển Tâm khoác tay Triệu Chí Dương đi đến. Trương Uyển Tâm nhìn theo bóng dáng Hạ An Nhiên một hồi rồi quay sang nói với Từ Dịch Phàm: - Anh dường như rất biết đuổi khéo người khác đấy nhỉ. Trình độ càng ngày càng cao lên rồi. - Có lẽ vậy. Anh không ngờ em cũng đến buổi dạ tiệc này. Chí Dương mời em phải không? - Triệu Chí Dương bảo là anh ấy hôm nay không có bạn nhảy, em cũng đang có một vụ kiện, định không đi nhưng anh ấy cứ nói mãi nên cuối cùng mới phải đi. Thật lòng mà nói, em rất không muốn đi. Còn anh ấy muốn bạn nhảy thì khó gì chứ. Triệu Chí Dương bên cạnh chỉ cười.
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 177: Bữa Tiệc Quan Trọng (2) - Anh cười cái gì chứ? - Uyển Tâm, anh thấy em và Chí Dương cũng rất xứng đôi đấy. Hai người cũng thử xem thế nào. Không khéo lại trở thành một cặp cũng nên. – Từ Dịch Phàm vừa cười vừa nói. - Anh đùa đấy hả? Nghe Trương Uyển Tâm nói như vậy, Triệu Chí Dương cũng quay sang nhìn cô rồi nói: - Uyển Tâm à, sao em lại có thể nói như thế chứ? Triệu Chí Dương anh đây trai chưa vợ, còn em cũng là gái chưa chồng, chúng ta cứ thử kết hợp xem thế nào. Hơn nữa em bao lâu nay không kiếm nổi lấy được một người đàn ông cho mình, sao không xem thử anh đây này. Anh đây vừa thông minh tài giỏi lại vừa đẹp trai ngời ngời như thế này, nói chung là quá hoàn hảo rồi, sao em lại bảo không xứng chứ? Trương Uyển Tâm nghe Triệu Chí Dương nói xong thì nổi hết cả da gà, cười khổ nói: - Triệu Chí Dương, anh biết không? Cũng may bây giờ em không cầm ly rượu nào, nếu không chắc em đã bị những lời vừa rồi của anh làm cho sặc chết rồi. Gì mà thông minh tài giỏi, gì mà đẹp trai ngời ngời, gì mà quá hoàn hảo chứ? Này Triệu Chí Dương, anh bốc phét như vậy không thấy ngượng à? Triệu Chí Dương nghe vậy bèn phản kích: - Này, em có biết là những cô gái theo anh xếp hàng dài từ đây đến Quảng trường Thế Kỷ còn chưa hết đấy. - Nếu muốn thì anh chọn một trong những cô gái đang xếp hàng ấy đi, nói với em làm gì hả? - Em không phải là coi thường anh đấy chứ? Em xem, anh so với Dịch Phàm chỉ có hơn mà không có kém. - Vâng, em đương nhiên biết chứ. Anh cái gì cũng thua Dịch Phàm, chỉ có một điều là hơn thôi. - Là gì vậy? Cả Từ Dịch Phàm và Triệu Chí Dương đều muốn nghe câu trả lời của Trương Uyển Tâm. - Anh có số lượng bạn gái nhiều hơn của Dịch Phàm. - Có thế thôi sao? - Thế anh còn nghĩ đến điều gì nữa? Bộ anh vẫn còn điểm gì hơn Dịch Phàm nữa hả? Từ Dịch Phàm nghe xong thì cười, mặt Triệu Chí Dương tối sầm lại. Anh ta quay sang Từ Dịch Phàm nói: - Mình chẳng hiểu cậu có những cái gì mà bọn con gái cứ khen cậu suốt thế nhỉ? Bây giờ lại đến Trương Uyển Tâm. Mình cái gì cũng hơn cậu mà, bọn họ đúng là có mắt không tròng. Triệu Chí Dương nói với vẻ bất mãn lộ rõ trên mặt. Từ Dịch Phàm thì có vẻ đắc chí, còn Trương Uyển Tâm thì cười to hơn. - Này Chí Dương, lời anh nói em sẽ thử suy nghĩ xem sao. Nếu như mãi mà anh không có bạn trai, anh cũng không tìm được bạn gái thì chúng ta cứ thử kết đôi xem như thế nào. - Chẳng phải em vừa chê anh còn gì nữa. - Anh giận đấy à? Yên tâm đi, em không phải là loại người xem trọng vẻ bề ngoài đâu. - Cứ thử xem sao, có khi hai người lại thành người cặp cũng nên đấy. Bây giờ tôi sẽ chuẩn bị quà cưới trước. - Dịch Phàm, anh đừng đùa. Ba người họ đang nói chuyện rôm rả thì Từ Dịch Phàm nhìn thấy Phùng Lộ Phi ở cách đó không xa. Dường như hôm nay Phùng Lộ Phi chỉ đi một mình, không có ai khác đi cùng. Triệu Chí Dương thấy Từ Dịch Phàm đang nhìn Phùng Lộ Phi, bèn nói: - Kìa, vợ cậu đến rồi đấy, mau ra đón vợ đi. Buổi dạ tiệc kết thúc, chuyện của cậu sẽ là trọng điểm. - Mình đi trước. Từ Dịch Phàm đi đến chỗ Phùng Lộ Phi, Trương Uyển Tâm bèn hỏi Triệu Chí Dương: - Vợ sao? Bọn họ đăng ký kết hôn rồi à? - Đúng vậy. Vì thấy Đàm Lệ Linh giống hệt người bạn thân Phùng Lộ Phi nên Trương Uyển Tâm cũng có cảm tình tốt với cô. ...................................................... - Hóa ra em ở đây, vừa đến sao? Từ Dịch Phàm vừa mới lên tiếng, Phùng Lộ Phi đã ngay lập tức quay đầu lại, thấy anh thì mỉm cười: - Vâng, em vừa mới đến thôi, anh đợi em hả? - Đúng vậy. Thật ra hôm nay anh muốn gặp em là bởi vì cũng có chuyện muốn nói với em. - Chắc là quan trọng lắm đây. Phùng Lộ Phi nói nửa đùa nửa thật. Hôm nay Phùng Lộ Phi chiếc váy quây đen dài, mái tóc búi gọn đằng sau, đơn giản nhưng lại rất nổi bật và cũng rất quyến rũ, đúng y như phong cách ăn mặc ngày xưa của cô. - Thật ra thì...
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 178: Bữa Tiệc Quan Trọng (3) - Anh đợi em một chút, em phải vào WC đã.. - Ơ... Những lúc đang định nói chuyện quan trọng thì Phùng Lộ Phi lại có cớ để rời đi. Nhưng mà anh đâu thể gọi cô lại chứ. ……………………………………… - Kính thưa quý vị và các bạn, hôm nay ngày... tháng... là kỷ niệm 35 năm ngày cưới của... Trên bục cao, MC đang phát biểu. Còn bên dưới, mọi người đều chú ý hết lên phía trên ngoài Từ Dịch Phàm. Phùng Lộ Phi nói cô đi WC nhưng vào bữa tiệc rồi mà cô vẫn chưa quay lại. Đúng những lúc Từ Dịch Phàm muốn nói với Phùng Lộ Phi nhiều điều quan trọng thì đều có chuyện xảy ra cả. Phía trên, chủ tịch Triệu nắm tay Triệu phu nhân đang phát biểu ý kiến, mọi người bên dưới thì vỗ tay. Còn Từ Dịch Phàm, anh lúc này đang để ý đi đâu ấy, tự nhiên lại cảm thấy có chút lo lắng. Hạ An Nhiên từ xa cũng thấy rõ điều này. Gương mặt của cô ta có vẻ rất không vui, nhưng vẫn cố làm ra vẻ dịu dàng, nhẹ nhàng trước mặt mọi người, trong đó có cả Từ Dịch Phàm. ................................................................ Phùng Lộ Phi cầm ví đang định đi vào bên trong thì chạm mặt ngay với Hạ An Nhiên. Lúc này Từ Dịch Phàm đang nói chuyện với một số người khác nên không tiện để ý. - Đàm Tiểu thư, tôi có chuyện muốn nói với cô. Không biết cô có thể bớt chút thời gian cho tôi được không? - Hạ Tiểu thư muốn nói gì vậy? - Chỗ này không được tiện nói chuyện lắm, chúng ta đến chỗ khác thì hơn. Cô thấy thế nào? Mặc dù chẳng có gì để nói với Hạ An Nhiên nữa nhưng Phùng Lộ Phi vẫn đi cùng cô ta lên trên tầng trên. Phùng Lộ Phi cũng muốn nghe xem Hạ An Nhiên sẽ nói những gì tiếp theo, nhưng theo như những gì cô biết, chuyện của bọn họ nói đi nói lại cũng chỉ có liên quan đến mỗi Từ Dịch Phàm thôi. Bọn họ đứng nói chuyện chỗ gần cầu thang lên xuống, chỗ này vắng vẻ không có ai cả. Hạ An Nhiên là người yêu cầu nói chuyện nhưng Phùng Lộ Phi lại là người lên tiếng trước: - Hạ Tiểu thư, tôi không nghĩ là chúng ta còn gì để nói nữa đâu. Mọi chuyện lần trước nói hết rồi thì phải. - Có thể là cô nói hết chuyện của cô rồi nhưng tôi đây vẫn chưa nói xong mà Đàm tiểu thư. Hạ An Nhiên lúc này so với Hạ An Nhiên mà Phùng Lộ Phi đã gặp ở nhà hàng lần trước quả đúng là khác nhau một trời một vực. Lần trước khi thấy Hạ An Nhiên, cô ta ở trước mặt Từ Dịch Phàm thì tỏ ra lúng túng, có phần e ngại rụt dè. Còn lần này, Hạ An Nhiên trông đúng bản chất của một đại tiểu thư sang chảnh, kiêu kỳ và cũng có phần kiêu căng. - Vậy sao? Hóa ra là Hạ Tiểu thư vẫn còn chưa nói hết cơ à? Vậy cô mau nói nhanh lên đi, tôi không có nhiều thời gian ở đây mà nói chuyện với cô đâu, tôi còn bận lắm. Phùng Lộ Phi nói như vậy khiến cho người ta nếu thấy cô lúc này thì cảm thấy giống một người "tự cao tự đại". Nhưng Phùng Lộ Phi cô có thể nói nhẹ nhàng với những người khác, còn loại người như Hạ An Nhiên thì phải học theo cách nói của cô ta rồi, nhất định không thể để cô ta coi thường mình. - Làm thế nào thì cô mới có thể rời xa Dịch Phàm được đây hả? Chẳng phải lần trước cô đã từng nói sẽ không chen chân vào mối quan hệ của người khác, không làm kẻ thứ 3 còn gì? Hóa ra đó cũng chỉ là lời nói, cô có vẻ rất thích làm kẻ thứ 3 thì phải. Phùng Lộ Phi nghe xong bật cười: - Ồ... cô vẫn còn nhớ những lời đó của tôi sao? Trí nhớ của cô không ngờ lại tốt thật đấy. - Cô muốn nói gì? Phùng Lộ Phi tiến lại gần đến chỗ của Hạ An Nhiên, nói với vẻ mặt hết sức bình tĩnh: - Đúng là tôi đã từng nói với cô là tôi sẽ không làm kẻ thứ 3 chen vào mối quan hệ của người khác. Bản thân tôi cũng rất ghét những kẻ thích làm người thứ 3. Nhưng mà Hạ Tiểu thư này, tôi có nghe Từ Dịch Phàm nói lần trước, hình như anh ấy chưa từng xác nhận mối quan hệ với cô thì phải. - Cô nói cái gì? Hạ An Nhiên gương mặt càng trở nên tức giận hơn sau khi thấy Phùng Lộ Phi nói những lời đó. - Cô vẫn không nghe rõ sao? Hay để tôi nhắc lại vậy. Dịch Phàm nói với tôi là anh ấy chưa từng xác nhận mối quan hệ với cô. Thế nào, đã nghe rõ chưa hả Hạ Tiểu thư? Phùng Lộ Phi nói vậy chẳng khác gì chọc tức Hạ An Nhiên cả. Nhưng với Phùng Lộ Phi thì với loại người như Hạ An Nhiên thì cô nói như vậy vẫn còn là quá nhẹ nhàng rồi. - Đàm Lệ Linh, tôi nói cho cô nghe, cô may ra chỉ là một người giống với Phùng Lộ Phi thôi. Cô biết Phùng Lộ Phi là ai không? Là người vợ đã mất 3 năm trước của Dịch Phàm đấy. Cứ cho là Đàm Lệ Linh cô có được Dịch Phàm đi chăng nữa thì sẽ như thế nào? Cô liệu có lấy được trái tim của anh ấy không? Trong tim Dịch Phàm cả đời này chỉ có Phùng Lộ Phi thôi, cô mãi mãi sẽ chỉ là cái bóng của Phùng Lộ Phi mà thôi. Thế nên đừng có mơ tưởng nữa. Phùng Lộ Phi cảm thấy rất đau đầu. Dường như trong đầu cô xuất hiện những hình ảnh gì đó, rất mơ hồ.
Bí Mật Của Định Mệnh Chương 179: Bữa Tiệc Quan Trọng (4) Tuy nhiên, Phùng Lộ Phi vẫn cố gắng bình tĩnh đáp trả Hạ An Nhiên: - Vậy sao? Hạ Tiểu thư đây là đang muốn cảnh cáo tôi ư? Là cái bóng của Phùng Lộ Phi thì làm sao chứ hả? Cô nghĩ cô có thể có được trái tim của Từ Dịch Phàm sao? Đừng nghĩ quá lên thế chứ Hạ tiểu thư. Khéo khi Hạ tiểu thư cô còn thê thảm hơn cả Đàm Lệ Linh tôi nữa đấy. Ít ra Từ Dịch Phàm yêu tôi vì tôi giống Phùng Lộ Phi, còn cô, anh ấy liệu có yêu cô không đây? Cô hãy tự xem lại bản thân cô trước đi. - Cô... Hạ An Nhiên lần này thì tức giận quá rồi. Cô ta không giữ được bình tĩnh nữa, vung tay lên tát mạnh vào má Phùng Lộ Phi. Phùng Lộ Phi lúc này đang đau đầu cực độ, lại đứng gần chỗ bậc cầu thang, không thể tránh được cái tát của Hạ An Nhiên. Hạ An Nhiên mạnh tay quá khiến Phùng Lộ Phi trượt chân ngã lăn xuống cầu thang. Hạ An Nhiên thấy tình hình trước mắt không khỏi hoảng hốt, kinh hoàng, đứng sững ra như trời trồng. Từ Dịch Phàm vừa đi đến đã thấy Phùng Lộ Phi đã ngã xuống cầu thang. Anh lo lắng chạy đến: - Lộ Phi... Lộ Phi... Anh ôm lấy Phùng Lộ Phi, ngẩng đầu lên nhìn. - Hạ An Nhiên... cô... - Dịch Phàm... không... không phải em... không phải là em đâu, em không đẩy cô ta... Hạ An Nhiên vừa nói vừa lắc đầu. - Lộ Phi à... Lộ Phi… người đâu... người đâu... - Lộ Phi? Hạ An Nhiên kinh ngạc. Tại sao Từ Dịch Phàm gọi cô ta là Phùng Lộ Phi? Rốt cuộc là tại sao? Phùng Lộ Phi lúc này khẽ mở mắt, cô nhìn thấy Từ Dịch Phàm đang ôm mình, cô chỉ mỉm cười rồi giơ tay lên chạm vào mặt của anh. Từ Dịch Phàm nắm chặt lấy tay của Phùng Lộ Phi, nhíu chặt mày lo lắng. Phùng Lộ Phi mỉm cười nhẹ nhàng rồi ngất xỉu. - Lộ Phi....... ....................................................... Bệnh viện. Triệu Chí Dương khi thấy tình hình vừa rồi bèn gọi ngay đến bệnh viện yêu cầu xe cứu thương. Để không làm ảnh hưởng đến buổi kỷ niệm ngày cưới của bố mẹ nên Triệu Chí Dương cùng Từ Dịch Phàm đưa Phùng Lộ Phi đi ra bằng cửa sau. Trương Uyển Tâm cũng đi theo Từ Dịch Phàm đến bệnh viện. Cô bảo Triệu Chí Dương nên ở lại đây, vì hôm nay là ngày quan trọng, anh không thể vắng mặt được. Triệu Chí Dương nghĩ mãi rồi cũng gật đầu, bảo Trương Uyển Tâm có chuyện gì quan trọng thì phải gọi điện ngay cho anh. Trương Uyển Tâm đồng ý rồi lên xe cứu thương cùng Từ Dịch Phàm. Từ Dịch Phàm trên xe cứu thương nắm chặt lấy tay Phùng Lộ Phi, trông anh lúc này chẳng khác gì một người mất hồn cả. Trương Uyển Tâm chẳng biết nói gì ngoài câu an ủi bảo anh đừng quá lo lắng, sẽ không có chuyện gì đâu, cô ấy sẽ bình an vô sự. ……………………………………… Đến bệnh viện, phòng cấp cứu. Từ Dịch Phàm thấy Hoắc Tử Minh đứng ở cửa phòng cấp cứu đang định vào trong thì kéo tay anh ta: - Cô ấy là Lộ Phi. Từ Dịch Phàm nói với giọng trầm thấp, yếu ớt đủ cho hai người nghe thấy. Hoắc Tử Minh nhìn anh, nói: - Tôi biết rồi. Từ Dịch Phàm buông tay ra, Hoắc Tử Minh nhanh chóng đi vào trong. Anh và Trương Uyển Tâm ngồi chờ bên ngoài 2 giờ liền. Trong khoảng thời gian này, Từ Dịch Phàm cũng nói cho Trương Uyển Tâm biết Đàm Lệ Linh chính là Phùng Lộ Phi. Trương Uyển Tâm nghe xong vô cùng kinh ngạc. Cô cũng không thể ngờ được mọi chuyện lại có thể thành ra thế này. Đèn phòng cấp cứu tắt, Phùng Lộ Phi được đưa trở về phòng bệnh VIP. Hoắc Tử Minh thấy Từ Dịch Phàm đang định đi cùng về phòng bệnh VIP thì vội vàng gọi anh lại: - Từ tiên sinh, đừng trở về phòng bệnh vội, tôi có chuyện muốn nói với anh. Có được không? Trương Uyển Tâm thấy vậy bèn bảo: - Anh đi cùng anh ấy xem thế nào, em sẽ chăm sóc cho cô ấy. Đừng lo, có gì em sẽ báo với anh. - Ừ. Sau đó Từ Dịch Phàm đi cùng Hoắc Tử Minh đến phòng làm việc của anh. Hoắc Tử Minh nói: - Tại sao cô ấy lại có thể là Lộ Phi? Chẳng phải 3 năm trước anh đồng ý hỏa táng Lộ Phi còn gì. - Đúng là 3 năm trước tôi đã đồng ý cho hỏa táng Lộ Phi nhưng trước khi hỏa táng cô ấy lại đột ngột biến mất, những người hỏa táng kia đưa cho tôi một bình tro cốt giả. Mãi vừa rồi tôi mới biết được sự thật chuyện này. Tôi cũng đã nhờ xét nghiệm ADN của cô ấy và Hạo Văn rồi. Cô ấy chính là Lộ Phi.