.............................................................................................................................
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại Chia sẻ, chia sẻ. Khác máu tanh lòng, chỉ có máu mủ ruột rà với mình thì mới thương xót mình thôi bạn ah. Bạn đã nghĩ rất đúng, ra ở riêng và thật nhiều tiền thì hãy đẻ thêm. còn với nhà nội, đúng thật là nhiều chuyện không thể chấp nhận được
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại mẹ chồng tớ cũng đang giục tớ đẻ đứa nữa.nhưng nói thật tớ ko muốn đẻ thêm.1 đứa mà bà ấy chăm sóc tớ cũng đủ biết thế nào rồi.suốt ngày chỉ biết đền chùa mê tín.chữa bệnh cho cháu cũng gọi thầy về cúng.cổ hủ lạc hậu. lúc vợ chồng tớ khó khăn thì bà cũng chẳng đỡ đần j nhiều chỉ có nhà ngoại thôi.nghĩ mà thấy sao mà đời mình ngu dại chui vào đấy làm dâu. nói chung là tớ ghét.tớ ko muốn ở cùng và cũng ko muốn phụ thuộc vào.ai cũng bảo mẹ chồng mình là mồm 5 miệng 10.chỉ biết nói thì hay lắm nhưng cái thể hiện sự quan tâm con cháu thì chẳng thấy có.
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại ngồi đọc hết chuyện của mn mà thấy giông giống chuyện của mik, nhà e cũng thế chị ạ, cố gắng bơ đi mà sông thui a
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại Chuyện nhà mẹ này nhiều điểm giống chuyện nhà mình quá. Người vất vả vì cháu thì luôn là bà ngoại, còn người hay nói yêu cháu nhớ cháu thì là bà nội. Nếu để so sánh thì có cả list dài nhưng thôi, nói qua nói lại cũng ko thay đổi được gì mà chỉ thiệt than vì mỗi lần nghĩ đến là lại bực tức. Cứ nghĩ thế này cho nó dễ chịu mẹ cháu ạ: Quan tâm đến mình thì mình quan tâm lại, còn không thì thôi. Nghĩ nhiều rước bực vào người, mau già hại sức khỏe. Chuyện này không chỉ xảy ra ở nhà bạn mà còn rất nhiều nhà khác nên đừng nghĩ nữa. Quẳng gánh lo đi mà vui sống cho chồng con và cho bố mẹ mình bạn ạ.
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại Bà nội Bống nhà em thì cũng hok đến nỗi vậy nhưng riêng chiện gặt lúa sao mà giống nhau thế> Cùng tỉnh, lúa chín cùng lúc mà bảo em về gặt trước với gặt sau
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại chia sẻ vs các mẹ,mình thấy cuối cùng câu nói : Xa thơm gần....thường vẫn đúng và đúng nhất.
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại Đọc chuyện của em mà buồn quá, mẹ đẻ thì luôn quan tâm tới cháu và con rồi, mẹ chồng thì khác máu tanh lòng mà, nhưng ở riêng là tốt rồi
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại Đọc bài này của mẹ nó mà thấy buồn quá, những ngày tháng sau khi sinh quả là 1 chuỗi ngày buồn kinh khủng, khác máu tanh lòng mà, có cố găng thì cũg không thẻ yêu thương, mình là phận con mà, người ta đối xử với mình thế nào thì mình phải chịu, mình ý kién thì se bị mang tiếng láo ngay lập tức, cố len mẹ nó, sau cơn mưa trơi lại sáng thôi.
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại hix khổ thân mẹ nó quá, nhưng mọi sự so sánh đều là khập khiễng mà,
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại Đọc mà thương quá... đúng là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh!
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại Chia sẻ với mẹ nó. Nói chung ko j bằng máu mủ ruột già. tớ cũng ghét cái kiểu ngoài miệng thì nói thương cháu, iu cháu nhiều lắm nhưng trông được 1 tý là kêu ca, kể lể. Đã thế thà đừng trông còn hơn
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại chuẩn rồi, nhà tớ cũng chỉ đẻ đứa nữa khi nào có điều kiện thôi, cái cảnh đó tớ thấm lắm rồi, chia sẻ với mẹ cháu nhé
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại Nhà tớ thì bà nội trông cho từ lúc 4 tháng đến bây giờ, bà ngoại thì bận lo chuẩn bị hàng hóa cho nhà tớ bán, nên ko lên trông cho đc
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại đọc mà ấm ức các mẹ nhỉ... chẳng lẽ lại cứ thế... đúng là ko biết sống thế nào.
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại chia sẻ với mẹ nó.Nhà e thì mẹ vừa là bà nội vừa là bà ngoại.Tuy nhà chồng e ko đến mức ấy nhưng cũng có những nỗi lòng nội - ngoại đau lắm.Thôi cố sống vì con mẹ nó nhé
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại Chia sẻ với chủ thớt.Ngày trước e mới sinh,ông bà ngoại được thằng cu quý lắm,yêu lắm chỉ mong đầy tháng cháu để lên HN làm cho cháu cái đầy tháng tử tế, vậy mà tối hôm trước mẹ chồng nói với e" Trang ơi,mày bảo bố mẹ mày đừng lên.Tao đang bị đau mắt ko muốn tiếp ai cả rồi lại sợ lây sang ông bà" e nhìn đi nhìn lại nhưng có thấy mắt đỏ đâu mà bảo đau nhưng ko dám cãi lại vì nghĩ cái kiểu này bố mẹ mình lên cũng mất vui nên đành gọi điện bảo bố mẹ thôi.Ngày hôm sau e hỏi mẹ chồng " mẹ ơi sao mắt mẹ ko đỏ?" mẹ chồng lại bảo " tao có đau đâu,đấy là hôm qua tao sợ thế." Bó tay! Cảm giác điên đến cùng cực.Sinh con xong mà ngày nào mẹ chồng cũng bê cho 1 mâm riêng 1 tháng ăn thịt thăn rau ngót( bà nấu nồi to từ sáng để ăn cả ngày) ngồi 1 mình trong phòng nghĩ tủi thân kinh khủng,ko 1 ngày nào ăn cơm mà ko khóc nhớ mẹ.Đêm nào con cũng khóc,1 mình bế con trong đêm gọi chồng dậy để bế thay ngày hôm sao mẹ chồng biết quay sang bảo" để nó ngủ mai nó con đi làm, mày ko thương nó à.Đêm chịu khó 1 tý ngày tha hồ ngủ" Nay thời gian đã làm mẹ chồng già đi,lại bị tai biến nhẹ,có thời điểm phải ăn rồi vệ sinh tại chỗ.E ghê lắm nhưng vẫn phải nhịn thở để làm, đến lúc bệnh tình đỡ đi bà lại nói" mày chẳng có công gì với tao" thất vọng toàn tập.
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại Hic, cũng gần giống nhà mình, nhưng mẹ nó còn ra ở riêng được, còn em chắc lầm lũi sống cho qua ngày đoạn tháng. haizzzzzzzzzzz
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại Cảm ơn các mẹ đã đồng cảm và chia sẻ cùng em. Ngày xưa đi học em nhớ có 1 thầy giáo đã hỏi: Người chồng mơ ước của em là gì? Có 1 bạn gái đã đứng lên phát biểu: "Thưa thầy em chỉ mơ ước người chồng em lấy đã không còn mẹ ạ". Em nghĩ thật là phũ.... Nhưng bây giờ đôi khi uất ức quá em nghĩ khát khao của bạn ấy thật đúng. Đi đẻ mà một mình ôm bụng đau đi trong bệnh viện suốt đêm một mình. Lạy van mẹ chồng gọi điện cho chồng lên (vì đi đẻ em không mang theo điện thoại). Cuối cùng thấy con dâu lạy van nhiều quá bà cũng không thể không từ chối được. Nhưng bà gọi điện cho bố chồng em, bố chồng em nói: Lên có giải quyết được gì đâu, không phải lên. Được cái chồng em cũng là đứa con ngoan ngoãn không làm trái ý bố mẹ bao giờ. Thế nên đau đẻ một mình lang thang vật vã trong bệnh viện, mẹ chồng thì lăn ra ngủ đến sáng em đau quá gọi mới dậy. Cái đêm hôm ấy không biết bao nhiêu ánh mắt nhìn em với vẻ cảm thông như người: KHÔNG CHỒNG MÀ ĐẺ......
Ðề: Tâm sự cho vơi đi nỗi buồn :Bà Nội >< Bà ngoại mẹ chồng bố chồng các mẹ củ chuối nhỉ, vợ đẻ mà ko cho con lên với vợ, bó tay.