“Mẹ ơi, người chú đó dơ quá ! Con không dám đến gần chú ấy .” Khi bạn tôi đến chỗ sữa xe thay nhớt đã nghe được từ miệng một cô bé ước chừng 6 tuổi nói. Thật ra cô bé cái gì cũng không biết, tôi không trách bé, chỉ trách mẹ của bé mà thôi. Vì mẹ của bé đã nói với cô bé một câu, điều đó đã thật sự làm tổn thương đến trái tim và ước mơ của người thợ : “Sau này con nhớ chăm chỉ học hành, không thôi mai mốt con sẽ đi làm khổ công, lao động chân tay, toàn thân đều dơ dáy và hôi, đáng sợ lắm biết không con !” Người thợ ấy nghe được thật sự cảm thấy rất khó chịu, không dám nhìn thẳng vào mắt bé. Nghề nào cũng là nghề, người thợ ấy tay nghề rất linh hoạt, thái độ cũng rất hòa nhã. Dạy cho bé đừng bao giờ trở thành “người dơ bẩn” để đi học, có thật học sẽ vui và ý nghĩa hơn hay không ? Tôi chỉ e rằng, trái tim của bé càng bị mẹ làm cho “dơ” thêm mà thôi. Hai mẹ con vừa đi khỏi, ông chủ liền nở nụ cười hòa nhã nói : “Chỉ vì tôi thích động cơ xe, cảm thấy có duyên với xe, mọi người ai cũng khuyên tôi đừng làm nghề này, nhưng tôi đã tạo dựng được một cơ ngơ, lại cung cấp cho con lên đại học. Tôi thiết nghĩ làm bất cứ nghề gì chỉ cần tận tâm, thì mọi người sẽ nể trọng, nhưng, tôi đã sai, cái xã hội này sai rồi ! ” Sau đó ông ta đã rất nhanh giúp tôi thay nhớt xe xong, và chỉ vào một tờ chứng chỉ dán trên tường, trên đó đề : Bằng tốt nghiệp viện cơ khí đại học quốc gia Đài Loan.
Ðề: "Dơ" Ở đời đúng là chả thiếu gì những kiểu người như thế. Làm gì chả là làm việc, ng ta có đi ăn xin, ăn trộm của thiên hạ đâu. Kể kả khi người này không có bằng cấp ng ta vẫn đáng được trân trọng. Có đầy kẻ cũng đi lên từ nghèo khó, bần hàn. Nhưng khi có tý tiền bắt đầu ra mặt khinh kẻ nghèo. Haiz, cái nghèo tiền bạc không bao giờ đáng sợ bằng cái nghèo nàn tâm hồn. Tội nghiệp cho những đứa trẻ nào có chả mẹ như vậy. Hỏng cả một thế hệ!
Ðề: "Dơ" nếu mẹ nào có suy nghi như bà mẹ nêu trên thì quả là không có ai trồng cây để có quả ăn, không có ai xây nhà vì sợ vôi vữa bẩn, không có ai dọn rác thải..............và không có con cái nào chăm sóc khi cha mẹ ốm vì sợ bị lây bệnh..........................................
Ðề: "Dơ" Người như bà mẹ ấy ngoài đời thiếu gì các mẹ, chỉ thương bọn trẻ non nớt, như tờ giấy trắng, gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.