em đợt này là không còn j nữa đâu ạ,e ly luôn,nó khốn nạ thế thì khổ lắm ạ, mẹ e lên chơi,nó còn xơi xơi chửi rủa,để cho mẹ e biết e bị khổ như vậy em chỉ muốn chiu xuống đất thôi a
khổ thân chị. Trước lúc lấy nhau có ai biết đâu. Sống như chị khổ quá. Nhưng cố gắng nhìn vào điều tích cực mà hướng tới chị ạ. Lạc quan nhé. Cần thì cứ tâm sự với em nhé
đúng mn đúng ,em ly thân ngay,em cứ cam chịu ,mỗi lần nó chửi em nhin,vì lên tiếng nó lại làm to,mà im như thế lần sau nó cứ tiếp tục nhưng nó thế này ạ: sau mỗi lần như vậy thì nó lại ko chửi nữa,nó tìm cách nói chuyện ,hay phụ bếp với e,lúc đó em vẫn phải đối đáp lại nó bình thường,vì có lần e làm cang ,e không thèm cần nó làm hộ em,nó chửi em; bố mày đã cố giữ hạnh phúc mà mày đ... muốn,rồi nó đập phá đồ trong gia đinh,quát rõ to cho hàng xóm nghe thấy Vì vậy mà e rút kinh nghiệm ,lần sau nó như thế nào nước mắt có trào ngược nhưng em vẫn phải nói chuyện với nó Ấy vậy ,chỉ đc vài trận này chưa xong ,trận khác đã tới ,nó vô lý vô cớ ,nó bảo thử lắm ,nó lại chửi.Ví như đồ đạc giấy tờ nó để ở đâu k nhớ ,nó đi tìm không thấy ,nó quay ra chửi ràng e thu dọn vứt lung tung,vứt vào xọt rác,đồ của ai cứ để nguyên đấy ,rồi nó đang cơn tức đấy ,nó lôi bao thứ chuyện ra nó chửi,em cảm giác nó như đàn bà ý...em ấm ức lắm,em thèm vào đồ của nó lúc sau nó tìm thấy,nó để đâu quên đi ,vậy mà nó bảo em vứt của nó đi các mẹ ơi như người ta ,nó bảo tìm k thấy rồi cả 2 vợ chồng cùng tìm,đây nó sừng cồ,em thấy thế gia trưởng lắm,cứ theo ý mình,nói là làm,tìm là thấy trên đời ,ai cũng có lúc sai,nó cũng có lúc nhâm,vậy mà người khác sai nó chửi,nó sai ko ai dám nói,,,,,hu hu
cam ơn bạn,tuy là những người bạn phương xa ,không biết ,k một lần gắp mặt nhưng sao cứ thấy tốt hơn thằng chồng kia vậy
mn đừng nghĩ thế. Duyên chưa đến thôi. Còn trẻ thi vẫn còn có cơ hội. Mình chưa gặp được người tốt thôi
gặp thằng chí phèo quá thì chia tay đi cho nhẹ nợ, đừng lấy lý do vì con vì cái mà ở lại, con lớn lên trong một gia đình thế này cũng chẳng sung sướng gì đâu
Càng vậy thì càng phải nói rõ là tôi sẽ ly thân, tôi với con ra ngoài ở. Anh ko sửa được thì chúng ta chia tay. Ôi, phụ nữ mình càng cam chịu đàn ông nó càng được thể. Mình tính cách rất ngang bướng, và có phần như con trai. Cho nên động vào mình là mình ko bao giờ để yên đâu.
Mọi lời khuyên chỉ có tính chất tham khảo. Hãy tìm cho mình 1 công việc, nhờ bố mẹ, anh em họ hàng. Chồng ko đồng ý thì dứt khoát luôn. Còn ko thì tiếp tục sống như vậy cho hết đời, con cái thì khinh rẻ mẹ.
Khổ thân mn.hãy sống cho bản thân mình nhiều hơn.nếu ko chịu dc thì chia tay,mình có quyền dc hạnh phúc chứ
Chia sẻ với mn. Vì mình có 1 ông bố còn tồi tệ hơn ck mn rất nhiều lần. Nên chị em chúng mình ko ai có đc tuổi thơ đúng nghĩa. Và từ nhỏ luôn luôn có ý thức trong đầu phải lấy ck như thế nào, để ko đi vào vết xe đổ của mẹ. Mình thật sự muốn khuyên mẹ nó bỏ luôn và ngay ng ck này, rồi về ở với mẹ đẻ, tìm việc làm nuôi con. Nếu ko con của mn sẽ càng khổ khi có bố như ck mn. Chắc mn có bố mẹ sống hp nên mn ko hiểu đc 1 ng con sống trong 1 gđ ko hp nó khổ thế nào đâu, còn rất nhiều hệ lụy liên quan đến sau này, khi lớn lên, khi lập gđ, khi có bé... nữa cơ. Chúc mn có quyết định sáng suốt.
ôi trời ơi! vớ thằng chồng thế này mà e vẫn chịu đựng được chị thấy em quá nhu nhược, vì con ư? có mà làm hại con ấy, nếu con em lớn lên trong cảnh này e thử nghĩ xem nó sẽ phát triển thế nào? Hiện tại tốt nhất gửi con cho bố mẹ nuội li thân, dọn ra ngoài ở đi, đi làm kiếm tiền đã, lo cho mình và con có kinh tế vững chắc, nó thay đổi thì quay lại sống 1 tg nó vẫn vậy thì li dị. XH bây giờ khác rồi, sao phải cam chịu, nhịn nhục đến vậy chứ? đọc mà điên tiết quá, kệ mẹ mày cái nhà của mày cho mày ở, tao đi thuê tao ở, tao kiếm được tiền tao nuôi tao, nuôi con, tao ăn diện gặp gỡ bạn bè, tao li dị mày tao có cs riêng của tao.
E lay dũng khí đây mn.ca năm nó k cho e về ngoại.năm ngoái 2.9no đồng ý cho e về ùi.e bảo 2me con đi xe oto vè.nó bảo đợi nó nó chở về.khốn nan chờ nó tới 6h30tôi.e đã đoán được tình hình rằng nó k muốn cho về Em đoán không sai.vừa ngồi trên xe nó vừa lẩm bẩm chửi e..chửi các e em.rằng ngu.không biết bảo nó:có ngày nghỉ thế này không ở đây mà bán hàng...nhuc lắm ngồi xe ôm chặt lấy con vì nó đang lên cơn điên.con thì nhỏ no phóng vù vù.cảm tưởng như không ngồi trên xe Về đến quê e khóc lóc nói nhỏ với 2đứa e.thôi thương c mai đi lên bán hàng giúp c. Cả năm có ngày nghỉ.bố mẹ mong con cái hội tụ.mà vừa về tối nay mai phải đi luôn.thương các e quá Lên bán hàng 3ngày trời được 2chiếc hang.nguoi ta nghi di chơi chứ ai mua ma nó khốn nạn nó chửi rủa me con e Nó không cho về ngoại thi nó nói luôn.đằng này nó đồng ý rồi nó chửi luôn sau đó Các mẹ thấy nó có thâm độc không Em nhịn nhiều lắm a
chia sẻ với chị. nhưng cách sống như thế ko mang đến điều gì tốt đẹp.\sau này sẽ ảnh hưởng đến tính cách con cái. chị cũng đừng sống ôm hận trong lòng hay bực tức, mà mang những lời nói đó nói ra. em mong chị có quyết định sáng suốt, đem đến cs tươi mới tốt đẹp cho mình và con cái.
Em nói thật là sống vs loại ck như thế chỉ khổ con thôi, mn đừng nghĩ vì con mà ở lại, như thế càng sai lầm ấy. Li dị và toàn tâm toàn lực lo cho con là cách tốt nhất. Ko 1 đứa trẻ nào hạnh phúc trong 1 gđ như thế. Sau này lớn nó sẽ hiểu và có khi còn cảm ơn mn vì đã tránh xa ng bố độc địa như thế. Còn giờ ở lại, có khi sau này lớn lên nó căm ghét bố nó lắm đấy.