MẸ Con sẽ không đợi một ngày kia khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ? Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ ai níu nổi thời gian? ai níu nổi? Con mỗi ngày một lớn lên Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn. Con sẽ không đợi một ngày kia có người cài cho con lên áo một bông hồng mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ? Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ Sống tự do như một cánh chim bằng Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái Có bao giờ thơ cho mẹ ta không? Những bài thơ chất ngập tâm hồn đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ giọt nước mắt già nua không ứa nổi ta mê mải trên bàn chân rong ruổi mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân mấy kẻ đi qua mấy người dừng lại? Sao mẹ già ở cách xa đến vậy trái tim âu lo đã giục giã đi tìm ta vẫn vô tình ta vẫn thản nhiên? Hôm nay... anh đã bao lần dừng lại trên phố quen ngã nón đứng chào xe tang qua phố ai mất mẹ? sao lòng anh hoảng sợ tiếng khóc kia bao lâu nữa của mình? Bài thơ này xin thắp một bình minh trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối bài thơ như một nụ hồng Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới! (Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ Đỗ Trung Quân - 1986) MẸ ỐM Mọi hôm mẹ thích vui chơi Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu Lá trầu khô giữa cơi trầu Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay Cánh màn khép lỏng cả ngày Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa Nắng mưa từ những ngày xưa Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan Khắp người đau buốt, nóng ran Mẹ ơi ! Cô bác xóm làng đến thăm Người cho trứng, người cho cam Và anh y sĩ đã mang thuốc vào Sáng nay trời đổ mưa rào Nắng trong trái chín ngọt ngào bay hương Cả đời đi gió đi sương Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi Mẹ vui, con có quản gì Ngâm thơ kể chuyện rồi thì múa ca Rồi con diễn kịch giữa nhà Một mình con sắm cả ba vai chèo Vì con, mẹ khổ đủ điều Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn Con mong mẹ khỏe dần dần Ngày ăn ngon miệng, đêm nằm ngủ say Rồi ra đọc sách, cấy cày Mẹ là đất nước, tháng ngày của con. Trần Đăng Khoa GỞI MẸ Tha thứ cho con, mẹ Con đã quên lời mẹ ân cần Con nhầm tưởng mình đã biết dại khôn Con nhầm tưởng mình không là đứa trẻ Trăm năm thèm tiếng vỗ về Mẹ đừng im lặng thế Mẹ đừng xa xót thế Sao mẹ không mắng con Con đã đánh mất quyền được làm đứa trẻ Quyền được sợ chiếc roi tre mẹ giắt ở mái nhà Con nào có gì sau năm tháng đi xa Chỉ đôi tay đã bầm nhiều vết cứa Chỉ đôi mắt dửng dưng tàn tro bếp lửa Tiếng thở dài trong mỗi bước chân qua Con không giàu hơn sau năm tháng xa nhà Nước mắt cũng nghèo đi Niềm tin cũng nghèo đi Và hạnh phúc là cánh diều ảo ảnh Mẹ ơi, con thèm được khóc Thèm được mẹ dỗ dành Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi mẹ May ra con còn nước mắt Con chưa lớn đó chính là sự thật Tha thứ cho con, mẹ Con đã mang trái tim mẹ trong ***g ngực con đi Và thương tổn Con biết làm gì bây giờ Khi máu chảy đã lạnh lùng sắc đỏ Mẹ đừng im lặng thế Mẹ đừng xa xót thế Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi mẹ... THƠ VỀ MẸ Thuở cỏn con, con nằm bên mẹ Đầu rúc vào lòng, con ấm lắm mẹ ơi Con thương mẹ đêm ngày tần tảo Thức đêm dài mẹ may áo cho con Gió đồng nội trưa hè nắng nóng Mẹ ngồi khom nhổ cỏ một mình Mưa đêm lạnh mẹ ngồi lo lắng Lo cho con yên giấc cơn đau Con vui sướng khi được ôm lưng mẹ Mỗi lần mẹ về với chị em con Đem cho con muôn điều hạnh phúc Mẹ vẫn luôn nghĩ về chúng con Thuở thiếu thời con không nghe lời mẹ Để mỗi lần mẹ đánh con đau Tuổi nhỏ bồng bột chưa biết nghĩ Giờ lớn khôn con cố học hành Con sẽ bay cao bay xa mãi Tìm đến ánh sáng của tương lai Tìm ra người bạn con mong ước Giữ mãi hình mẹ ở trong con Đảm việc nhà lo toan việc nước Xây gia đình giữ hạnh phúc cho con Con muốn tìm, muốn gặp người bạn đó Người bạn như mẹ, mẹ của con Xa cha mẹ, chúng con lên thành phố Nhớ tuổi thơ mẹ nhắc con học hành Mẹ làm lụng chúng con mong giúp mẹ Nhưng mẹ chỉ cười “học đi con” Mẹ đã cho con nhiều hạnh phúc Dạy cho chúng con biết điều hay Mẹ cũng chăm con từng giấc ngủ Mỗi lần con về bên mẹ, mẹ ơi! Con muốn ở bên mẹ như thuở bé Cảm nhận tình thương mẹ dành cho con Thoải mái từng giờ trong hạnh phúc Bên mẹ, gia đình, giấc ngủ ngon. Hoàng Long 2000 NGÀY XƯA CÓ MẸ Khi con biết đòi ăn Mẹ là người mớm con muỗng cháo Khi con đòi ngủ Mẹ là người thức hát ru con Bầu trời trong mắt con Ngày một xanh hơn Là khi tóc mẹ Ngày thêm sợi bạc Mẹ có thành hiển nhiên trong trời đất Như cuộc đời không thể thiếu trong con Nếu có đi vòng quanh quả đất tròn Người mong con mỏi mòn Vẫn không ai ngoài mẹ Cái vòng tay mở ra từ tấm bé Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên Mẹ là người đã đặt cho con cái tên riêng Trước cả khi con bật lên tiếng mẹ Mẹ là tiếng từ khi bập bẹ Đến lúc trưởng thành Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu Mẹ có nghĩa là bắt đầu Cho sự sống, tình yêu và hạnh phúc Mẹ có nghĩa là duy nhất Một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng Mẹ không sống đủ trăm năm Nhưng đã cho con dư dả nụ cười tiếng hát Mẹ có nghĩa là ánh sáng Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim Mẹ có nghĩa là mãi mãi Là cho đi không đòi lại bao giờ Nhưng có một lần mẹ không ngăn con khóc Mẹ không thể nào lau nước mắt cho con Là khi mẹ không còn Hoa hồng đỏ từ đây hóa trắng Cổ tích thường khi bắt đầu Xưa có một vị vua hay một nàng công chúa Nhưng cổ tích con Bắt đầu từ ngày xưa có mẹ Thanh Nguyên
Ðề: Thơ về mẹ Hôm nay... anh đã bao lần dừng lại trên phố quen ngã nón đứng chào xe tang qua phố ai mất mẹ? sao lòng anh hoảng sợ tiếng khóc kia bao lâu nữa của mình? Bài thơ này xin thắp một bình minh trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối bài thơ như một nụ hồng Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới! Đọc được đoạn thơ này, lại thấy hốt hoảng giật mình. Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày mới để yêu thương.
Ðề: Thơ về mẹ Đọc qua những bài thơ ,những vần thơ về Mẹ , cảm xúc dâng trào ,mình yêu mẹ mà chưa bao giờ mình cất nên lời được , 3 từ đó sao mà khó nói đến vậy , nhân đây mình cũng xin gửi tặng tất cả những người mẹ 1 bài thơ thay cho lời những người con khó nói : THƯ GỬI MẸ : Mẹ của con giờ đây còn khỏe mạnh ? Mẹ kính yêu ,cho con gửi lời chào Xin hãy để trên ngôi nhà của mẹ Tỏa ánh chiều trong nỗi nhớ nôn nao Con nghe rằng mẹ giấu điều lo lắng Mẹ hay buồn hay lo nghĩ về con Mẹ hay bước ra ngoài con đường vắng Trong chiềc áo len lạc mốt ,cũ sờn Rằng mỗi khi qua làn khói lam chiều Mẹ nhìn thấy chỉ một điều khủng khiếp Có vẻ như trong một vụ đánh nhau Có ai đấy đâm con bằng dao thép Chẳng sao đâu xin mẹ hãy yên lòng Đấy tất cả chỉ là cơn mộng mị Con đâu có còn đến nỗi lông bông Để chết đi khi chẳng nhìn thấy mẹ Con bây giờ vẫn như thế ,dễ thương Chỉ ao ước một điều rất đơn giản Sao cho thật mau thoát khỏi nỗi buồn Để trở về ngôi nhà ta thấp vắng. Con sẽ về khi hoa nở trên cành Mang hơi thở mùa xuân quanh vườn tược Chỉ có điều mẹ trong ánh bình minh Đừng thức con như tám năm về trước Đừng thức dậy những giấc mơ đã tắt Đừng khơi lên mộng ước đã không thành Con là kẻ sớm chịu nhiều mất mát Nếm trải nhiều mệt nhọc giữa ngày xanh. Và đừng dạy con cầu nguyện Không cần ! Thời ấu thơ chẳng quay về lần nữa. Chỉ mẹ là niềm vui ,niềm an ủi của con Chỉ mẹ ,đối với con là ánh hồng khôn tả. Mẹ hãy quên đi những điều phiền muộn Mẹ đừng buồn đừng lo lắng về con Đừng hay bước ra ngoài con đường vắng Trong chiếc áo len lạc mốt ,cũ sờn. (sergei Esenin)
Ðề: Thơ về mẹ Vài hàng viết vội gởi Mẹ yêu Phương trời cách biệt nhớ Mẹ nhiều Cha, Mẹ giờ đây đầu bạc trắng Xót lòng con trẻ biết bao nhiêu Vần thơ thương nhớ đến Mẹ hiền Cho dù vần điệu có vô duyên Nhưng từ tận đáy lòng con trẻ Cầu xin Cha, Mẹ được bình yên
Ðề: Thơ về mẹ Đọc những vần thơ này mình thấy nghẹn lòng quá, từ nhỏ mình đã mất mẹ và trong trí nhớ của mình thì những hình ảnh về mẹ hiếm hoi lắm nhưng mình vẫn cảm thấy tình mẫu tử là điều ý nghĩa, thiêng liêng nhất trong cuộc sống này. Các mẹ hãy sống thật tốt, hãy yêu thương thật nhiều để con cái chúng ta ko phải thiếu thốn tình cảm, để bản thân chúng ta ko phải ân hận khi cha mẹ ko còn nữa mới thấy thương và yêu họ thật nhiều.
Ðề: Thơ về mẹ MẸ ƠI, ĐỜI MẸ Mẹ ơi, đời mẹ khổ nhiều Trách đời, mẹ giận bao nhiêu cho cùng Mà lòng yêu sống lạ lùng Mẹ không phút nản thương chồng, nuôi con. "Đắng cay ngậm quả bồ hòn, Ngậm lâu hoá ngọt!" Mẹ còn đùa vui! Sinh con mẹ đã sinh đời Sinh ra sự sống, mẹ ngồi chán sao? Quanh năm có nghỉ ngày nào! Sớm khuya làm lụng người hao mặt gầy. Rét đông đi cấy đi cày Nóng hè bãi cát, đường lầy đội khoai. Bấu chân khỏi ngã dốc nhoài Những chiều gánh nước gặp trời đổ mưa. Giận thầy, mẹ chẳng nói thưa, Vỉa câu chua chát lời thơ truyện Kiều. Cắn răng bỏ quá trăm điều Thuỷ chung vẫn một lòng yêu đời này. Mẹ là tạo hoá tháng ngày Làm ra ngày tháng sâu dày đời con.
Ðề: Thơ về mẹ Sự hi sinh của người mẹ là quá lớn.Mẹ đã hi sinh sắc đẹp, những hạnh phúc của riêng mình để có thể mang lại cho chúng ta 1cuộc sống tốt nhất có thể. Dù cuộc sống có giàu hay nghèo, có mẹ ở bên đã là 1điều hạnh phúc tuyệt vời. ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc đừng để giọt lệ buồn trên mắt mẹ nghe ko?