Vân Long Phá Nguyệt Chương 318: Tin Tức Mai Nhi Mang Tới “Có phải Thanh Hàn quốc sư xảy ra chuyện hay không?” Vân Thiển Y đột nhiên đứng lên, làn váy thật dài kéo trên mặt đất. Nàng không dám tưởng tượng nếu Thanh Hàn quốc sư xảy ra chuyện không may, như vậy, nàng kiên trì tới bây giờ là vì cái gì? Cho nên, ngàn vạn lần không được, ngàn vạn lần không được xảy ra chuyện đó. “Không phải.” Mai Nhi lắc đầu, chẳng qua là cặp mắt sợ hãi, lộ vẻ cực kỳ thất bại, nàng muốn nói lại thôi, thật không biết nói tin tức này thế nào với tiểu thư. “Vậy rốt cuộc là cái gì?” Vân Thiển Y có chút nóng nảy, trực giác cho nàng biết, bất luận là chuyện gì, nàng không thể chấp nhận được. Lòng của nàng đột nhiên sợ hãi , cổ sợ hãi này xuất hiện, làm cho tâm nàng nhảnh loạn. Mai Nhi hít một hơi thật sâu, nhìn về phía Vân Thiển Y, sau đó chậm chạp nói: “Đại quân toàn thắng mà về, quốc sư không sao, chẳng qua là tướng quân bị trọng thương.” “Lê Hân bị thương.” Trái tim Vân Thiển Y như bị ai nhéo một cái, nàng không ngờ hắn sẽ bị thương, ở trong mắt nàng, nam tử kia căn bản là một người sắt, nàng có thể đem lấy tất cả tính toán đặt lên người hắn, có thể đem tất cả tội lỗi bôi lên hắn, hắn bị nàng lợi dụng một cách triệt để, cho tới cuối cùng, mất đi tất cả. Nghe được tin hắn bị thương, lòng nàng có chút đau nhói, nói không ra là cảm giác gì, thì ra là nam tử kia cũng sẽ bị thương, thì ra hắn cũng chỉ là một người bình thường mà thôi, nếu ai hỏi nàng, nàng có hối hận không? Nàng chỉ có thể than nhẹ, chỉ tự trách mình lúc trước quyết định quá muộn, nên sớm hành động một chút, nếu không thì quốc sư cũng không tận mắt thấy, hơn nữa còn khôi phục trí nhớ, cho nên, nàng mới đến kết quả bi thảm. Hơn nữa, nàng chẳng làm sai điều gì, quốc sư là của nàng, phu nhân quốc sư là nàng, tất cả đều thuộc về của nàng, nếu không phải có một con Vân Tâm Nhược nhảy ra, chắc chắn nàng sẽ không rơi vào trình trạng này. Ừ, nàng là hại chết Vân Tâm Nhược thì sao, đáng đời ả, nhưng ả chết rồi, tại sao ả còn không buông tha cho mình. Gả, nàng bị gả, nhưng không phải là gả cho người trong lòng, hơn nữa, lúc rước dâu nàng bị đi từ cửa phụ, giam lỏng như vậy, căn bản là để cho nàng sống không bằng chết, chẳng lẽ, cuộc đời của nàng bị phá hủy thế sao? Không, nàng không chấp nhận, mạng của nàng là thể tử của quốc sư. Không phải sao? “Mai Nhi, có phải ngươi còn chưa nói điều gì phải không?” Tri Hạ nhìn sắc mặt Vân Thiển Y càng ngày càng trầm trọng, trong mắt còn không ngừng lóe lên tia lạnh lẽo, sau đó vặn lông mày hỏi Mai Nhi. Mai Nhi nhìn Tri Hạ một cái, sau đó nhìn về phía cặp mắt Vân Thiển Y mang theo vẻ không cam lòng. Đối với tâm sự của tiểu thư cũng hơi hiểu rõ, thật ra thì nàng biết tiểu thư chưa bao giờ cam tâm, cho dù gả cho người khác, lòng của tiểu thư lại luôn hướng về phía Thanh Hàn quốc sư, hơn nữa, hiện tại, người kia cũng không chết như tiểu thư mong muốn, cô gái ấy còn sống, sống rất tốt, nàng khẽ thở dài, sớm biết, muộn biết, đằng nào cũng biết, chậm một ngày hai ngày biết cũng không khác nhau là mấy, chỉ hy vọng tiểu thư có thể chịu được đả kích này. “Tiểu thư, sau khi nghe Mai Nhi nói, hi vọng tiểu thư có thể tỉnh táo.” Nàng dừng một chút, giọng nói nặng nề, khiến Vân Thiển Y cùng Tri Hạ tự giác nín thở chờ đợi. “Nói đi.” Vân Thiển Y vén váy ngồi xuống, nắm chặt trâm gài tóc trong tay.
Vân Long Phá Nguyệt Chương 319: Còn Sống Mai Nhi gật đầu, nói: “Tiểu thư, nghe nói Quốc sư mang về một nữ nhân, cực kì sủng ái nàng.” “Cạnh” một tiếng, trâm gài tóc trong tay Vân Thiển Y rơi trên mặt đất, một hồi ánh sáng trong trẻo khẽ lung lay, nàng lại không lập tức nhặt nó lên. Nử tử? Sủng ái? Vân Thiển Y nhìn trâm gài tóc trên đất, sắc mặt tái nhợt. “Nói tiếp.” Thanh âm của nàng nghe rất trầm tĩnh, chẳng qua là nếu nghe cẩn thận, có thể nghe được giọng nói run rẩy, còn có một chút sát khí. “Vâng” lúc này Mai Nhi còn trầm tĩnh hơn Vân Thiển Y, bình thường nàng hay bộc trực, hiện tại càng thêm cẩn thận tránh dùng lời trực tiếp. Nhưng có đôi khi không phải cẩn thận là có thể tránh khỏi . “Mà nghe nói, cô gái kia cực kỳ giống. . . . . .” Nàng nhắm mắt, cắn môi, nói tiếp, “Nghe nói, cô gái kia cực kỳ giống Vân Tâm Nhược.” Tri Hạ lại vặn nâng chân mày, lui về phía sau mấy bước, ánh mắt không thể tin, Vân Tâm Nhược vẫn còn sống, từ một chỗ cao như vậy rơi xuống mà còn sống, điều này sao có thể, có lẽ chỉ có dáng dấp giống nhau mà thôi. Mai Nhi nhìn bị sắc mặt trắng bệch của Tri Hạ, rõ ràng là người đã chết, đột nhiên sống lại, quả thật không thể tưởng tượng nổi, nhưng tất cả đều là thật, người hầu ở quốc sư phủ nói, làm sao có thể lầm, cho nên, cô gái kia tuyệt đối là Vân Tâm Nhược, chẳng qua là. . . . . . Nàng nhìn sắc mặt cực kì bình tĩnh của Vân Thiển Y, không biết tiểu thư đang nghĩ gì. Nghe tin tức này, tiểu thư không nên bình tĩnh như thế mới đúng. Chẳng qua là thật bình tĩnh như thế sao? Sợ là chỉ có mặt ngoài thôi, thật ra, dưới ống tay áo, móng tay bấm thật sâu vào bàn tay, khiến ống tay áo dính một chút vết máu. Thì ra là ả còn sống? Làm sao ả lại mạng lớn như vậy? Sao không chết? Vân Thiển Y khóe miệng nhẹ nhàng nâng lên. Nàng nhing Mai Nhi, đáy mắt thoáng qua một tia ánh sáng. Mai Nhi không khỏi cúi đầu, tiếp đó lại nâng lên, môi nàng run rẩy “Nghe nói, mặc dù Tam tiểu thư sống, nhưng bây giờ trí óc nàng ngu si.” Ngu si? Vân Thiển Y nâng đôi môi hoàn mỹ, đáy mắt lại lộ vẻ lạnh như băng, biến thành ngu, quốc sư biết ả ngu mà vẫn yêu ả sao? Nàng không cam lòng, không cam lòng. Nếu trời cao không cho nàng cơ hội, như vậy nàng sẽ tạo cơ hội cho mình. Nàng khom lưng, nhặt trâm gài tóc trên đất lên, vì lần trước trâm gài tóc này bị quốc sư ném, lúc này đã sớm không nhìn ra bộ dạng lúc trước, nhưng viên bảo thạch kia rớt ra khỏi trâm, càng phát ra ánh sáng, cầm ở trên tay, còn có chút cảm giác ấm áp. Đây chính là phách nguyệt. Đêm, lặng lẽ lại tới, phủ tướng quân cực kì an tĩnh, gió nhẹ thổi lên, mấy lồng đèn không ngừng đung đưa, cửa thư phòng đột nhiên mở ra, Lê Hân trầm mặt ra ngoài, gió nhẹ nhàng thổi rợi tóc rối loạn, hắn tự tay vuốt trán, khóe miệng mang theo nụ cười khổ sở. Đột nhiên, hắn ngẩng đầu nhìn về phía căn viện kia. Trong mắt không có rung động, chỉ có bình tĩnh lạnh nhạt. Hồi lâu, áo bào tung bay, bóng người rời đi. Bên trong phòng, hương thơm dấy lên, mùi thơm không ngừng hòa quyện trong không khí, nam tử nằm trên giường, cau mày, đột nhiên, hắn mở mắt, nửa ngày, hắn đảo tròn mắt, ngồi dậy, tùy ý khoác một bộ y phục, đi về phía cửa sổ, mở cửa sổ ra, gió mát đập vào mặt, làm hắn thanh tỉnh mấy phần.
Vân Long Phá Nguyệt Chương 320: Uống Thuốc Độc Mới vừa rồi hắn nằm mơ, nằm mơ thấy tất cả, từ ngày thành thân đến bây giờ, hắn với nàng, tất cả đều hiện lên ở trước mặt mình, lúc này, lại trải qua nhiều chuyện, mới phát hiện, mình ngu ngốc đến cỡ nào, cũng tàn nhẫn đến cỡ nào. Nếu như cho thêm hắn một cơ hội, hắn chắc chắn sẽ yêu nàng, thương nàng, cưng chìu nàng, sẽ làm nàng trở thành cô gái hạnh phúc nhất trên đời, bây giờ nàng cũng hạnh phúc, nhưng hạnh phúc bên người khác. “Tướng quân, đã xảy ra chuyện.” Đột nhiên cửa truyền đến một tràng gõ cửa, giọng nói Hạ Chi truyền vào trong tai hắn. “Đi vào.” Lê Hân trầm giọng. Sau đó ngồi xuống trước bàn. “Chuyện gì?” hắn hỏi Hạ Chi, thấy sắc mặt người nọ hồng, xem ra có chuyện rất vội, nếu không, lấy tính tình tỉnh táo của Hạ Chi, cũng không lo lắng chạy tới như thế. “Tướng quân, Vân phu nhân. . . . . .” Hạ Chi có chút thở gấp. Đứt quãng nói. Lê Hân khép hờ vào mắt, tất nhiên biết Vân phu nhân là ai… “Nàng thế nào?” Lê Hân không nhanh không chậm hỏi, thuận tay cầm bình trà rót một ly, sau đó nâng chung trà lên, nhấp nhẹ, trà lạnh, tâm hơn lạnh, Thiển Y, ngươi muốn làm cái gì nữa? Hạ Chi nghiêm mặt nói: “Tướng quân, Vân phu nhân uống thuốc độc tự vẫn.” “Choang”, cái ly trong tay Lê Hân rơi trên mặt đất, hắn trầm mặt, sau đó đứng lên, áo đen nhanh chóng phấp phới, đi ra cửa phòng. Hạ Chi đuổi theo, nhìn vạt áo màu đen phía trước không ngừng nâng lên, mày rậm nhíu chặt. Hắn nhìn về phía Đông, đêm tối đen như mực, đêm đen, trời còn lâu mới sáng, phủ tướng quân không an tĩnh rồi. Cửa viện đóng chặt, Lê Hân vào, bên tai lập tức nghe được tiếng khóc. Hắn đi tới phòng ngủ Mai Nhi cùng Tri Hạ đứng ở trước giường, không ngừng khóc thút thít, nữ tử trên giường tái mặt, khóe miệng không ngừng chảy máu chảy “Khụ” Nàng ho nhẹ một tiếng, khóe miệng máu chảy càng thêm nhanh, nhiều hết mức trên chăn cũng dính vào một vòng đỏ tươi. “Tri Hạ, Tri Hạ, khụ khụ. . . . . . “ Vân Thiển Y làm như không chú ý tới có người đến gần, con ngươi sương mù nhìn hai nha hoàn trước giường, mỗi một câu nói tựa hồ cũng rất khó khăn “Các người đừng buồn, thật ra thì ta sớm phải chết, là ta quá chấp nhất, là ta quá nặng tình, mới khiến ta làm ra nhiều chuyện sai lầm như vậy.” Nàng khép hờ cặp mắt, sau đó mở ra, trên lông mi dính vào nước mắt trong suốt, lộ vẻ cực kì yếu đuối. Tuyệt sắc dung nhan, theo lời của nàng mang theo hối hận khôn cùng: “Có lẽ như vậy cũng tốt” Nàng ngẩng đầu lên, nhìn trần nhà “Ta chết, là có thể rửa sạch tội ác của mình rồi, nhưng, Mai Nhi…” Nàng quay đầu lại, nhìn về phía cặp mắt Mai Nhi sưng đỏ vì khóc, khó khăn nói “Sau khi ta chết, nhớ nói cho tướng quân. Nói Thiển Y rất lỗi hắn, nếu như có kiếp sau,Thiển Y nhất định sẽ yêu hắn. Rất yêu…rất yêu. . . . . .” Nói xong, nàng ho khan kịch liệt, chảy nơi khóe miệng nhìn thấy mà ghê “Tiểu thư, tiểu thư. . . . . .” Mai Nhi khóc, lớn tiếng kêu lên, đây là chuyện gì xảy ra, sao nàng mới đi có một chút mà tiểu liền uống thuốc độc. Tri Hạ nhắm mắt lại, trong mắt không ngừng có nước mắt , giống như chuỗi ngọc bị đứt. “Thiển Y.” Lê Hân đi đến trước giường, nhìn khuôn mặt tái nhợt như tuyết của nữ tử, con ngươi co rúc lại, ánh mắt của hắn loạn vô cùng, chẳng qua là bởi vì nữ tử trước mắt khác xa trong trí nhớ. “Tướng quân.” Vân Thiển Y nhìn về phía hắn, thống khổ cười một tiếng, “Có thể để Thiển Y trước khi chết gặp được tướng quân. Thiển Y chết cũng không tiếc.” Nói xong, đôi mắt nàng chậm rãi nhắm lại, lông mi quét xuống. Lê Hân đi lên trước, đôi tay run rẩy ôm lấy nàng, không ngờ, tiếng hít thở rất nhỏ của nữ tử truyền đến, loáng thoáng, lại chưa từng dừng lại. Cũng may, nàng còn cứu được. “Hạ Chi, tìm đại phu.” Hắn hướng về phía Hạ Chi, hô một tiếng, sau đó ôm nàng đi ra khỏi viện hoang….
Vân Long Phá Nguyệt Chương 321: Cái Này Gọi Là Bắt Đầu Lại Lần Nữa Hạ Chi quay đầu lại, nhìn hai nha hoàn một cái, lắc mình đi ra khỏi viện. Phủ tướng quân, lúc nào thì mới có thể yêntĩnh đây, hắn thật rất nhở cảnh phủ tướng quân trước kia, mặc dù khắp nơi đều nguội lạnh, nhưng rất bình an, chẳng qua là kể từ khi tướng quân gặp phải ả Vân Thiển Y này, tai nạn không ngừng ập đến, hắn sợ, tướng quân nhà hắn sớm muộn có một ngày sẽ bị nữ nhân này hại chết. . . . . . Mai Nhi kéo tay Tri Hạ, khóc to “Tri Hạ, ngươi nói tiểu thư có bị sao không? Ta rất sợ.” Tri Hạ nhìn cửa, xoay mặt không nói được lời nào. Lê Hân đem Vân Thiển Y đặt lên giường của mình, đưa tay giúp nàng lau khô vệt máu bên miệng, chỉ chốc lát sau, đại phu tới, thay nàng xem qua, qua thật lâu, mới giải hết độc cho nàng. “Tốt lắm, không sao rồi” Đại phu viết một phương thuốc, đưa cho Hạ Chi, mở miệng nói: “Thuốc này ăn vào, độc của phu nhân sẽ hiểu, cũng may, thuốc độc chưa ngấm sâu. Nếu như sâu hơn một chút, sợ là thần tiên cũng khó cứu.” “Cám ơn ngươi, đại phu.” Hạ Chi nhận lấy phương thuốc. Sau đó liếc mắt nhìn Lê Hân, quay đầu đi theo đại phu đi hốt thuốc, tất cả mọi chuyện, cứ để tướng quân tự mình giải quyết! Hắn không giúp được gì, cũng không muốn biết, mặc dù hắn không thích Vân Thiển Y, nhưng dù sao tướng quân từng thật lòng yêu nàng, hiện tại không yêu, tình cảm sớm rơi vào một người khác, nhưng tướng quân không phải là người vô tình, Vân Thiển Y, lần này ngươi có phúc rồi. Không thể không nói, nữ nhân này tốt số, phạm nhiều lỗi như vậy, lại vẫn còn sống, đoán chừng bây giờq uốc sư cũng vì chuyện Vân Tâm Nhược sống lại, không rãnh bận tâm đến nàng, tốt nhất, nàng đừng gây mưa gây gió, nếu không, tuyệt đối sẽ chết rất thảm. Nếu như…nếu như…tướng quân thật có thể tiếp nhận Vân Thiển Y lần nữa, mà Vân Thiển Y cũng chân chính biết được lỗi của mình, đem tình cảm với quốc sư từ từ thay đổi, bắt đầu học thích tướng quân, yêu tướng quân, như vậy, đối với tướng quân chưa chắc không phải là một chuyện xấu, dù sao Vân Tâm Nhược sẽ khoog yêu tướng quân. Thay vì yêu một người mà đau khổ, không bằng, để cho tướng quân lần nữa đem tâm thả lại trên người của Vân Thiển Y. Mặc dù, hắn thật sự rất ghét Vân Thiển Y, nhưng như vậy, đối với tướng quân, đó là một chuyện tốt, hắn có thể miễn cưỡng kêu nàng một tiếng phu nhân. Nhưng thật sự có thể như thế sao? Yêu dễ dàng buông tay thế sao? Động tâm chỉ trong nháy mắt, nhưng muốn không yêu có lẽ cần cả đời. Sau khi đại phu đi, Lê Hân ngồi trước giường, tỉ mỉ thay nàng đắp kín mền, ngón tay khẽ vuốt ve khuôn mặt tái nhợt ấy, trên tay truyền đến xúc cảm mịn nhẵn như chạm vào ngọc, đáy lòng của hắn cũng là một mảnh bình tĩnh, không thấy nửa điểm gợn sóng, nữ tử này từng để hắn yêu, là thê tử là hắn muốn, lại mang đến cuộc đời hắn tai nạn thảm khốc nhất. Hắn hận nàng, trách nàng, thậm chí cuộc đời này không bao giờ gặp nàng, nhưng là không nghĩ tới, bọn họ gặp lại nhau, nàng hối hận, nàng nhận sai, nàng tìm chết. Mới vừa rồi, những lời nàng nói với Mai Nhi và Tri Hạ, hắn nghe không sót một chữ, tim hắn không ngừng rối rắm, Thiển Y a Thiển Y, bọn họ còn có kiếp sau sao? Ngươi cũng biết, tình yêu của ta dành cho ngươi đã sớm tiêu tán. Bây giờ ta cứu ngươi, bởi vì, ngươi là tỷ tỷ của nàng. Ngươi có thể không nhận muội muội này, nhưng là, dù sao các ngươi cũng có chung dòng máu. Thôi. Từ đó về sau, để cho nàng làm phu nhân tướng quân đi! Hắn sẽ không gây khó dễ cho nàng, nhưng không cho nàng tình yêu nỗi nữa. Quá muộn, tất cả đều quá muộn. Thanh Hàn nói, đây là hắn tự mình tạo nghiệt. Thật ra thì, nào chỉ có hắn, bốn người bọn họ cũng vậy thôi. Không thương, cũng không hận, vì vậy, cả đời sau sẽ sống an bình, không lo không nghĩ. Hướng Đông, hiện lên một vầng ánh sáng ửng đỏ, đêm lần lui, một ngày mới lại bắt đầu, cũng bắt đầu lại từ đầu phải không?
Vân Long Phá Nguyệt Chương 322: Thành Thân Bên trong phủ Quốc sư, ánh mặt trời rơi xuống, Thủy Tâm tiểu trúc, ánh mặt trời theo khe hở của lá trúc rơi xuống, guồng nước từ từ chuyển động, sương mù không ngừng lượn lờ, mang đến một hồi hương trúc nhàn nhạt thơm ngát lan tỏa vào lòng người. Một con sói khổng lồ lang dùng đuôi vung nước tóe tung, giọt nước không ngừng rơi vào trên người nó, sau đó, nó đứng lên, lắc lắc mình, giọt nước nhanh chóng rơi vãi mọi nơi. “Nguyệt, đừng cử động nữa, ngươi làm ướt hết người ta rồi.” Vân Tâm Nhược chu cái miệng nhỏ nhắn, nhìn giọt nước đọng trên người, cực kì mất hứng. Đây là bộ y phục mới thay, đều tại con sói đần này làm y phục của nàng ướt hết. Lang Vương ngẩng đầu lên, đi tới trước người của nàng, duỗi đầu cọ cọ chân nàng. “Đừng lại gần ta, ngươi cách ta xa một chút.” Vân Tâm Nhược đột nhiên nhảy ra sau mấy bước, ghét bỏ nhìn da lông chưa khô của Lang Vương. Con ngươi màu vàng của Lang Vương lóe lên, lại quẫy nước trên người, ánh mặt trời rơi vào trên người của nó, lóe sáng như sao, làm ánh mắt mọi người chói lóa. Vân Tâm Nhược lại lui về phía sau mấy bước, xoay mặt, không để ý tới nó. Chợt, nàng nhìn thấy một bóng trắng chậm rãi đi tới, trắng không một vết bụi, cực kỳ xinh đẹp. Bạch y tóc trắng, một mảnh trắng như tuyết. “Thanh Hàn. . . . . .” Vân Tâm Nhược kêu tên hắn, sau đó nhấc váy chạy tới hắn. Tiêu Thanh Hàn thấy bóng người màu phấn lam chạy tới hắn, hơi nhíu hai hàng lông mày, phi thân tiến lên, vững vàng tiếp được thiếu nữ. Hắn thương yêu nhìn cô gái trong ngực, hai tròng mắt sáng trong ngây thơ, gò má đỏ bừng, nhẹ búng trán nàng một cái “Ngươi chạy nhanh như vậy, lỡ té thì sao?” Tuy là trách mắng, nhưng không thấy một tia nghiêm nghị, thậm chí còn mang theo vài phần đau lòng. “Nào có? Ta rất cẩn thận đấy.” Vân Tâm Nhược hừ hừ, vươn cánh tay ôm lấy cổ hắn, dán chặt thân thể hắn. Thân thể nam tử có cương cứng, giống như đang ẩn nhẫn cái gì đấy, hai mắt của hắn chuyển từ trong trẻo lạnh lùng thành nóng rực như lửa, như muốn đả thương mắt của nàng, mà hơi thở hắn vẫn thanh mát như cũ, không ngừng phun trên mặt nàng, sắc mặt nàng càng đỏ thắm, mà hai mắt của nàng từ từ thay đổi thành mê ly. Cảm giác như thế, thật sự rất quen thuộc. Nam tử hô hấp từ từ dồn dập, cúi đầu không nói lời gì, môi ấn xuống, kịch liệt dây dưa, đầu lưỡi nóng ẩm rốt cuộc thăm dò vào cái miệng nhỏ nhắn mùi đàn hương, linh xảo quét qua đôi môi đỏ mọng mềm mại ấy, chậm rãi quấn lấy đầu lưỡi đinh hương, mùi thơm nhàn nhạt làm hắn mê say, bá đạo hơn nữa, ôn nhu hơn nữa. Vân Tâm Nhược ôm sát cổ của hắn, theo bản năng, điều khiễn lưỡi mềm đáp lại. Rước lấy hắn càng thêm nồng nhiệt, hai tay của hắn dùng ôm chặt lấy eo nàng, thân thể càng gần sát nhau, mà môi hai người chưa từng tách ra, đan vào chung một chỗ, giống như từ trước đã dính như thế, hắn dời đi môi nàng, nhìn đôi môi bị hắn hôn sưng, ánh mắt thâm trầm, sau đó lại cúi đầu, một lần nữa dán sát vào môi của nàng, nhưng lúc này, động tác chậm đi rất nhiều, chẳng qua là hai môi đụng vào nhau, hôn tinh tế. “Ư. . . . . .” Vân Tâm Nhược nhẹ nhàng rên rỉ lên một tiếng, làm hắn chìm đắm trong nhu tình, Tiêu Thanh Hàn cũng như thế, hắn hoàn toàn không có bất kỳ sức chống cự nào với nàng, hắn chậm rãi điều chỉnh hô hấp của mình, cho đến khi khôi phục bình thường, mới ôm lấy nàng, đến gần Thủy Tâm tiểu trúc, để nàng ngồi trên đùi của hắn, sau đó đem để đầu nàng vùi vào ngực. Nàng bị bệnh chưa khỏi, vẫn không thể tiếp nhận tất cả, cho nên, thứ hắn muốn, sẽ đợi đến khi nàng nhớ lại rồi đòi lấy. “Thanh Hàn. . . . . .” Cặp mắt nàng tràn đầy mê ly, đôi tay vẫn không rời đi cổ của hắn, vùi mặt vào ngực hắn. Gần đây Thanh Hàn đặc biệt thích làm chuyện như vậy với nàng, mà nàng cũng rất thích, nhưng mỗi lần tim nàng sẽ đập nhanh, cảm giác như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bất quá, nàng thích hắn, rất thích hắn. “Nhược, chúng ta thành thân, được không?” Tiêu Thanh Hàn nâng cằm nàng lên, hỏi.
Vân Long Phá Nguyệt Chương 323: Quả Táo Ghê Tởm “Thành thân là cái gì?” Vân Tâm Nhược nghiêng đầu. Suy nghĩ cái cụm từ xa lạ này. Nghe nàng nói như vậy, con ngươi của Tiêu Thanh Hàn thoáng qua một tia đau đớn. Nhanh chóng biến mất, không thấy gì nữa. Hắn để nàng ngồi tựa vào trên người của hắn, tỉ mỉ giải thích: “Sau khi thành thân, chúng ta có thể vĩnh viễn ở cùng một chỗ, Nhược không thích ở cùng ta sao?” Vĩnh viễn ở cùng một chỗ, những lời này, khiến trái tim Vân Tâm Nhược đong đầy cảm động, mắt của nàng ê ẩm, không biết tại sao, nàng cảm thấy rất muốn khóc, nước mắt từ khóe mắt rơi xuống. “Đừng khóc, ta sẽ không nói nữa, về sau không nói chuyện này nữa, được không?” Tiêu Thanh Hàn thấy nàng khóc, ngực như bị chấn động. Hắn nhẹ nhàng dùng ngón tay thay nàng lau đi nước mắt trên mặt, ôm nàng chặt hơn. “Không phải, không phải vậy.” Vân Tâm Nhược ngẩng đầu lên, sợi tóc hai người đan vào nhau, nàng nhìn mắt hắn, trả lời, “Ta muốn cùng Thanh Hàn vĩnh viễn ở chung một chỗ, không xa rời nhau.” “Ừ, không xa rời nhau.” Tiêu Thanh Hàn đáp lại, tròng mắt dịu dàng như muốn chảy nước, lần nữa cúi xuống hôn nàng, càng thêm ôn nhu. Mà bên ngoài đình, Lang Vương lười biếng nằm trên mặt đất, nó nheo lại cặp mắt, nhìn hai người trong đình, cái bớt hình trăng khuyết hơi tỏa sáng. Một ngày qua đi, đối với Vân Tâm Nhược mà nói, mỗi một này nàng đều trôi qua rất vui vẻ, nàng thích chỗ này, thích cây trúc kia, cũng thích cái thứ quay quay nọ. ……. Gần tối, đèn rực rỡ được đốt lên, bên trong hoàng cung, mái ngói vàng óng dưới ánh đèn, trong điện, sớm bày các loại mâm đựng trái cây và thức ăn, còn có ly rượu ngọc, thái giám cung nữ không ngừng bận rộn. “Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút,. . . . . . Ngươi chậm một chút, cẩn thận rượu đổ.” Tiếng nói lanh lảnh không ngừng vang lên, một thái giám mặc trang phục tổng quản, tay cầm quất trần, không ngừng lắc đầu, hướng về phía thái giám cung nữ, chỉ chỉ chõ chõ. “Này, Tiểu Đề Tử, ngươi xem ngươi làm ra chuyện tốt gì đây hả?” Hắn lắc mông, có chút gấp gáp nhìn bầu rượu rơi trên mặt đất “Trời ơi, đây là rượu Thanh Trúc đấy, nếu đổ một giọt, xem ngươi gánh hậu quả thế nào.” Sau đó, hắn khom lưng nhặt lên bầu rượu, hô to may mắn, may mà không bị đổ. Nếu quả thật là bị đổ ra, chức tổng quản này của hắn e rằng sẽ biến mất, quốc sư là người hắn có thể đắc tội nổi, hừ, đám người này, thiệt là không biết tốt xấu mà. “Ngươi, bên này. Ngươi, bên kia, đừng lười biếng, siêng năng làm việc, nhanh.” Nói xong, hắn lắc mông đi ra ngoài, sau đó thấy bốn bề vắng lặng, từ trong ống tay áo lấy ra một quả táo, gặm một miếng thật to, cả ngày nay vất vả, đói chết hắn. “Khụ. . . . . .” Một tiếng ho truyền đến, hắn cả kinh, miếng táo mắc cứng trong cổ họng, một tay hắn ôm cổ họng, một tay vung vùng. “Nước…nước. . . . . Khụ khụ. . . . . .” Trời ơi, hắn sẽ chết vì một quả táo chứ. Hắn là tổng quản Thiên Trạch hoàng triều, là người hầu thân cận của hoàng thượng, lại chết một cách rất chi là điêu như vậy, không, hắn không muốn, hắn không muốn là người đầu tiên bị nghẹn táo mà chết, quá khó coi. Đột nhiên trên lưng hắn truyền đến một hồi đau đớn, quả táo trượt xuống cổ, thật là nguy hiểm. Hắn vỗ ngực, giương mắt nhìn người sau lưng. Chẳng qua là, vừa ngẩng đầu, sắc mặt hắn đột nhiên biến trắng. “Cạnh” một tiếng, đã quỳ gối trên đất.”Hoàng thượng.” Tiêu Cẩn Du nhịn buồn cười, cố ý cương mặt lên “Hoa Trạch, ngươi làm gì vậy?” “Hoàng thượng, nô tài . . . . . . . . . . . .” Hắn cúi đầu, nửa ngày không thể nói ra một câu đầy đủ, ông trời ơi, sao ông bất công như vậy, hắn chỉ lười một chút thôi mà bị cấp trên bắt được. Tiêu Cẩn Du bật cười “Được rồi. Trẫm không trách ngươi.” “Vâng” Hoa Trạch đứng dậy, âm thầm thở nhẹ một hơi, thoát một kiếp rồi, hắn thề từ nay về sau không ăn táo nữa.
Vân Long Phá Nguyệt Chương 324: Dù Đẹp Hơn Nữa Vẫn Hững Hờ “Như thế nào, tất cả đều sắp xếp xong xuôi chưa, thời gian không còn nhiều đâu.” Áo bào của Tiêu Cẩn Du dưới ánh đèn càng lộ ra sáng chói, hắn nhìn ngọn đèn dầu vô cùng sáng, hỏi. “Hoàng thượng, tất cả chuẩn bị tốt rồi, tất nhiên sẽ không để trì hoãn thời gian, xin hoàng thượng yên tâm.” Hoa Trạch khom lưng hành lễ, đem tiến độ báo cho hoàng thượng, lần này là mở yến tiệc mừng quốc sư cùng tướng sĩ thắng lợi, nhưng không thể làm qua loa . Ai không biết hoàng thượng cực kì để ý người đệ đệ này chứ? Mà lần này, quốc sư đả bại binh sĩ Nhan quốc, đánh tan âm mưu của thái tử Nhan quốc, dân chúng hai nước tiếp tục hưởng thụ cuộc sống an cư lạc nghiệp, quốc sư là người mà dân chúng hai nước kính trọng nhất, là vị thần trong lòng bọn hắn. Tiêu Cẩn Du nghe xong, gật đầu một cái, Hoa Trạch là thái giám từ nhỏ đi theo mình, năng lực làm việc của gã hắn rất yên tâm, bất quá, hắn chậm rãi nhìn bóng đêm đen kịt. Xoay người nói: “Đem Vân Hồng và Vân Thiển Y mời vào cung đi.” “Dạ, nô tài lập tức đi làm.” Hoa Trạch nghe xong, nhanh chóng gọi tới một tên thái giám, đem lời hoàng thượng phân phó với hắn. Thái giám vừa nghe, lập tức rời đi. Khóe miệng Tiêu Cẩn Du nhẹ nhàng nâng lên, trời tính không bằng người tính mà, bây giờ Thanh Hàn đã có Tâm Nhược, hắn không xen vào nữa, tin tưởng đệ đệ sẽ có ý nghĩ của mình, mà thiếu chút nữa đệ đệ thành ma, đã khiến hắn áy náy không dứt, hắn không muốn cps thêm lần nữa, tất cả cứ để đệ đệ tự quyết định, về phần Lê Hân cùng Vân Thiển Y, cũng có thể giải quyết. Về chuyện phách nguyệt, hắn tin rằng Cửu đệ sẽ cho tất cả mọi người một câu trả lời hài lòng. Hắn đã phải học cách tin cửu đệ, vô điều kiện tin tưởng đệ ấy mới đúng. Vân Thiển Y nghỉ chân ở trước cửa phòng Lê Hân, làn váy trắng nhạt nhẹ nhàng theo gió bay lên, như đám mây trôi, dung nhan càng thêm xinh đẹp, sắc mặt nõn nà, mày như liễu, môi như hoa khẽ nhếch lên, một phần tuyệt mỹ, ba phần kiều mỵ. “Két” một tiếng, cửa mở ra từ bên trong, Lê Hân vẫn mặc bộ y phục màu đen, hắn cúi đầu, nhìn Vân Thiển Y, Vân Thiển Y thấy hắn ra ngoài, nhẹ nhàng cười một tiếng, như hoa mùa xuân hoa, cực đẹp. “Tướng quân.” Nàng hành lễ, con ngươi như nước cụp xuống. Nàng biết làm thế nào mới có thể để mình càng thêm xinh đẹp xuất chúng. Lê Hân khẽ mím môi, cô gái trước mắt vẫn mỹ lệ như cũ, không phải, so với ngày trước còn đẹp hơn, trước kia, nàng xinh đẹp ưu nhã, hiện tại nàng có ba phần mị lực, nhẹ cười yếu ớt, có lẽ tâm hồn cũng đã bị nàng xao xuyến. Nhưng bây giờ hắn không có cảm giác động tâm đó, cho dù nàng đẹp hơn nữa, trong mắt hắn, cũng chỉ là một người có khuôn mặt xuất chúng thôi, tim của hắn, lúc nào thì thay đổi? Nếu như ngày trước, hắn cho rằng mình yêu nàng, e rằng chỉ bị mê hoặc bởi vẻ xinh đẹp kia. “Ừ, chuẩn bị xong chưa?” Hắn trầm giọng hỏi, chẳng qua là lúc này mới phát hiện trang phục cô gái trước mắt lộng lẫy, lúc nào thì, hắn không thích đến gần nàng, không đúng, Lê Hân cười khổ một tiếng, trước kia đều là hắn theo đuổi nàng, yêu nàng, che chở nàng, nhưng bây giờ, hắn muốn người kia, không thể tiếp tục muốn nàng nổi nữa. “Thiển Y đã chuẩn bị tốt rồi.” Vân Thiển Y khẽ gật đầu, sau đó nàng nhẹ nhíu lông mày, khe khẽ cắn lấy môi mềm, một dáng vẻ khổ sở, mỹ nhân là mỹ nhân, một động tác nho nhỏ đều làm người xem thấy yêu thương. “Còn có chuyện gì không?” Thấy nàng muốn nói lại thôi, Lê Hân bình thản hỏi. “Là như vậy, tướng quân.” Vân Thiển Y nhẹ buồn, “Thiển Y đã lâu chưa gặp cha, không biết lần này có thể để cha Thiển Y cùng vào cung không mang?.” Lê Hân vừa nghe, khép hờ hai tròng mắt, Vân Hồng Đào, nhạc phụ của hắn, là kẻ chủ mưu việc thay gả, hắn hận sao? Thật ra thì đã sớm hận rồi. “Ngươi không nói thì hắn cũng sẽ vào cung, hoàng thượng nói lần này cho hắn tiến cung một lần.” Sau khi nói xong, hắn trực tiếp đi qua nàng, vạt áo hai người khẽ chạm một chút, sau đó lặng lẽ tách ra, tựu như giống vận mạng của bọn họ, mặc dù từng chạm nhau, nhưng đi theo hướng ngược lại. Vân Thiển Y chậm rãi giãn lông mày ra, hai tròng mắt lóe lên.
Vân Long Phá Nguyệt Chương 325: Vào Cung Một lát sau, hai người cùng nhau ngồi chúng một chiếc xe ngựa, bên trong xe ngựa cực kỳ bình thường, nhưng cực kì có khí phách, Lê Hân cùng Vân Thiển Y lên, Lê Hân nhắm mắt dưỡng thần, thương thế của hắn chưa khỏi, cho nên cần phải nghỉ ngơi, mà điều làm cho hắn không muốn mở mắt, là cô gái đối diện, cho dù bọn họ là vợ chống, nhưng không tình không nghĩa, phương thức sống chung như vậy, hắn muốn. Thật ra thì cứ thế này không có gì là không tốt, hắn cần một không gian, mà nàng cần một sự bảo vệ, nếu không có hắn, Thanh Hàn tuyệt đối với không tha cho nàng. Có lẽ Thanh Hàn chưa từng nghĩ tha nàng, chẳng qua là cô gái kia đã trở lại, loại trừ tất cả ma khí trên người hắn, cả cừu hận nữa. Thanh Hàn vẫn sẽ ghét nàng, nhưng đã có thể tha nàng. Xe ngựa chạy không ngừng, nhưng bên trong xe nhưng không có chút lắc lư, có thể thấy được phu xe tài nghệ cao, Vân Thiển Y ngồi bên trong xe, im lặng như vậy khiến nàng có chút đứng ngồi không yên, ánh mắt nàng tình cờ sẽ dừng lại trên người Lê Hân, con ngươi phức tạp khó dò, bây giờ Lê Hân đối với nàng thật sự rất lạnh nhạt, trong mắt không còn nóng bỏng như trước, hắn gặp nàng, chỉ có khách khí, không có thân thiết, thì ra thời gian đã thay đổi tất cả, cả nàng và cả hắn. Lòng bàn tay truyền đến một hồi đau nhói, nàng cúi đầu nhìn, thì ra là ngón tay của nàng bất tri bất giác bấm vào lòng bàn tay, lưu lại mấy vết đỏ, nàng biết, nàng đã hoàn toàn mất đi tình yêu của nam nhân này. Thứ từng thuộc về nàng, bây giờ đã không tồn tại nữa, mà nàng, tại sao cảm giác đáy lòng có loại bi thương tràn qua. Không, nàng cắn môi một cái, trong mắt một mảnh ánh sáng lạnh, đây là cơ hội cuối cùng của nàng, nếu nàng vẫn là tiếp tục ngồi yên một chỗ, như vậy nàng sẽ vĩnh viễn bị vây hãm ở phủ tướng quân, vĩnh viễn là trò cười cho thiên hạ này, vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được, mà nữ nhân kia, tại sao có thể hạnh phúc hơn nàng, từ nhỏ nàng luôn được cưng chiều, dung mạo của nàng, tài đứa của nàng, điểm nào cũng hơn ả gấp trăm gấp ngàn lần, sao ả có thể cướp đi tất cả mọi thứ thuộc về của nàng, hôm nay, nàng sẽ tự tay đoạt lại tất cả mọi thứ vốn nên thuộc về nàng. Môi của nàng nhẹ nhàng giương lên, gương mặt tuyệt mỹ từ từ mang theo một vòng lạnh lùng. Mà bên trong phủ tướng quân, Mai Nhi kéo Tri Hạ đứng ở cửa, nhìn xe ngựa dần dần rời đi tầm mắt của các nàng, Mai Nhi quay đầu lại nhìn về phía khuôn mặt Tri Hạ lạnh hơn mấy phần so với bình thường, kỳ quái nói. “Tri Hạ, tiểu thư đại nạn không chết, ắt có phúc, ngươi xem, tướng quân để tiểu thư tham gia yến hội, ta còn nghe nói lão gia cũng đi, đối với tiểu thư, còn có Vân phủ, đúng là vinh dự, chúng ta nên cao hứng mới phải, sao ngươi nghiêm mặt như vậy?” khóe miệng Tri Hạ cười khổ, lắc đầu trả lời.”Không, tại sao ta có thể mất hứng chứ?” Mai Nhi nghiêng đầu, Tri Hạ quá mức thông minh, mà nàng, quá mức ngu ngốc. Tri Hạ khẽ chớp con mắt, liếc Mai Nhi một cái, khóe miệng cười khổ càng nặng, người không biết mới có thể vui vẻ. Tiểu thư, kế hoạch của ngươi quả thật hoàn hảo, cố ý uống thuốc độc, khiến tướng quân khôi phục tự do cho ngươi, khiến tướng quân dẫn ngươi đi hoàng cung, tiểu thư, ngươi muốn làm gì? Một lần còn chưa đủ sao? Nàng nhìn con dường dài dằng dặc ngoài cửa, đáy mắt thoáng qua một mảnh trong suốt. Nàng, cũng nên rời đi rồi, ân cứu mạng, nàng đã báo xong, không cần lưu lại nữa… Nàng xoay người, mang theo một phần tuyệt tình đã lâu không gặp. Mai Nhi thật sự không hiểu, nhưng có thể cảm thấy Tri Hạ thay đổi rất nhiều. Sau đó, nàng nhìn thấy Tri Hạ đi càng ngày càng xa, nhưng nàng nhìn mình, nàng vẫn còn ở nơi này. “Tri Hạ, ngươi đi đâu vậy, chờ ta một chút.” Nàng nhấc váy, đuổi theo.
Vân Long Phá Nguyệt Chương 326: Gặp Mặt Bên trong hoàng cung, người người tấp nập, trong điện, quan viên lục tục chạy tới, khi Lê Hân cùng Vân Thiển Y đi vào thì bốn phía im lặng, bởi vì nam tử anh tuấn lãnh khốc, nữ tử tuyệt mỹ, hơn nữa là vì tin đồn kia, nhưng chỉ im lặng một chút, sau đó lại tiếp tục ồn ào, dù sao đều là quan viên nhỏ bé, không thế nhìn một cách trắng trợn, để tránh Lê Hân ghét bỏ, dù sao người ta cũng là tướng quân Thiên Trạch, ai dám đối đầu với hắn, quả thật là không muốn sống nữa. Vân Thiển Y đi phía sau Lê Hân, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ, cộng thêm mấy phần tái nhợt, không phải là bởi vì nhiều người, chỉ bởi vì nội tâm nàng đang phức tạp. Lê Hân ngồi xuống vị trí trên cùng bên phải, sau đó ngẩn người nhìn chỗ trống đối diện. Bọn họ chưa tới sao? Vân Thiển Y ngồi xuống cạnh hắn, ngón tay nắm thật chặt, nàng cũng nhìn về phía trước, người mà nàng chờ mong còn chưa tới, không phải đã xảy ra chuyện gì chứ? Càng nghĩ, lòng của nàng lại càng loạn, đứng ngồi không yên, trên trán cũng hiện lên chút mồ hôi lạnh. “Y nhi.” Một giọng nói quen thuộc len lõi vào tai nàng, tròng mắt Vân Thiển Y ngấn nước, quay đầu. Chỉ thấy Vân Hồng Đào từ từ xuất hiện ở trước mắt của nàng, so với ngày trước, Vân Hồng Đào lộ vẻ già nua vài phần, gầy gò hơn, ngay cả tóc mai hai bên cũng bạc, mấy tháng ngắn ngủn, mà hắn như già đi mười tuổi, năm tháng vô tình, nhưng phiền não càng vô tình thêm. “Cha. . . . . .” Nhẹ nhàng một tiếng, trên mặt Vân Hồng Đào cũng xuất hiện bi thương, nữ nhi của hắn, kể từ nàng gả vào phủ tướng quân, bọn họ chưa từng gặp mặt, hôm nay nhìn thấy, thấy nữ nhi cũng không tệ lắm, quần áo ngăn nắp như trước, hắn nhìn Lê Hân, cong người hành lễ “Tướng quân” hắn không dám gọi người kia là con rể, bởi vì hắn từng làm cái chuyện kia, sợ là cái tướng quân sớm đã biết rõ, người nọ là tướng quân Thiên Trạch, là chiến thần, đem tôn nghiêm của gã giẫm dưới chân, hắn không chết cũng rất may mắn rồi. Hơn nữa, hắn lại đem tầm mắt chuyển lên người Vân Thiển Y, Y nhi cũng làm quá nhiều chuyện sai lầm, còn nữ nhi kia, nói thật, đối với nàng, hắn không có chút đau lòng, cho dù hắn biết nàng bị Y nhi ép rơi xuống vực, người đầu tiên hắn nghĩ đến cũng là Y nhi, cứ coi là hắn ích kỷ đi, nhưng nàng bây giờ lại hoàn toàn thay đổi, quốc sư yêu nàng, vì nàng mà đem nữ nhi mình thương nhất gã cho Lê Hân, hơn nữa dùng phương thức kia để gã, quả thật mọi thứ của nữ nhi đều bị phá huỷ. Cũng may, đến bây giờ hắn mới thở dài một hơi, tướng quân có thể mang nữ nhi vào cung dự yến tiệc, lại đem hắn mời tới, đối với nữ nhi, đây có lẽ là kết cục tốt nhất rồi, dù sao quốc sư cùng nàng vô duyên. Hắn hi vọng nữ nhi lấy được tình cảm của tướng quân, làm tướng quân phu nhân, phú quý cả đời. Không cần mong chờ xa vời. “Ừ ” Lê Hân nhẹ gật đầu, nhàn nhạt nhìn Vân Hồng Đào một cái, sau đó lại thu ánh mắt về, nhắm mắt. “Tướng quân, ta nói chuyện riêng với cha được không?” Vân Thiển Y nhẹ nhàng nói, thanh âm cũng mang theo sụt sùi. “Đi đi” Lê Hân không mở mắt. “Cám ơn tướng quân.” trong mắt Vân Thiển Y biến mất lệ, cười một tiếng, sau đó hai người rời đi.
Vân Long Phá Nguyệt Chương 327: Nói Chuyện Bóng đêm ập xuống, ánh trăng mờ ảo, gió mát phất phơ . “Y nhi, con có khỏe không?” Vân Hồng Đào nhìn nữ nhi, khổ sở hỏi. Hắn biết bây giờ nữ nhi bị giam lỏng ở phủ tướng quân. “Cha, nữ nhi không sao.” Giọng nói của Vân Thiển Y cũng nghẹn ngào, sau đó nàng nhìn nơi xa, con ngươi ngưng tụ, nước mắt ngừng lại, “Cha, nữ nhi có chuyện muốn cha giúp một tay, lần này cha nhất định phải giúp nữ nhi, nếu không nữ nhi thật không thể sống thêm ngày nào nữa.” “Chuyện gì?” Vân Hồng cảm giác cung yến lần này không đơn giản, đúng là như thế, nhưng vì nữ nhi mình thương nhất, dù chuyện gì, hắn cũng sẽ giúp nàng làm bằng được, cho dù là hắn mất hết tất cả. “Cha, là như vậy. . . . . .” Vân Thiển Y ghé vào bên tai hắn, nhẹ nói mấy câu nói. Vừa nói, Vân Hồng Đào vừa gật đầu. “Cha, thế nào?” Nói xong, Vân Thiển Y mở to hai mắt, không chớp nhìn Vân Hồng Đào, đây là cơ hội cuối cùng của nàng, cho nên lần này cha nhất định phải giúp nàng mới được. Nếu không, nàng lại thật sự không còn cơ hội nào nữa. “Được, Y nhi yên tâm, cha nhất định sẽ giúp con.” Vân Hồng Đào gật đầu một cái, trong mắt cũng thoáng qua một mảnh sương mù. Chờ hai người trở về điện, mọi người đã tới toàn bộ, mà nàng cũng bị mọi người nhìn chăm chú, có châm chọc, có cười nhạo, cũng có kẻ mừng khi người gặp họa, đối với Thiên Trạch mà nói, Vân Thiển Y là một đề tài chuyện cười lớn. Trước kia là chủ nhân phách nguyệt tôn quý, kết quả lại là một vở kịch hài, cuối cùng lại luân lạc tới làm một tiểu thiếp phủ tướng quân, không danh không phận. Không nghĩ tới hiện tại nàng vẫn có thể ngồi cạnh tướng quân, không biết dùng thủ đoạn gì mà được! Ngón tay Vân Thiển Y nắm thật chặt, nàng chưa từng chịu nhục như thế, nhưng nàng chỉ có thể nhịn, trừ nhịn ra, nàng không làm được gì thêm, Vân Hồng Đào cũng một hồi đau buồn, nữ nhi của hắn, từ nhỏ hắn nâng niu trong lòng bàn tay, nhưng bây giờ, mỗi ngày nàng đều sống cuộc sống như vậy, ánh mắt hắn bỗng nhiên nghiêm chỉnh, người cũng thay đổi, âm trầm mấy phần, hắn nhất định sẽ đem tất cả những thứ thuộc về nữ nhi đoạt lại, dù không chừa thủ đoạn nào. Chỉ có Lê Hân như một pho tượng, ngồi ở chỗ đó, ngay cả một cái động tác đều chưa từng thay đổi. Tựu như thấy một người xa lạ, cùng bọn họ không có bất cứ quan hệ gì. “Hoàng thượng đến.” Lúc này, một thanh âm lanh lảnh vang lên, mọi người quỳ xuống đất. Long bào óng ánh, dây buộc tóc bằng vàng sợ, đôi mắt hoa đào không ngừng nhấp nhoáng tà mị, thân thể cao lớn ngang tàng mà có lực, toàn thân bao phủ ở một khí chất tôn quý, không giận mà uy, không nói mà lạnh, đây chính là hoàng thượng, từ trong con người đã lộ ra uy nghiêm, từ linh hồn lộ ra tôn quý, hắn anh tuấn, hắn quý khí, hắn tà mỹ, khiến các thiên kim tiểu thư chưa lấy chồng một hồi mặt hồng tim đập, không thể nghi ngờ, vị hoàng đế này, bất kể diện mạo hay khí chất, đều rất xuất chúng. Môi của hắn mang theo nụ cười nhàn nhạt, đi lên ghế rồng trên cùng, nâng vạt áo ngồi xuống, động tác cao quý vô cùng. “Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế.” Mọi người đứng dậy, chắp tay hành lễ. “Bình thân.” Tiêu Cẩn Du thấp giọng nói ra, trong giọng nói mang theo uy nghiêm. Sau đó, hắn nhìn Lê Hân ngồi gần mình, lúc nhìn thấy Vân Thiển Y thì ánh mắt lóe lên, sau đó nhàn nhạt nâng môi, xem ra, ả cũng không tệ lắm. “Tạ hoàng thượng.” Mọi người nói xong, ngồi xuống. Tiêu Cẩn Du tựa người vào ghế rồng, trước mặt đặt một cái bàn ngọc, trên bàn để ly rượu, cùng với các loại trái cây, hắn sờ cằm, nghiêng đầu nhìn về phía bên trái, người này sao còn chưa tới? Để cho hắn – vị hoàng đế này chờ, quả thực là không có đạo lý.
Vân Long Phá Nguyệt Chương 328: Đến “Hoa Trạch, đi mời quốc sư đi.” Hắn hướng về phía thái giám tổng quản sau lưng, nhỏ giọng nói. “Dạ, nô tài lập tức đi ngay.” Giọng nam lanh lảnh truyền ra, thật sự có chút khó nghe. Hắn mới vừa nói, liền nghe đến một hồi thanh âm trầm thấp. “Thanh hàn quốc sư đến. . . . . .” Tiêu Cẩn Du ngồi thẳng người, nhìn về phía trước, Cửu đệ rốt cuộc đã tới. Giương mắt nhìn, nam tử quần áo như tuyết, tóc bạch kim, quần áo nhẹ lay động, thân hình thon dài, nhìn gần hơn, chỉ thấy nam tử mày như mực vẽ, khóe môi khẽ nhếch, tràn ra một nụ cười nhàn nhạt, trong ấm áp mang theo một cỗ khí chất tự nhiên, giữa trán có chu sa đỏ thẫm, càng thêm một phần tuyệt trần, bạch y trên người như mây như nước, tựa như từ trong tranh bước ra, tựa như thần tiên hạ phàm. Mà hắn nắm tay một thiếu nữ có dáng dấp cực kỳ thanh tú, thân thể thiếu nữ gầy gò, nhưng lại mang theo vẻ xuất trần, cực kỳ thanh mát, da nàng trắng nõn, mặt mày như vẽ, mắt trong sáng, trong thanh tú mang theo vài phần tuyệt mỹ, ánh mắt trong trẻo như nước hồ, sóng mắt nhẹ nhàng lay động, thanh thanh thuần thuần, non nớt, ngây thơ. Lúc này, thiếu nữ thấy người đang ngồi, nàng nghiêng đầu nhìn nam tử bên cạnh một chút, Tiêu Thanh Hàn nắm chặt tay nàng, nhẹ cười một tiếng, nụ cười này tuyệt trần. Thiếu nữ vừa thấy, cũng cười với hắn. Giữa hai người chỉ dùng ánh mắt trao đổi, lại đủ để nhìn ra tình cảm sâu vô cùng kia. Mà khi hai người đi tới, thì người ngồi phía sau chợt phát hiện gì đó, hít một hơi thật sâu, chỉ thấy sau lưng bọn họ có một con sói thân hình cực kỳ to lớn, màu lông tuyết trắng, mắt hữu thần mà mang theo vài phần sắc bén, nó đầu ngưỡng thật cao, không thèm nhìn người ngồi hai bên, vẻ mặt khinh thường. Tựa như đế vương, không đem bất luận kẻ nào vào mắt. Tiêu Thanh Hàn và Vân Tâm Nhược đi tới chỗ ngồi trống duy nhất bên trái, hắn lôi kéo tay của nàng, cùng nhau ngồi xuống, mà con sói kia nằm ở bên cạnh bọn họ, mắt nhìn bốn phía. Tiêu Cẩn Du nhìn cô gái bên cạnh Cửu đệ, chỉ thấy nàng cười dịu dàng, không ngừng nói gì đó với Tiêu Thanh hàn, mà Thanh Hàn lại tỉ mỉ chú ý nhất cử nhất động của nàng, sóng mắt ôn nhu như nước, hắn thở nhẹ một cái, xem ra nữ nhân này còn sống là ý trời, hắn chưa từng thấy Cửu đệ đối tốt với người nào như vậy, ngay cả hắn cũng không có, thật đúng là để cho hắn hơi chút đố kỵ, nhưng mà, may là mọi chuyện đều trở lại như cũ, hắn cũng yên tâm. Chỉ cần thiên hạ thái bình là tốt. Cuối cùng hắn nhìn con sói nằm trên mặt đất kia, nghe nói không biết từ nơi nào mà Vân Tâm Nhược có được con sói này, mà còn là Lang Vương, cực kỳ thông minh, hôm nay vừa thấy, quả thật là kỳ lạ. Lang Vương, vua của loài sói, mà khi hắn nhìn về phía nó, thì Lang Vương cũng ngẩng đầu nhìn hắn một cái, sau đó sẽ xoay mặt đi, không coi hắn như hoàng đế. Tiêu Cẩn Du có xúc động muốn cười to, ánh mắt vừa rồi của nó là gì? Nó đang liếc hắn, xem thường hắn, mà hắn lại hiểu được. Thật là vui, hắn khẽ cười, có lẽ hắn phải mượn đệ đệ để vui đùa một chút mới được.
Vân Long Phá Nguyệt Chương 329: Xin Chỉ Vì vậy, con ngươi hắn vòng vo chớp mắt, dáng vẻ suy nghĩ, Lang Vương nằm trên đất, nhất thời cảm giác có gió lạnh thổi lên, nó híp lại cặp mắt, nhìn bốn phía một cái, lại cúi đầu, lười biếng nằm sấp xuống. Xem ra, với loại trường hợp này, nó còn cảm thấy nhàm chán. “Hoàng thượng, hoàng thượng. . . . . .” Hoa Trạch không ngừng nhắc nhở bên tai hoàng đế. Hôm nay hoàng thượng bị sao vậy, văn võ bá quan cũng đều mở to hai mắt nhìn hắn, mà hắn đang làm gì? Ngẩn người, hoàng thượng lại đang ngẩn người. “Ừ. . . . . .” Tiêu Cẩn Du lấy lại tinh thần, hắng giọng, nhìn lướt qua mọi người phía dưới, mở miệng nói: “Hôm nay, trẫm mở tiệc mừng này, thứ nhất là để ăn mừng chiến thắng, thứ hai là để mừng việc biên giới Thiên Trạch ngừng chiến loạn, hơn nữa Nhan quốc và nước ta đã kí kết hiệp định, hai nước an cư lạc nghiệp, tận hưởng thái bình, cho nên mọi người không cần câu nệ lễ tiết, vui vẻ chè chén.” “Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế.” Mọi người lại một một cảm tạ. Hai tròng mắt Lê Hân chăm chú nhìn cô gái ngồi bên cạnh Tiêu Thanh hàn, trong mắt hiện ra thống khổ. Mà Vân Thiển Y cúi đầu, miệng bị cắn ra máu, nàng không thể ngẩng đầu, nếu không nàng nhất định sẽ hận không được trực tiếp tiến lên kéo nữ nhân kia ra. Vân Hồng Đào cũng dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Vân Tâm Nhược, tất cả có phải là nàng đang trả thù không, trả thù hắn ép nàng thay gả, cho nên mới khiến nam tử mà Thiển Y yêu, thích nàng. Hắn nhìn ra, không những thanh hàn quốc sư, ngay cả tướng quân ngồi bên cạnh cũng thế, hắn sống mấy chục năm, tất nhiên biết loại đau khổ của Lê Hân có ý gì, là tình yêu ẩn nhẫn, có thể nói là thâm tình. Hai nam tử cùng yêu nàng, như vậy Thiển Y làm sao bây giờ? Hắn tuyệt đối sẽ không để chuyện này xảy ra, Thiển Y là nữ nhi hắn thương yêu nhất, hạnh phúc của nàng không để bất luận kẻ nào phá hư, hắn có năng lực ép nàng một lần, cũng có thể ép nàng lần thứ hai. Chẳng qua là, lúc này, hắn tức giận công tâm, lại quên mất, tình yêu là tự nguyện, Tiêu Thanh hàn chưa bao giờ yêu Vân Thiển Y, mà Vân Tâm Nhược cũng chưa từng trả thù. Lúc này, có mấy cô gái xinh đẹp nối đuôi đi ra, làn váy không ngừng lay động, vòng eo hết sức mềm nhẹ, không ngừng đung đưa thân thể theo âm nhạc. Tiêu Thanh hàn cười, dùng ngón tay kẹp lấy một khối cao trên bàn, đển gần miệng nàng, Vân Tâm Nhược chuyển động con mắt trong suốt, không ngừng xem các cô gái ở giữa sân khấu, thật ra thì nàng không phải là không hiểu vì sao bọn họ lại uốn uốn éo éo như thế, nhưng mà, cũng rất dễ nhìn, cho đến khi dưới mũi truyền đến một hồi mùi thơm, nàng hí mắt cười một tiếng, thấp môi cắn một ngụm. “Ăn ngon không?” Tiêu Thanh Hàn cúi đầu, hỏi nàng. “Ăn ngon.” Vân Tâm Nhược ăn xong một khối, cầm lên một khối nữa, đưa tới bên miệng hắn, cười híp mắt nói: “Thanh Hàn, ngươi cũng ăn đi.” lòng của Tiêu Thanh Hàn chậm rãi ấm lên, hắn cắn một cái, trong miệng truyền đến mùi hoa quế, quả thật không tệ, xem ra hắn phải nghĩ đến việc đổi đầu bếp mới cho phủ mình mới được. Tiêu Cẩn Du một tay chống cằm, nhìn mọi người, thiên hạ thái bình rồi, hoàng đế như hắn quả thật thoải mái… Nhưng, hắn nhìn phía dưới một chút. Sau đó hỏi Tiêu Thanh hàn.”Cửu đệ, lần này ngươi có công thu phục quân đội Thư Tuấn, cho nên, ngươi muốn phần thưởng gì, trẫm cũng sẽ đáp ứng.” Tiêu Thanh Hàn dùng ống tay áo trắng như tuyết của mình, lau miệng cho cô gái. Đang lúc mọi người im lặng mới đứng lên. Hắn khẽ khép tròng mắt, giống như tiên nhân, thanh âm nhẹ nhàng truyền đến, “Hoàng huynh, thần muốn lấy Vân Tâm Nhược làm thê tử.” Một câu nói này, để cho mọi người dừng lại động tác trong tay. Mà nhận vật nữ chính kia lại cầm đồ trên bàn, ném cho Lang Vương nằm trên mặt đất, không thèm quản cái gì, Lang Vương há miệng nuốt vào, một người một sói chơi cực kỳ cao hứng, không bị không khí kia làm kinh động.
Vân Long Phá Nguyệt Chương 330: Thanh Âm Phản Đối Tiêu Cẩn Du còn chưa mở miệng, đột nhiên từ phía trước đi ra một thân ảnh, quỳ trên mặt đất, hô to “Hoàng thượng, vạn vạn không thể.” Câu ‘vạn vạn không thể’ này làm mọi người đều sửng sốt. Hoàng thượng không mở miệng, mà người khác đã đoạt lời, hơn nữa nhìn cách ăn mặc của gã không phải là quan viên, e rằng chỉ là một bình dân nho nhỏ, không nghĩ tới gã lớn mật như thế. Lại dám khiêu chiến hoàng quyền, mà gã ngăn cản, là Thanh Hàn quốc sư Thiên Trạch, hắn không phải muốn sống nữa sao. Lê Hân để ly rượu trong tay xuống, lạnh lùng nhìn người quỳ trên đất, con ngươi dần đân băng lãnh, hắn xoay mặt nhìn về phía Vân Thiển Y, tâm chìm ba phần. Thì ra là thế. Thiển Y, ngươi làm ta quá thất vọng rồi, thì ra tất cả là ngươi diễn trò mà thôi. Tiêu Cẩn Du âm trầm nhìn người quỳ trên mặt đất, trên mặt không vui, chuyện này, hắn đã không muốn xen vào, Cửu đệ muốn kết hôn người nào, hắn còn không lên tiếng, đột nhiên toát ra người như vậy, gã thật sự to gan. Chán sống sao? Nếu quả sống đủ rồi, hắn không ngại tiễn gã một đoạn đường. Tiêu Thanh Hàn lạnh lùng, hai tròng mắt nâng lên một tầng hàn ý, ánh mắt bắn về phía Vân Hồng Đào, khiến thân thể Vân Hồng Đào rung lên. Thật là đáng sợ, hắn Vân Hồng Đào lăn lộn trên thương trường chục năm qua còn chưa từng sợ như thế này. “Thanh Hàn. . . . . .” Vân Tâm Nhược cảm thấy một tia hơi thở kỳ quái, nàng lôi kéo vạt áo Tiêu Thanh Hàn, một đôi mắt to sáng ngời trong suốt, trong suốt như thủy tinh, mang theo một tia sợ hãi. Tiêu Thanh Hàn ngồi xuống, ôm thân thể nho nhỏ của nàng vào lòng, vỗ nhẹ lưng cô gái. Ánh mắt lại lạnh lẽo nhìn về phía Vân Thiển Y đối diện. Vân Thiển Y tiếp nhận lấy ánh mắt của hắn, thân thể chấn động. Cõi đời này không có gì có thể lừa gạt được hắn, Vân Thiển Y quả nhiên không phải hèn hạ một cách bình thường. Tiêu Cẩn Du cười lạnh, ngồi trở lại trên ghế, Hoa Trạch rót rượu cho hắn, lành lạnh hỏi: “Người đang quỳ là ai.” Dám đụng đến hoàng gia, sẽ phải chịu hậu quả, hắn muốn xem gã có lý do gì mà làm như vậy. Chưa nhắc đến Cửu đệ, mà hắn đây sẽ đối phó với gã thế nào cho hả dạ. Không sai, trong mắt người khác, hắn là một người rất ôn nhu, cũng là một hoàng đế nhân từ, nhưng hắn hung ác hơn người thường rất nhiều. Nhất là đối với kẻ địch. Vân Hồng Đào ép mình nhanh chóng tỉnh táo, mồ hôi trong lòng bàn tay lại càng ngày càng nhiều, nhưng bây giờ không phải là lúc để lui bước, vì Thiển Y, cũng vì Vân phủ, lúc này hắn đã chọc giận tới hoàng đế, hắn không còn đường lui nữa rồi. “Hoàng thượng, thảo dân Vân Hồng Đào, là cha đẻ của Vân Tâm Nhược, thảo dân cho là Vân Tâm Nhược căn bản không thể làm thê tử quốc sư. Nàng đã gả cho tướng quân, thân thể không còn sạch sẽ, lại bị chồng bỏ, không cách nào tái giá cho người khác, mà bây giờ nó ngu ngu ngốc ngốc. Căn bản không xứng gả cho quốc sư.” Câu ‘ngu ngu ngốc ngốc’ kia, làm khuôn mặt tất cả mọi người ở đây thảm đạm. Thì là cô gái như gió mát này lại là kẻ ngu, thì ra nàng chính là cô gái bị tướng quân bỏ rơi. “Vậy thì như thế nào?” Tiêu Thanh Hàn nhìn cô gái trong ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, mang theo tự nhiên mát mẻ, không ngừng khẽ cười với hắn “Nàng cũng được, ngu cũng thế, nàng đều là cô gái mà cả cuộc đời Tiêu Thanh Hàn này yêu, thê tử duy nhất, về phần nàng còn trong sạch hay không, bổn tọa không để ý.”
Vân Long Phá Nguyệt Chương 331: Không Phải Là Con Gái Ngươi ly rượu trong tay Lê Hân vỡ vụn, mọi người nhìn về phía hắn. Đáng chết, gã ta lại dám ăn không nói có, dùng sự trong sạch của nàng để biện mình, ánh mắt hắn như đao nhìn Vân Hồng Đào, khóe miệng nhếch lên “Vân Tâm Nhược đến phủ tướng quân thì bản tướng quân chưa chạm vào nàng. Vân Hồng Đào, ngươi cũng lắm trò thật, dùng nha hoàn để ép nàng thay gả, bản tướng quân còn chưa truy cứu tội của ngươi, ngươi thật to gan.” Hắn vỗ bàn một cái, làm tim mọi người lỡ mất một nhịp, Lúc này, cả cung điện im lặng, có thể nghe được tiếng châm rơi trên mặt đất, Vân Hồng Đào thở hồng hộc, mồ hôi lạnh theo trên trán chảy xuống, lúc này, ba nam tử, dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía hắn. Hoàng đế mang theo vài phần tà khí, làm cho người ta không rét mà run, Lê Hân tràn ngập tức giận, về phần Tiêu Thanh hàn, sắc mặt của hắn bình tĩnh, chỉ có tròng mắt đem tất cả tâm tình của hắn hiện rõ. Lúc này, càng bình tĩnh, lại làm người ta càng cảm thấy đáng sợ. “Thanh hàn, thúc thúc kia nói cha là thứ gì vậy?” Đột nhiên, một thanh âm mềm nhẹ vang lên. Thứ gì? Tiêu Cẩn Du không nhịn được bật cười. Lời này câu ấy như đang chửi Vân Hồng Đào là một món đồ. Lấy trí tuệ của Vân Tâm Nhược bây giờ, e rằng chỉ coi cha là một đồ vật. Tiêu Thanh Hàn nhìn về phía nàng, khẽ cười, “Nhược, vị thúc thúc kia dĩ nhiên không phải là một món đồ.” sắc mặt Tiêu Cẩn Du có chút đỏ bừng, hắn không thể cười lên, mặt mũi hoàng đế rất quan trọng. Mà tất cả mọi người ở đây đều giống hoàng đế, buồn cười mà không dám cười, bởi vì ai dám để ấn tượng xấu trước mặt hoàng thượng chứ. Vân Hồng Đào bị nói, nét mặt già nua thay đổi lần lượt xanh trắng, ngẩng đầu lên, hung hăng trừng Vân Tâm Nhược trong ngực Tiêu Thanh Hàn. Tiêu Thanh Hàn lấy ra một tờ giấy từ trong ngực, ném tới trước mặt Vân Hồng Đào, Vân Hồng Đào nhặt lên, tay run run, tờ giấy từ trong tay hắn rơi xuống. “Vân Hồng Đào, ngươi không quên cái này chứ?” Tiêu Thanh Hàn khẽ mở môi mỏng, mang theo giễu cợt “Ngươi nói, Vân Tâm Nhược vẫn con gái của ngươi sao?” Vân Hồng Đào không nói một lời, chán nản quỳ trên đất. “Thế nào, ngươi không nói chuyện được sao? Giấy trắng mực đen viết rõ ràng, ngươi Vân Hồng Đào cùng Vân Tâm Nhược một đao lưỡng đoạn, từ đó về sau không quan hệ gì cả.” Mọi người nghe xong, lập tức hiểu ra, không khỏi khinh bỉ Vân Hồng Đào. Một người như vậy, thật không xứng làm cha. “Thế thì sao…” trong lúc bất chợt, Vân Hồng Đào hét lớn một tiếng, quên mất là hắn đang quỳ trước mặt hoàng đế, cũng quên mất, người trước mắt là Thanh Hàn quốc sư vô cùng tôn quý, hắn chỉ vào cô gái trong ngực Tiêu Thanh Hàn, hung ác nói: “Đây đều tại Vân Tâm Nhược ép ta. Đây là nó chủ động yêu cầu, như thế lão phu có lỗi gì?” “Phải không?” Tiêu Thanh Hàn cười lạnh, sắc mặt bình tĩnh “Vân Hồng Đào, Vân Tâm Nhược chưa bao giờ là nữ nhi của ngươi! Chưa bao giờ, nàng không có bất cứ quan hệ gì với ngươi cả.” Đây là ý gì? Vân Tâm Nhược không phải nữ nhi của Vân Hồng Đào, vậy là nữ nhi nhà ai? “Không thể nào?” Vân Hồng Đào trợn to cặp mắt, không thể tin nhìn Tiêu Thanh hàn, Vân Tâm Nhược không phải là nữ nhi của hắn ư, không thể nào. “Dĩ nhiên không phải.” Tiêu Thanh Hàn chậm rãi nói xong, thanh âm từng chữ từng câu. Thật chậm, mỗi một câu cũng tựa như một con đao, xẹt qua lòng của Vân Hồng Đào “Con gái của ngươi đã bỏ trốn cùng người khác, những chuyện này, nha hoàn Tử Y có thể làm chứng.” Hắn nói xong, giơ tay lên. Một nam tử mặc áo hồng chậm rãi đi vào điện, hắn tóc đen như mực, mắt sáng như sao, một cái nhăn mày, một nụ cười lưu chuyển, đẹp đẽ mà không yêu mị, tươi đẹp mà không dung tục, xương quai xanh lộ ra, một cỗ quyến rũ trời sanh, cười như yêu nghiệt.
Vân Long Phá Nguyệt Chương 332: Chứng Minh Phía sau hắn, một cô gái mười tám mười chín tuổi đi theo, cô gái có cặp mắt trong sáng, không ngừng nhìn cô gái trong ngực Tiêu Thanh hàn. Khóe mắt rưng rưng, không ngừng rơi xuống, tiểu thư đáng thương của nàng, thật sự vẫn còn sống. Có lão gia…, nàng nhìn đại tiểu thư ngồi cạnh Lê Hân, một cỗ oán hận dâng lên, không ngờ bình thường đại tiểu thư rất hiền dịu lại làm ra chuyện như vậy, lòng dạ ác độc. Nàng trước kia thật đúng là nhìn lầm ả. Nam tử mặc áo hồng quỳ một chân xuống đất, Tử Y cũng quỳ xuống theo. “Minh Phong, Tử Y ra mắt hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế.” Tử Y đi theo Vân Tâm Nhược đã lâu, lá gan cũng lớn rất nhiều, cho dù người ngồi trên là đương kim hoàng thượng, nàng cũng không sợ tới mức nói không ra lời. “Tử Y. . . . . .” khuôn mặt Vân Hồng Đào lần lượt thay đổi xanh trắng “Tử Y, lời quốc sư nói có thật không?” Tử Y rụt cổ lại, ánh mắt lão gia giống như muốn ăn thịt người, nàng sợ, dù sao hắn là chủ tử Vân phủ, cuộc sống mấy năm qua làm nàng cũng biết sợ một cách bản năng. Khi nhìn thấy Minh Phong khích lệ cười thì nàng cắn cắn môi, vì tiểu thư, nàng không thể sợ. Đúng, không thể sợ, hơn nữa Minh Phong công tử nói rồi, cho dù để gã biết cũng không sao, bởi vì nàng rất muốn tiểu thư và cô gia sống hạnh phúc như vậy, cũng không cần sợ lão gia sẽ làm ra với bọn họ. Tử Y nhìn lại Vân Hồng Đào, thanh âm trong trẻo truyền tới trong tai mỗi người “Lão gia, quốc sư nói rất đúng, tiểu thư đã bỏ trốn cùng một người đánh xe, tiểu thư bây giờ, là cô gia nhà ta tìm đến, chẳng qua là có tám phần tương tự với tiểu thư, bởi vì các ngươi chưa bao giờ quan tâm đến tiểu thư, chưa bao giờ để ý đến tiểu thư, cho nên đối với sự thay đổi của nàng căn bản không phân biệt ra được. Nàng không phải là nữ nhi của lão gia. Lão gia chỉ có thể sinh ra nữ nhi giống như đại tiểu thư mà thôi.” Nói đến đây, Tử Y bĩu môi. Tiểu thư của nàng xuất trần như vậy, sao lại là con gái của loại người như Vân Hồng Đào được. Vân Hồng Đào lụn bại ngã ngồi trên đất, không thể tin nhìn Tử Y, đây tất cả đều là thật. Nữ nhi của hắn lại cùng người ta bỏ trốn, để một nữ nhi giả ở bên cạnh hắn, hắn thế nhưng không biết, hắn không tin, thật sự không tin, hắn như vậy có phải sống quá thất bại hay không? Thì ra, đến cuối cùng, hắn lại trở thành một truyện cười, trước mặt bách quan, trước mặt hoàng thượng, điều này làm sao hắn có thể đứng trước mặt người đời nữa. Vân Thiển Y cũng ngốc lăng nhìn Tử Y, sau đó nhìn về phía Vân Tâm Nhược, ả căn bản không phải Tam muội, đúng, không phải, ả thật sự không phải, không trách được, từ lần gặp mặt đầu tiên nàng đã cảm thấy khác biệt, thì ra là thế này. Tất cả mọi chuyện, xảy ra quá đột ngột, càng làm cho người khác càng thêm chán ghét đối với cha con Vân, thì ra chân tướng là như vậy, không nghĩ tới, trên đời lại có người cha đáng cười như thế, con gái của mình bỏ trốn cùng người khác, không nguyện ở nhà. Mà gã Vân Hồng Đào này làm gì có tư cách làm nhạc phụ của Thanh Hàn quốc sư. May mà Vân Thiển Y không phải là thê tử của quốc sư, nếu không, dạnh dự Thiên Trạch bọn họ đã bị cha con hai người kia vứt sạch. Tiêu Cẩn Du ngồi trên ghế rồng, nhìn tất cả phía dưới, sau đó sai cung nữ bên cạnh, rót cho mình một ly rượu, hắn bưng ly rượu lên, khóe miệng nhẹ nâng. E là Cửu đệ đã sớm đoán được, cho nên. . . . . . Có trò hay để nhìn rồi. Trong lúc nhất thời, cha con Vân gia bị mọi người chỉ chỉ chõ chõ, toàn bộ thể diện bị quét sạch, cặp mắt Vân Thiển Y chợt lóe hung ác, vẻ mặt vặn vẹo, sau đó nàng khẽ cười, vươn tay, lấy ra một cái trâm gài tóc . Bảo thạch trong tay không ngừng lóe sáng. “Thanh hàn quốc sư, xin cầm Vân Long lên.” Sắc mặt nàng đột nhiên biến đổi, giọng nói có chút hận ý, nàng còn chưa thua, nàng còn có một lợi thế lớn nhất, chính là phách nguyệt, nàng muốn trước mặt người trong thiên hạ biết, xem Tiêu Thanh Hàn còn nói dối thế nào, Vân Thiển Y nàng mới đúng là chủ nhân phách Nguyệt. “Quốc sư. . . . . .” Minh Phong lo lắng nhìn Tiêu Thanh Hàn, hắn biết Vân Long khi gặp Phách Nguyệt, sẽ có dị tượng xảy ra. Tiêu Thanh Hàn nhẹ nhàng cười một tiếng, nhìn trâm gài tóc trong tay Vân Thiển Y, trong nháy mắt, đáy mắt hồng quang lóe lên, Tiêu Cẩn Du khẩn trương, chẳng lẽ ma tính của Cửu đệ lại nổi lên sao? Hắn nhìn về phía Lê Hân, phát hiện khuôn mặt của Lê Hân cũng rối rắm. Tiêu Thanh Hàn giơ cánh tay lên, cổ tay gầy gò trắng noãn, Vân Long trên cổ tay sáng lên, mà trâm gài tóc trên tay Vân Thiển Y cũng sáng chói. “Phách nguyệt.” mọi người một hồi kêu lớn. Tiêu Cẩn Du nhức đầu nhắm mắt lại, Cửu đệ, ngươi sẽ giải quyết thế nào? “Thanh hàn quốc sư, ngươi cũng thấy đấy, Thiển Y mới đúng là chủ nhân của phách nguyệt, ngươi muốn khắc tinh giáng thế sao? Ngươi có thể không để ý tới thiên hạ sao?” Lời nói của Vân Thiển Y to rõ, tựa hồ tất cả đạo lý cũng nghiêng về phía nàng, nàng mới đúng là người bị hại vô tội nhất, giống như tất cả mọi người đều có lỗi với nàng. Minh Phong lườm Vân Thiển Y một cái, cầm thứ nàt để uy hiếp quốc sư ư, nói vậy, nàng còn không biết ai mới là khắc tinh chân chính à? “Vậy thì thế nào?” Tiêu Thanh Hàn buông cánh tay xuống, vòng tay Vân Long bị che giấu. Hắn nói rất nhạt, rất nhẹ “Vậy thì thế nào, ngươi là chủ nhân phách Nguyệt thì sao, khắc tinh thì sao?” “Bổn tọa chính là khắc tinh trong truyền thuyết, ngươi cho rằng bổn tọa sẽ vì ngươi mà làm ra cái gì ư, Vân cô nương, người có phải là đề cao mình quá mức hay không?” Hắn càng ôm chặt cô gái trong ngực, ánh mắt nhìn về phía Vân Thiển Y càng thêm lạnh thấu. “Làm sao ngươi có thể là ma tinh?” Vân Thiển Y nắm chặt trâm cài tóc trong tay. Hốt hoảng không dứt, làm sao có thể, làm sao có thể, quốc sư là khắc tinh, tại sao không ai nói với nàng? Đột nhiên, bóng trắng thoáng qua, một con sói khổng lồ nhảy lên, đứng thẳng trước mặt Vân Thiển Y, ngoác to miệng, hàm răng sặc nhọn lộ ra.
Vân Long Phá Nguyệt Chương 333: Chủ Nhân Phách Nguyệt “A, đừng, đừng tới đây, đừng ăn ta. . . . . .” Vân Thiển Y sợ hãi hét lên, thân thể ngã ra sau, trực tiếp ngã trên mặt đất, nước trái cây trên bàn toàn bộ nện vào người nàng. “Y nhi. . . . . .” Vân Hồng Đào bi thảm kêu một tiếng, con sói kia không phải là không ăn thịt người sao? Mọi người cũng không tự giác đổ mồ hôi lạnh, mấy cô gái nhát gan, sợ hãi nhìn đi chỗ khác, không dám nhìn một cái. Lê Hân không nhìn Vân Thiển Y một cái, con ngươi đen nhánh không có bất kỳ thương tiếc, cũng không có ý đỡ nàng dậy. Hắn hoàn toàn chết tâm với nàng rồi, uống thuốc độc cũng là kế hoạch rất tỉ mỉ của nàng. Quả nhiên là hung ác. Ngay cả cha mình cũng có thể lợi dụng, còn có cái gì là không thể lợi dụng, nữ nhân này căn bản không tim không phổi. Hắn thật không nghĩ tới, rốt cuộc trước kia mình thích nàng cái gì, hiện tại nhớ tới, thật đúng là ghê tởm. “Thanh Hàn, nguyệt muốn làm gì?” Vân Tâm Nhược không hiểu bọn họ đang nói gì. Trong đầu nàng rất đơn giản, không hiểu thế giới phức tạp như vậy. “Không có gì, chẳng qua là nó đang đùa mà thôi.” Tiêu Thanh Hàn nhìn về phía nàng, dịu dàng từ từ thay thế cho lạnh lùng. Chỉ có nàng, mới có thể khiến hắn ôn nhu, cũng chỉ có nàng, mới có thể làm cho hắn có hình dạng thâm tình thế này. Khóe miệng của hắn cười nhạt, nhìn về phía Lang Vương. Lang Vương nhìn tay phải của Vân Thiển Y, rống lên một tiếng, Vân Thiển Y sợ hãi, nhẹ buông tay, trâm cài tóc rơi xuống đất, nó lắc lắc cái đuôi, lúc này, không thèm nhìn Vân Thiển Y một cái, mà nhìn chằm chằm trâm cài tóc, sau đó ngậm lấy, chạy đến bên cạnh Tiêu Thanh Hàn. “Nguyệt, cho ta.” Tiêu Thanh Hàn nhìn Lang Vương, trong khẩu khí có mấy phần ra lệnh. Lang Vương xoay mặt, không để ý tới hắn. “Nguyệt.” Giọng nói cảnh cáo. Lang Vương bất đắc dĩ nhè ra trâm cái, ánh mắt lại không rời đi. Giống như bảo bối của mình bị cướp mất. Ánh mắt của nó u oán, ngay cả Tử Y cũng nhìn ra. Lúc này, nó giống như tiểu hài tử bị cướp đi đồ vật mình thích. Ánh mắt kia khiến người ta có chút đau lòng. Tiêu Thanh Hàn cầm trâm gài tóc trong tay, khẽ dùng sức, trâm gài nổ tung, một khối bảo thạch hình trăng huyết lộ ta, chạm vào tay của hắn thì vầng sáng càng thêm lớn, ánh sáng màu bạc trắng, như muốn đem cả người hắn bao phủ lại. “Nguyệt, tới đây.” Vân Long trên cổ tay Tiêu Thanh hàn càng sáng hơn, trong ánh sáng trắng bạc, màu tóc của hắn càng tuyệt mỹ, ngay cả chu sa trên trán cũng lộ vẻ đỏ thắm. Lang Vương đến gần hắn, trơ mắt nhìn bảo thạch trong tay Tiêu Thanh Hàn, Tiêu Thanh Hàn vung tay, viên bảo thạch giống như có lực hấp dẫn, dính sát lên vết bớt đỏ trên trán Lang Vương. Một vầng sáng bao vây lấy Lang Vương, nửa ngày mới tản đi, Lang Vương nhìn về phía mọi người, bảo thạch trên trán phát ra ánh sáng nhè nhẹ, giống như một bộ phận trên thân thể của nó. Mà Vân Long trong tay Tiêu Thanh Hàn cũng sáng lóe. Sau đó từ từ khôi phục lại bộ dạng vốn có. Chuyện gì xảy ra? Chẳng nhẽ. . . . . . Phách nguyệt không phải trâm cài. Mà là một con sói. Hơn nữa còn là Lang Vương, điều này làm cho người ta không thể tin được nỗi. Nhưng là, tất cả mới vừa xảy ra ngay trước mặt. Thì ra Lang Vương mới thật sự là phách nguyệt, như vậy chủ nhân của Lang Vương là chủ nhân phách nguyệt. Nói như vậy, chủ nhân thạt sự của phách Nguyệt không phải là Vân Thiển Y, mà là nàng, Vân Tâm Nhược.
Vân Long Phá Nguyệt Chương 334: Khôi Phục Thần Trí Tiêu Cẩn Du cảm thấy thân thể rét run, hắn tựa vào ghế rồng, đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán. Trời ơi, thiếu chút nữa hắn đã làm ra chuyện sai lầm lớn, chủ nhân của phách Nguyệt là Vân Tâm Nhược, là cô gái mà hắn vẫn muốn trừ khử, không trách được Cửu đệ lại luôn nói Vân Thiển Y không phải là chủ nhân hách Nguyệt, nhưng hắn không tin, lần này, thật là hù chết hắn. May mắn. Thật ra thì không chỉ Tiêu Cẩn Du, tất cả mọi người ở đây đều hoảng sợ, nghe nói nữ tử này từng rơi xuống Hạ tình nhai, nghe nói quốc sư tóc trắng là vì nàng. Nếu như cô gái này không sống lại, có lẽ quốc sư sẽ phá hủy tất cả. Không trách được, quốc sư đột nhiên lại thành ra như vậy, thì ra là vì lời tiên đoán, cùng có liên quan đến chủ nhân phách nguyệt. Minh Phong mở to mắt, nháy mắt mấy cái mới khẳng định mình không mơ, đột nhiên hắn nhớ tới cảnh hôm đó. Khi đó bọn họ nói chuyện trong thư phòng, nếu như không phải là Mạc Trân đột nhiên bắt Tiểu Nhược Nhược, ngày đó quốc sư đã nói tất cả với hắn. Khuôn mặt Vân Thiển Y trắng xanh, ánh mắt ảm đạm, không có một tia tức giận, làm sao có thể, phách nguyệt lại là con sói, như vậy nàng kiên trì đến bây giờ là vì cái gì. Tất cả chấm dứt rồi, chấm dứt thật rồi. Tiêu Thanh Hàn nhìn về phía Vân Tâm Nhược, chỉ thấy cô gái trong ngực mở con ngươi trong trẻo, nồng đậm thâm tình, thẳng tắp nhìn hắn, một giọt lệ theo khóe mắt nàng rơi vào tóc hắn. “Lúc nào thì tỉnh?” Hắn để mặt gần sát nàng, hỏi nàng giống như nàng chỉ vừa mới ngủ một giấc nho nhỏ. “Mới vừa rồi.” Nàng trả lời. Khi bảo thạch vừa dung nhập vô trán Lang Vương thì nàng đã tỉnh lại, nàng ôm cổ Tiêu Thanh Hàn, nàng rốt cuộc tìm được hắn “Thanh Hàn, ta sẽ không rời xa ngươi nữa, không bao giờ.” “Ừ.” Tiêu Thanh Hàn ôm thật chặt lấy thân thể mảnh mai ấy. Hận không thể ôm nàng nhập vào trong xương máu mình. Nhược của hắn, rốt cuộc cũng trở lại hoàn toàn. Minh Phong cười yêu mị cực kì, đáy mắt có chút trong suốt. “Chúc mừng trở lại, Tiểu Nhược Nhược.” Tiêu Cẩn Du nhìn hai người, ngay sau đó vẫy vẫy tay với Hoa Trạch, ghé vào lỗ tai hắn phân phó mấy câu sau đó, Hoa Trạch nghe xong, khẽ cười, nhanh chóng lui ra ngoài. Một hồi âm nhạc vang lên, mấy cô gái lại đi vào trong, không ngừng múa ca, Vân Thiển Y cùng Vân Hồng Đào đã bị binh lính kéo đi ra ngoài. Chờ đợi bọn họ là cái gì, e rằng chỉ có hoàng đế mới biết. Hắn bưng ly rượu lên, cặp mắt đào hoa chớp chớp không ngừng, hút lấy trái tim của vài thiếu tử. Vân Tâm Nhược tựa vào trong ngực Tiêu Thanh Hàn, cũng thưởng thức màn ca múa cổ đại, Tiêu Thanh Hàn tỉ mỉ ôm nàng. Khóe miệng nhẹ nhàng nâng lên một mảnh ấm áp. Mà mọi người cũng đều đem ánh mắt chuyển về phía các cô gái khiêu vũ, không ngừng chụm đầu kề tai thủ thỉ đôi chuyện. Chỉ có một nam tử, áo đen tóc đen, không ngừng uống rượu, ngửa đầu, rượu đầy nổi buồn cũng đầy, càng uống càng sâu thêm. Dưới ánh trăng, phủ quốc sư một mảnh yên tĩnh, trừ trúc xanh không ngừng lay động theo gió, hương trúc tràn ngập, bên ngoài Lưu đinh lâu, một chú sói khổng lồ lang nằm sấp tại cửa ra vào, ánh trăng vẩy trên người nó, nó ngẩng đầu lên, cái trán có một bảo thạch đỏ hình trăng khuyết, tựa như có thể đem ánh trăng hút vào, ánh sáng không ngừng phát ra.
Vân Long Phá Nguyệt Chương 335: Giải Thích Mà bên trong phòng, Dạ Minh Châu tỏa ra ánh sáng nhu hòa, màn gấm nhẹ nhàng rũ xuống, mang theo vài phần mông lung, có hoa văn được khắc tỉ mỉ, trên giường, ngồi một nam một nữ, nam tử khuynh thành tuyệt mỹ, cô gái mặt tựa phù dung. Thanh linh bất phàm, thân thể của hai người tựa sát thật chặt, như lúc hai người ở trong rừng cây, tin tưởng nhau nhau, cầm tay nhau, thế gian như chỉ còn lại hai người bọn họ. “Thanh Hàn, lúc nào thì ngươi biết?” Cô gái ôm lấy eo hắn. “Biết cái gì?” Nam tử giương môi, cười một tiếng, trong con ngươi thoáng qua một nụ cười. Hắn. Tất nhiên biết nàng đang hỏi cái gì? “Biết ta là. . . . . .” Nói tới chỗ này, cô gái ngậm miệng, trên mặt khẽ nổi lên hồng hào. Nàng chu chu miệng “Ngươi biết rõ còn hỏi.” “Biết ngươi là thê tử định mệnh của ta sao?” Tiêu Thanh Hàn không đành lòng trêu chọc nàng, nhưng thấy nàng thẹn thùng, cho nên cố ý hỏi ngược lại. “Ngươi giễu cợt ta.” Nàng cong môi lên, nghe được bốn chữ ‘thê tử định mệnh’, mặt của Vân Tâm Nhược càng đỏ ửng, Thanh Hàn rõ ràng đang đùa mình. “Không có.” Hắn cầm bàn tay nhỏ bé của nàng, trả lời, hắn đương nhiên sẽ không thừa nhận mình là cố ý . “Vậy ngươi nói cho ta biết đi.” Vân Tâm Nhược vẫn muốn biết. Tiêu Thanh Hàn buông con mắt xuống, trong con ngươi ôn nhu hoàn toàn, tình cảm của hắn chỉ vì nàng mà mở ra, cũng vì nàng mà phong bế. Muốn hỏi hắn lúc nào thì biết nàng là thê tử định mệnh của hắn ư, hình như đã lâu rồi, bọn họ trải qua quá nhiều chuyện. Nhiều đến nỗi những thứ kia đã là kí ức. “Ở Mạc tộc, ta đã biết rồi.” Hắn nhẹ giọng trả lời. Đáp án ngoài dự đoán của Vân Tâm Nhược, sao sớm như vậy? “Tại sao không nói cho ta biết?” Nàng hỏi. “Khi đó có quá nhiều chuyện xảy ra, ta không có cơ hội, cũng không thể nói.” Tiêu Thanh Hàn nói đến đây, hơi thở dài “Lúc ở Mạc tộc ta đã loáng thoáng đoán được, nhưng không đủ chứng cứ, hơn nữa Thư Tuấn Thư Dao đang ở hoàng cung, ta sợ bọn họ biết, sẽ tổn thương đến ngươi. Hơn nữa, ta dự đoán được mình sắp có kiếp nạn lớn. Cho nên khiến ta không cách nào nói ra, kết quả, cho đến hôm nay mới rõ ràng, chân tướng phơi bày, thân phận của ngươi cũng có thể khiến người trong thiên hạ biết đến.” Tất cả mọi chuyện đã mang đến cho bọn họ quá nhiều đau khổ, ngay cả hắn cũng không cách nào dự đoán được. Là hắn, để cho nàng chịu nhiều khổ sở như vậy, là hắn. Mỗi khi nghĩ đến chuyện này, tim hắn giống như bị đao cắt. Hắn trúng độc, nàng mạo hiểm đến núi tuyết tìm kiếm ngũ sắc hồn la hoa, hắn tỉnh lại, quên nàng, để nàng bị người ta hành hạ, hắn không nhớ nàng, tổn thương nàng, nàng khóc thút thít trong căn nhà giam hoang vắng tối lạnh, Túy Nguyệt lưu tâm phát tác làm đau đớn, còn Hạ tình nhai, dao nhọn đam vào ngực nàng, làm cho nàng chịu hết thống khổ. Mỗi một chuyện, từng chi tiết, hắn đều nhớ rõ ràng, chưa bao giờ quên. Mỗi lần nhớ tới, hắn lại đau đớn, nhưng hắn vẫn muốn nhớ. “Oán trách ta không?” Hắn cúi đầu nhìn về phía cặp mắt trong suốt như thủy tinh kia, giọng nói khẽ run rẩy. “Không oán, ta chưa từng oán ngươi.” Vân Tâm Nhược nhàn nhạt cười, nhẹ nhàng lắc đầu, sau đó vùi mặt vào cổ hắn, một giọt lệ lạnh như băng theo mặt của nàng rơi vào trong y phục hắn, rất nhanh biến mất, nàng không oán, nhưng nàng đau lòng, hoàn cảnh khi đó, nàng đều không dám nhớ lại, nhưng mà, tất cả qua rồi. Tiêu Thanh thất vọng đau khổ, đưa tay hung hăng ôm chặt lấy thân thể nàng. “Thanh Hàn, ngươi muốn ôm chết ta sao?” Từ trước ngực của hắn, nàng ngẩng mặt lên, nhẹ nhàng cười một tiếng, tươi mát như gió xuân, con ngươi sáng ngời trong suốt, bên trong tất cả đều chan chứa tình yêu. Tiêu Thanh Hàn buông lỏng tay một chút, trong mắt ôn nhu. Nam tử tuấn tú như vậy, nhu tình như vậy, lúc này cũng khiến nàng hạnh phúc. “Thanh Hàn, ta yêu ngươi.” Nàng thủ thỉ bên tai hắn. Thân thể nam tử hơi đơ một chút. Hắn nhìn nàng. Chợt cười lên tiếng, cúi đầu, khẽ chạm môi nàng, coi như là câu trả lời, như gió nhẹ thổi, sau đó nhanh chóng rời khỏi môi nàng, thân thể của người kia đột nhiên cứng còng, thân mật như thế, hai người bọn họ sớm làm nhiều lần, nhưng hôm nay nàng đã khôi phục. Phần môi tê tê, tâm không ngừng nhảy lên, tay chân nàng có chút luống cuống. Mơ hồ ý thức được sắp sửa phát sinh chuyện gì….
Vân Long Phá Nguyệt Chương 336: Tóc Trắng Cánh tay Tiêu Thanh Hàn buộc chặt, nhét cả người nàng vào trong ngực mình, nàng yêu hắn, hắn biết, hắn cũng yêu nàng. Dùng cả tính mạng để yêu, dùng linh hồn để yêu. . Bọn họ đã sớm hòa quyện vào nhau, không thể tách rời. Hắn ôm chặt nàng, thân thể mềm nhẹ dính sát hắn. Trên người cô gái mang đến mùi thơm nhè nhẹ, làm hô hấp hắn từ từ thay đổi dồn dập, hắn muốn nàng, cực kỳ muốn, hắn đợi không được ngày bọn họ thành thân nữa. Hắn muốn nàng, ngay bây giờ. . . . . . “Nhược. . . . . . Được không?” Hắn khẽ chống trán nàng, giọng nói khàn khàn, khêu gợi, làm cho người ta không khỏi mê say, mà môi của hắn khẽ chạm vào trán nàng, hơi thở nóng bỏng không ngừng phun lên mặt cô gái, hai má cũng mang theo đỏ ửng. Vân Tâm Nhược nằm trên ngực hắn, ngón tay nhẹ nhàng chống đỡ ngực hắn, tiếng tim đập không ngừng truyền vào trong tai nàng, tim của nàng cũng gia tăng tốc độ theo, hô hấp hai người càng dồn dập, trái tim cũng lần lượt thay đổi, ngay cả nhiệt độ trên người càng ngày càng cao. Nàng ngẩng mặt lên, nhìn khuôn mặt hắn tuyệt sắc, lúc này, trên trán hắn có chút mồ hôi chảy ra, cặp mắt trong trẻo lạnh lùng lúc này mang theo lửa nóng, như muốn đốt cháy tâm hồn nàng. “Thanh Hàn. . . . . .” Nàng giống như bị đầu độc, lẩm bẩm nói nhỏ, giọng nàng mềm yếu, khiến nam tử nhịn không được nữa, cúi đầu hôn nàng đôi môi. Hung hăng mút. Nhược của hắn luôn làm tâm hồn hắn điên đảo. Nàng ngừng hô hấp lại, bản năng há miệng, lưỡi của hắn bá đạo thuận thế đưa vào, không cho nàng thời gian thích ứng, đã trực tiếp nâng lưỡi thơm lên, cùng hắn kịch liệt quấn quít, lúc này hơi thở hai người hoàn toàn đan vào một chỗ, tuy hai mà một. Vân Tâm Nhược đưa tay ôm cổ hắn, bị chịu đựng nụ hôn kịch liệt này, hắn từ từ đặt nàng lên giường, lật người đem lấy thân thể nàng đặt dưới thân mình, hắn nhìn ánh mắt nàng mê ly, đôi môi bị mình hôn sưng đỏ, mang theo nhẵn nhụi sáng bóng, làm cho hắn nhịn không được muốn đoạt lấy mùi vị ngọt ngào lần nữa. Nàng quả thật biến hắn biến thành một người khác hoàn toàn, vốn hắn đối với chuyện nam nữ vô cùng bình thản, nhưng gặp phải nàng, thân thể giống như trở thành ác ma, không ngừng muốn cướp lấy, muốn xâm nhập, muốn tất cả của nàng. Hắn là khắc tinh, đúng, là khắc tinh của riêng nàng. “Nhược. . . . . .” Nam tử nằm bên trên, giọng nói khàn khàn kêu tên nàng, mang theo mùi vị lửa nóng, khẽ cắn lấy vành tai béo mập của cô gái, toàn thân nàng không khỏi chấn động, trước mắt một mảnh mông lung, chỉ thấy màu trắng lòa nhòa, sợi tóc bạch kim rơi vào trong tay nàng, tóc trắng, tóc trắng, đột nhiên, lòng của nàng đau xót. . Một giọt nước mắt theo khóe mi tràn ra, Tiêu Thanh Hàn cảm giác được thân thể cô gái cứng ngắc, vội vàng chống tay lên, chứng kiến tới nước mắt của cô gái, tim co rút lại, đáng chết, hắn dọa nàng mất rồi. “Thật xin lỗi, Nhược.” Hắn dán mặt lên mặt nàng, đau lòng hôn đi dòng nước mắt “Thật xin lỗi, ta không nên muốn ngươi, đừng khóc.” Vân Tâm Nhược lắc đầu một cái, ngón tay xẹt qua mái tóc trắng tuyết, giọng nói nghẹn ngào “Thanh Hàn, ta vẫn không hỏi ngươi, tóc của ngươi trắng khi nào?”
Vân Long Phá Nguyệt Chương 337: Thuộc Về Nhau Tiêu Thanh Hàn nghiêng người nằm xuống, tình dục trong thân thể lui hơn nửa, hắn ôm nàng vào ngực, cằm dán chặt đỉnh đầu nàng, tham lam hít lấy hương thơm. “Lúc ở Hạ tình nhai.” hắn nhẹ nhàng nói, hời hợt, nhưng ai sao biết được, khi đó tâm thần của hắn đau đớn đến trình độ nào. Vân Tâm Nhược cắn môi, lại là ngày đó, ngày đó, hắn tận mắt thấy cái chết của nàng, nàng rơi xuống vực. Ngày đó, hắn nhớ lại. E rằng hắn còn đau hơn mình rất nhiều. Thanh Hàn, những ngày qua, rốt cuộc ngươi sống thế nào? Nàng ngẩng mặt lên, nhìn ánh mắt của nam tử mang theo thương tiếc, tim lại một lần đau đớn “Thanh Hàn” nàng dướn người lên, môi đỏ mọng nhẹ nhàng chạm vào môi hắn. “Thanh Hàn, thật xin lỗi, để cho ngươi lo lắng, thật xin lỗi.” Nam tử nheo lại cặp mắt, một tay thả vòng qua đầu nàng, một tay vỗ vỗ lưng nàng, đuổi đi sự bất an của thiếu nữ, mà môi cũng nhẹ nhàng len vào, nhưng không đủ, thân thể của nàng vẫn còn run rẩy, vẫn còn đau lòng. Hắn nhẹ nhàng thở dài, lật người đè trên người nàng lần nữa, môi mỏng không rời khỏi môi nàng. Tay từ đầu vai của nàng để xuống, sau đó xẹt qua lồng ngực phập phồng của người phía dưới. Cuối cùng, dừng lại trên vạt áo. “Thanh Hàn. . . . . .” Nàng cảm thấy được hơi thở lửa nóng, ngón tay lửa nóng, nhẹ nhàng rên rỉ, vô lực kêu tên hắn. Quần áo mở ra, y phục của nàng không ngừng tung bay trong tay hắn, không lâu sau, da thịt trơn bóng bại lộ trước ánh mắt đầy tình dục. Mịn màng, mềm mại, hắn hận không thể một hớp nuốt nàng vào bụng, ngón tay của hắn như mang theo điện, xẹt qua thân thể nàng, làm nàng có chút giật nảy. Cuối cùng, tay hắn dừng trước ngực nàng, từ từ lay động. “Đừng, Thanh Hàn. . . . . .” Vân Tâm Nhược hốt hoảng lắc đầu, thân thể muốn cách xa hắn, nhưng không được. Tay hắn mang đến cho nàng một sự nóng bỏng. trên trán Tiêu Thanh Hàn nhanh chóng hiện lên một tầng mồ hôi, tròng mắt đen dần dần tràn ngập tình hỏa nồng đậm, giọt mồ hôi rơi xuống, rơi vào thân thể như ngọc của cô gái phía dưới. Môi hắn từ từ rời khỏi môi nàng, chuyển đến cần cổ trắng nõn nhỏ nhắn, nhẹ nhàng gặm cắn, mang đến cho nàng cảm giác tê tê ngứa ngứa. Da thịt nàng xuất hiện nhiều vết hôn, như đóa hoa nở rộ kiều diễm, nàng không ngừng uốn éo thân thể. Nhưng vẫn không thoát khỏi bàn tay hắn, tim nàng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Môi của hắn lại trở về trên môi nàng, dùng sức mút lấy, sau đó trượt qua gương mặt, đến lỗ tai mượt mà khéo léo, đưa đầu lưỡi ra, khẽ liếm lấy vành tai. Thân thể của nàng chấn động, đôi tay ôm thật chặt bờ vai hắn, sợ buông ra thì mình sẽ té xuống. “Thanh Hàn. . . . . .” Giọng nói nàng rốt cuộc mang theo nức nở, thân thể như bị hắn hòa tan, như nằm trên đám mây mềm nhẹ, Tiêu Thanh Hàn hít một hơi thật sâu, ánh mắt mang theo mông lung khó dò, hoàn toàn biến mất trong trẻo lạnh lùng, gương mặt tuyệt sắc từ từ nổi lên một ít ma khí, trở nên cực kỳ cường mị, môi hắn từ từ hạ xuống, hôn nhẹ da thịt trắng nõn như ngọc của nàng, cuối cùng di chuyển tới ngực. Vân Tâm Nhược kêu lên một tiếng, ngón tay nắm chặt áo ngủ bằng gấm trên giường, khó chịu vặn lông mày. Lâu sau, Tiêu Thanh Hàn ngẩng mặt lên, nhìn cặp mắt nàng đầy sương mù, khóe miệng nhẹ nâng, rất hài lòng về ảnh hưởng của mình đối với nàng, hắn ngồi dậy, cởi y phục của mình, bạch y bay lượn như bướm trắng, bay ra khỏi giường, bên trong phòng, một mảnh ấm áp, sa màn nhẹ nâng, có thể thấy được thân thể hai người trên giường quấn quít chung một chỗ, tiếng rên rỉ to dần khiến người đỏ mặt, tiếng thở dốc của nam tử mang dốc không ngừng truyền đến. Thân thể của bọn họ dán chặt như thế, chặt không một kẻ hở, Tiêu Thanh Hàn nghiêng người, hôn môi cô gái, như muốn đoạt đi hô hấp của nàng, hút linh hồn của nàng, sau đó chậm chạp tiến vào thân thể nàng. Đây là lần đầu tiên của bọn hắn, là của hắn, cũng là của nàng. Đột nhiên, sắc mặt cô gái trắng nhợt, giữa hai chân xé rách, đau đớn làm thân thể nàng không ngừng run rẩy, tiếng thở dốc bị hắn nuốt vào, Tiêu Thanh Hàn trìu mến hôn nhẹ cô gái, không dám lộn xộn, mồ hôi trên trán bởi vì kích tình mà không ngừng chảy ra, tóc đen và tóc trắng quấn quít nhau thật chặt. Vân Tâm Nhược chậm rãi mở hai mắt ra, nhìn khuôn mặt nam tử ướt đẫm mồ hôi, ngón tay trơn bóng mịn màng, thay hắn lau đi mồ hôi, Tiêu Thanh Hàn đưa tay kéo tay của nàng, đặt trên môi mình, khẽ hôn, dần dần, nàng khẽ rên rỉ một tiếng, thân thể căng thẳng cũng buông lỏng, nàng khó chịu khép hờ cặp mắt, một giọt lệ trong suốt chảy vào môi hắn. Tiêu Thanh Hàn cười một tiếng. Bọn họ, rốt cuộc cũng thuộc về lẫn nhau rồi. Nhưng, bây giờ mới bắt đầu mà thôi. Lúc này, màn gấm khẽ tung bay, tiếng thở dốc dồn dập truyền đến, sau đó là tiếng cô gái nhẹ rên rỉ, tiếng kẽo kẹt của giường, giường lay nhẹ, mang theo hơi thở cực kì ám muội, không ngừng hòa tan trong không khí. Trúc xanh khẽ thả mình trong gió, bên trong Lưu đinh lâu một mảnh tươi đẹp. Đêm, chính thức bắt đầu.